Hời Hợt - Vu Triết
Chương 87
Phàn Quân nắm chặt lấy cả bàn tay của Trâu Dương, run rẩy nhưng sức lực lại vô cùng kinh người, đến mức Trâu Dương còn cảm thấy cổ tay bị anh bóp đến hơi đau.
"Buông tay ra!" Trâu Dương vừa gấp vừa giận, nghiến răng quát thêm một tiếng.
Phàn Quân không nói gì, tất nhiên cũng không buông tay.
Dưới chân Trâu Dương là khoảng trống, hắn chắc chắn đó là một khe rãnh, có lẽ do nước hoặc băng tuyết tan xói mòn tạo thành.
Không biết sâu bao nhiêu, nhưng không quá rộng, chân hắn có thể chạm được cả hai bên vách khe.
"Có bị thương không đấy!" Ông chủ Đinh cũng nhào tới, đưa tay định nắm lấy cánh tay Trâu Dương.
Nhưng mép khe toàn là đất tơi và cành khô, Phàn Quân nhờ bám chặt rễ cây bằng tay phải mới không bị trượt xuống. Ông chủ Đinh vừa lại gần, cả người liền trượt theo mép đất, ông ta vội vàng lùi lại vài bước.
Trâu Dương nghĩ rằng nếu hắn cố sức vặn cổ tay mấy cái thì có lẽ sẽ thoát khỏi bàn tay Phàn Quân, nhưng hắn không dám.
Hắn chỉ có thể điên cuồng dùng chân đạp loạn sang hai bên vách khe, phải tìm được điểm tựa trong thời gian ngắn nhất để giảm bớt sức nặng đè lên tay Phàn Quân.
Chân lúc trượt xuống thì bị vẹo một cái, không biết nghiêm trọng đến đâu, tạm thời chưa thấy đau, chỉ thấy tê nhức.
Sau mấy lần đạp, mũi chân phải của hắn chạm được vào một chỗ nhô cứng lên, có lẽ là rễ cây.
Khoảnh khắc dẫm lên đó, mắt cá chân phải nhói đau, nhưng hắn không còn tâm trí để ý, liền dùng chân trái đạp ngược ra sau, hai chân chống nhau, cố gắng gác mình trên khe.
"Buông tay! Em đã giẫm được rồi!" Hắn ngẩng đầu nhìn Phàn Quân, chân trái dùng thêm lực, thân thể nhích lên, cánh tay đang căng cứng của Phàn Quân cũng dần nới lỏng.
"Đứng vững chưa?" Phàn Quân cuối cùng cũng lên tiếng.
"Đứng vững rồi." Trâu Dương cúi đầu nhìn sang hai bên, không có gì để bám nhưng nếu chống được thì hắn vẫn có thể d*ng ch*n trụ lơ lửng ở giữa khe.
Bàn tay của Phàn Quân chậm rãi buông ra, lại ngừng mấy giây xác định hắn không trượt xuống, rồi bàn tay phải đang nắm rễ cây mới gắng sức, lùi khỏi mép khe, hỏi: "Bên dưới sâu không?"
"Để em xem." Trâu Dương cúi đầu quan sát.
Phàn Quân bắt đầu dò dẫm mép khe, từng bước một tìm điểm đặt chân: "Không được thì em trượt xuống đi, men theo đường rồi tìm chỗ cạn để lên."
"Lộn xộn toàn thứ gì đâu không, không nhìn rõ được nông hay sâu..." Trâu Dương nói.
Dưới khe ngoài đống cành khô lá mục, còn thấy túi phân bón rách, chai nước ngọt, bao bì đồ ăn vặt, một chiếc giày bông nát, còn có thứ không rõ màu là quần áo hay ga trải giường.
Đoán chừng toàn bộ đều bị nước cuốn đến đây, hắn không khỏi cau mày.
Nhưng nếu không xuống đáy khe thì vẫn cần người kéo hắn lên, mà mép khe thì tơi xốp, không đứng vững, muốn kéo người thì phải có điểm tựa...
"Để em xuống dưới đã," Trâu Dương quyết định men theo đáy khe mà đi, đây là cách đơn giản nhất bây giờ, "giúp em xem đi hướng nào."
"Đi về phía con đường," Phàn Quân nói, "bên đó địa thế cao hơn, nước đều chảy xuống từ đó."
"Ok." Trâu Dương buông bớt lực ở chân trái, người trượt xuống một đoạn, rồi chống vào vách đất, chân phải rời khỏi rễ cây cũng trượt theo.
Có điều mắt cá bị yếu, không phát lực được, hắn chỉ có thể nhờ chân trái và hai tay chống đỡ, lảo đảo trượt xuống.
May là khe cũng không quá sâu, chân xuyên qua lớp cành khô rác rưởi chạm xuống đáy, hắn ngẩng đầu nhìn, chỗ hắn đứng cao tầm hơn hai mét, liền xoay người men theo đáy khe chậm rãi đi về phía con đường.
"Em bị thương ở chân rồi hả?" Phàn Quân từ trên hỏi.
"Ừ, trẹo một chút." Trâu Dương đáp.
"Sao lúc nãy không nói!" Phàn Quân nén giọng quát, "Đi nổi không?"
"Anh quản em đi nổi hay không làm gì," ngọn lửa giận chưa kịp bùng ra ban nãy của Trâu Dương lúc này lại bốc lên, "anh khỏi phải lo em bị thương ở chân, em cũng sẽ không lo anh bị thương ở tay."
"Hả?" Ông chủ Đinh đang cúi người nhìn vào khe sững ra.
"Tình huống đó không nắm tay thì còn có lựa chọn nào khác sao!" Phàn Quân cũng nóng nảy, "Ai mà biết bên dưới là gì! Sâu bao nhiêu!"
"Ài..." Ông chủ Đinh quay đầu nhìn Phàn Quân.
"Dù có sâu thì đã sao!" Trâu Dương nâng giọng, "Chẳng lẽ ngã chết chắc!"
"Cho dù không chết, em không sợ ngã bị thương à!" Phàn Quân cũng nâng giọng.
"Bị thương thì đã sao! Chỉ là cái khe thôi, có phải lăn xuống núi đâu! Có thể ngã nặng đến mức nào chứ!" Trâu Dương dừng lại, ngẩng đầu quát lên, "Mà có ngã bị thương thì làm sao chứ!"
"Hả?" Ông chủ Đinh cũng khựng lại.
"Ngã bị thương cũng không sao chứ gì?" Phàn Quân cũng dừng, "Đã thế em quan tâm tay anh bị thương hay không làm gì!"
"Cái này giống nhau chắc! Có giống không!" Trâu Dương chỉ thẳng vào anh, "Em hỏi anh, có giống nhau không! Vết thương này chồng lên vết thương khác có giống nhau không! Anh còn kêu vết thương do súng hôm qua vẫn đau kia mà! Giống chắc!"
"Hả?" Ông chủ Đinh kinh hãi, "Cái gì cơ?"
"Đệt nhà anh." Trâu Dương nói xong lại khập khiễng đi tiếp.
"Giống hay không ai biết, em có phải bác sĩ đâu." Có lẽ Phàn Quân cũng bị hoảng vừa rồi, lúc này lại không chịu ngậm miệng.
"Em nói không giống là không giống!" Trâu Dương quát, "Ngã xuống thì hậu quả chưa rõ! Nhưng kéo tay một cái thì hậu quả có thể đoán trước được! Nhỡ đâu nặng thêm rồi tàn phế thì sao! Giờ lại không sợ tàn phế nữa hả!"
"Hả?" Ông chủ Đinh có vẻ đã bỏ cuộc suy nghĩ, chỉ tay ra phía trước, "Bên kia, có thể trèo lên..."
"Có em rồi!" Phàn Quân nói, "Tàn phế thì chẳng lẽ em không lo cho anh hả!"
Bước chân của Trâu Dương khựng lại, hắn cúi đầu nhìn một lúc rồi mới ngẩng lên nhìn anh.
Phàn Quân không nói gì, cũng nhìn hắn.
"Được," Trâu Dương bất chợt cười, khóe miệng nhếch lên, "hay đấy, câu này là anh nói, nhớ cho kỹ."
Phàn Quân trầm mặc.
"Đi thôi." Trâu Dương nói xong lại tiếp tục chậm rãi đi tới.
Phía trước, gần ven đường, có khá nhiều khúc gỗ gãy và đá vụn rơi xuống, Trâu Dương từ chỗ đó leo lên được vài bước, nắm lấy bàn tay phải mà Phàn Quân chìa ra, từ dưới khe leo lên.
"Trẹo chân rồi hả?" Ông chủ Đinh cúi người nhìn chân hắn, "Đi nổi không?"
"Đi được, chẳng phải tôi vừa mới leo lên đây sao." Trâu Dương đáp.
Ông chủ Đinh bật cười: "Không nghiêm trọng là được rồi, tôi có thuốc đấy."
"Xin lỗi anh Đinh," Trâu Dương nói, "làm anh sợ rồi."
"Không sao, không sao," Ông chủ Đinh xua tay, "nói thật nhé, ba tháng mùa cao điểm, ngày nào cũng có người bị ngã bị trẹo, còn thảm hơn cậu nhiều..."
"Xem cái cây trước đi đã," Trâu Dương nói, "chỗ tôi chỉ là chuyện nhỏ, về rồi tính."
"Không xem nữa," Phàn Quân nói, "về trước bôi thuốc đi."
"Không cần." Trâu Dương nói.
"Hay là..." Ông chủ Đinh lưỡng lự.
"Cũng được," Trâu Dương lại đổi ý, "về xem tay anh cái đã."
"Tay anh không sao." Phàn Quân nói.
"Sau này đừng để em nghe anh nói không sao nữa!" Trâu Dương quát một tiếng, "Thứ gì cũng 'không sao'! Thế nào mới là có sao! Hả? Thế nào mới gọi là có chuyện!"
"...Xem cây trước đi, em chờ ở đây," Phàn Quân cúi mắt nhìn chân hắn, "anh chụp vài tấm rõ ràng là được."
Trâu Dương không nói gì, dựa người vào gốc cây bên cạnh.
Phàn Quân quay người đi về phía cây táo tàu, ông chủ Đinh thì còn do dự không biết nên đi theo Phàn Quân chụp cây hay ở lại cùng "thương binh", cuối cùng vẫn đứng lại.
Trâu Dương đoán được vì sao ông ta không đi theo.
"Chân sưng rồi à?" Ông chủ Đinh hỏi.
"Có sưng một chút, nhưng không nghiêm trọng, chắc không sao, trước đây chơi bóng cũng từng trẹo qua, không chạy thì không vấn đề." Trâu Dương nói.
"Ồ, thế thì tốt," Ông chủ Đinh gật đầu, "cậu Phàn cậu ấy... cái vết thương đó... là vết thương do súng bắn à?"
"Hửm?" Trâu Dương liếc nhìn ông ta một cái, liền biết chắc ông ta sẽ hỏi điều này.
"Là bị thương do súng bắn sao?" Ông chủ Đinh hỏi.
"Ừm." Trâu Dương gật đầu, không nói thêm, để lại một chút lửng lơ.
"Làm cái nghề này..." Ông chủ Đinh nghĩ một lát, có chút cảm khái, "cũng khá nguy hiểm nhỉ..."
"Cũng tạm." Trâu Dương đáp.
Chụp ảnh xong, Phàn Quân quay lại, đưa tay đỡ Trâu Dương, mấy người cùng nhau quay lại con đường nhỏ, men theo mà đi về.
"Lát nữa bữa tối thì qua nhà nghỉ sát vách ăn đi," Ông chủ Đinh nói, "chỗ đó cũng là của tôi, giờ khách ít, chỉ thuê một cô giúp việc nấu ăn thôi."
"Ừm, được." Phàn Quân gật đầu.
"Đều là món đặc sản ở đây, ăn ngon lắm," Ông chủ Đinh nhìn hai người, "buổi tối không có việc gì thì có thể lên tầng thượng xem dải Ngân Hà, mái kính tôi mới rửa mấy hôm trước."
"Lạnh như thế này còn đi rửa mái kính à?" Trâu Dương hỏi.
"Cậu không biết đấy thôi, từ tháng này đã có người đến chỉ để ngắm Ngân Hà rồi," Ông chủ Đinh cười, "hai vị khách ở trên lầu nhà các cậu chính là dân mê ngắm sao, cũng có nhiếp ảnh gia tới nữa."
Khi quay về nhà nghỉ, ba du khách đang ở phòng trên lầu đang chụp ảnh trong sân.
"Lát nữa qua ăn cơm nhé." Ông chủ Đinh gọi một tiếng.
"Bao lâu nữa thì ăn vậy?" Một cô gái hỏi.
"Chắc khoảng nửa tiếng nữa," Ông chủ Đinh đáp, "lạnh thì qua sớm cũng được, bên đó có lò sưởi lớn."
"Được ạ," Cô gái cười, khi nhìn thấy Trâu Dương thì hơi sững lại, "bị thương à?"
"Không cẩn thận trẹo chân thôi." Trâu Dương cười nhẹ.
"Tôi có thuốc đây," Cô gái rất nhiệt tình, nói xong liền lục balô, lấy ra một hộp cao dán, "đây, mai hãy dán, sau 24 tiếng, giờ thì chườm đá trước, chườm chừng mười mấy phút rồi ngừng, cách một tiếng mà vẫn sưng thì lại chườm, đừng chườm liên tục nhé..."
"Cảm ơn nhiều." Trâu Dương chẳng xen được vào lời nào, đành nhận lấy thuốc rồi vội đi.
"Nghe rồi đấy," Phàn Quân theo sát phía sau, "chườm đá một lần chỉ mười mấy phút thôi, đừng chườm cả đêm..."
"Câm miệng." Trâu Dương quay đầu lại nói một câu.
Về đến phòng, Trâu Dương ngả người xuống chiếc sofa nhỏ cạnh giường, cởi giày, nhìn mắt cá chân.
Có hơi sưng, nhưng không nặng.
Hắn liếc ra cửa, Phàn Quân thế mà không theo vào?
Giờ láo lếu vậy rồi à, cãi nhau mấy câu là bỏ đi luôn!
Trâu Dương đứng dậy đi vào phòng tắm xối nước lạnh lên mắt cá một lúc, quay lại ngồi xuống sofa thì Phàn Quân bước vào với hai cây kem.
Ồ, để chườm lạnh.
Trong tủ lạnh nhỏ có một ngăn đông mini, anh bỏ một cây vào đó, cầm cây còn lại đi đến trước mặt Trâu Dương: "Chườm đi."
"Ừ." Trâu Dương đưa tay nhận lấy, "dùng tay cầm mà chườm à?"
"Đợi." Phàn Quân lấy ra một túi đồ vệ sinh nhỏ trong balô, mở ra.
Trâu Dương ghé mắt nhìn, nào là băng dán cơ, băng cuốn, thuốc...
Phàn Quân lấy cuộn băng, quấn cây kem trong tay hắn lại, áp vào mắt cá chân: "Giữ chặt."
"Tay anh thế nào rồi?" Trâu Dương giữ lấy cây kem.
"Có lẽ là cơ bị kéo giãn," Phàn Quân nói, "không nặng."
Thế mà lại tránh dùng từ "không sao cả".
"Lúc anh kéo em, tay run dữ lắm." Trâu Dương nhìn chằm chằm bàn tay trái anh đang tháo băng dán cơ.
"Em dùng sức mạnh thế thì ai chả run." Phàn Quân quỳ một gối xuống trước mặt hắn, nâng mắt cá chân hắn đặt lên đầu gối mình, chuẩn bị dán cố định kem lại.
"Để em tự làm." Trâu Dương nói.
Phàn Quân không để ý, tiếp tục quấn băng dán.
"Được thôi," Trâu Dương ngả người ra sau, gối tay dưới đầu, nửa nhắm mắt nhìn anh, "đừng quấn chặt quá, máu không lưu thông."
"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng, dùng ngón tay gạt đồng xu nhỏ đeo ở mắt cá hắn ra.
Rồi nhìn thấy vết sẹo đỏ nhạt trên đó.
Động tác anh khựng lại.
Bao lâu nay, đây là lần đầu tiên anh thấy vết sẹo ở chân Trâu Dương.
Không sâu như ở cổ tay hay trên cổ, thêm vài tháng nữa có lẽ sẽ mờ dần.
Nhưng lúc này nhìn, vẫn mang lại một cảm giác khó nói thành lời.
Anh khẽ chạm lên vết sẹo.
"Tan hết đá rồi kìa." Trâu Dương nhắc.
"Ừ." Phàn Quân ấn chặt cây kem, dán nốt băng dán cơ.
"Tay anh thế nào rồi." Trâu Dương lại hỏi lần nữa.
Phàn Quân nhìn hắn.
"Để em xem." Trâu Dương nói.
Phàn Quân không nói, dùng tay trái giữ lấy một chỗ trên mắt cá hắn, rồi bắt đầu dùng sức.
Tay vẫn run, lần trước dùng lực quá đột ngột, vượt xa cường độ phục hồi thường ngày, nhưng khiến anh bất ngờ là lực tay này rõ ràng mạnh hơn trước.
"Em cảm nhận được không?" Anh nhìn hắn.
"Cái gì," Trâu Dương cũng nhìn anh, "còn mười mấy phút nữa là ăn cơm rồi, cảm nhận gì cũng chẳng đủ thời gian."
"...Trâu Dương?" Phàn Quân có chút bất lực.
"Buông tay," Trâu Dương nói, "em vừa cảm nhận được rồi, lực mạnh hơn bình thường nhiều, anh nghĩ đó là chuyện tốt sao?"
"Không phải à?" Phàn Quân không buông.
"Đây chẳng phải giống như..." Trâu Dương cau mày, hình như đang chọn từ, "hồi quang phản chiếu..."
"Em câm miệng." Phàn Quân buông ra, cúi xuống kéo chiếc dép dưới tủ đầu giường, ném một chiếc đến trước mặt hắn.
"Chưa chắc đã là chuyện tốt," Trâu Dương rụt chân lại mang dép, "nếu dễ thế thì bác sĩ đã bảo anh vác cái búa đi vung khắp nơi rồi."
Phàn Quân không nói gì, khẽ thở dài, đứng dậy.
"Về rồi thì đi bệnh viện khám ngay," Trâu Dương cũng đứng lên, đến tủ nước lấy một chai, nghĩ ngợi rồi vẫn thấy không yên tâm, "cởi áo ra để em xem vết thương."
Phàn Quân do dự một lát, cuối cùng vẫn nghe lời cởi áo.
Trâu Dương chậm rãi đi tới, nhìn chằm chằm vào vết thương bên ngực trái anh.
Phàn Quân bỗng có chút chột dạ, không biết vừa rồi có ảnh hưởng gì đến vết thương không, liền cúi đầu nhìn.
Miếng gạc trên vết thương hơi lệch, có chút thấm đỏ, nhưng chắc...
Trâu Dương giơ tay gỡ miếng gạc đã lỏng ra, nhíu mày xem kỹ: "Có vẻ vẫn ổn."
"Ừ." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương lại kéo tay trái anh, lần theo cánh tay chậm rãi sờ, có thể cảm nhận rõ cơ dưới da vẫn run nhẹ, dù không có gì nghiêm trọng, nhưng chứng tỏ vừa rồi dùng sức quá mạnh.
"Ngày mai về em đưa anh đi bệnh viện." Trâu Dương nói, rồi quay lại tủ lấy nước uống một ngụm.
"Anh tự đi được." Phàn Quân nói.
"Em còn chưa hết giận đâu," Trâu Dương nhìn anh, "đừng để em phải chửi nữa."
"Ừ." Phàn Quân đáp.
"Đi thôi, ăn cơm." Trâu Dương nói.
Khi Phàn Quân mặc áo, hắn lại nhìn mấy chiếc kệ nhỏ trên tủ.
Một nhà nghỉ mà đồ khá đầy đủ, cà phê, trà túi lọc, đồ ăn vặt và... Trâu Dương cầm từng món lên xem, hơi đói, muốn ăn lót dạ trước.
"Đệt." Hắn cầm một gói thì khựng lại.
"Hửm?" Phàn Quân vừa mặc áo vừa đi lại, "sao vậy?"
Trâu Dương ném món đồ đó lại kệ.
Phàn Quân cầm lên nhìn, dừng một chút rồi cũng để lại: "Cái này sao lại... để chung với đồ ăn..."
"Đi ăn cơm thôi." Trâu Dương nói.
Hai người bước ra phòng, từ từ dạo sang nhà nghỉ bên cạnh.
Dọc đường cả hai đều im lặng.
Trâu Dương không biết Phàn Quân đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện hay ho gì.
Đoán là Phàn Quân cũng như vậy thôi.
Đi được vài bước, hắn không nhịn được liếc sang mặt anh.
Phàn Quân nhanh chóng quay lại nhìn hắn: "Sao."
"Anh nghĩ gì thế?" Trâu Dương hỏi.
"Không nghĩ gì." Phàn Quân nói.
"Cái đó dùng có hạn, dùng rồi phải bù," Trâu Dương nói, "anh đi công tác, sau này còn qua lại, đâu phải khách vãng lai một lần là hết..."
Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì.
Mãi sau mới quay đi, bật cười: "Đệt."
"Không được, đừng nghĩ nữa." Trâu Dương cũng bật cười.
Phàn Quân vòng tay khoác vai hắn, kéo về phía mình: "Không giận nữa chứ?"
"Giận gì, em có gì mà giận." Trâu Dương nói.
"Em nổi nóng đến mức ông chủ Đinh chẳng biết nói gì ngoài mấy từ đệm." Phàn Quân nói.
"Chỉ mình em nổi nóng chắc?" Trâu Dương nhìn anh, "anh không nổi nóng à?"
"Em chửi anh trước." Phàn Quân nói.
"Anh chỉ nói xem anh có nổi nóng không thôi!" Trâu Dương nói.
"...Có." Phàn Quân nói.
"Thế thì tốt rồi," Trâu Dương nói, "ai cũng thế cả thôi."
Phàn Quân khẽ thở dài.
"Thật ra có phải cũng khá sảng khoái không." Trâu Dương hỏi.
"Hửm?" Phàn Quân chưa hiểu.
"Nổi nóng ấy," Trâu Dương nói, "như vừa bị đánh một trận, thấy đã đã."
"...Ờ," Phàn Quân nhìn hắn, hồi lâu mới nói một câu, "Trâu Dương."
"Sao, em đúng là b**n th** thế đấy." Trâu Dương tặc lưỡi.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 87
10.0/10 từ 32 lượt.
