Hời Hợt - Vu Triết
Chương 64
"Chào, anh đẹp trai." Khi Trâu Dương mở miệng, giọng hắn đã khản đặc.
Đứng ngoài cửa sổ, nhìn thấy Phàn Quân đang tựa trên chiếc ghế nằm, hắn tưởng như ngay giây phút đó mình sẽ bật khóc, nhưng không.
Để giữ cho cảm xúc ổn định, khi hắn cầm lên con thú đá nhỏ ngoài cửa sổ – trông rất giống Đại Hắc – hắn cũng nghĩ rằng mình sắp khóc, nhưng vẫn không.
Rồi hắn bước vào cửa tiệm, nhìn thấy Hà Xuyên, sau đó đi tiếp vào bên trong, nhìn thấy Phàn Quân...
Nửa năm qua, tất cả cảm xúc, vui cũng có, buồn cũng có, mong đợi rồi lại vỡ mộng, chua xót, hận thù, tất cả đều nghẹn lại trong cổ họng, đến mức dây thanh quản cũng bị siết chặt, khản cả đi.
Nhưng hắn vẫn không khóc.
Khi nghe thấy câu "Chào, anh đẹp trai" của Phàn Quân, hắn chỉ cảm thấy toàn thân mình hoàn toàn thả lỏng.
Hắn vốn không nhận ra bản thân có chỗ nào đang căng cứng, nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn thực sự cảm nhận được sự buông lỏng – một sự thở phào, như tất cả những gì treo lơ lửng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Rồi thì chẳng biết nên nói gì nữa.
Hắn từ chỗ Lữ Trạch moi được địa chỉ công việc mơ hồ của Phàn Quân, ở một con phố nào đó trong khu thương mại, tiệm của Hà Xuyên, một cửa hàng bán đồ cổ.
Sau đó hắn cứ thế đi thẳng, rẽ qua bốn con phố, cuối cùng mới tìm được con phố này, mang theo dáng dấp có phần hoài niệm.
Tổng cộng mất ba tiếng rưỡi.
Trong quãng thời gian dài dằng dặc ấy, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng.
Không hề nghĩ đến cảnh tượng sẽ ra sao khi gặp mặt, càng chẳng hề nghĩ sau khi gặp rồi thì phải nói điều gì.
Phía sau vang lên tiếng cửa bị đẩy mạnh.
"Tiểu Bạch! Tiểu Bạch, định! Hàng của tôi... Tiểu Bạch! Định!" Giọng Hà Xuyên vừa tuyệt vọng vừa kiên định, "Tiểu... Phàn Quân! Phàn Quân!"
Ngay sau đó là cảm giác có luồng gió vụt qua phía sau, kèm theo tiếng rèm bị xốc tung.
Khi Trâu Dương quay đầu lại, Tiểu Bạch gần như chạy dựng đứng lao vào, vừa rên ư ử vừa bật ra mấy tiếng sủa mất kiểm soát, nghe như đang khóc.
Tuy hắn không còn sợ Tiểu Bạch nữa, nhưng khi nó đứng thẳng lên thì thật sự rất cao, lúc lao tới vẫn đem lại cảm giác áp lực.
Trong sự hoảng hốt xen lẫn nỗi sốc và xót xa khi nhìn vào đôi mắt Tiểu Bạch, cả người hắn như đông cứng tại chỗ.
"Tiểu Bạch! Định!" Phàn Quân vội vàng ra lệnh cho nó.
Nhưng Tiểu Bạch không nghe, trái lại còn gầm gừ to hơn, vừa như làm nũng, vừa như muốn nói gì đó.
Đây là lần đầu tiên Trâu Dương thấy Tiểu Bạch có lúc không nghe lời.
Chưa kịp nghĩ cách nào để xoa dịu cảm xúc kích động của nó, Tiểu Bạch đã lao nhào vào sau lưng hắn, giống như muốn ôm lấy, gần chín chục cân sức nặng dồn cả lên người hắn.
Trong khoảnh khắc đó Trâu Dương hoàn toàn không kịp phản ứng, bị nó đẩy ngã nhào vào Phàn Quân, hắn theo phản xạ cũng đưa tay đẩy Phàn Quân một cái để giữ thăng bằng.
Sau lưng Phàn Quân là chiếc ghế nằm, hai chân không kịp chống lại, bị đẩy một cái liền ngã thẳng xuống, anh còn đưa tay giữ lấy cánh tay Trâu Dương như định mượn lực, nhưng cuối cùng có lẽ sợ hắn còn thương chưa lành, nên không dám dùng sức, "rầm" một tiếng ngã hẳn xuống ghế.
"Tiểu Bạch!" Anh chỉ vào nó, "Điên rồi à! Định!"
Tiểu Bạch vẫn rên ư ử, kích động vỗ đập lên lưng Trâu Dương, ôm chặt lấy hắn, còn l**m loạn lên áo hắn.
Hắn nửa đỡ lấy nó, không dám cử động nhiều, chỉ còn cách một tay chống vào tay ghế, một tay đưa ra sau lưng vỗ nhẹ lên lưng nó: "Ngoan nào Tiểu Bạch, ngoan nào Tiểu Bạch."
Nhưng thật ra, sự an ủi đó hơi có phần qua loa.
Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Phàn Quân.
Anh gầy đi rất nhiều, có phần tiều tụy, trên mặt còn thêm một vết sẹo.
Trông còn khó dây dưa hơn trước.
Cánh tay trái hẳn là chưa phục hồi, khi nãy nhìn thấy ngoài cửa sổ anh chỉ tập tạ 1,5kg... Vậy nên khi vừa rồi giữ lấy cánh tay hắn lại buông ra, chắc là bởi không còn sức...
Trâu Dương khẽ chau mày.
"Bạch! Định! Anh Trâu Dương giận rồi kìa!" Phàn Quân lại quát.
Tiểu Bạch nghe thấy chữ "giận" liền giật mình dừng lại, lập tức buông hắn ra, lui về sau hai bước, ngồi ngay ngắn, nhưng vẫn rên ư ử.
"Không, tôi không giận, tôi chỉ là..." Trâu Dương vội giải thích.
"Sao thế này?" Hà Xuyên ngẩn người đứng ở cửa, qua tấm rèm bị Tiểu Bạch xé toạc, vẻ mặt đầy hoảng hốt nhìn vào.
Trâu Dương đứng thẳng dậy, quay lại phía anh ta.
"Ê?" Hà Xuyên bất chợt chỉ hắn, "Ơ! Trâu Dương! Là Trâu Dương đúng không!"
"Ừ." Hắn cười nhẹ.
"Sao cậu lại đến đây?" Hà Xuyên nhanh chóng bước tới, "Cậu bị thương cùng với cậu ấy đúng không? Giờ khỏe rồi à?"
"Khỏe rồi." Trâu Dương gật đầu, cúi xuống xoa đầu Tiểu Bạch, chạm nhẹ lên mắt nó, bên mắt phải giờ đã không còn vết sẹo rõ, trông giống một chú chó hay nháy mắt.
"Bảo sao con chó này thế!" Hà Xuyên cười, "Có phải lâu lắm rồi không gặp cậu đúng không."
"Nửa năm rồi." Khi Trâu Dương thốt ra câu đó, trong lòng bỗng dâng lên nhiều cảm khái.
Từ lúc hắn và Phàn Quân quen biết đến nay, đã gần một năm, mà phần lớn thời gian đều là xa cách.
"Để tôi xin nghỉ." Phàn Quân đứng dậy.
"Được," Hà Xuyên gật, "Hôm nay tôi trông tiệm cả ngày."
Trâu Dương bước ra ngoài cửa, nhìn dòng người qua lại trước mặt.
Lúc bước vào tiệm hắn chưa có cảm giác này, nhưng giờ thì bỗng nhận ra, dường như ai nấy đều rất vui, đều đang cười.
Một đứa trẻ chạy ngang qua còn nhăn mặt làm quỷ cho hắn.
Bình thường hắn chẳng buồn nhìn, chỉ thấy phiền, thế mà lúc này lại giơ tay nhăn mặt đáp lại.
"Đi thôi," Phàn Quân đi ra, nói phía sau hắn, "Tìm chỗ nào... ngồi một lát."
"Ừ," Trâu Dương bước xuống bậc thềm, "Đi đâu?"
"Có một..." Phàn Quân chỉ về cuối phố, "Quán cà phê cũng được lắm."
"Được." Trâu Dương gật đầu.
Hôm nay nắng rất đẹp.
Đi uống một tách cà phê.
Ngồi một chút.
Những cảm xúc chưa kịp cảm thấu bỗng chốc ùa đến dữ dội.
Hắn gặp lại Phàn Quân rồi, họ đứng cạnh nhau, vai kề vai, đi đường hơi nghiêng một cái là vai chạm vai...
Giống như trước kia, nhưng cũng chẳng còn giống hẳn.
Phàn Quân đã không còn ở Nam Châu Bình.
Nơi họ sắp tới cũng không phải là quán bánh bao.
Cảnh sắc bên cạnh cũng chẳng còn bừa bộn.
Khó mà gọi tên cảm giác này.
Mới mẻ đến mức khiến người ta khẽ run rẩy.
Im lặng bước đi một đoạn, Trâu Dương định nói gì đó, quay sang nhìn Phàn Quân.
Ánh mắt Phàn Quân nhanh chóng cũng quay sang nhìn hắn.
"Mình..." Trâu Dương bị ánh mắt ấy nhìn đến chột dạ, thoáng chốc quên mất mình định nói gì, đành tùy tiện vớ lấy một câu: "Đi đâu vậy?"
Phàn Quân nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi ngờ: "Một quán cà phê, vừa nãy tôi... không nói sao?"
"Có nói," Trâu Dương vội gật, "Quán cà phê có nắng đẹp."
"Là... tôi nói sao?" Phàn Quân lại tỏ ra nghi hoặc.
"... Tôi nói." Trâu Dương bật cười, "Khỉ thật."
"Quán cà phê đó cho phép mang thú cưng, cho nên..." Phàn Quân nói, lắc lắc sợi dây dắt trong tay trái, "Tôi sợ để nó lại trong tiệm thì nó sẽ quấy, lâu quá không gặp cậu rồi."
Lúc này Trâu Dương mới chợt nhận ra Tiểu Bạch đang kè sát bên chân trái của Phàn Quân, ngẩng đầu nhìn hắn, miệng nhe ra cười.
"Ngoan nào Tiểu Bạch!" Hắn lập tức vòng sang bên trái Phàn Quân, vừa đi vừa xoa đầu nó, cúi xuống nhìn vào mắt nó, "Mắt nó bây giờ có ảnh hưởng đến sinh hoạt không?"
Phàn Quân không trả lời.
"Phàn Quân." Hắn ngẩng lên gọi lại.
"Hử?" Anh quay sang.
"Mắt nó có ảnh hưởng đến sinh hoạt không?" Hắn hỏi.
"Cũng tạm, không ảnh hưởng mấy." Anh mỉm cười.
Trâu Dương không nói gì, chỉ nhìn anh.
Giờ bên cạnh không có nhiều người, con phố này cũng không ồn ào nhạc như các phố thương mại khác, tương đối yên tĩnh, nhưng khi nghe hắn nói, Phàn Quân lại nghiêng đầu nhiều hơn trước.
Thính lực tai trái của anh dường như...
"Vẫn nghe không rõ... Không sao," Phàn Quân đưa dây dắt cho hắn, "Cậu dắt nó đi."
"Ừ." Trâu Dương nhận lấy dây, dắt Tiểu Bạch về phía bên phải anh.
Quán cà phê ở cuối con phố, nơi giao nhau với một khu phố thương mại khác hoàn toàn khác phong cách.
Phàn Quân dẫn hắn lên tầng ba, chọn một chiếc bàn ở góc ngoài ban công kính.
"Anh thường đến đây à?" Trâu Dương nhìn ra ngoài, thấy cảnh phố phía dưới cùng dãy mái ngói xanh liên tiếp, cũng khá có hương vị.
"Có đến một lần." Phàn Quân quét mã, "Cậu uống gì?"
"Có gì gợi ý không?" Trâu Dương dựa vào ghế nhìn anh.
"Tôi... mới uống latte." Anh đáp.
"Thế tôi cũng uống latte đi." Hắn vẫn nhìn anh.
"Không ngon lắm đâu." Anh nói.
"Không sao." Hắn đáp.
Nắng hơi nghiêng chiếu xuống, Phàn Quân không đội mũ, ánh sáng hắt rõ gương mặt, sống mũi, khóe mắt, bờ môi.
Vẫn là dáng vẻ quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ.
Không rõ là bởi thời gian, hay bởi thay đổi.
Nhưng Trâu Dương tạm thời không muốn phân biệt.
Nhân viên bưng cà phê lên, còn cho Tiểu Bạch một ly kem.
Trâu Dương nhấp một ngụm, quả thật không ngon lắm, nhạt như bị pha loãng, nhưng cũng chẳng sao.
Mấy tháng qua, lúc đầu hắn nghĩ nhiều lắm, dần dần thì không còn nghĩ, chỉ còn lại dày vò và chờ đợi, thậm chí chẳng còn nghĩ đến chuyện nếu gặp lại, cũng không nghĩ sẽ gặp lại thế nào, càng không nghĩ cảm giác ấy sẽ ra sao.
Nhưng khi thật sự gặp lại người này, cùng tồn tại trong một không gian, một thời gian, mới hiểu ra, đó là cảm giác mà bất kỳ trí tưởng tượng phong phú nào cũng chẳng thể chạm tới.
"Có phải cậu đi tìm Lữ Trạch không?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Ừ," Trâu Dương mỉm cười, "Sao anh biết?"
"Đoán cậu sẽ không đi hỏi chú Lữ." Anh cúi xuống liếc ly cà phê, rồi lại ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt từ gương mặt chậm rãi lướt xuống cổ.
"Lữ Trạch kín miệng lắm, tôi ở võ quán mới cả một ngày trời anh ta mới chịu nói." Hắn đáp.
Phàn Quân không nói gì, ánh mắt lại chậm rãi chuyển xuống cổ tay hắn.
Trâu Dương cúi mắt nhìn theo, dưới chiếc vòng tay, là một vết sẹo đỏ sẫm quấn quanh, ở cổ cũng gần giống, chỉ cần bỏ khăn là sẽ thấy, nhưng nhạt hơn chút.
"Bác sĩ nói dần dần sẽ mờ đi." Hắn nói.
"Ừ." Phàn Quân buông tách cà phê, bàn tay khẽ đưa sang, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cổ tay hắn, "Những vết thương khác đều lành hẳn rồi chứ?"
Cái chạm thoáng nhẹ ấy như có ma lực, khiến Trâu Dương cảm thấy trước mắt mọi thứ đều chao đảo theo nhịp tim mình.
"Chừng này rồi còn chưa lành thì tôi chẳng phải thành phế nhân à." Hắn cười đáp.
Nói xong hắn lại hối hận lần nữa.
Rõ ràng Phàn Quân vẫn chưa hồi phục hẳn, tai, cánh tay trái...
"Cái đó của anh..." Hắn vội vàng chuyển chủ đề, "vết thương do súng..."
"Lành rồi," Phàn Quân nói, "tháng sau đi lấy nốt mảnh còn sót lại ra là không sao nữa."
Nhưng vẫn là chưa khỏi hẳn.
"Giờ thế nào?" Trâu Dương hỏi.
"Chỉ là..." Phàn Quân bị câu hỏi này làm cho thoáng ngập ngừng, vô thức kéo cổ áo mình ra một chút, "cậu muốn xem không?"
Ánh mắt Trâu Dương lia qua trước tiên đã chạm vào xương quai xanh của anh, lập tức cảm thấy đầu mình như bốc cháy, bừng bừng.
"Không, tôi không có ý đó," Hắn vội vàng xua tay, "chỉ muốn hỏi... nó thế nào thôi."
"Một hình bán nguyệt không được tròn cho lắm." Phàn Quân vừa nói vừa dùng ngón tay mô tả kích thước.
Trâu Dương nhìn anh một lúc, rồi bật cười.
Trên người Phàn Quân, có vài điều đã thay đổi, cảm nhận được rất rõ, ở một vài phương diện dường như thoải mái hơn, nhưng cũng có những thứ vẫn y nguyên.
Cái cảm giác quen thuộc đó ập đến, ngay khoảnh khắc ấy, khóe mắt hắn nóng rực.
Cười rồi lại khóc.
Đến cả cúi đầu che giấu cũng không kịp.
Phàn Quân không nói gì, rút một tờ khăn giấy, người hơi nghiêng tới, cánh tay chống lên bàn, khẽ áp khăn giấy lên mắt hắn.
Trâu Dương không nhận lấy, chỉ hơi dừng lại một chút rồi dồn sức ép mắt mình lên bàn tay anh.
Phàn Quân không rút lại, cứ thế giữ nguyên.
Nước mắt nhanh chóng thấm ướt khăn giấy, rồi chầm chậm lan vào kẽ ngón tay anh. Dưới ánh nắng gay gắt, cả người như được hong khô, nhưng anh vẫn cảm nhận được nước mắt của Trâu Dương nóng bỏng đến mức nào.
Trong tầm mắt anh, vài bàn khác thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang, nhân viên phục vụ cũng từ trong bước ra xem qua, nhưng chẳng hề gì.
Không ai có thể hiểu vào khoảnh khắc này Trâu Dương đang mang tâm trạng ra sao.
Chỉ có anh, là người cảm nhận gần sát nhất.
Một lúc lâu sau, Trâu Dương mới ngẩng đầu, rút hai tờ khăn giấy từ bên cạnh, lau qua loa gương mặt.
Phàn Quân thu tay lại, nhìn hắn.
"Không sao," Trâu Dương thở dài, mắt và chóp mũi đều đỏ, "chỉ là vậy thôi, không kiềm chế được."
"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.
Trâu Dương nhấc ly uống một ngụm cà phê: "Hay là..."
"Đổi ly khác không?" Phàn Quân hỏi.
"Ừ," Hắn cau mày, "latte này thật sự khó uống quá."
"Được," Phàn Quân lấy điện thoại đưa tới trước mặt hắn, "cậu xem muốn uống gì?"
"Tôi muốn ăn cái kem lửa kia." Trâu Dương nói.
"Được." Phàn Quân gật đầu.
Rất nhanh, kem lửa được mang ra, đặt trên bàn.
Một phần kem trắng hình núi tuyết, bên trên rưới sốt đỏ vàng không rõ loại quả gì.
Trâu Dương nhìn một cái liền sững người.
"Không đúng sao?" Phàn Quân nghiêng người, nhỏ giọng hỏi.
"Chẳng phải nó... phải có lửa à?" Trâu Dương cũng nghiêng người lại gần.
"Tôi không biết, chưa ăn bao giờ," Phàn Quân nhìn kem, "cái sốt này có phải tượng trưng cho lửa không?"
"Màu đỏ vàng trong mắt tôi chỉ giống trứng xào cà chua thôi." Trâu Dương nói.
"Vậy thì đây là cơm trứng xào cà chua," Phàn Quân nói, "đổi nhé? Cái này tôi ăn, cậu gọi cái khác."
"Không cần," Trâu Dương xúc một thìa nếm thử, "cũng được, vị chua chua ngọt ngọt."
"Thế thì đúng là trứng xào cà chua rồi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không trả lời, ăn thêm vài miếng mới bật cười: "Đm."
Phàn Quân nhìn hắn, ở khoảng cách này, giọng nói này, nụ cười này.
Dưới ánh mặt trời phảng phất chút hư ảo, giống như bao lần anh nhớ đến Trâu Dương, chỉ là lúc này đã thêm vào vài phần hiện thực khó tin.
"Anh ở chỗ tiệm của Hà Xuyên," Trâu Dương vừa ăn vừa hỏi, "được bao lâu rồi?"
"Ba tháng rồi thì phải." Phàn Quân nói.
"Giúp anh ấy bán hàng à?" Trâu Dương hỏi.
"Tài xế, vệ sĩ, nhân viên." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương ngẩng lên nhìn anh: "Một tháng được bao nhiêu?"
"Năm nghìn," Phàn Quân nói, "đi công tác thì tính riêng, công tác thì tiền nhiều hơn, không đi thì cũng khá rảnh."
"Ồ." Trâu Dương ngẫm nghĩ.
"Cũng tốt, coi như anh ta giúp tôi một tay," Phàn Quân nói, "dù sao tình trạng bây giờ của tôi... cũng chẳng làm nổi công việc khác."
"Ừ." Trâu Dương xúc thêm một miếng kem.
"Đại Hắc vẫn ở nhà cậu chứ?" Phàn Quân khẽ hỏi.
"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "anh chưa gặp nó đúng không?"
"Ừ." Phàn Quân mỉm cười, "nhưng Lữ Trạch có cho tôi xem ảnh rồi, nếu khai giảng cậu không nuôi được thì... đưa cho tôi."
"Anh ở đâu?" Trâu Dương hỏi.
"Tầng hai tiệm," Phàn Quân nói, "không gian cũng rộng."
"Hà Xuyên cho nuôi à? Nào là mèo nào là chó." Trâu Dương đẩy kem tới trước mặt anh, "ăn thử không?"
Phàn Quân múc một thìa cho vào miệng, Trâu Dương ngồi gần sát, khi nói chuyện, anh thậm chí cảm nhận được không khí giữa hai người đang khẽ rung động.
Kem có vị gì anh cũng chẳng nếm ra nổi.
"Anh ta không để ý đâu, Đại Hắc nhát gan, không phá phách, sự tồn tại cũng chẳng rõ rệt."
Trâu Dương không nói, chỉ nhìn anh.
"Cậu thế nào?" Phàn Quân hỏi.
"Sao cơ?" Trâu Dương như chợt mất tập trung.
"Cậu... dạo này thế nào?" Phàn Quân cầm thìa, lại múc thêm một thìa định nếm thử nghiêm túc xem rốt cuộc kem này vị gì, ba mươi sáu tệ mà chỉ ăn ra được vị lạnh thì thật là lỗ.
"Cũng bình thường thôi," Trâu Dương nói, "rất nhớ anh."
Tay Phàn Quân run lên, một thìa kem dính ngay lên sống mũi.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 64
10.0/10 từ 32 lượt.
