Hời Hợt - Vu Triết
Chương 6
Học viên ở võ quán mới không nhiều, buổi tối cơ bản chỉ có mấy thanh niên, đám nhóc buổi chiều tan hết thì Phàn Quân cũng chẳng còn việc gì.
Bình thường thì anh sẽ ở lại võ quán, cố tình lề mề canh đúng giờ cơm mới về quán cũ ăn vài miếng, hoặc ra ngoài tìm đại một quán nhỏ ăn chút gì rồi lại quay về võ quán mới ngồi.
Nhưng hôm nay anh không thể lề mề, chị San vừa nói với anh, tối nay Trâu Dương sẽ ăn bánh chẻo cùng bọn họ.
"Anh Bang," Phàn Quân đi vào khu huấn luyện, "tối nay anh còn lớp không?"
"Có hai người lúc tám giờ," Thiết Bang đi lại gần, "sao thế?"
"Tối nay tôi có thể sẽ..." Phàn Quân liếc về phía cửa, "đến muộn một chút."
"Con trai chị San đến rồi đúng không?" Thiết Bang hỏi, "không sao, lúc tôi đi rồi dọn dẹp là được, cậu khỏi phải quay lại."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu, vừa quay đi được mấy bước lại quay về: "Nếu có ai đến tìm Lữ Trạch thì bảo anh ta đi công tác, chưa biết bao giờ về."
"Biết rồi." Thiết Bang cười.
Chị San vừa rồi chắc không sang bên cạnh mà đi thẳng ra chợ phía sau, ngoài thịt còn có một túi rau để ngoài cửa.
Trâu Dương một tay xách thịt, một tay xách rau, dựa vào lan can hành lang ngẩn người, nét mặt bình thản nhưng nhìn ra được tâm trạng không tốt.
Chị San vẫn đang ở sau quầy dọn thùng rác.
"Để lúc Thiết Bang đi rồi làm cũng được," Phàn Quân bước tới nhận lấy túi rác trong tay chị buộc lại, đặt sang bên tường, "Đi thôi."
"Tiện tay thì mang xuống luôn." Chị San lại định đi lấy cái thùng khác.
"Chị San," Phàn Quân chặn lại, "không cần đâu."
Thấy mẹ đi ra, Trâu Dương liền quay người đi về phía cửa sau trung tâm thương mại, theo lối mà trước đó Phàn Quân đã dẫn bọn họ đi.
"Con đi xe đạp tới phải không?" Mẹ hắn ở sau lưng hỏi.
"Vầng." Trâu Dương đáp, bước chậm lại.
"Để đâu rồi?" Mẹ hắn lại hỏi.
"Cửa chính." Trâu Dương nói.
"Không đi lấy à?" Mẹ hắn hỏi tiếp.
"Không, tối về lấy cũng được." Trâu Dương quay đầu nhìn bà một cái.
Ngay lúc đó hắn bất giác nhảy lên trước hai bước, con chó đen to của Phàn Quân chẳng biết từ khi nào đã được anh dắt đi theo bên cạnh.
Có điều, không hiểu phải vì cơn giận lúc trước chưa tan, mẹ hắn giờ lại đi song song với Phàn Quân, thà nói chuyện với sau gáy hắn còn hơn là bước lên phía trước.
Trâu Dương khẽ thở dài, quay đầu lại tiếp tục đi, không nói gì thêm.
Khi xuống cầu thang, Phàn Quân đi tới cạnh hắn, khẽ chạm vào cánh tay trái hắn: "Đưa tôi cái này."
"Hả?" Trâu Dương liếc anh, rồi nhanh chóng đảo mắt một vòng quanh bên cạnh, phát hiện không thấy chó đâu, "Chó của anh đâu?"
"Đi thang thoát hiểm rồi." Phàn Quân lấy túi thịt trong tay hắn, xuống thang máy thì đi lên trước dẫn đường.
Quả nhiên, vừa ra khỏi thang máy, con chó từ phía thang thoát hiểm chạy ra, kéo theo dây dắt, còn đeo cả rọ mõm, nhìn còn đáng sợ hơn lúc không đeo.
Hannibal cũng đeo cái đó.
(*) Ý ảnh chỉ Hannibal Lecter trong phim, thường bị đeo rọ mõm để kiềm chế.
Ra khỏi trung tâm thương mại, Phàn Quân dắt chó đi khá nhanh.
Mẹ hắn cuối cùng cũng đi bên cạnh Trâu Dương.
"Có những ai ăn cùng nữa mẹ?" Trâu Dương hỏi bà.
"Lão Lữ, con trai ông ấy, con cũng gặp rồi đấy, Lữ Trạch," Mẹ hắn nói, "và Quân, bữa tối thì không có học viên nào cả."
"Dạ." Trâu Dương gật đầu.
"Một lát đừng có giữ cái mặt dài thượt đấy," Mẹ hắn liếc, "người ta lại tưởng con khó chịu khi phải ăn cùng."
"Con có thế đâu?" Trâu Dương nói.
"Mẹ mù chắc." Mẹ hắn đáp.
"Con vốn trông thế này mà." Trâu Dương quay sang cười với bà.
"Hôm nay đi tìm bố con làm gì?" Mẹ hắn hỏi.
"Uống trà," Trâu Dương nói, "ngồi trò chuyện một lúc."
"Con đúng là chẳng thấy khó chịu gì, một tháng một lần chưa đủ hả?" Mẹ hắn nhíu mày, "người ta cả nhà ba người đi chơi cuối tuần, con lại ngồi đó uống trà."
"Đều như nhau thôi." Trâu Dương nói.
"Như nhau chỗ nào?" Mẹ hắn không hiểu.
"Không có gì ạ," Trâu Dương đổi đề tài, "bánh chẻo nhân gì vậy mẹ?"
"Thịt lợn với hành lá, mẹ còn mua ít thịt cừu," Mẹ hắn nói, "lão Lữ với bọn họ thích ăn thịt cừu cà rốt, nếu con không thích thì mẹ làm thêm nhân cần tây cho con."
"Con không cần." Trâu Dương đáp.
Đến võ quán cũ thì học viên đã gần như về hết, Lữ Trạch đang ở sân nói chuyện với phụ huynh đến đón con, trong bếp vọng ra tiếng người đang băm nhân.
"Sau còn lớp nào nữa không?" Mẹ hắn thấy Lữ Trạch, hỏi một câu.
Lữ Trạch liếc bà, không đáp.
Mẹ hắn cũng không để tâm, cầm lấy túi rau trong tay Trâu Dương rồi đi về phía bếp: "Con tự chơi một lát nhé."
"Vầng." Trâu Dương đáp, mắt vẫn nhìn Lữ Trạch.
Lữ Trạch vẫn đang nói chuyện với phụ huynh, miệng cười nhưng ánh mắt lại nhìn về phía hắn, trong ánh mắt chẳng có chút cười nào.
Phụ huynh dẫn con đi rồi, Lữ Trạch đứng tại chỗ thêm chốc lát.
Trâu Dương cũng không động đậy, vẫn nhìn anh ta.
Dù mẹ hắn đã bảo đừng có giữ cái mặt nặng nề ấy.
Dù hôm nay mẹ hắn có phần xa lạ.
Dù mẹ hắn cảm thấy hắn giống hệt bố ruột, vĩnh viễn chẳng cùng một chiến tuyến với bà.
Có rất nhiều cái dù.
Nhưng chỉ có một cái nhưng.
Nhưng đó là mẹ tôi, bà chào hỏi anh, anh tỏ thái độ gì thế? Trưa cho tôi cái mặt khó chịu thì thôi, giờ còn dám trưng ra với mẹ tôi nữa...
Khi Lữ Trạch nhấc chân định bước về phía này, Trâu Dương cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.
Lại đây đi, huấn luyện viên Lữ.
Hôm nay coi như tôi đến "đạp quán" vậy.
(*)Từ trong phần giới thiệu luôn "" – đạp quán, chỉ việc võ sư hay người luyện võ tới thách thức, gây sự ở võ quán khác
Đang định tháo kính ra, thì con chó của Phàn Quân bỗng từ sau lưng Lữ Trạch lao ra, chạy vòng quanh chân anh ta một vòng.
"Vãi thật." Trâu Dương chẳng để ý chó tới lúc nào, giật mình nhảy lùi một cái.
Chuyện "đạp quán" để hôm khác đi.
"Phàn Quân!" Lữ Trạch vốn không sợ chó, nhưng hình như không quen và cũng chẳng ưa, "chó của cậu điên rồi à!"
Chó chẳng thèm quan tâm, vẫn chạy vòng vòng quanh anh ta, thậm chí khi anh ta dùng chân đẩy ra, nó còn đứng thẳng dậy, vui vẻ đưa chân đặt lên vai anh ta.
Trâu Dương chịu không nổi nữa, sợ nó vòng tiếp theo sẽ chạy lại "hôn" hắn, vội quay đầu đi ra ngoài cổng sân, tiện chân đá cửa cổng đang mở đóng lại luôn.
"Biến ngay!" Lữ Trạch chửi ầm lên, "Phàn Quân cậu có quản nổi con chó điên của mình không! Đừng có mẹ nó giả vờ điếc! Điếc thì vẫn nhìn thấy chứ!"
Trâu Dương đứng ngoài sân nghe thấy một tiếng huýt sáo, tiếp đó là tiếng thở phì phò đầy hưng phấn của con chó dần xa, đoán chừng bị Phàn Quân gọi về chuồng.
Lúc này hắn mới dựa vào tường sân, khẽ thở ra một hơi.
Chưa được bao lâu, cổng sân mở ra, Phàn Quân bước ra ngoài.
Trâu Dương quay đầu nhìn anh.
"Sao vậy?" Phàn Quân đi tới.
"Sao là sao?" Trâu Dương hỏi lại.
"Nó..." Phàn Quân liếc nhìn vào trong sân, "chỉ như thế thôi."
Trâu Dương lúc này mới phản ứng lại, hóa ra con chó là do Phàn Quân cố tình thả ra để cắt ngang pháp thuật của bọn họ.
"Thế nào," Trâu Dương khẽ tặc lưỡi, "sợ tôi đánh anh ta à?"
"Cậu không đánh lại đâu." Phàn Quân lại nói rất thật.
Trâu Dương khựng một chút, rồi bật cười: "Nhưng tôi cũng không đến mức bị đá một phát là bay đi chứ."
"Anh ta là quán quân toàn quốc," Phàn Quân nói, "đá cậu chỉ cần một cước thôi."
"Má..." Trâu Dương nhìn anh, một lúc sau mới thốt ra, "anh tới để gỡ rối hay để châm lửa vậy?"
Phàn Quân mỉm cười, cũng dựa lưng vào bức tường bên cạnh hắn: "Lữ Trạch không thích chị San mấy, bình thường hầu như chẳng nói chuyện, nhưng chị San thì không để bụng, tính tình chị ấy rộng rãi lắm."
Trâu Dương không nói gì.
Rộng rãi hay không cũng còn tùy đối tượng là ai.
"Cậu..." Phàn Quân nhìn quanh một chút, "nếu không muốn ngồi trong đó thì..."
Trâu Dương cũng nhìn quanh, trời đã gần như tối hẳn, mấy cái đèn đường ở chỗ này lại ít, ánh sáng thì chỉ đủ mức "tôi là một cái đèn, tôi có thể sáng" mà thôi.
Hắn im lặng, chờ Phàn Quân cho mình một gợi ý, để trong cái hoàn cảnh thế này vừa không vào nhà vừa không gặp ma.
"Có thể giúp tôi dắt Tiểu Bạch đi dạo." Phàn Quân nói.
"Vậy chi bằng tôi vào để quán quân đá cho một cước còn hơn." Trâu Dương nói.
"Có thể ra lệnh cho nó không được lại gần cậu," Phàn Quân nói, "giữ khoảng cách một mét."
"Thôi tôi đi gói sủi cảo." Trâu Dương quay người vào sân, đi mấy bước về phía bếp rồi mới chợt nhớ ra, hỏi một câu: "Con chó đen kia của anh tên Tiểu Bạch à?"
Phàn Quân vừa lúc đóng cổng sân lại phía sau, nhưng hình như không nghe thấy.
Thế là hắn quay đầu lại.
"Hử?" Phàn Quân nhìn hắn.
"Một con chó đen to mà tên là Tiểu Bạch?" Trâu Dương hỏi lại lần nữa.
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, "lúc nhỏ nó chẳng to lắm đâu."
"Nhảm nhí, anh mới sinh cũng chỉ mấy cân thôi." Trâu Dương liếc về phía chuồng chó, nơi Tiểu Bạch đang nằm.
Trong bếp có ba người, đang bận rộn là chú Lữ và mẹ hắn, còn ở đầu bàn xa nhất là Lữ Trạch đang chơi điện thoại.
"Vừa hay," Chú Lữ cười với mẹ hắn, "người cán vỏ đến rồi."
Phàn Quân đi rửa tay, đặt khối bột đã ủ xong trong thau lên bàn gỗ đã rắc sẵn bột khô.
"Con..." Trâu Dương chần chừ một chút cũng đi rửa tay, "gói sủi cảo vậy."
"Con cứ đợi mà ăn đi, có biết gói sủi cảo đâu," Mẹ hắn nói, "từ trước đến nay toàn chỉ chờ ăn thôi."
Trâu Dương không đáp.
"Cứ gói đi, không sao đâu," Chú Lữ cười, đặt một thau nhân đã trộn xong lên bàn, "dù sao cũng không phải mang ra bán."
Phàn Quân nhanh nhẹn ngắt bột làm viên, bắt đầu cán vỏ, một lần cán hai viên, rồi tung nhẹ vỏ bánh đã cán tròn sang trước mặt Trâu Dương.
Trâu Dương cũng biết gói sủi cảo, nhưng đúng là gói không đẹp, trước đây nhà hắn ít khi làm, bố hắn không thích ăn, hắn cũng chẳng có dịp luyện.
Vỏ bánh Phàn Quân cán rất tròn, đều tăm tắp, đến mức người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế cũng có thể an tâm mà chết.
Hắn múc một muỗng nhân đặt lên, gập đôi vỏ lại bóp một cái, rồi đặt xuống bàn.
Phàn Quân ngồi đối diện, ngẩng mắt liếc qua cái sủi cảo hắn vừa gói.
"Nhân ít quá." Mẹ hắn nói.
"Thêm nữa con gói không nổi." Trâu Dương lại gói cái thứ hai, vẫn chỉ gập đôi bóp một cái.
"Không sao, vỏ đủ mà," Chú Lữ nói, "chỉ cần bóp chặt là được."
"Cho nhiều vào chút! Bóp mấy cái nếp." Mẹ hắn làm mẫu một cái.
"Con thật sự không biết bóp nếp." Trâu Dương khẽ nhíu mày.
"Cái đó còn chẳng gọi là sủi cảo." Mẹ hắn chép miệng.
"Cũng có loại như thế mà," Chú Lữ cười nói, "sủi cảo đồng tiền đấy."
Trâu Dương lặng lẽ tiếp tục gói, không nói thêm gì.
Mẹ hắn như vậy cũng chẳng lạ, có lẽ hôm nay tâm trạng không tốt nên càng nặng nề hơn. Bà và chồng trước nếu nói có điểm chung, thì đây chính là một.
Luôn soi mói, bắt bẻ những chi tiết mà trong mắt Trâu Dương là hoàn toàn không cần thiết, ép người khác phải theo đúng thói quen của mình.
Người như vậy nếu chỉ một thôi thì còn tạm, gặp phải một đối thủ ngang sức như chồng trước của bà, không đánh nhau mới lạ, chẳng qua là vì hai người họ chưa nâng kỹ năng võ lực thôi.
Phàn Quân cán vỏ rất nhanh, chẳng bao lâu đã xong, mỗi người trước mặt đều có một đống.
Trước mặt Trâu Dương là nhiều nhất, chính hắn cũng thấy kỳ lạ, rõ ràng hắn chẳng thèm bóp nếp, chỉ gập đôi một cái, vậy mà lại chậm đến mức này.
Phàn Quân đi sang đứng cạnh hắn, cầm vỏ bánh lên bắt đầu gói.
Trâu Dương nhìn động tác của anh mấy lần, cũng chỉ thấy rất gọn gàng, gập một cái bóp một cái, trong mắt hắn thì chẳng khác gì động tác của mình, chỉ là nhanh hơn.
Nhưng sủi cảo Phàn Quân gói thì có nếp.
"Anh từng làm thuê ở quán sủi cảo hả?" Trâu Dương dứt khoát bỏ luôn việc gói, ngả người vào ghế, duỗi dài chân.
"Chưa từng." Phàn Quân cười nhẹ.
"Quân từ nhỏ đã siêng, trẻ từng chịu khổ thì làm việc nhanh lắm." Mẹ hắn vừa gói vừa nói.
"...Ừm." Trâu Dương dựa vào ghế, khẽ gật đầu.
Sớm biết thế thì vừa rồi đã ngồi bên kia với quán quân chơi điện thoại cho xong.
May là khí tức uất ức của mẹ hắn cũng đã dịu xuống khi sủi cảo nấu xong.
Bà bưng món nguội ra bàn, vỗ vai hắn: "Lát nữa đừng uống rượu nhé, tối đi xe không an toàn, uống chút nước ngọt thôi."
"Vâng." Trâu Dương đáp.
Món ăn và sủi cảo vừa bày ra, Lữ Trạch bên kia mới cất điện thoại vào túi, đi qua ngồi xuống.
Tuy mẹ hắn đã nguôi giận, nhưng bữa cơm này ăn vẫn khó nuốt.
Phàn Quân ít nói, Lữ Trạch thì chẳng mở miệng, chỉ có chú Lữ với mẹ hắn thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, Trâu Dương vốn không phải kẻ ít lời, nhưng trong tình trạng này cũng chẳng tìm được gì để nói.
Chỉ khi chú Lữ hỏi thì hắn mới đáp lấy lệ vài câu.
Học ở đâu?
Học gì?
Ngôn ngữ và văn học Trung Quốc.
......
Một bữa cơm cũng chỉ hơn nửa tiếng là xong.
Lữ Trạch đặt đũa xuống là quay người đi ngay, Trâu Dương cố ở lại đến khi mẹ và chú Lữ dọn xong bàn, Phàn Quân rửa bát xong hắn mới đứng dậy bảo muốn về.
"Cháu đi luôn à?" Chú Lữ hỏi, "Không uống chút trà sao?"
"...Thôi ạ," Trâu Dương tiện miệng bịa một lý do, "mai cháu còn phải dậy sớm."
Chú Lữ khiến hắn có cảm giác không tệ, khác hẳn với suy đoán ban đầu, nhưng mấy câu lặt vặt ông nói với mẹ hắn nghe ra thì nhạt nhẽo thôi, song lại mang một sự đời thường thoải mái như có vòng bảo hộ, thứ mà trước đây hắn gần như chưa từng nghe trong nhà mình.
Bất giác, hắn thấy có chút hụt hẫng.
Ban đầu định hỏi mẹ có về cùng không, cuối cùng lại không mở miệng.
"Để chú đưa cháu qua lấy xe," Chú Lữ nói, "tối khu này không an toàn."
"Không cần đâu," Trâu Dương vội vàng từ chối, "cháu..."
"Phải đưa chứ," Mẹ hắn nói, "mấy hôm trước quán ở đầu phố vừa bị đập, ông chủ giờ vẫn nằm viện đấy, Nam Châu Bình không như bên ta đâu."
"Không cần không cần, con... đi đây." Trâu Dương chẳng kịp tìm lý do, gần như chạy trốn ra khỏi cửa.
"Đứa nhỏ này..." Chú Lữ thở dài, "có phải sợ ngại không?"
Phàn Quân quay đầu nhìn, chị San cau mày không nói gì.
Anh đặt cái bát đang rửa dở xuống: "Để cháu đi."
"Nó sĩ diện," Chị San nói, "thanh niên lớn tướng đi lấy cái xe cũng phải người đưa đi, nên nó thấy mất mặt đó."
"Tôi chỉ đi theo thôi." Phàn Quân nói.
"Thế cháu đi đi." Chú Lữ gật đầu.
Lúc này cũng chưa quá muộn, nhưng gió đã nổi, ngoài đường vắng tanh, hai bên hàng quán gần như đều đóng cửa.
Cả con phố chỉ có một mình Trâu Dương đang sải bước phía xa.
Thật ra Trâu Dương đi một mình qua trung tâm thương mại lấy xe cũng chẳng vấn đề, Chú Lữ chỉ muốn chu toàn hơn, còn chị San thì không yên tâm.
Phàn Quân kéo mũ áo khoác trùm đầu, lặng lẽ đi theo.
Để hắn đỡ ngại, anh luôn giữ khoảng cách hai mươi mét.
Nhưng vừa qua một ngã rẽ, anh lại cảm thấy việc chị San bảo đi theo có lẽ còn nguyên nhân khác.
Chỉ ba con phố, vậy mà Trâu Dương ngay ngã rẽ thứ hai đã đi sai hướng.
...Lạc đường sao?
Phàn Quân buộc phải tăng tốc đuổi theo, nhưng cùng lúc ấy, Trâu Dương cũng bước nhanh hơn.
Trong con đường lạc lối, hắn lại tăng tốc.
Nhanh chóng biến mất ở chỗ rẽ phía trước.
Phàn Quân chạy chậm lại, gần tới góc rẽ, vừa định lên tiếng gọi hắn thì một bóng người từ đó lao ra.
Một cú đấm mang theo gió nhắm thẳng mặt anh.
Phàn Quân không kịp phòng bị, hơn nữa tốc độ cú đấm này thật sự nhanh, lui về sau đã muộn, anh chỉ có thể nghiêng đầu đồng thời đưa tay chụp lấy cổ tay đối phương.
Trong bóng tối, có tia sáng rất khẽ lướt qua gương mặt người này.
Phàn Quân hơi ngạc nhiên.
Trâu Dương trông thì có vẻ nho nhã, vậy mà ra tay lại nặng đến thế.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 6
10.0/10 từ 32 lượt.
