Hời Hợt - Vu Triết
Chương 50
Trâu Dương giật mình, bất chợt ngẩng đầu, nhìn con đường thẳng tắp phía trước, chiếc xe điện gần nhất cũng cách họ chừng ba mươi mét.
"Làm sao thế?" Hắn nghiêng đầu, liếc nhìn gương mặt nghiêng của Phàn Quân.
"Không có gì." Phàn Quân vặn mạnh tay lái, xe lao vọt về phía trước, "bị giật mình thôi."
"Tôi định chợp mắt một lát mà." Trâu Dương đưa tay xoa trán mình.
"Cậu cứ chợp đi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương lại cúi đầu, tựa trán vào gáy anh, nhắm mắt lại.
"Tôi nhớ là cậu vừa ngủ dậy mà?" Phàn Quân hỏi, "hôm qua lại thức khuya hả?"
"Ngủ không ngon." Trâu Dương thở dài, cất cao giọng: "dạo này toàn nằm mơ, tỉnh dậy thì chẳng nhớ mình mơ gì, linh ta linh tinh một đống."
"Chú Lữ có phương thuốc, lát nữa để ông ấy sắc cho cậu một thang." Phàn Quân nói.
"Có tác dụng không?" Trâu Dương hỏi, "anh từng thử chưa?"
"Thử rồi, có tác dụng." Phàn Quân gật đầu.
Người ở bệnh viện rất đông, chỗ đỗ xe điện trước cổng kín đặc.
Phàn Quân vòng xe hai vòng mới thấy một chỗ, vừa lúc một chị gái đang dắt xe ra.
Anh vừa quay đầu xe vào thì một chiếc xe điện khác lao tới, không hề có ý định phanh lại, định nhảy bổ vào khoảng trống đó.
Trâu Dương vừa định mở miệng chửi, Phàn Quân đã giơ chân đạp thẳng lên bánh trước của chiếc xe kia. Bánh xe chỉ nhích thêm được năm phân rồi bị chặn đứng.
"Làm cái gì đấy!" Chủ xe quát lên.
Người đó nhìn khá dọa người, gầy gò trọc đầu, da đầu đầy hình xăm – một tay anh chị có máu mặt.
Phàn Quân nhìn gã, không nói một câu, chân vẫn đạp chặt lên bánh xe.
Tên đầu trọc trợn tròn mắt, vặn mạnh tay ga.
Bánh sau bắt đầu quay tít điên cuồng, nhưng bánh trước bị Phàn Quân chặn lại, không nhúc nhích được chút nào.
Quay một hồi, bánh sau bắt đầu lắc lư vì lực cản, cuối cùng gã buông xuôi, lùi xe ra.
Phàn Quân cho xe vào chỗ, khóa lại.
"Thực ra chỗ xa kia cũng có chỗ trống." Trâu Dương xuống xe.
"Xa cổng quá." Phàn Quân đưa xe trượt cho hắn.
"Chân tôi khỏi rồi, hôm nay tháo bột mà, đi vài bước cũng chẳng sao." Trâu Dương đứng lên xe trượt.
"Phải chụp phim mới biết, lỡ chưa lành hẳn thì sao. Nhìn cậu ngày nào cũng nhảy nhót, rõ là chưa nghỉ ngơi đàng hoàng." Phàn Quân nói.
"Đừng có rủa tôi." Trâu Dương cãi.
"Phì phì phì." Phàn Quân bật cười.
Vào đến cổng bệnh viện, Phàn Quân mới hạ giọng hỏi: "Vừa rồi tôi như thế..."
"Hử?" Trâu Dương quay sang nhìn anh.
"Có phải..." Phàn Quân ngập ngừng, rồi bỏ dở câu, chỉ nói: "Đi đăng ký khám thôi."
"Nếu anh mà giống cái loại vừa nãy thì mới đáng ghét." Trâu Dương nói.
Phàn Quân khựng lại, khẽ thở dài: "Dạo này... tôi hay nổi nóng lắm."
"Nếu vậy mà cũng tính là nóng nảy," Trâu Dương đáp, "thì đầu tôi ngày nào cũng như bốc lửa."
Phàn Quân bật cười.
Chân Trâu Dương không có vấn đề gì, bác sĩ xem phim xong liền tháo bột cho hắn.
"Giờ tôi có thể đi lại bình thường chưa?" Hắn nhìn cái chân trái gầy đi một vòng.
"Từ từ thôi, chưa được..." Bác sĩ dặn dò một loạt điều chú ý. Nghe xong, Trâu Dương cảm giác cũng chẳng khác gì lúc chưa tháo bột, tóm lại là chưa thể đi nhanh, vẫn phải chống nạng từ từ.
"Ngày mai có thể tập phục hồi rồi." Trâu Dương vịn vai Phàn Quân đi ra ngoài.
"Tốt rồi, khỏi phải đau đầu nghĩ xem cho cậu tập cái gì nữa." Phàn Quân một tay ôm eo hắn, một tay xách xe trượt, "giờ đến chỗ bố cậu hả?"
"Ừ." Trâu Dương gật đầu, "trạng thái này mà không cho ông ấy thấy thì uổng, tháng này chắc cũng vớt thêm được chút tiền."
Phàn Quân liếc hắn một cái, không nói gì.
"Sao thế?" Trâu Dương hỏi.
"Không có gì." Phàn Quân đáp.
Cái chân đúng là khiến ông bố phải giật mình, nửa ngồi xổm bên chân hắn: "Sao trông vẫn chưa khỏi vậy?"
"Khỏi rồi ạ, chỉ là..." Trâu Dương còn chưa nói hết, thì mẹ kế của Trâu Thiên Thuỵ đã bước lại.
"Gãy xương thế này là bình thường," Bà ta nói, "đã tháo bột được thì sao mà chưa lành. Mới bó một tháng, nghĩa là chấn thương cũng nhẹ, nặng hơn thì cũng phải bốn năm chục ngày. Đúng không, Tiểu Dương."
Trâu Dương không nói gì, chỉ cười nhạt.
"Chỉ có bà hiểu nhiều nhất thôi." Bố phẩy tay, ra hiệu bà ta đi, "Thiên Thuỵ thu dọn xong chưa, bà qua giúp nó đi."
"Không phải tôi hiểu, mà đó là sự thật." Người đàn bà nói xong liếc Trâu Dương, quay lưng bước ra khỏi phòng trà. "Ông chỉ thích tự tưởng tượng thôi. May mà Tiểu Dương không có tâm địa xấu, chứ nó mà muốn lừa ông thì quá dễ dàng..."
Trâu Dương nghiến răng, gắng nhịn không văng tục.
"Thật là... Dương à, đừng để ý đến bà ấy." Bố vỗ vai hắn, "lại đây, nếm thử trà mới bố vừa lấy, loại Lão Tùng Thủy Tiên con thích..."
"Bố." Trâu Dương đứng lên, "hôm nay con không uống đâu."
"Hả?" Bố nhìn hắn.
"Con chỉ đến thăm bố thôi," Trâu Dương cố giữ giọng bình tĩnh, "sợ bố lo lắng..."
Câu này thốt ra, ngay cả hắn cũng thấy xót xa cho chính mình.
Bố hắn căn bản chẳng hề lo, tất cả cái gọi là quan tâm kia, đều là chính Trâu Dương tự gắn cho ông ta một cái mũ đẹp đẽ mà thôi.
"Bố biết, bố biết." Bố vỗ cánh tay hắn, "dì con ăn nói không suy nghĩ, đừng bận tâm đến lời bà ấy."
"Con đi trước đây, chỉ muốn nói cho bố biết... chân con không sao rồi." Trâu Dương lấy cái nạng ở cạnh, mua khi ra khỏi bệnh viện, vốn chỉ định làm đạo cụ, bởi so với chống nạng, hắn vẫn thích nhảy lò cò hơn.
Nhưng lúc này, hắn cảm thấy nếu không chống vào cây nạng này, e rằng đứng còn chẳng vững.
"Uống chén trà rồi hãy đi." Bố đỡ lấy hắn, "bố biết con không như bà ấy nói, con là đứa hiểu chuyện..."
"Để lần sau đi bố." Trâu Dương nhìn ông, "hôm nay quả thực mọi người cũng bận."
"Vậy thì..." Bố chau mày, ngập ngừng một lát rồi thở dài, "được thôi, lần sau, lần sau hai bố con mình sẽ nói chuyện cho tử tế."
"Lần sau ra quán trà nhé." Trâu Dương chống nạng bước ra.
"Ngay tại nhà thôi." Bố nói.
"Quán trà đi." Trâu Dương đáp, "chẳng ai thích ở nhà mà hết lần này đến lần khác có người ngoài xông vào, ngồi lì cả tiếng đồng hồ."
Ra tới cửa, bố còn muốn tiễn hắn đến thang máy, thì tiếng người đàn bà lại vang lên từ trong: "Đóng cửa đi, muỗi bay vào rồi kìa!"
"Bố, bố vào làm việc đi." Trâu Dương quay người, không đợi ông nói thêm, đẩy cửa khép lại.
Chậm một giây thôi, hắn sợ mình sẽ lộ nguyên hình.
Mà bây giờ chưa phải lúc, hắn phải nhịn.
Khi ấn nút thang máy, hắn nghe trong nhà vang lên tiếng quát giận dữ của bố: "Bà làm cái gì vậy!"
Người đàn bà cũng gào lại, nhưng Trâu Dương nghe không rõ.
Hắn bước vào thang máy.
Sướng không?
Có chút sướng, dù sao cũng lại được nghe họ cãi nhau.
Nhưng nhiều hơn vẫn là ấm ức.
Cơn giận của bố hắn không hề đến từ những lời bà ta nói về con trai ông, mà chỉ vì ông bị mất mặt ngay trước mặt con trai.
Bà không nể con trai tôi tức là không nể mặt tôi.
Chỉ thế mà thôi.
Phàn Quân đang đợi hắn ở quán cà phê đối diện khu chung cư, quán này có tầng hai, yên tĩnh, môi trường cũng khá tốt.
Trâu yangVẫn ở tầng hai à
PhànỪ, cậu đến rồi sao, tôi xuống đón
Trâu yangKhông cần
Trâu Dương cúi đầu chống nạng, vừa định lên lầu thì Phàn Quân đã từ trên bước xuống, nắm cánh tay hắn đỡ lên tầng hai, ngồi vào bàn nhỏ ở góc.
Chưa kịp ngồi xuống đã hỏi ngay: "Sao thế?"
"Không sao." Trâu Dương ngồi xuống, cúi đầu, điều chỉnh cảm xúc.
Phàn Quân không cho hắn thời gian, đưa tay giữ cằm hắn nâng lên: "Sao thế?"
Trâu Dương tặc lưỡi, quay đầu đi, hốc mắt bỗng nóng bừng.
"Không nhịn được, đánh ông già rồi hả?" Phàn Quân hỏi.
Cảm xúc vừa dâng lên lập tức nghẹn lại, Trâu Dương bật cười: "Bác sĩ bảo chân tôi còn chưa được đánh nhau cơ mà."
"Bác sĩ có bảo thế đâu, đừng bịa." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương gọi cho mình một cốc Americano đá, ngẩn người nhìn bàn một lúc mới nói: "Vợ ông ấy nghĩ tôi đang lừa ông ấy."
"Ông ấy cũng nghĩ thế sao?" Phàn Quân hỏi.
"Ông ấy thì không." Trâu Dương nhíu mày nghĩ ngợi, "bố tôi, thật ra là người rất tự tin. Ông ấy tin rằng tôi chính là đứa con trai ngoan, luôn khao khát được ông ấy công nhận."
"Vậy thì cứ để họ cãi nhau đi." Phàn Quân nói.
"Sao anh biết họ cãi nhau?" Trâu Dương khẽ cười.
Phàn Quân cũng cười, rồi hạ giọng: "Vậy... tại sao cậu lại..."
Trâu Dương hít một hơi sâu, chậm rãi thở ra, ngả người lên sofa, khép mắt lại: "Chỉ cảm thấy ông ấy sẽ chẳng bao giờ vì tôi mà nói hay làm điều gì, ông ấy chỉ quan tâm đến thể diện của mình thôi."
Phàn Quân không nói gì, chỉ khẽ thở dài.
"Ra khỏi nhà, nhìn thấy xe ông ấy dưới lầu, tôi suýt nữa không nhịn nổi." Trâu Dương búng khớp ngón tay kêu rắc rắc, "thực sự rất muốn lấy gậy đập nát cái xe đó."
Phàn Quân vẫn im lặng.
"Tôi vừa không muốn nhịn nữa," Trâu Dương nói, "vừa lại thấy tiền vẫn phải lấy. Tại sao ông ta có thể ung dung ngồi trên cao, sống thoải mái như vậy..."
"Để tôi." Phàn Quân bỗng nói.
Trâu Dương ngẩn ra, chưa hiểu anh nói gì.
"Hai mươi phút nữa cậu đi ra, đứng chờ ở cửa hàng trà sữa Mixue ngoài ngã tư," Phàn Quân nói, "đi chậm thôi, đừng nhảy nhót."
Trâu Dương còn chưa kịp phản ứng, nhìn anh: "Ngã tư có ba quán Mixue lận."
"Cái ở bên kia đường." Phàn Quân nói xong đã đứng dậy.
Lúc này Trâu Dương mới giật mình: "Anh định làm gì thế?"
"Cho ông ta khó chịu một chút." Phàn Quân cầm lấy xe trượt của hắn.
"Anh điên rồi, Phàn Quân!" Trâu Dương nắm chặt tay anh.
"Có cần tôi điên hộ cậu một lần không?" Phàn Quân cúi đầu, hạ giọng hỏi, "thật ra cũng chẳng gây ra động tĩnh gì lớn, chỉ là xả giận một chút thôi... cho tôi số nhà với biển số xe đi."
Trâu Dương ngẩng đầu nhìn anh, khoảnh khắc ấy hắn chỉ cảm thấy máu trong người đều đang sôi trào, đến da đầu cũng tê rần vì cơn hưng phấn đột ngột...
Phàn Quân xách chiếc ván trượt đã gấp lại ra khỏi quán cà phê, kéo vành mũ thấp xuống, men theo cửa tiệm đi ngược hướng ngã tư. Anh tùy tiện rẽ vào một con ngõ, kéo khóa ở giữa ống quần, tháo phần ống dưới ra, quấn quanh hai cổ tay.
Anh đứng ở đó hơn mười phút, rồi mới đạp ván trượt trở lại phố lớn, băng qua đường, vòng sang một cổng khác của khu dân cư để đi vào.
Khu dân cư rất rộng, nhưng ven đường có bảng chỉ dẫn. Phàn Quân đeo tai nghe, móc trong túi ra một chiếc chốt đấm ngón tay, đeo vào ngón. Sau đó lấy điện thoại ra bật quay phim.
Rồi anh đạp ván trượt, bắt đầu lượn vòng trong tầng để xe ở các tòa nhà, đặc biệt đi sát vào từng chiếc xe, trông chẳng khác nào một gã thanh niên rảnh rỗi gây sự.
Anh không ngại bị phát hiện, chỉ cần người ta nhìn không ra anh có liên quan đến Trâu Dương là được.
Đi lòng vòng một lúc lâu, cuối cùng anh cũng tìm được xe của ba Trâu Dương.
Anh lại lượn thêm vài vòng hình số 8 gần đó, rồi trượt trở lại cạnh chiếc xe, ngay sau đó giả vờ loạng choạng, ngã khỏi ván trượt.
Đầu tiên, chiếc ván trượt mất kiểm soát đâm vào cánh cửa xe, ngay sau đó anh cũng loạng choạng chống tay lên kính chắn gió phía trước.
"Bộp" một tiếng nặng nề vang lên, tấm kính lập tức loang một mảng nứt to, hoa văn trắng xóa trải dài từ ghế lái tới ghế phụ.
Trâu Dương đang cầm ly cà phê Americano đá đứng trước cửa một tiệm sách nhỏ ven đường, ngón tay gõ nhịp lên thành cốc, mắt thì nhìn chằm chằm về hướng ngã tư bên phải.
Đến khi ly cà phê gần cạn, từ bên trái vang lên một tiếng huýt sáo khẽ.
Hắn quay đầu lại, phát hiện Phàn Quân lại đi ra từ hướng ngược lại.
Phàn Quân khẽ nhướng cằm với hắn, Trâu Dương xoay người bước vào hiệu sách trước, đứng trước một dãy kệ.
"Hi, anh đẹp trai." Phàn Quân tiến lại đứng cạnh hắn.
"Hi, anh đẹp trai." Trâu Dương vừa đáp được nửa câu đã bật cười, "mình đang làm cảnh giao dịch bí mật hả?"
"Ừ." Phàn Quân cũng cười.
Trâu Dương liếc nhìn anh, phát hiện quần dài thể thao đã biến thành quần ngắn, trên tay còn thêm... hai cái vòng cổ tay...
"Hóa trang gì đây?" Hắn hỏi.
"Ngụy trang chút thôi, bố cậu đã từng thấy tôi, tuy chắc cũng chẳng để ý đến tôi đâu." Phàn Quân vừa nói vừa tháo vòng cổ tay xuống, lắc ra lại thành hai ống quần, vừa khom người mặc lại vừa đưa điện thoại cho hắn, "Tôi có quay video, muốn xem không?"
"Anh đúng là chu toàn thật đấy..." Trâu Dương cười, nhận lấy điện thoại.
Đồng thời hắn cũng thấy trên tay Phàn Quân còn đeo một chiếc nhẫn bạc bản to, mặt nhẫn nhô lên một đầu chóp nhọn.
Là chốt đấm ngón tay.
"Cái này anh lấy ở đâu ra vậy?" Trâu Dương hỏi.
"Trong túi chứ đâu," Phàn Quân mặc xong ống quần, tháo chốt đấm ngón tay xuống, "tôi vẫn mang theo, để phòng thân."
Trâu Dương nhìn anh, không nói gì, một lúc lâu sau mới cúi đầu mở video trong điện thoại Phàn Quân.
Đoạn video được quay từ lúc Phàn Quân bước vào khu dân cư, dài hơn mười phút.
"Anh đúng là kiên nhẫn quá..." Trâu Dương cảm thán.
"Ngụy trang thôi mà." Phàn Quân đáp.
Trâu Dương vừa cười vừa tiếp tục xem. Khu dân cư này hắn rất quen thuộc, dù sao cũng sống ở đây lâu rồi. Con đường nào Phàn Quân lượn qua hắn đều nhận ra, quả thật anh lượn vòng khá phức tạp.
Mãi đến cuối cùng, hắn mới thấy chiếc xe của ba mình.
Phàn Quân còn đưa ống kính lia sang bàn tay mình, để lộ cảnh ván trượt đâm lõm một mảng vào cánh cửa xe, rồi bàn tay đeo ngược chốt đấm ngón tay đập mạnh xuống kính chắn gió.
"Bộp!"
Trâu Dương lập tức thấy một cảm giác hả hê dâng lên, dựa hẳn vào tường, nhìn Phàn Quân cười.
Phàn Quân mang xe đến đỗ trước hiệu sách, đón hắn lên.
"Đi ăn ở võ quán cũ trước nhé, rồi đến lớp?" Phàn Quân hỏi.
"Anh không sợ..." Trâu Dương mới nói nửa câu đã dừng lại.
Phàn Quân cũng im lặng.
Lâu rồi họ không ghé qua võ quán cũ, nơi này vẫn chẳng thay đổi gì.
Dù sao Nam Châu Bình mấy chục năm qua cũng không có biến động gì lớn, huống chi là một võ quán nhỏ bé.
Con chó Tiểu Bạch từ ổ lao ra, phấn khích chạy vòng quanh Trâu Dương, mũi không ngừng húc vào tay hắn, còn tỏ vẻ muốn nhảy lên người hắn.
"Không, Tiểu Bạch! Không!" Phàn Quân chỉ tay, "chân cậu ấy vẫn chưa lành hẳn!"
Tiểu Bạch ư ử ngồi xuống.
Trâu Dương xoa xoa đầu nó, lại thử v**t v* thêm vài cái.
"Tiểu Dương đến rồi à?" Tiếng mẹ hắn vọng ra từ trong bếp.
"Dạ, mẹ." Trâu Dương vỗ đầu Tiểu Bạch, bước vào bếp.
"Tháo bột bó rồi hả?" Mẹ hắn bỏ rổ rau xuống, đi đến, khom người nhìn chân hắn, "lành hẳn chưa?"
"Lành rồi," Trâu Dương đáp, "chỉ là đi lại phải phục hồi một thời gian thôi."
"Ừ." Mẹ hắn khẽ chạm vào chân, "mẹ hầm canh xương cho con rồi, lát nữa uống nhé. Còn nghĩ nếu con không qua thì nhờ Phàn Quân mang tới cho con sau buổi học."
"Vâng." Trâu Dương bỗng thấy sống mũi cay cay, suýt khóc.
"Sao thế?" Mẹ hắn đứng thẳng dậy nhìn, "Hả? Sao thế con?"
"Không có gì." Hắn vừa nói vừa đưa tay ôm lấy mẹ.
"Ôi trời, sao thế này?" Mẹ hắn cũng ôm lại, rồi gọi to ra cửa, "Quân à! Phàn Quân!"
Phàn Quân bước vào bếp: "Chị San."
"Dương bị làm sao thế?" Mẹ hắn hỏi.
"Cậu ấy..." Phàn Quân ngập ngừng.
"Con không sao," Trâu Dương nói, "chỉ là muốn ôm mẹ thôi."
"Ôm thì ôm nào..." Mẹ hắn vỗ vỗ lưng hắn.
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 50
10.0/10 từ 32 lượt.
