Hời Hợt - Vu Triết
Chương 45
Phàn Quân vào phòng rồi đóng cửa lại, nhưng vài giây sau, cửa lại vang lên một tiếng động.
Trâu Dương nằm đó không nhúc nhích, cũng chẳng quay sang nhìn.
Đợi một lúc, nhưng Phàn Quân không hề đi ra, hắn nghiêng đầu, nhờ ánh đèn ngủ mới phát hiện cửa không hoàn toàn khép chặt, mà để lại một khe hở.
Lần trước ngủ sofa ở đây, Phàn Quân vào phòng là đóng cửa luôn, hoàn toàn không để lại khe hở như vậy.
Trâu Dương cảm thấy chuyện này giống hệt trạng thái lúc ăn cơm của Phàn Quân, chắc là để phòng ngừa có chuyện gì, anh có thể lập tức phản ứng ngay.
Hắn nhắm mắt, trong lòng thở dài một hơi.
Ban đầu hắn còn định thôi thì không tắm cũng được, lát nữa đi đánh răng rửa mặt, nhưng giờ thì bỏ luôn, sợ rằng ở đây có động tĩnh gì, Phàn Quân lại căng thẳng.
Hơn nữa, Phàn Quân lúc vội vào phòng cũng như hắn, chẳng thu dọn gì cả, đến giờ vẫn chưa ra ngoài, vừa nãy hai người mới uống mỗi người một cốc nước... coi như súc miệng rồi đi.
Trâu Dương nằm thẳng cứng đờ trên sofa, từ khi cái chân bó bột đến giờ, hắn vẫn luôn ngủ rất ngay ngắn, gần như không xoay trở, chỉ cần không lăn lộn thì bình thường sẽ nhanh chóng ngủ được.
Có lẽ vì hôm nay đầu óc dùng hơi quá sức, hắn thậm chí còn chưa kịp nghĩ cho rõ mấy câu trong đầu thì đã chìm vào vô thức.
Vốn cho rằng chắc chắn sẽ mơ.
Ban ngày nghĩ nhiều thế, ban đêm hẳn cũng sẽ không thiếu mộng.
Nhưng lại chẳng có gì.
Khi điện thoại reo, xung quanh đã sáng bừng.
Hắn vẫn nhắm mắt, cả người đầy bực bội vì ngủ uổng một đêm, bốc máy: "Alo!"
"Bọn tao xuất phát rồi đây," Giọng Lưu Văn Thụy truyền đến, "khoảng nửa tiếng là đến, mày dậy chưa?"
"...Dậy rồi." Trâu Dương nhớ ra hôm nay còn có việc, lập tức mở to mắt.
"Giờ này mới dậy đúng không?" Lưu Văn Thụy nói, "ngủ ngon phết nhỉ?"
Trâu Dương không đáp, quay đầu nhìn vào trong phòng, phát hiện rèm cửa đã được kéo ra, không thấy Phàn Quân đâu.
"Phàn Quân!" Hắn gọi một tiếng.
"Ê!" Lưu Văn Thụy cũng hét lên, "mày có biết là còn đang gọi điện thoại không vậy?"
"Lát nữa đi đường chú ý an toàn." Trâu Dương nói xong liền cúp máy.
Trên điện thoại có một tin nhắn, là Phàn Quân gửi mười phút trước.
PhànTôi đi mua bữa sáng.
Trâu Dương lập tức bật dậy, nhanh chóng tính toán thời gian cần thiết, rồi đưa ra quyết định, sau đó vội vã nhảy lò cò vào phòng tắm.
Phải tranh thủ lúc Phàn Quân chưa về, hắn phải tắm cái đã.
Tại sao nhất định phải chờ lúc Phàn Quân không ở đó, đơn giản là để tránh xấu hổ, hắn mà đang ở trong phòng tắm với đủ kiểu tư thế kỳ quặc để tắm rửa, mà bên ngoài lại còn có người đứng đó, thật sự không dám tưởng tượng sẽ khó xử đến mức nào.
Trên tường phòng tắm còn đọng lại những giọt nước, trông vẫn mới, chắc là Phàn Quân dậy sớm đã tắm rồi.
Trâu Dương đảo mắt nhìn quanh, có thể gác cái chân bó bột lên vòi nước ở giá treo sen, sau đó cầm vòi hoa sen xuống để xối nước là được.
Hoàn hảo.
Hắn kéo rèm nhà tắm, cởi áo, rồi dựa vào tường cởi cả quần, treo hết lên thanh treo rèm.
Đang nhấc chân, vừa mới đặt lên vòi nước, còn đang chỉnh cho ổn, thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài có động tĩnh.
Hắn cảm giác tai mình dựng thẳng lên tận đỉnh đầu.
Cửa vang một tiếng.
Chưa kịp xác định rõ, cửa phòng tắm đã bị đẩy ra, giọng Phàn Quân vang lên từ phía rèm che: "Trâu Dương?"
"...Hả?" Trâu Dương sững sờ, "sao anh... quay lại nhanh vậy? Không phải anh vừa đi mười phút trước à?"
"Khi nhắn tin cho cậu là tôi đang gói đồ mang về rồi," Phàn Quân vừa nói vừa như định đi ra, nhưng rồi dừng lại, "cái chân của cậu... cậu định tắm kiểu gì?"
"Tôi gác lên vòi nước là được, đừng lo cho tôi, đừng lo cho tôi." Trâu Dương vội vàng nói.
"Cậu..." Phàn Quân hơi do dự, "có cần tôi lấy cho cậu cái dụng cụ không? Ở đây tôi có một sợi dây treo tập TRX..."
"Không cần không cần không cần," Trâu Dương nhấc một chân lên, "tôi gác xong rồi."
"Vậy được, cậu... đợi đã." Phàn Quân nói xong liền rời khỏi phòng tắm.
Đợi gì nữa chứ?
Trâu Dương gác chân đứng trong phòng tắm, một tay chống tường, có chút bất lực.
May mà Phàn Quân quay lại rất nhanh, anh lập tức lấy đi đống quần áo hắn treo trên thanh rèm, rồi thay bằng một chiếc khăn tắm.
"Ơ?" Trâu Dương sững lại, trong đống quần áo đó còn có cả q**n l*t của hắn...
"Tôi lấy cho cậu một bộ đồ sạch để trên kệ rồi, q**n l*t mới." Phàn Quân nói.
"Anh mua q**n l*t chắc được giá sỉ quá hả..." Trâu Dương không nhịn được bật ra một câu.
"Không có, một hộp ba cái, mua năm hộp." Phàn Quân nói xong liền đi ra ngoài, đóng cửa phòng tắm lại.
Trâu Dương vén rèm liếc ra ngoài một cái, quần áo hắn thay ra chẳng biết bị đặt ở đâu, trên kệ bày toàn quần áo của Phàn Quân.
Lần trước cái áo "không có chút dấu vết tập luyện" còn chưa trả cho anh, giờ lại mặc thêm một bộ nữa của anh?
Nhưng thời gian để lại cho hắn không nhiều, Lưu Văn Thụy lát nữa sẽ đến, thấy hắn mặc đồ của Phàn Quân có lẽ cũng không nghĩ gì nhiều, nhưng mà nếu thấy hắn vừa bước ra từ phòng tắm thì chắc chắn trong đầu sẽ dậy sóng.
Hắn mở vòi sen, vừa nhìn xem chai nào là dầu gội, chai nào là sữa tắm, vừa xối nước lên đầu.
Chưa đến mười phút, hắn đã tắm xong, khăn tắm quấn qua loa một cái là coi như xong.
Phàn Quân đưa cho hắn một chiếc quần short đi biển hoa lá rất thoải mái và một chiếc áo thun trắng không có chữ, nhưng in hình. Khi hắn đang sấy tóc mới nhìn rõ, hóa ra trên đó in ảnh Tiểu Bạch.
"Tắm xong rồi à?" Phàn Quân thò đầu vào nhìn một cái.
"Ừm," Trâu Dương gật đầu, "cái này đặt làm riêng à? Đây là Tiểu Bạch đúng không?"
"Ừ," Phàn Quân cười cười, "nó cũng có một cái, in hình đôi găng tay đấm bốc của tôi."
"Anh đúng là..." Trâu Dương cũng bật cười.
Quyết định tắm nhanh quả thật rất sáng suốt, bữa sáng còn chưa ăn xong thì điện thoại Lưu Văn Thụy đã gọi tới: "Đưa điện thoại cho Phàn Quân."
"...Mày muốn làm gì?" Trâu Dương nghiến răng hỏi.
"Đi đến nhà anh ấy có phải rẽ trái ở chỗ cổng bưu cục không?" Lưu Văn Thụy nói, "Lý Tri Việt cứ khăng khăng là phải đi thêm một ngã tư nữa! Bộ tao không biết đường chắc?"
"Nghe anh Tri Việt của mày đi." Trâu Dương nói.
"Khỉ thật, tao nhớ nhầm à?" Lưu Văn Thụy rất không phục.
"Ừm." Trâu Dương ừ một tiếng.
"Tụi tao không gọi điện nữa, lên thẳng đấy." Lưu Văn Thụy nói.
Nghe thì có vẻ bình thường, nhưng thật ra chẳng bình thường chút nào, rõ ràng có hàm ý khác.
"Ừm." Trâu Dương lại ừ một tiếng, chưa để cậu ta nói tiếp đã cúp máy luôn.
Chẳng có cảnh gì đẹp, ngoài mấy tòa nhà cũ vẫn là nhà cũ, đủ loại chậu hoa vỡ nát và quần áo phơi bừa bộn, không khác gì thường ngày.
Nhưng tâm trạng hôm nay lại không còn sự yên bình như mọi khi.
Hôm nay có chút hưng phấn.
Anh lớn thế này, lần đầu tiên mới có cảm giác thật sự và sự mong chờ đối với sinh nhật của mình.
Trước khi cửa bị gõ ầm ầm, anh đã nghe thấy tiếng ồn ào ngoài hành lang, ba người vậy mà có thể gây ra tiếng động đủ để người khiếm thính cũng thấy ồn, thật sự không dễ.
"Đây!" Trâu Dương ngậm cái bánh bao hấp cuối cùng, đứng dậy ra mở cửa.
Vừa mở cửa, Trương Truyền Long đã xông thẳng vào: "Anh Phàn! Sinh nhật vui vẻ nhé!"
Đại Hắc hóa thành một vệt sáng trắng chui ngay xuống gầm giường.
Chưa kịp để Phàn Quân mở miệng, Lưu Văn Thụy và Lý Tri Việt đã chen lấn xông vào: "Sinh nhật vui vẻ anh Phàn——"
"Cảm..." Phàn Quân vừa nói được nửa câu đã bị Lý Tri Việt ngắt lời.
"Cái bánh kem này phải để vào tủ lạnh trước," Lý Tri Việt xách theo một cái hộp khổng lồ, "cái tủ này của anh phải tháo một ngăn ra mới để vừa."
"Ồ." Phàn Quân vội vàng đi mở tủ lạnh, lấy đồ uống ra ngoài.
"Có đồ dùng một lần không? Nếu không có lát nữa phải ghé siêu thị mua," Lưu Văn Thụy cũng đi theo giúp anh lấy đồ, "vừa nãy tôi lái xe đến, chỗ đỗ xe song song bên lề tôi không đỗ được..."
"Mày nào chỉ không đỗ song song, đỗ vuông, đỗ chéo, mày chẳng đỗ được kiểu nào hết." Trương Truyền Long nói.
"Lát nữa tao cho mày lái xe." Lưu Văn Thụy nói.
"Không lái đâu, từ khi lấy bằng tới giờ tao còn chưa lái lần nào." Trương Truyền Long nói.
"Mày lái được! Sao lại không lái được!" Lưu Văn Thụy trừng mắt, "cái mồm của mày có khi lái được cả F1!"
"Trước hết dùng cái mồm của hai tụi mày để đặt bánh kem cho ổn đã!" Lý Tri Việt nói.
Nói thật thì, Phàn Quân rất ít khi thấy ồn, nhưng lúc này mấy người làm anh hơi choáng váng.
"Nhức cả đầu... Ê Phàn Quân." Giọng Trâu Dương chuẩn xác xuyên qua đám ồn ào, lọt thẳng vào tai anh.
Chưa kịp quay đầu, cánh tay đã bị kéo, Trâu Dương lôi anh ra khỏi đám đông.
"Bánh kem to vậy sao?" Anh hạ giọng hỏi.
"Hai tầng, nhưng giờ chưa cho anh xem được, để chiều," Trâu Dương cười cười, đưa điện thoại cho anh, "lát nữa đi chỗ này, anh biết đường không?"
Phàn Quân nhìn thoáng qua, là một khu cắm trại ở tận góc bắc Nam Châu Bình, giáp cả huyện bên cạnh rồi.
"Chưa đi bao giờ, nhưng tôi biết ở đâu," anh nói, nhưng trong lòng lại thấy hơi thấp thỏm, "đi đây... cắm trại à?"
"Không cắm trại," Trâu Dương đáp rất nhanh, "tiệc nướng sinh nhật."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
Chú Lữ bọn họ thỉnh thoảng cũng tổ chức tiệc nướng ở sân võ cũ, rất vui, nhưng anh chưa bao giờ đi nướng thịt ngoài bãi cắm trại với bạn bè cả.
"Nếu anh không quen thì đổi chỗ." Trâu Dương ghé sát tai phải anh khẽ nói.
"Không cần, được mà," Phàn Quân nói, "tôi chưa từng chơi kiểu này."
"Tôi biết ngay." Trâu Dương cười, nhướng mày.
Phàn Quân cũng cười, chưa kịp nói thêm thì bên kia Trương Truyền Long đã vỗ tay: "Xong rồi! Vừa khít luôn."
"Đi thôi," Lưu Văn Thụy bước tới, "giờ xuất phát, đến nơi là vừa bữa trưa."
Khi Phàn Quân cho thêm thức ăn vào máy cho Đại Hắc, Lưu Văn Thụy cứ nhìn chằm chằm Trâu Dương.
"Nhìn nữa tao hôn mày bây giờ." Trâu Dương nén giọng nói.
"Lại đây lại đây," Lưu Văn Thụy chỉ vào mặt mình, cũng hạ giọng, "mày hôn đi."
"Cút." Trâu Dương thở dài.
"Chuyện mày hứa với tao tối qua đừng giả vờ quên đấy." Lưu Văn Thụy khoác tay lên vai hắn, thấp giọng nói.
"Ừm." Trâu Dương đáp một tiếng.
Lưu Văn Thụy hứng thú với chuyện này còn hơn cả đi nướng thịt, khi Phàn Quân đỗ xe bên đường, chờ Lý Tri Việt và Trương Truyền Long đi siêu thị mua đồ dùng, cậu ta liền ngồi ghế sau nhìn chằm chằm Trâu Dương.
Trâu Dương không quay lại cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia, căn bản không dám nhìn.
"Anh Phàn." Lưu Văn Thụy bỗng gọi Phàn Quân một tiếng.
"Làm gì!" Trâu Dương lập tức quay đầu lại.
"Hử?" Phàn Quân vừa định quay đầu, bị tiếng hét của hắn làm sững lại.
"Anh từng đến khu cắm trại kia chưa?" Lưu Văn Thụy hỏi, rồi nhìn Trâu Dương, "mày làm gì vậy, hù tao giật cả mình!"
Trâu Dương không nói gì, nhìn chằm chằm cậu ta.
"Chưa đi bao giờ, xa quá, bình thường không có thời gian." Phàn Quân mỉm cười.
"Ồ," Lưu Văn Thụy ngả người ra ghế, "thế thì hôm nay chơi cho đã, ăn cũng phải ăn cho đã, chỗ thịt này là bọn tôi ra chợ nhờ người chọn riêng, siêu ngon luôn."
"Ừm." Phàn Quân cười đáp, "ngửi thấy rồi."
Quay lại phía trước, anh hơi nghiêng mặt về phía Trâu Dương, dùng khẩu hình miệng hỏi một câu.
Sao vậy?
Không có gì.
Trâu Dương mỉm cười.
Theo chỉ dẫn của bản đồ, đến khu cắm trại cách hơn bốn mươi cây số, lái xe mất khoảng một tiếng.
Trong xe bật nhạc, mấy người hát theo suốt dọc đường, không hát thì tám chuyện, không thì ăn vặt, miệng chẳng nghỉ tí nào.
Ban đầu Trâu Dương còn lo Phàn Quân không quen kiểu ồn ào này, nhưng mỗi lần quay đầu nhìn sang, hắn đều thấy khóe môi anh hơi cong lên.
Hôm nay không phải cuối tuần, kỳ nghỉ hè cũng chưa bắt đầu, nên người ở khu cắm trại không nhiều.
Bên hồ có một bãi cỏ rộng, còn có cả một khu rừng, bọn họ có thể tùy ý chọn chỗ để nướng thịt.
Vừa xuống xe, họ mở cốp lấy đồ, một cái mái che trời của Lưu Văn Thụy mang từ nhà, một bộ dụng cụ nướng cũng của nhà Lưu Văn Thụy, một bộ bàn ghế dã ngoại... cũng của nhà Lưu Văn Thụy.
Ngoại trừ chiếc xe kéo đồ là cả nhóm góp tiền mua lúc dọn ký túc xá, còn lại đều là đồ từ nhà Lưu Văn Thụy.
Thật sự quá cảm động.
"Tất cả đều từ nhà cậu mang à?" Phàn Quân cũng rất kinh ngạc.
"Nhà tôi hay đi chơi, đồ nhiều," Lưu Văn Thụy nói, "về nhà khuân một chuyến là đủ."
"...Cảm ơn." Phàn Quân nói.
"Ê, đừng nói mấy cái đó," Lưu Văn Thụy lập tức xua tay, "Trâu Dương..."
Trâu Dương lập tức trừng mắt nhìn cậu ta, tuy rằng Lưu Văn Thụy chưa chắc đã nói gì lộ liễu, nhưng vốn dĩ cũng chẳng phải người đáng tin lắm, hồi đó hắn bị mẹ đuổi đánh vì nghi ngờ yêu sớm cũng là do cậu ta lỡ miệng.
"...sinh nhật được tổ chức thế này, sinh nhật ai cũng vậy," Lưu Văn Thụy cũng trừng lại hắn, "bạn bè mà."
Cả nhóm kéo xe, vác đồ đi về phía chỗ đã chọn, Trâu Dương cố ý chậm lại, chống gậy, tụt xuống cuối hàng.
"Mày nói chuyện chú ý chút đi." Trâu Dương nói nhanh.
"Có phải như tao đoán không?" Lưu Văn Thụy cũng hạ giọng nói nhanh, "mày không nói rõ thì tao biết phải chú ý hướng nào?"
"Ông nội nhà mày, trước đây mày nói chuyện thế nào thì giờ vẫn thế." Trâu Dương nói.
"Mày cứ nói có phải như tao đoán không, nói nhanh lên, anh ấy đâu có ngốc, chúng ta mà còn thì thầm vài lần nữa chắc chắn anh ấy sẽ nghi ngờ." Lưu Văn Thụy nói.
"Bây giờ còn bày ra cái bộ dạng anh em chí cốt quan tâm, tao thấy chắc là đúng rồi." Trâu Dương vừa dứt lời liền cảm thấy tim mình như ngừng đập, bước chân dưới đất cũng suýt nữa loạng choạng.
"Vãi..." Lưu Văn Thụy nghiến răng nói khẽ, tay còn xách đồ, cậu ta chỉ có thể mạnh bạo lắc đầu để biểu lộ sự chấn động: "Vãi... Mày nói với anh ấy chưa?"
"Chưa." Trâu Dương nhìn bóng lưng Phàn Quân.
"Biết rồi." Lưu Văn Thụy nghiến răng: "Mày..."
"Mày tiêu hóa đi đã." Trâu Dương nói xong thì lập tức tăng tốc, nhảy bước lên phía trước.
"Đờ mờ..." Lưu Văn Thụy vẫn nghiến răng, "Vậy mày chưa nói thì tức là đơn... Vãi, vậy thì mày cũng hơi thảm rồi đấy..."
Mọi người chọn chỗ dựng lều ở sát bìa rừng, có thể che được chút nắng, cách bờ hồ cũng không xa, đi vài phút là tới một xe cà phê nhỏ vắng ngắt chẳng có khách nào.
"Ai dựng cái tấm bạt này đi," Lý Tri Việt ném tấm bạt xuống bãi cỏ, "Thứ này với tôi mà nói thì yếu ớt quá rồi."
"Để tôi." Phàn Quân đi tới nhấc tấm bạt lên.
"Sao lại để chủ tiệc sinh nhật làm chứ?" Trương Truyền Long nói.
"Vậy mày làm." Trâu Dương nói.
"Để tao phụ một tay." Trương Truyền Long lập tức đổi giọng, không hề do dự.
"Không cần." Phàn Quân nhặt cọc và đồ nghề lên xem qua, "Cái này dễ hơn dựng lều."
"Long Long! Không cần mày đâu, lại đây xử lý đống thịt này đi! To cả một bao đây này!" Lưu Văn Thụy gọi.
"Anh từng dựng lều à?" Trâu Dương hỏi.
"Hồi cấp ba đi dã ngoại ở công viên Nam Châu Bình," Phàn Quân bung tấm bạt ra, "Có một bạn học mang theo một cái lều nhỏ... muốn cùng bạn gái tạo thế giới riêng hai người."
"Các anh hồi cấp ba còn có dã ngoại nữa hả?" Trâu Dương nói.
"Năm lớp 10 có một lần, sau đó thì không còn nữa." Phàn Quân cười nhẹ.
"Có vui không?" Trâu Dương hỏi, trong lòng bỗng dấy lên chút chua xót khó gọi tên, ngay cả bản thân hắn cũng thấy kỳ lạ, "Tôi cứ tưởng anh... không tham gia hoạt động của trường."
"Không vui," Phàn Quân nhìn hắn, "Tôi đi vì được nghỉ học, giữa chừng còn có thể lẻn đi."
"Khá thật." Trâu Dương bật cười.
"Trâu Dương," Phàn Quân liếc sang phía Lưu Văn Thụy, "Cậu với Lưu Văn Thụy..."
"Tôi với cậu ta thật sự không có gì..." Trâu Dương nói được nửa chừng thì dừng lại, Phàn Quân là người nhạy cảm như vậy, chắc anh đã cảm nhận ra rồi.
"Ừ." Phàn Quân cũng không hỏi thêm, cúi đầu bắt đầu dựng tấm bạt.
Trâu Dương ngồi bệt xuống bãi cỏ, không động đậy, cứ khăng khăng nói là không có gì thì chắc chắn Phàn Quân sẽ không mở lời thêm, nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy có lỗi với Phàn Quân, giống như đang gạt anh ra ngoài một mạch nào đó.
"Thật ra là..." Hắn khó khăn mở miệng.
"Hửm?" Động tác của Phàn Quân khựng lại.
"Lưu Văn Thụy vốn định giới thiệu anh cho em họ của cậu ta." Trâu Dương vội vàng nói.
"Gì cơ?" Phàn Quân theo phản xạ nghiêng tai phải về phía hắn.
"Tôi từ chối rồi." Trâu Dương nhìn anh.
Phàn Quân cũng nhìn hắn, trong tay còn đang cầm một góc tấm bạt, một lúc sau mới khẽ ừ một tiếng: "...Ừ."
Hời Hợt - Vu Triết
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết
Story
Chương 45
10.0/10 từ 32 lượt.
