Hời Hợt - Vu Triết

Chương 20


Nam Châu Bình, đối với Phàn Quân mà nói, là một nơi rất an toàn.


Hoàn toàn khác hẳn con ngõ mà anh từng ở hồi nhỏ.


Đặc biệt là khu dân cư ở Bắc Tiểu Nhai này, hỗn loạn vô trật tự, trong sự tàn phá thỉnh thoảng lóe lên chút phồn vinh. Hàng xóm láng giềng vì áp lực mưu sinh, vừa quen thuộc vừa mang theo vài phần dè chừng xa cách.


Chỉ cần không để lộ sơ hở, sẽ không ai đi truy hỏi quá khứ của anh.


Anh từ đâu đến, định ở lại bao lâu, chẳng ai bận tâm. Người khác như vậy, anh cũng như vậy.


Từ nhỏ đến lớn, cảnh phố không đổi, nhưng gương mặt quen thuộc dần biến mất.


Không ai quan tâm đến vết sẹo của anh, càng không ai để ý anh sợ hãi gì, tuyệt vọng gì, hay mong chờ điều gì.


Sự an toàn mà nỗi cô độc mang lại.


Ngoại trừ gia đình chú Lữ, ngay cả chị San cũng chưa từng hỏi quá sâu về quá khứ của anh.


Mà Trâu Dương là người duy nhất đuổi đến tận cửa, muốn biết những bí mật ấy.


Dù cho những quá khứ bị anh giấu trong vực sâu, anh vốn không muốn nhắc đến, mỗi lần thoáng qua trong đầu đều mang theo giá lạnh.


Nhưng khi Trâu Dương ngang nhiên, mang theo vài phần lý lẽ hiển nhiên mà thô bạo đặt câu hỏi, anh vẫn có thể trong sự "vô lễ" ấy cảm nhận được chút ấm áp.


Khiến anh muốn cẩn thận hé ra một khe hở, thả ra ít nhiều nỗi đau đơn độc không nơi nương náu.


Anh sợ Trâu Dương sẽ cứ hỏi mãi, cũng sợ hắn sẽ không hỏi nữa.


"Bố anh..." Trâu Dương trầm mặc rất lâu mới nói, "có phải có vấn đề về tâm lý không?"


"Ông ấy hoàn toàn bình thường," Phàn Quân uống một ngụm bia lớn, "tốt nhất đừng phải là bệnh tâm thần."


"Hửm?" Trâu Dương nhìn anh.


"Lỡ đâu di truyền sang tôi thì sao." Phàn Quân nói.


"Vãi," Trâu Dương dừng hai giây, bật cười, "nghe anh nói cũng chẳng giống thật sự sợ hãi gì cả."


"Nhỡ đâu ông ấy thật sự giết người, nhưng vì mắc bệnh tâm thần mà không bị xử tử thì sao." Phàn Quân nói.


Trâu Dương im lặng.


Phàn Quân khẽ bóp vỏ lon bia trong tay: "Cậu có từng sợ bố mẹ mình không?"


"Hồi nhỏ thì có." Trâu Dương gật đầu.


"Sợ gì?" Phàn Quân khẽ hỏi.


"Sợ họ không để ý tôi, sợ bản thân không đạt được kỳ vọng của họ, sợ họ cãi nhau, sợ họ trách móc lẫn nhau rằng ảnh hưởng đến tôi," Trâu Dương đẩy gọng kính, "sợ bố tôi nói tôi chẳng giống con ông ấy, sợ mẹ tôi nói tôi lại giống hệt bố tôi..."


Sợ không còn nhà nữa.


Nhưng cũng sợ quay về ngôi nhà ngột ngạt ấy.


"Cậu chắc chẳng giống cả hai đâu." Phàn Quân nói.


"Có lẽ vậy," Trâu Dương liếc anh một cái, "còn anh thì sao?"


Câu này có hơi dư thừa, nhưng Trâu Dương vẫn hỏi.


Giống như lúc ngồi tàu lượn siêu tốc, hắn mà không bắt Phàn Quân hét lên, thì cho dù anh có khả năng phát ra tiếng, có lẽ cũng sẽ chẳng thốt ra.


"Tôi sợ bố tôi," Phàn Quân nói, "ông ấy... không uống rượu, chỉ hút thuốc, nhưng hồi nhỏ tôi cực kỳ hy vọng ông ấy là một kẻ nghiện rượu, tôi nghĩ như vậy thì có thể đoán trước được, ông ấy có định đánh người hay không."


Miếng thịt nướng trong miệng Trâu Dương dừng lại.


Phàn Quân rất hiếm khi một mạch nói ra nhiều như vậy, mà nội dung lại khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.


"Ông ấy hình như... rất thích đánh người, như là một loại... tận hưởng, một cách giải khuây." Lon bia trong tay Phàn Quân lại cạn sạch, khi anh vừa đưa tay, Trâu Dương đã đưa cho anh một lon mới.


"Nhà anh không còn người thân nào khác sao?" Trâu Dương hỏi, "ông bà nội ngoại, chẳng lẽ không ai quản được ông ta? Không ai có thể mang anh đi sao?"


"Trừ ông nội tôi ra, tôi chưa từng gặp người thân nào khác." Phàn Quân nói.


Trâu Dương không nói thêm, đưa lon bia của mình ra trước mặt anh, Phàn Quân cầm lon trong tay cụng nhẹ, hai người cùng ngửa đầu uống mấy ngụm.


Trâu Dương chưa bao giờ uống thứ rượu nào nghẹn ngào đến thế.


Nhưng hắn cũng nhận ra, Phàn Quân vẫn cầm xiên thịt nướng, một miếng cũng chưa ăn xong, nhưng cũng chẳng buông xuống.


"Hay anh thử cắn thêm một miếng đi," Trâu Dương nói, "hoặc đổi loại khác, chắc cũng không đến mức khó ăn vậy đâu."


"Chỉ cần không phải món quá ngon," Phàn Quân nhìn xiên thịt trong tay, "tôi sẽ do dự, không biết có nên lãng phí lượng calo của mình vào nó không."


"... Đệt," Trâu Dương cười bật ra, "anh đang ám chỉ ai thế!"


"Hửm?" Phàn Quân quay sang nhìn hắn.


"Chỗ nào ngon thì nói đi," Trâu Dương đứng dậy, với tay lấy áo khoác, "tôi đi mua cho anh."


"Này," Phàn Quân vội vàng nghiêng người qua, nắm lấy cổ tay hắn, "tôi không có ý đó."


"Anh đúng là có ý đó," Trâu Dương nói, "vì mấy món nướng dở tệ này mà ngày mai phải chạy mười cây số thì chẳng đáng."


Phàn Quân khẽ cười, kéo hắn ngồi xuống: "Nhưng bữa hôm nay đáng."


Nói xong liền cắn một miếng lớn vào xiên thịt trong tay.


Trâu Dương ngồi trở lại thảm, dựa vào sofa uống thêm một ngụm bia.


Thực ra hắn còn muốn biết nhiều điều khác, ví dụ mấy năm ấy anh đã sống ra sao, ví dụ mẹ anh mất như thế nào...


Nhưng hắn không hỏi thêm, nhất là về mẹ, nếu Phàn Quân không nói, chuyện này hắn tuyệt đối sẽ không mở miệng, chẳng còn là vấn đề lễ phép hay có đường đột hay không nữa, mà là quá tàn nhẫn.


"Cái vòng tay này, là gì thế?" Phàn Quân không tiếp tục đề tài, nhìn vào cổ tay trái của hắn hỏi.


"Đá peridot," Trâu Dương tháo vòng tay xuống, đưa cho anh, "đá may mắn."


(*) Peridot hay còn gọi là olivin, trong quan niệm phương Tây thường được xem là "đá hộ mệnh" đem lại may mắn.


"Vậy sao..." Phàn Quân giơ vòng tay lên, ngắm dưới ánh đèn, "rất đẹp."


"Tặng anh đấy." Trâu Dương buột miệng nói.


"Hửm?" Phàn Quân hơi khựng lại, vội rụt tay, đưa vòng tay trả lại cho hắn, "không không không... không cần đâu."


Tuy rằng Trâu Dương vừa nói ra đã thấy có chút không thích hợp, nhưng lời đã thốt ra, cho dù ngượng ngùng, cũng chẳng thể trong giây tiếp theo rút lại...


"Cũng không phải... thứ gì đắt đỏ," hắn nhanh chóng đưa tay ôm lấy Đại Hắc đang ngủ trên sofa, bận rộn lật qua lật lại mà v**t v*, "chỉ là thứ vui vui, mang lại may mắn, anh..."


Phàn Quân chộp lấy tay hắn, nhanh gọn đeo lại vòng vào cổ tay hắn, động tác dứt khoát, không kịp để hắn rút tay ra — quả nhiên đúng là huấn luyện viên mới dạy hắn một buổi.


"Để lại cho mình," Phàn Quân nói, "vận may phải giữ cho bản thân."


Trâu Dương nhìn anh, tay vẫn vuốt đi vuốt lại trên lưng Đại Hắc, thật lâu sau mới ậm ừ một tiếng: "... Ừ."


"Cẩn thận nó cắn cậu đấy." Phàn Quân liếc con mèo.


Trâu Dương cũng vội cúi đầu nhìn, con mèo đang khó chịu quất đuôi qua lại, ánh mắt sắc bén.


Con mèo con bé tẹo, vậy mà tính khí lại khó chịu thế!


Hắn đặt con mèo trở lại ghế sô pha.


Con mèo xoay người nhảy xuống, chẳng thèm ngoái đầu mà chạy thẳng về ổ của nó.


Không khí cũng không vì Đại Hắc quay lưng bỏ đi mà có chút biến đổi nào, vẫn còn sự ngượng ngùng khó tả.


Vẫn chưa đủ quen thuộc.


Nếu đổi lại là Lưu Văn Thuỵ...


...Lưu Văn Thuỵ chắc chắn cũng sẽ không nhận chiếc vòng tay này, cậu ta sẽ bảo hắn đi mua cái mới để sinh nhật tặng cậu ta.


Chậc.



Sinh nhật.


Đúng rồi, sinh nhật.


Trên thẻ chứng nhận khuyết tật có ghi ngày sinh của Phàn Quân.


Mặc dù không hiểu sao tự dưng mình lại cố chấp muốn tặng vòng tay cho Phàn Quân.


Có lẽ bởi hành động tặng vòng tay này quá lạ lùng, mà vòng chưa tặng đi được thì sẽ cứ mãi ngượng ngập.


Nhất định phải tìm cách gỡ bỏ sự ngượng ngùng này...


"Buổi tối..." Phàn Quân hỏi, "cậu còn về nhà không?"


Câu hỏi này thật là...


Trâu Dương liếc nhìn anh một cái, đoán chừng Phàn Quân cũng thấy ngượng chẳng kém gì hắn.


Nên để Lý Tri Việt đến xem thử người lớn này mới phải.


"Ý tôi là..." Phàn Quân cũng nhận ra.


"Không về, lát nữa tôi ngủ ngay trên tấm thảm trước cửa nhà anh." Trâu Dương nói.


"Sẽ lạnh đấy." Phàn Quân mỉm cười.


"Không lạnh." Trâu Dương đáp.


"Tôi vừa chạm vào tay cậu, lạnh buốt." Phàn Quân nói.


"Vậy à?" Trâu Dương đặt tay lên cổ mình cảm nhận.


Đúng thật.


Chỉ là nếu Phàn Quân không nói, hắn hoàn toàn chẳng để ý, chỉ thấy tay Phàn Quân khi nãy rất ấm.


"Muốn không?" Phàn Quân cởi chiếc khăn choàng trên người đưa cho hắn.


"Thứ này cũng chẳng ấm lắm..." Trâu Dương định từ chối, nhưng khi chạm vào khăn choàng thì sững lại, đưa tay nắm một cái: "Trời đụ má? Sao lại nóng thế này?"


"Làm ấm bằng điện." Phàn Quân nói.


Trâu Dương rất kinh ngạc, nhận lấy nghiên cứu một lúc, quả thật là đồ điện sưởi, còn có cả pin sạc kèm theo.


"Choàng đi." Phàn Quân cắn miếng thịt dê, vừa ăn vừa nói.


Trâu Dương nâng khăn choàng lên một lúc, cuối cùng vẫn đặt lại trên người Phàn Quân: "...Thôi khỏi."


"Chỉ có hai người," Phàn Quân nói, "gánh nặng 'anh đẹp trai' nặng thế sao?"


"Sao anh lại nghĩ đến chuyện mua cái này vậy?" Trâu Dương khó mà tưởng tượng nổi, Phàn Quân lại có thể mua cái khăn choàng điện, rồi tối đến co vào ghế sô pha nghe nhạc.


Đúng, anh còn nghe nhạc.


...Có ảnh hưởng thính lực không nhỉ?


"Cái này là..." Phàn Quân do dự, "người khác tặng."


"Ai vậy?" Trâu Dương thuận miệng hỏi tiếp.


Phàn Quân không trả lời ngay, mà cắn thêm một miếng thịt.


"Không phải mẹ tôi chứ?" Trâu Dương hỏi.


Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì.


"Ở khoảng cách này mà giả vờ nghe không rõ có hơi quá không, nghe không rõ thì nhìn cũng rõ chứ?" Trâu Dương dí sát mặt vào anh.


Phàn Quân cười khẽ, khẽ thở dài.


"Cái gu thẩm mỹ của mẹ tôi." Trâu Dương giật giật khăn choàng, ngắm lại rồi khẽ tặc lưỡi.


"Đẹp mà." Phàn Quân nói.


Trâu Dương nhìn anh: "Bộ đồ hôm nay của anh không phải do anh tự phối chứ?"


"Là tôi phối." Phàn Quân nói.


"Vậy anh thấy cái này đẹp sao?" Trâu Dương lắc lắc mép khăn.


"Cậu ghen rồi." Phàn Quân nói.


"Xàm quá đi." Trâu Dương nửa nằm xuống ghế sô pha, đầu gối lên tay, ngước nhìn trần nhà.


"Có lúc..." Phàn Quân dịch sang phía hắn, đưa lon bia cho hắn, "với người ngoài để tâm một chút, cũng vì..."


"Tôi biết rồi." Trâu Dương nhận bia, "bà ấy có mua cho Lữ Trạch không?"


"Không," Phàn Quân nói, "Lữ Trạch sẽ từ chối."


"Hắn dám." Trâu Dương bóp lon bia một cái.


Phàn Quân chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.


"Thực ra tôi cũng không phải là không hiểu Lữ Trạch," Trâu Dương tặc lưỡi, "tôi còn mạnh mẽ hơn anh ta, chỉ là tôi ghét cái kiểu quá trẻ con của anh ta thôi. Lúc tôi học cấp hai cũng chẳng ngây ngô như anh ta ... Anh ta bao nhiêu tuổi rồi?"


"Lớn hơn tôi hai tuổi." Phàn Quân đáp.


"Anh ta mới 25 thôi á?" Trâu Dương ngồi thẳng dậy, hơi bất ngờ.


"Vừa mới nói anh ta trẻ con, giờ lại thấy 25 còn nhỏ à?" Phàn Quân hỏi.


"Trông anh ta có phần già trước tuổi, còn có tóc bạc nữa," Trâu Dương cảm thán, "chưa già đã sớm bạc đầu... Không được, câu này anh ta không xứng..."


[*] chưa già đã sớm bạc đầu - Câu gốc là hành niên vị lão, phát tiên suy (). Ý Trâu Dương là thành ngữ kia vốn dùng để chỉ người già trước tuổi do trải qua nhiều chuyện, nhưng quán quân thì không phải kiểu đó, nên ảnh thấy dùng không chuẩn.


"Anh ta giống chú Lữ, có tóc bạc sớm." Phàn Quân bật cười, "cậu thú vị thật đấy."


"Tạm được thôi." Trâu Dương gật đầu.


"Còn nữa không?" Phàn Quân hỏi.


"Cái gì?" Trâu Dương chưa hiểu.


"Những câu thơ thuận miệng đọc ra ấy." Phàn Quân nói.


"'Chưa già đã suy'?" Trâu Dương nghĩ ngợi, "Bẩm sinh vốn yếu, cho nên thân chưa già mà đã suy tàn... Đường đời quanh co chỉ xe một bánh, chưa già mà tóc đã nửa bạc...' cũng khá nhiều."


"Giỏi thật." Phàn Quân khen.


"Tạm được thôi," Trâu Dương nói, "toàn để qua mặt bố tôi, trước khi ly hôn thì cầu yên ổn, sau ly hôn thì cầu tiền bạc."


"Bố cậu..." Phàn Quân do dự một chút, rồi không hỏi nữa.


"Kẻ tự cao, có chút văn hóa nhưng là đồ cặn bã," Trâu Dương kết luận, "ham mê nhan sắc của mẹ tôi mà cưới, lại còn vọng tưởng theo đuổi cái gọi là đồng điệu tinh thần."


"Nhưng cậu thật sự..." Phàn Quân nói, "cho dù là để qua mặt ông ta, cũng rất lợi hại rồi."


"Tôi thông minh." Trâu Dương khịt mũi.


"Chẳng khiêm tốn chút nào." Phàn Quân cười.


"Chơi bi-a tôi từng khiêm tốn rồi đấy," Trâu Dương nói, "anh còn không tin."


"Đấy gọi là khiêm tốn sao?" Phàn Quân nói.


Trâu Dương khẽ cười, quay đầu nhìn anh: "Hôm nào chơi lại một trận nhé, hôm nay tâm trạng anh không tốt, cũng chẳng phát huy được gì."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Gọi cả Lưu Văn Thuỵ bọn họ nhé?" Trâu Dương hỏi, "nhiều người thì náo nhiệt hơn."


"Được." Phàn Quân gật đầu.


"Anh gọi thêm hai... người hàng xóm hôm nay đi." Trâu Dương bổ sung.


"Không cần," Phàn Quân nói, "họ... không quen đâu, toàn sinh viên đại học, chắc cũng chẳng nói được gì."



Trâu Dương nửa nằm lại trên ghế sô pha, tiếp tục nhìn trần nhà, khá lâu sau mới lại hỏi: "Thế còn anh? Quen chưa?"


"Tạm ổn," Phàn Quân nói, "tôi rất ngưỡng mộ các cậu."


"Thế là cân bằng rồi," Trâu Dương nói, "bọn họ thấy anh lợi hại chết đi được."


Phàn Quân cười, không nói gì thêm.


Vừa ăn vừa uống, mười hai lon bia nếu là bình thường hắn uống cùng Lưu Văn Thuỵ, chẳng mấy chốc đã hết, nhưng hôm nay lại uống đến gần một giờ sáng.


Chủ yếu vì hắn và Lưu Văn Thuỵ nói nhiều, cứ nói thì chen vào vài ngụm, mà quãng nói chuyện thì nhiều.


Còn với Phàn Quân, phần lớn thời gian cả hai đều im lặng mà thẫn thờ, hắn vừa thất thần vừa nghiền ngẫm những điều Phàn Quân nói, còn anh thì trông như vừa thẫn thờ vừa sắp ngủ.


Nhưng may là sự im lặng ấy chẳng hề gượng gạo, chỉ cảm thấy thật yên tĩnh.


"Anh có bàn chải đánh răng gì không?" Trâu Dương hỏi.


"Có," Phàn Quân gật đầu, "cả khăn mặt mới cũng có, nếu cậu muốn tắm thì..."


"Không tắm nữa," Trâu Dương nói, "mai về nhà tắm."


"Ừ," Phàn Quân đứng dậy, "tôi lấy cho cậu."


Điều kỳ lạ giống như việc Phàn Quân có khăn choàng điện, là anh về nhà sẽ thay đồ ngủ.


Trâu Dương cũng có đồ ngủ, lúc mẹ mua cho bố thì tiện tay chọn cho hắn vài bộ màu sáng hơn từ cùng một đường link, nên hắn có mấy bộ kiểu xanh nhạt, xanh lá nhạt, loại đồ ngủ cổ bẻ dành cho đàn ông trung niên.


Nhưng hắn chưa từng mặc.


Còn đồ ngủ của Phàn Quân chắc chắn là tự anh mua, trông rất dễ thương, áo chui đầu in hình gấu và quần phối màu đối lập.


Đúng chuẩn kiểu trai tinh tế, tắm một tiếng đồng hồ cũng chẳng lạ.


"Để ở bồn rửa mặt rồi." Phàn Quân quay lại phòng khách.


"Ừ." Trâu Dương gật đầu.


Phàn Quân đi đến bên cạnh hắn, có lẽ còn muốn nói thêm vài câu, nên hắn cũng chưa đứng dậy ngay.


Nhưng chưa đợi Phàn Quân ngồi xuống, hắn đã không kìm được mà ngáp một cái.


Phàn Quân khựng lại, động tác ngồi xuống đổi thành ngồi xổm, bắt đầu thu dọn lon bia rỗng trên bàn: "Cậu đi rửa mặt đi."


"...Ừ." Trâu Dương đáp.


Bồn rửa rất sạch sẽ, đồ đạc sắp xếp gọn gàng, trên gương gần như chẳng có vệt nước.


Mẹ hắn hẳn sẽ rất thích một người con trai như Phàn Quân, bởi mỗi lần hắn dùng xong bồn rửa mặt đều bị mẹ càm ràm nửa ngày, nào là không lau khô nước này kia.


Trâu Dương mỉm cười, cầm cái cốc mới và bàn chải đánh răng mới đặt sẵn trên bàn, bên cạnh còn có một chiếc khăn mặt mới.


Khi hắn rửa mặt xong bước ra, Phàn Quân đang chờ trong phòng khách, bàn đã được dọn sạch, trên sô pha đặt sẵn gối và một chiếc chăn mỏng.


"Cậu ngủ trong phòng tôi đi," Phàn Quân chỉ vào phòng ngủ của mình, "tôi ngủ sô pha."


Trâu Dương liếc nhìn phòng ngủ, Tiểu Bạch đang ngay ngắn ngồi ở mép giường.


"Anh đùa gì vậy," Trâu Dương nói, "tôi ngủ sô pha."


"Tôi để nó..." Phàn Quân nhấc tay.


Trâu Dương vội vàng giữ lấy cánh tay anh, ấn xuống: "Đừng phiền phức nữa, anh vào phòng ngủ đi, tôi ngủ sô pha."


"Cậu... quen không?" Phàn Quân nhìn hắn.


"Quen, sô pha này của anh rất thoải mái." Trâu Dương chưa để anh nói thêm, đã trực tiếp nằm xuống sô pha.


Phàn Quân vẫn nhìn hắn, như còn muốn nói gì đó.


"Anh có chút sạch sẽ quá mức thì phải." Trâu Dương cười.


"Cậu mặc cả đống quần áo thế này không khó chịu sao?" Phàn Quân hỏi.


"Tôi lột trước mặt anh nhé?" Trâu Dương hỏi ngược.


"Vậy... cậu ngủ đi." Phàn Quân đi lấy giải thưởng của mình, tắt đèn phòng khách, quay người vào phòng ngủ.


"Ngủ ngon." Trâu Dương nói.


"Ngủ ngon." Phàn Quân quay đầu lại.



Trâu Dương không kén chỗ ngủ, ở đâu hắn cũng có thể ngủ được, nhưng tối nay rõ ràng đã thấy buồn ngủ, lại còn uống bia, nằm trên chiếc sô pha thoải mái thế này, vậy mà lại chẳng thể ngủ ngay.


Trong đầu toàn là những cảnh hỗn loạn về đàn ông bạo hành ra tay.


Nhưng hắn không thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Phàn Quân hồi nhỏ, trong đầu toàn là hình ảnh Phàn Quân bây giờ.


Kỳ quái, khiến người ta bất an.


Hắn lấy điện thoại ra, trong nhóm có một đống tin nhắn chưa đọc, toàn là mấy người kia bàn xem mai phải mang quần áo gì đi chụp ảnh.


...Còn phải thay mấy bộ quần áo để chụp sao?


Đúng là hăng hái thật.


Trâu Dương thoát khỏi khung trò chuyện, mở vòng bạn bè lướt một lượt.


Phát hiện ra hôm nay Phàn Quân có đăng một status, gần như đúng lúc hắn đi mua đồ nướng.


Chỉ đơn giản hai chữ: "Giải thưởng."


Dưới là bức ảnh chiếc bịt mắt, mà nhìn ra được ảnh chụp trong công viên giải trí.


Một cái bịt mắt vớ vẩn, vậy mà đáng để Phàn Quân đăng hẳn lên vòng bạn bè.


Dưới đó còn có like của mẹ hắn.


Mặc dù hắn biết thói quen của mẹ là kéo một lượt rồi bấm like hết, chẳng buồn nhìn nội dung, ngay cả chị dâu hắn sảy thai bà cũng nhắm mắt bấm like trước.


Nhưng lúc này hắn vẫn thấy khó chịu.


Thế nhưng hắn lại không hề ghét Phàn Quân.


Cho nên càng khó chịu hơn.


Cảm thấy mình có chút hẹp hòi, trẻ con quá.


Hắn đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại: ngủ thôi.


Trước đó hắn còn cảm thấy chỗ này của Phàn Quân đặc biệt thoải mái, suýt chút nữa không muốn đi, chưa bao lâu đã ngủ luôn trên chiếc sofa êm nhất nhà người ta, chẳng lẽ không mau mà tận hưởng sao.


Phải nói thật, cái sofa này đúng là thoải mái, vừa mềm mại vừa có độ nâng đỡ...


Trâu Dương nhanh chóng ngừng suy nghĩ, bắt đầu mơ mộng vẩn vơ.


Trong phòng ngủ truyền ra tiếng chó kêu thảm thiết, kêu nghèn nghẹn, Trâu Dương trong mơ lập tức phân biệt được đây không phải tiếng trong mơ... hắn chưa từng mơ thấy chó bao giờ...


Có kẻ trộm vào sao?


Trâu Dương giật mình ngồi bật dậy.


Tiếp đó thấy cửa phòng ngủ mở ra, Phàn Quân rón rén bước ra.


Trâu Dương còn hơi ngơ ngác, ngồi trên sofa nhìn anh.


Phàn Quân cẩn thận lặng lẽ đi đến tủ lạnh nhỏ trong phòng khách.


"Chó sao vậy?" Trâu Dương không nhịn được hỏi.


"Đụ má," Phàn Quân giật mình, lùi sang một bước, trừng mắt nhìn bên này một lúc rồi mới hỏi lại: "Trâu Dương? Cậu mộng du hả?"


"Không phải là anh mộng du à?" Trâu Dương có chút bất lực, cầm điện thoại nhìn giờ, "Mới bốn giờ mười mà anh dạo khắp nhà."


"Tôi đi lấy ít nước," Phàn Quân bật cái đèn ngủ cắm ổ điện lên, thấp giọng nói, "Làm cậu tỉnh à?"



"Tôi xuống giường thì giẫm trúng nó." Phàn Quân mở tủ lạnh, lấy chai nước lạnh ra, rót một cốc.


"Anh không bật đèn hả?" Trâu Dương nhìn thoáng vào phòng ngủ, đèn ngủ bên giường vẫn sáng.


"Đeo bịt mắt quên tháo." Phàn Quân nói.


Trâu Dương không nói gì, liếc nhìn cái bịt mắt trên trán anh, một lúc sau mới dựa vào sofa, bật cười.


"Ngủ đi," Phàn Quân quay về, "Sáng mai cậu có lớp đúng không?"


"Ừ." Trâu Dương nói.


"Thế ngủ nhanh đi," Phàn Quân nói, "Không ngủ đủ, mai lên lớp chỉ có bị đánh."


Trâu Dương nằm xuống, nhắm mắt lại: "Tôi không nói sai chứ, cái bục kia chính là để đánh học viên mà."


"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng.


Sáng sớm, con chó là đứa tỉnh đầu tiên.


Nó kéo luôn cái chăn mỏng trên người Phàn Quân xuống, bình thường nếu không phải nín tiểu nín ị không nổi thì nó sẽ không như vậy.


Phàn Quân ngồi dậy, tháo bịt mắt xuống giường.


Cái bịt mắt này thật ra cũng có tác dụng, trước kia anh không biết đeo bịt mắt lại có thể ngủ yên thế.


Căn hộ này cách âm không tốt, nên Tiểu Bạch đã quen sau khi vào nhà hầu như không gây tiếng động, nhưng lúc này nó gấp lắm rồi, chỉ yên lặng ngồi ở cửa chờ, tai không ngừng xoay là biểu hiện duy nhất để lộ cảm xúc.


Phàn Quân còn chẳng kịp rửa mặt, nhón chân chạy đến bên Đại Hắc đang ngủ, đổ thêm đồ ăn vào bát nó, rồi lấy dây dắt chó.


Trâu Dương vẫn ngủ say, có lẽ tối qua hắn không ngủ ngon, giờ hoàn toàn không có ý định tỉnh lại, chân phải thò ra khỏi chăn, gác lên chiếc bàn nhỏ trước sofa.


Hôm qua anh còn nghĩ nếu Trâu Dương cần thay cái quần jean kia, anh có thể tìm cho hắn một bộ đồ ngủ, nhưng hắn chẳng nói gì, anh còn tưởng... không ngờ người này chẳng khách sáo, cởi thẳng quần dài, mặc mỗi cái áo thun trên người mà ngủ luôn...


Nhân tiện, anh còn thấy sợi dây đỏ với đồng xu nhỏ buộc ở cổ chân hắn.


Phàn Quân đang đeo vòng cổ cho chó, Tiểu Bạch hưng phấn kêu "ẳng" một tiếng, anh lập tức giơ ngón tay ra hiệu im lặng, rồi mở cửa đi ra.


Sáng nay không khí khá tốt, hôm qua lại hạ nhiệt thêm chút, không khí buổi sáng như có thêm bạc hà, sạch sẽ, mát lành.


Phàn Quân kéo mũ áo khoác lên, dắt chó chạy ra ngoài.


Mỗi sáng chạy bộ rồi ăn sáng, bao năm nay hầu như không thay đổi, thời gian gần như cố định, tuyến đường quen thuộc đến thuộc lòng.


Bình thường anh sẽ giải quyết bữa sáng trên đường, hôm nay thì gói mang về ít bánh bao, bánh rán, bánh áp chảo, sữa đậu nành, canh lòng dê... nói chung không biết Trâu Dương thích gì nên mua mỗi thứ một ít.


Khi anh về nhà, thần ngủ Trâu Dương vậy mà vẫn chưa dậy, nếu không ở nhờ chỗ anh, có lẽ hôm nay hắn không phải đi học muộn mà là hủy buổi học luôn.


Phàn Quân mang bát cơm của Tiểu Bạch vào phòng ngủ, cho nó ăn, rồi vào bếp sắp xếp bữa sáng vào đĩa và bát.


Đồ dùng này đều do anh mua, toàn là màu trắng đơn giản, nhìn qua thì có vẻ chẳng k*ch th*ch vị giác, chỉ là đẹp mắt.


Nhưng mua về rồi cũng chẳng mấy khi dùng, bình thường hoặc ăn ở võ quán, hoặc gọi đồ ăn ngoài, hôm nay mới lần đầu dùng đủ cả bộ.


Anh bưng hết ra phòng khách, muốn đặt lên bàn nhỏ thì chân Trâu Dương còn đang chiếm chỗ.


Anh liền đặt hết lên bàn ăn.


Liếc nhìn đồng hồ, đã bảy giờ năm mươi, có thể gọi dậy rồi.


Đúng lúc định gọi Trâu Dương, điện thoại hắn vứt bên cạnh đầu vang lên.


Một tràng kèn suona


(*) – một loại kèn gỗ truyền thống của Trung Quốc, âm thanh cao, chói, thường dùng trong tang lễ hay nhạc dân gian.


Trâu Dương giật mình tỉnh dậy, chộp lấy điện thoại, nheo mắt nhìn chữ mãi mới thấy rõ là Lưu Văn Thụy, vừa bắt máy đã chửi: "Tối qua mày ăn cứt no rồi nên cả đêm không ngủ hả!"


"Cũng tạm, mày dậy chưa?" Bên kia giọng Lưu Văn Thụy hớn hở, còn bóp còi, nghe ra là lại lái xe ra ngoài.


"Mấy..." Trâu Dương cau mày ngồi dậy, quay đầu thấy Phàn Quân thì hơi sững, "giờ rồi?"


Tám giờ.


Phàn Quân không lên tiếng, dùng khẩu hình miệng trả lời hắn.


"Mới tám giờ!" Trâu Dương gào vào điện thoại, "Tám giờ bọn mày định làm gì!"


"Biết mày sáng phải luyện tập!" Lưu Văn Thụy nói, "Bọn tao đi mua quần áo trước, có cần mua hộ mày không!"


Trâu Dương dừng ít nhất năm giây mới hỏi: "Mua... quần áo gì?"


"Quần áo chụp hình chứ gì." Lưu Văn Thụy nói.


"Không cần, cảm ơn." Trâu Dương đáp.


"Vậy thôi," Lưu Văn Thụy nói, "mày..."


"Mày đang lái xe hả?" Trâu Dương hỏi.


"Ừ." Lưu Văn Thụy trả lời.


"Lái xe mà còn gọi điện!" Trâu Dương quát, "Bọn kia điên rồi hay sao mà lại để cái hạng như mày vừa lái xe vừa nghe điện thoại!"


Nói xong không chờ Lưu Văn Thụy kịp lên tiếng, hắn cúp máy luôn.


Sợ trễ vài giây nữa cái thằng non tay kia lại đâm vào đuôi xe.


"Điên rồi." Trâu Dương đứng dậy, chụp cái quần trên sofa mặc vào.


"Bọn họ chụp hình còn đi mua quần áo mới?" Phàn Quân hỏi.


"Ừ," Trâu Dương đi đến bàn, nhìn đống đồ ăn sáng, lại quay về sofa lấy kính đeo vào, nhìn kỹ thêm mới hỏi: "Anh làm hả?"


"Mua." Phàn Quân đáp.


"Anh vừa ra ngoài à?" Trâu Dương nhìn anh.


"Chạy bộ." Phàn Quân gật đầu.


"...Tôi đi rửa mặt đã." Trâu Dương nói.


Nếu mẹ không có nhà, Trâu Dương sẽ không bao giờ chuẩn bị bữa sáng, càng không bao giờ sắp xếp đồ ăn mang về.


Cả bàn tuy đều là món rất bình thường ngoài quán, nhưng bày ra thế này thì giá trị như tăng gấp đôi, ít nhất đắt hơn hai chục tệ.


Điều khiến hắn sốc nhất là, một người đàn ông độc thân như Phàn Quân mà lại có cả một bộ bát đĩa đầy đủ.


"Bình thường anh cũng ăn thế này à?" Trâu Dương gắp một cái bánh bao.


"Không ăn nổi nhiều thế." Phàn Quân nói.


"Ý tôi là bày biện á." Trâu Dương nói.


"Không," Phàn Quân cười, "nhiều món quá, không bày ra thì sợ chẳng biết món nào là món nào."


"Cảm ơn." Trâu Dương nói.


"Không có gì." Phàn Quân đáp.


Trâu Dương không nói nữa, một lát sau lại cười: "Anh làm sao thế."


"Cậu khởi đầu mà," Phàn Quân ăn bánh rán, "vị được không? Quán này đông khách nhất rồi."


"Ngon." Trâu Dương gật đầu.


Không biết có phải hôm qua chưa ăn no hay không, bữa sáng chỗ này đúng là ngon thật, cũng có thể do tối qua hắn ngủ không yên, cả đêm tuy không tỉnh nhưng hắn biết mình mơ mộng lung tung suốt.


"Hôm qua cậu ngủ không ngon à?" Phàn Quân hỏi.


Đúng là không ngon.


Nhưng Trâu Dương lập tức phản ứng lại được ý anh muốn nói.


"Ngủ ngon mà," Trâu Dương nói, "chất lượng ngủ của tôi vẫn luôn tốt."


"Ừ." Phàn Quân mỉm cười, không nói thêm, cúi đầu uống hớp sữa đậu nành.



Có những chuyện, qua mất hoàn cảnh, qua mất bầu không khí đó.


Sẽ không còn dũng khí để nhắc lại nữa.


Ăn sáng xong, Trâu Dương ngồi trong phòng khách trêu mèo.


Chó từ trong phòng ngủ bước ra, nhưng khi Trâu Dương định đứng dậy, nó lại ngồi phịch xuống ngay cửa phòng ngủ.


"Phải đi làm rồi hả?" Trâu Dương cố nhịn không nhúc nhích, Tiểu Bạch quá thông minh, hắn sợ làm tổn thương lòng tự trọng của nó.


"Ừ." Phàn Quân mỉm cười.


Đi làm thì còn hiểu được, nhưng đi làm mà phải chạy bộ tới thì thật không thể hiểu nổi.


Trâu Dương đứng dưới lầu nhìn Phàn Quân: "Bây giờ tôi đang nghỉ lễ 1/5, nghỉ lễ, nghĩa là hiện tại tôi phải là một phế nhân chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn."


"Vậy thì hôm nay hủy buổi học đi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương nhìn anh, không đáp.


"Bây giờ chạy tới, hoặc đến võ quán..." Phàn Quân nói.


"Tôi đến võ quán rồi chạy." Trâu Dương lập tức đáp.


Dù sao ở võ quán chạy năm vòng thế nào cũng còn hơn chạy từ đây qua đó...


"Nhảy ếch sáu vòng." Phàn Quân nói.


"...Cái gì?" Trâu Dương cạn lời.


"Chọn đi." Phàn Quân nói.


"Đồ chết tiệt." Trâu Dương xoay xoay cổ chân, rồi chạy về phía trước.


Hôm nay trời vẫn nắng đẹp, ban ngày ở Nam Châu Bình vẫn tràn đầy sức sống, không khí trên đường khác hẳn trong trường, những cửa hàng ven đường đều đã mở, mỗi khi đi ngang qua lại có mùi vị khác nhau: mùi bánh bao, mùi thịt kho, mùi dầu máy, mùi tanh cá, mùi phân gà...


Giống như nơi này, hỗn loạn mà vô trật tự, mang hương vị của một cuộc sống khác.


Trên suốt đường đi, hắn và Phàn Quân không nói lời nào, trừ khi hắn chạy một mình, bằng không hiếm khi hắn tập trung chạy như thế.


Chủ yếu là Phàn Quân không cho hắn nói, vừa mở miệng liền bị ngắt lời.


"Chú ý hít thở."


Hơn nữa tốc độ của Phàn Quân không chậm, muốn theo kịp thì phải chú ý hơi thở và sải bước, hoàn toàn khác với cảnh trong trường lúc một đám người chạy loảng xoảng.


Chạy đến trung tâm thương mại, Trâu Dương đã toát mồ hôi.


"Sao con lại..." Mẹ hắn đang lau bàn ở quầy, thấy hai người bọn họ đi vào thì kinh ngạc ngừng động tác, "Hôm qua con không về nhà à?"


"Dạ." Trâu Dương bỗng không biết phải trả lời thế nào.


"Đánh bi-a cả đêm hả?" Mẹ hắn hỏi.


"Mẹ nghĩ gì thế," Trâu Dương cười, "Không, chẳng qua là con không bắt được xe để về thôi."


"Ở nhà em à?" Bà lại nhìn sang Phàn Quân.


"Vầng." Phàn Quân gật đầu.


Không biết vì sao, Trâu Dương chợt thấy hơi ngượng ngập: "Con... đi học đây."


"Đi đi." Mẹ hắn nói.


Hôm nay tuy vẫn là kì nghỉ 1/5, nhưng vẫn có người đi học, Đàm Như đang dạy cho một học viên từng hỏi thăm về hắn hôm nọ.


Người này hôm qua cũng đã đến, theo lớp của HLV Thiết.


Hôm nay HLV Thiết nghỉ, anh ta lại đặt lịch với Đàm Như.


Tích cực thế này, chẳng lẽ muốn tranh chức vô địch với Lữ Trạch sao?


"Cậu em cũng tích cực ghê!" Người kia chào hỏi.


"...Ừ." Trâu Dương đáp lại một tiếng.


"Sao cậu ấy có thể mặc quần jeans mà tập luyện nhể?" Người kia hỏi Đàm Như.


"Liên quan gì đến cậu, dù sao cậu cũng không làm được." Đàm Như khoanh tay nói.


"Mặc của tôi đi." Phàn Quân ở phía sau hắn thấp giọng nói.


"Cái gì của anh?" Trâu Dương ngớ ra.


"Quần của tôi." Phàn Quân đáp.


Trâu Dương cúi đầu nhìn chiếc quần jeans mình đang mặc, đúng là chẳng tiện hoạt động, vốn trình độ đã chẳng ra gì, giờ lại mặc quần jeans, chẳng phải sẽ bị Phàn Quân đá chết sao.


Trong phòng thay đồ có tủ riêng của huấn luyện viên, Phàn Quân mở ra lục lọi, chọn một chiếc quần thể thao trong mấy cái rồi đưa cho Trâu Dương.


"Mấy cái khác chưa giặt hả?" Trâu Dương thuận miệng hỏi.


"Chiếc này hợp với cái áo thun trắng của cậu hơn." Phàn Quân nói.


Trâu Dương liếc qua trong tủ, mấy cái quần nhìn qua cũng giống nhau, đen, xám, xanh đậm, Phàn Quân đưa hắn chiếc màu xám đậm.


"Tôi không quan trọng đâu." Trâu Dương vừa c** q**n vừa nói.


"Tôi thấy vừa vặn một tiếng rồi đấy." Phàn Quân nói.


"Ái chà," Trâu Dương bật cười, "Cái thằng nhóc ngày nào cũng để cái đầu nồi cơm điện trên đầu lượn lờ trước mặt anh, sao anh không xử lý đi."


"Nếu cậu cứ mặc quần của mình đến, tôi cũng mặc kệ." Phàn Quân cười.


Quần rất vừa, Trâu Dương đối diện anh đá hai cú trong không khí: "Hôm nay luyện gì thế, huấn luyện viên?"


"Bước chân." Phàn Quân nói.


"Hơi chán nha." Trâu Dương nói.


Lần thứ sáu bị Phàn Quân đá ngã trên sàn tập, Trâu Dương trực tiếp nằm im luôn.


Buổi học này mới bốn mươi phút, hắn đã bị Phàn Quân đá bay sáu lần với đủ tư thế.


"Chán à?" Phàn Quân bước tới cúi đầu nhìn hắn.


"...Khá thú vị đấy." Trâu Dương đáp.


"Huấn luyện viên trước đây dạy cậu, bước chân có vấn đề," Phàn Quân nói, "Cậu phải chỉnh lại."


"Mấy buổi thì chỉnh xong? Tôi có b**n th** mấy cũng không chịu nổi cứ bị đá mãi như thế." Trâu Dương hỏi.


"Đá cậu là để cậu biết sai chỗ nào," Phàn Quân mỉm cười, "Cũng đâu thể đá mãi được."


"Ồ," Trâu Dương vẫn nằm đó không nhúc nhích, "Tôi còn tưởng anh muốn diệt khẩu chứ."


"Hả?" Phàn Quân ngẩn ra.


Trâu Dương nói xong thì hơi hối hận.


Tôi biết bí mật của anh, anh muốn diệt khẩu.


Một câu đùa thuận miệng.


Nhưng vừa nói ra thì thấy không ổn lắm.


"Tôi..." Trâu Dương nhìn Phàn Quân.


Phàn Quân ngồi xổm xuống: "Thế thì tôi phải diệt khẩu chị San trước rồi, chị ấy cũng biết chút ít mà."


"Đệt mợ." Trâu Dương cười khẽ.


"Không sao," Phàn Quân nói, "Nếu cậu thấy khó chịu khi nghe mấy chuyện đó..."


"Tôi không có." Trâu Dương cắt lời.


Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì.


"Sao thế, hoàng tử," bên cạnh bỗng vang lên giọng Lý Tri Việt, "Ăn phải táo độc rồi à?"


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 20
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...