Hời Hợt - Vu Triết

Chương 18


Phàn Quân dắt Trâu Dương bước ra khỏi tòa nhà cũ, lúc này ở ngoài cửa bếp, Tiểu Bạch ngậm sợi dây dắt, lặng lẽ theo sau họ.


Trời giờ đã gần như tối hẳn, Trâu Dương chắc là còn chưa phát hiện phía sau có một con chó đen bám theo.


Phàn Quân đang nghĩ xem làm sao để cho hắn biết có con chó ở sau lưng mà không khiến hắn sợ.


Do dự một chút, anh quay lại làm một động tác tay với Tiểu Bạch: "Đứng."


Tiểu Bạch lập tức dừng nguyên tại chỗ, không đi tiếp nữa.


"Hửm?" Trâu Dương nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại.


Trước khi hắn kịp nhìn rõ, Phàn Quân đã kéo cánh tay hắn bước nhanh mấy bước mới chịu dừng lại.


"Cái..." Trâu Dương bị anh lôi đi một đoạn, rồi mới có cơ hội ngoái đầu liếc một cái, sau đó khẽ bật ra một câu: "Mẹ nó."


Có điều vì đã kéo giãn khoảng cách, hắn cũng không bị dọa quá mức.


"Buổi tối tôi ra ngoài đều mang nó theo," Phàn Quân giải thích, "cho nên vừa đi ra là nó bám theo, một lát nữa để nó..."


"Không cần," Trâu Dương nói, "để nó... cứ theo đi."


Con chó mà Phàn Quân nuôi từ nhỏ, cũng không thể vì có hắn ở đây mà bắt nó đứng yên một chỗ, hơn nữa anh còn giúp hắn nuôi mèo cơ mà.


"Theo à?" Phàn Quân nhìn hắn.


"Ừ," Trâu Dương giơ tay ước lượng một khoảng cách, "chỉ cần nó không bám sát tôi thì cũng không sao."


Phàn Quân nghĩ nghĩ, vỗ vỗ vào bên trái chân mình.


Tiểu Bạch ngoan ngoãn chạy tới, dán sát vào chân trái anh, ngẩng đầu nhìn anh.


Phàn Quân vỗ đầu nó: "Thế này được không?"


"...Được." Trâu Dương cắn răng gật đầu.


Khoảnh khắc chần chừ đó bị Phàn Quân bắt gặp, anh búng tay một cái, rồi duỗi thẳng cánh tay ra.


Tiểu Bạch lập tức đi chếch ra ngoài, giữ khoảng cách một cánh tay.


"Anh đây là..." Trâu Dương thậm chí tạm quên cả sợ hãi, "huấn luyện kiểu gì thế?"


"Cũng không có huấn luyện gì đặc biệt," Phàn Quân nói, "thường ngày rảnh rỗi tôi hay chơi với nó, lâu dần thì nó hiểu."


"Ồ." Trâu Dương gật gật đầu.


Buổi tối ở Nam Châu Bình có một vẻ phồn hoa ẩn kín, ngoài phố thì lạnh lẽo, cửa tiệm đều đóng, chỉ thỉnh thoảng có vài nhà sáng đèn, nhưng rẽ vào khu dân cư thì lại rất náo nhiệt.


Nhiều căn tầng một bị sửa thành cửa hàng, mở cửa sổ, bước vào là quán mì, quán sủi cảo, siêu thị nhỏ, tiệm quần áo, tiệm nail...


Phòng bi-a ở đây cách khu trung tâm thương mại hơi xa, phải đi xuyên qua một khu dân cư, ba con phố rồi đến cuối đường.


Nơi này so với Bắc Tiểu Nhai vốn đượm mùi khói lửa cổ xưa thì hiện đại hơn nhiều, liên tiếp ngang qua mấy quán bar.


Tuy phong cảnh hiện đại hơn, nhưng vẫn chẳng thấy mấy người, đèn đường mờ mịt, lộ ra cảm giác không mấy an toàn.


Thế nên có chó đi theo cũng khá tốt.


Suốt dọc đường, Phàn Quân hầu như không nói gì, lặng lẽ bước đi, khác với dáng vẻ ở công viên trò chơi ban ngày, dường như anh đã trở lại trạng thái quen thuộc, thậm chí Trâu Dương còn có cảm giác anh trầm lặng hơn trước.


Mệt rồi sao?


Hay là vì chuyện của cô chị hàng xóm?


"Anh hay đi đánh bi-a lắm hả?" Trâu Dương hỏi.


"Cũng không hẳn," Phàn Quân nói, "người khác rủ thì đi."


"Đánh giỏi không?" Trâu Dương lại hỏi.



"Tạm được." Phàn Quân cười cười, chỉ về phía trước, "Tới rồi."


Trâu Dương nhìn qua, thấy biển hiệu "Kết bạn bi-a".


Ở đây mà kết bạn, e rằng chẳng dễ chút nào. Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi mì gói và thuốc lá quyện lẫn, cùng vài bóng người trông lại chẳng hiểu sao hợp với cái bầu không khí ấy.


Lão Tứ và Đại Đầu Ngư đã có mặt, đang đánh ở một bàn sát tường.


Lão Tứ vẫy tay với Phàn Quân, rồi huýt sáo một tiếng: "Tiểu Bạch, lại đây!"


Tiểu Bạch chẳng phản ứng gì, cứ như không nghe thấy.


Phàn Quân bảo: "Đi đi." Nó mới lon ton chạy qua.


"Ai thế?" Lão Tứ hỏi, "Cậu nhóc đi chung với cậu hồi chiều hả?"


"Ừ." Phàn Quân đáp, nhưng không trả lời thêm, dường như không định giới thiệu Trâu Dương cho hai người hàng xóm này.


"Con trai chị San." Đại Đầu Ngư nói.


"Ồ..." Lão Tứ gật gật đầu với Trâu Dương, "nói thế thì nhìn ra rồi đó."


"Bọn tôi chơi ở bàn này." Phàn Quân gõ gõ mặt bàn cạnh đó.


"Ừ." Trâu Dương nhìn quanh, quả thực là một phòng bi-a mới mở, mặt bàn còn chưa bị mài mòn mấy.


Hai người họ ra quầy lấy gậy, phía sau có người gọi to: "Quân ơi!"


Phàn Quân không quay đầu, chỉ tiện tay rút một cây gậy đưa cho Trâu Dương: "Cậu dùng cái này đi."


Trâu Dương vốn định quay lại, nhưng thấy anh không nhúc nhích thì cũng coi như không nghe thấy, nhận lấy gậy.


Vừa xoay người đi về thì bên kia lại gọi thêm lần nữa, lần này khí lực mười phần, vang dội khắp phòng, còn giơ tay vẫy qua đầu.


Phàn Quân liếc mắt nhìn qua bên đó một cái.


"Đánh hai ván?" Người kia gọi.


Phàn Quân vẫn bước, chỉ nghiêng đầu, chỉ vào tai, tỏ ý không nghe rõ.


"Đánh hai ván!" Người kia gào lên.


Phàn Quân coi như chẳng nghe thấy, chỉ cười nhạt, rồi tiếp tục đi.


"Đệt! Ra vẻ cái gì chứ!" Người kia chửi một câu.


"Người ta không muốn chơi với mày, tại mày dở quá." Có kẻ cười hùa theo.


"Đợi chút," Phàn Quân nhìn sang bên đó một cái, đưa gậy của mình cho Trâu Dương, "hai phút."


"Ừm." Trâu Dương nhận lấy gậy.


"Cậu ta có giỏi gì đâu, chẳng qua là..." Người kia còn đang bực tức, thấy Phàn Quân đi tới thì khựng lại, "Ồ, cao thủ hả, chơi không?"


Trên bàn đang là một ván dở. Phàn Quân hỏi: "Cậu bi sọc hay bi trơn?"


"Bi sọc." Người kia nói.


"Gậy ai?" Phàn Quân hỏi.


"Hắn." Người kia chỉ đối thủ.


Phàn Quân nhận lấy gậy từ tay đối phương, cúi người, rất dứt khoát một cú, bi trơn lăn, một bi sọc rơi vào lỗ, sau đó đi sang phía đối diện, hầu như không cần ngắm kỹ, lại một cú nữa.


Trên bàn vốn chỉ còn lại vài bi, Phàn Quân gần như không ngừng lại, liên tiếp vài cú, chỉ còn lại bi đen số 8.


"Đệt." Người kia chửi.


Lần này anh mới ngắm, xuất gậy, bi số 8 cũng gọn gàng vào lỗ. Anh đưa gậy trả lại: "Hôm nay tôi đi cùng bạn, để hôm khác."


"Phàn Quân! Mẹ kiếp, tôi sắp thắng rồi! Cậu sang đây vênh váo với tôi à!" Người kia gào lên.



Xung quanh vang lên một tràng cười giễu cợt.


Trâu Dương ước lượng thời gian, từ lúc anh đi qua đến khi quay lại, đúng là chừng hai phút.


Bên kia từ đầu đến cuối chửi bới ầm ĩ, giọng điệu chẳng đổi gì.


Cái chỗ gọi là "kết bạn" này, đúng là chẳng có chút thân thiện nào.


"Bắt đầu thôi." Phàn Quân đi tới bên bàn họ.


"Đều là người anh quen hả?" Trâu Dương đi sát cạnh anh, hạ giọng hỏi.


"Cũng không hẳn," Phàn Quân xếp bi, "đều ở quanh đây, chẳng biết tên nhưng mặt thì quen."


"Có thù oán gì không thế?" Trâu Dương hỏi.


"Không, họ nói chuyện như vậy thôi." Phàn Quân đặt bi xong, liền khai cục, "Cậu từng chơi chưa?"


Trâu Dương lưỡng lự không biết nên trả lời thế nào. Trước đó lỡ buột miệng bảo "không biết", giờ thành ra khó xử. Nói biết thì là nói dối, tại sao lại nói dối, vì không muốn lẫn lộn trong đám người Nam Châu Bình, Bắc Tiểu Nhai, khu Tây kia...


Mà bảo không biết, thì lát nữa chơi sao mà giấu nổi.


Cuối cùng hắn gật đầu, chọn một cách nói lửng lơ: "Cũng từng chơi, chỉ là... không thạo lắm."


"Không sao." Phàn Quân liếc qua bàn bi, cúi người ngắm, "Đánh đại cũng được."


"Anh..." Trâu Dương vốn đã muốn hỏi, nhưng chưa kịp, "anh nhìn rõ được à?"


Phàn Quân cười, đầu gậy lỡ chạm vào bi trắng, anh đứng thẳng dậy: "Ấy."


"Cái này không phải chiến thuật của tôi đâu." Trâu Dương nói.


Phàn Quân hất nhẹ vành mũ lên: "Giờ thì nhìn thấy rồi, vừa nãy toàn đánh mù."


"Thế thì anh giỏi thật." Trâu Dương cầm gậy, nhìn bàn bi, "Tôi đánh nhé?"


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


Trâu Dương cúi người, ngắm nghía một chút, rồi bắt chước cái kiểu đặt cầu tay mà hồi trước Lưu Văn Thuỵ mới tập chơi từng bị chê cười.


Đặt xong, hắn liếc sang Phàn Quân.


Phàn Quân khoanh tay nhìn hắn, không nói gì.


Trâu Dương nhìn quả bi, liều lĩnh thọc một cú, quả trúng bi đích, nhưng không vào lỗ.


"Cậu..." Phàn Quân nhặt bi trắng đặt lại trước mặt hắn, "tay thế này..."


"Ừm." Trâu Dương lại đặt tay lên bàn.


Phàn Quân cúi người từ phía sau, đưa tay chỉnh ngón tay hắn: "Đặt gậy lên."


"Ừ." Trâu Dương đặt gậy lên tay.


"Đẩy thẳng ra là được, đánh vào quả xanh kia," giọng Phàn Quân ngay sau gáy hắn, tay từ phía sau vòng qua, nhẹ nhàng chạm vào tay đang cầm gậy của hắn, "đừng bất chợt dùng lực, cứ đẩy ra thôi."


Trâu Dương làm theo chỉ dẫn của "huấn luyện viên Phàn", đẩy một cú.


Vừa đánh xong thì hối hận ngay.


Quả nhiên, bóng vào lỗ.


Hai người đều không nói gì, lặng im hai giây, sau đó giọng Phàn Quân từ sau gáy hắn truyền tới: "Cậu thật sự không biết đánh à?"


"Thật sự không biết." Trâu Dương kiên trì nói.


"Thế thì tiêu chuẩn 'biết đánh' của cậu có hơi cao đấy." Phàn Quân nói.


Trâu Dương thở dài, đứng thẳng người, chống gậy nhìn anh.


"Thật ra..." Phàn Quân ngập ngừng một chút, "cậu không muốn tới thì không cần miễn cưỡng..."



"Tôi không có ý đó..." Trâu Dương vội cắt ngang, đảo mắt nhìn quanh.


Trong phòng bi-a người không nhiều, ngoài tiếng bi chạm nhau, cũng không ồn ào, nói chuyện bình thường thì bàn bên cạnh đều có thể nghe thấy.


Hắn chỉ có thể ghé sát vào tai phải của Phàn Quân, hạ giọng nói: "Tôi chỉ là khó chịu khi phải ở chung với người lạ, không có ý gì khác đâu."


"Ừ." Phàn Quân rất nghiêm túc gật đầu.


Từ phản ứng ấy, Trâu Dương không thể đoán được anh có thể chấp nhận hay tin lời giải thích này không.


"Tôi cũng không nghĩ nhiều," Phàn Quân cũng hạ giọng, "lúc đầu chỉ là muốn hỏi cậu có muốn cùng chơi không thôi."


Trâu Dương cắn môi, không biết nên nói gì.


"Cậu đánh đi." Phàn Quân nói.


"Ừ." Trâu Dương đành quay đầu nhìn mấy quả bi trên bàn.


Cú vừa rồi hắn không đánh nghiêm túc, tuy bi vào lỗ, nhưng quả tiếp theo lại khó xử lý.


Phàn Quân lùi sang một bên, nhìn Trâu Dương tìm vị trí. Người này rất kỳ lạ, rõ ràng lúc này không có tâm trạng chơi bi-a, nhưng vẫn nghiêm túc vòng quanh bàn hai lượt, rồi mới xác định vị trí dựng gậy.


Lần này, thế tay dựng gậy đẹp đến mức hoàn mỹ.


Phàn Quân nhìn tay của Trâu Dương.


Những ngón tay thon dài, cũng khá trắng, nhưng khi chống trên bàn lại toát ra cảm giác rất có lực. Cổ tay trái đeo một chuỗi hạt nhỏ màu xanh lục nhạt, trước đó anh cũng chưa để ý hắn có đeo hay không.


Đôi tay như thế, trong cuộc sống của anh, chưa từng gặp qua.


Cùng là sinh viên đại học, nhưng lại có sự khác biệt to lớn như Trâu Dương và... Lữ Trạch.


Môi trường trưởng thành khác nhau, sẽ mang theo những dấu ấn khác nhau.


Cú này của Trâu Dương đánh rất đẹp, hai băng vào lỗ.


Không giấu nữa.


Tiếp đó lại thêm hai cú, Đại Đầu Ngư đang bị phạt đứng bên cạnh nhìn về phía họ một lúc, cảm khái: "Cậu em, ghê gớm thật đấy."


Câu này vừa thốt ra, cú tiếp theo của Trâu Dương lại không vào.


"Ừ," Hắn đáp một tiếng, "tôi vốn chẳng chịu nổi lời khen."


"Lát nữa đánh một ván nhé?" Lão Tứ hứng chí, ghé qua hỏi một câu.


Chưa đợi Trâu Dương trả lời, Phàn Quân đã mở miệng: "Tụi tôi chơi hai ván rồi đi, cậu ấy không ở khu này."


"Ồ..." Lão Tứ nói, "vậy để lần sau, lần sau nhé!"


"Ừ." Trâu Dương nhìn Phàn Quân một cái.


Phàn Quân cầm gậy đi tới, quả bóng lúc trước anh đã nhắm đường, góc độ vừa khớp.


Dưới vành mũ thật ra vẫn nhìn rõ, nhiều năm đội mũ, anh đã quen nhìn thấy mọi thứ dưới mọi loại vành.


Thế nhưng, quả bóng mà ngay cả có úp mũ che kín mặt cũng có thể đánh trúng, anh lại đánh chệch.


"Dở." Trâu Dương nói.


Phàn Quân cười cười, không đáp.


Trâu Dương đánh bi-a rất giỏi, một khi nắm được cơ hội thì có thể liên tục ghi điểm.


Nếu đổi sang thang điểm "võ lực", thì hôm đó hắn với Lữ Trạch có thể đánh qua đánh lại ngang tài ngang sức.


Ván này, vì một cú trượt không hiểu vì sao của Phàn Quân, Trâu Dương thắng dễ dàng.


"Thêm một ván nữa nhé?" Phàn Quân hỏi.


Trâu Dương nhìn anh, im lặng một lát rồi mới gật đầu: "Ok."



Phàn Quân thua liên tiếp hai ván.


Khi Trâu Dương gài cú cuối cùng, bi số 8 vào lỗ, trên bàn của Phàn Quân vẫn còn sót lại một đống lớn.


Đánh xong, Trâu Dương chống tay trên bàn, không nhúc nhích, khẽ thở dài một tiếng.


Phàn Quân không vào phong độ, vừa nãy mới vào phòng, đánh nửa bàn bên kia, có thể thấy anh thật sự chơi không tệ. Nhưng trình độ lúc này, cũng chỉ ngang ngửa đánh với Lưu Văn Thụy, kể cả hai bên đều giành giật tới mức ngươi chết ta sống.


"Giỏi thật." Phàn Quân vừa nói vừa chuẩn bị xếp lại bi.


"Không đánh nữa." Trâu Dương nói.


"Hả?" Phàn Quân khựng lại, rồi đặt quả bi trong tay xuống, "Được thôi."


Anh búng tay một cái, Tiểu Bạch vốn đang gối đầu vào tường ngủ lập tức bật dậy, chạy về phía anh, lúc chạy qua người Trâu Dương còn cọ vào hắn một cái.


Trâu Dương giật mình đứng thẳng, áp sát vào chiếc bàn bên cạnh.


"Một cánh tay," Phàn Quân đứng cạnh hắn, chỉ chỉ rồi đưa tay ra, "mày, một cánh tay."


Tiểu Bạch chăm chú nhìn hai người, hai chân trước gõ gõ trên mặt đất, còn khẽ rên hai tiếng.


"Nó hiểu sao?" Trâu Dương không nhịn được hỏi.


"Không biết, chưa thử bao giờ," Phàn Quân nói, "có lẽ là hiểu."


Trâu Dương tuy sợ chó, nhưng lúc này hiếu kỳ lại lấn át nỗi sợ, hắn thử bước lên một bước, Tiểu Bạch nhìn chằm chằm, hắn lại nhích thêm nửa bước.


Tiểu Bạch bắt đầu lùi lại.


"Trời đụ," Hắn quay đầu nhìn Phàn Quân, "được thật đó hả?"


Phàn Quân khẽ cười.


Giờ này, phải ra phía trung tâm thương mại mới dễ bắt xe.


Trâu Dương biết đường, nhưng khi đi ngang khu dân cư chỗ Phàn Quân thuê trọ, anh không có ý định dừng lại, mà cùng đi thẳng với hắn, hắn cũng không lên tiếng.


Trên đường cũng chẳng nói gì, chỉ nghe tiếng móng Tiểu Bạch gõ lộp cộp trên nền đất và tiếng thở phì phò của nó, âm thanh ấy... lại mang đến cảm giác an toàn đến khó tin.


Không khí có chút kỳ quái, giống như hôm nay hắn đưa Phàn Quân ra ngoài gặp bạn bè của mình, nhưng rồi lại gượng gạo, cứng nhắc mà từ chối để anh hòa nhập vào vòng tròn bạn bè ấy...


Tất nhiên, cũng chưa chắc gọi được là bạn bè, chắc là "hệ sinh thái" đi... vớ vẩn thật.


Thêm cả cuộc chạm mặt quái dị kia nữa.


Tóm lại là có một loại cảm giác khó nói rõ.


Trâu Dương hơi hối hận vì hôm nay không đi chợ cùng mẹ, cho dù để Phàn Quân hiểu lầm là muốn dò hỏi chuyện gì thì đã sao, ai mà chẳng tò mò.


Không hỏi mẹ, bây giờ lại nhịn không được muốn hỏi chính anh.


Đi tới con phố trung tâm thương mại, Phàn Quân dừng lại: "Tôi..."


"Sao anh phải tránh mặt chị gái lúc nãy vậy?" Trâu Dương bỗng bật thốt.


Phàn Quân sững lại, thậm chí còn hơi ngẩng đầu, từ dưới vành mũ nhìn hắn, tựa như muốn xác nhận lại câu hỏi.


"Với hàng xóm... là có mâu thuẫn gì sao?" Trâu Dương lại hỏi.


"...Không phải." Phàn Quân nói.


Trâu Dương chờ một lát, nhưng anh không nói tiếp.


"Thôi vậy," Trâu Dương xoay người, "anh không sao là được, tôi ra đằng trước bắt xe."


Hắn đi được mấy bước, sau lưng mới truyền đến giọng Phàn Quân: "Tôi sợ bố tôi tìm được tôi."


Trâu Dương dừng lại, quay đầu.


"Ông ấy lúc ra khỏi nhà đã nói, khi về sẽ giết tôi." Phàn Quân nói.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 18
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...