Hời Hợt - Vu Triết

Chương 109: Hoàn chính văn


Con dao găm này thật sự rất đẹp, trên cả chuôi lẫn lưỡi dao đều có hoa văn được chạm khắc, tìm một cái giá để bánh trà đặt lên bàn mà bày nó ra, tuyệt đối khí chất ngút trời.


Với kiểu người như Lưu Văn Thuỵ, chưa biết chừng còn sẽ cầm con dao này chụp mấy tấm ảnh cận mặt làm bộ ngầu, đăng thành chín ô vuông.


Quá chu đáo rồi.


Phàn Quân đúng là cực kỳ chu đáo!


Mặc dù xét về mặt chế tác... có lẽ con dao này không tinh xảo bằng chiếc mặt nạ, dù sao thì trên mặt nạ còn có rất nhiều đường nét và hoa văn, lại còn chỗ lồi lõm phức tạp, thậm chí phải đục lỗ để xâu dây xích... nhưng đó không phải là trọng điểm!


Trọng điểm là Phàn Quân đã lặng lẽ rèn một con dao đem tặng cho Lưu Văn Thuỵ!


Hơn nữa trước đó thậm chí còn chẳng hề bàn bạc với hắn một câu nào!


Chỉ một món quà sinh nhật mà Phàn Quân tặng cho Lưu Văn Thuỵ đã khiến cả ký túc xá đồng loạt kinh ngạc!


Lưu Văn Thuỵ đúng là anh em chí cốt của hắn, rất chí cốt, chí cốt suốt mười mấy năm!


Nhưng chí cốt cũng không có nghĩa là khi thấy bạn trai mình lén sau lưng mà tặng cho anh em chí cốt một món quà sinh nhật thủ công bí mật, hắn sẽ không bốc hỏa.


"Trâu Dương," Phàn Quân nhìn hắn, "anh còn chưa nói hết..."


"Thì nói hết đi, ai cản anh?" Trâu Dương cũng nhìn anh.


Lưu Văn Thuỵ ở bên cạnh cầm con dao, cũng lên tiếng: "Trâu Dương à, con dao này không phải là..."


"Cầm chắc dao của mày đi, hóng cái gì mà hóng." Trâu Dương chẳng thèm liếc nhìn cậu.


Phàn Quân cười khẽ: "Anh vừa định nói, nhưng mà..."


"Nhưng mà nhưng mà gì nữa." Trâu Dương ngồi phịch xuống sofa.


Khoảnh khắc ngồi xuống, hắn mới phản ứng lại.


"...Nhưng mà cái gì?" Hắn hỏi.


"Nhưng mà không phải anh làm," Phàn Quân nói, "anh đặt chỗ Tiểu Long, nhờ cô ấy rèn giúp."


"Ồ." Trâu Dương ậm ừ một tiếng.


Hai giây sau hắn ngửa đầu tựa lên sofa, nhắm mắt lại.


Thôi kệ.


Không nhìn thì cũng chẳng còn thấy ngượng nữa.


"Tao thấy mày á, bình thường thông minh như thế, sao từ sau khi..." Lưu Văn Thuỵ cất dao vào hộp, ôm hộp ngồi xuống cạnh hắn, giọng hạ thấp, "yêu đương rồi thì lại..."


"Sao nào, tình đến thì phải nhận, đó mới là chuyện đàn ông," Trâu Dương nói, "khác với mấy thằng theo chủ nghĩa độc thân như mày."


"Được thui," Lưu Văn Thuỵ khựng lại, rồi đưa tay sờ cặp kính bảo hộ treo trước ngực mình — đó là món quà riêng Trâu Dương tặng, do chính cậu ta chỉ định, lại còn khá đắt tiền, "mày nói gì cũng đúng."


Trâu Dương bật cười.


"Đồ ăn bao giờ mới tới?" Phàn Quân hỏi Lý Tri Việt một câu, rồi ngồi xuống cạnh hắn, "muốn uống gì, tôi làm cho."


"Sắp rồi, vừa nãy tôi gọi hỏi, họ bảo hai mươi phút nữa," Lý Tri Việt đáp, "lúc nãy anh Lục mang cho chúng ta chút đồ uống rồi, chưa cần vội."


"Em muốn gọi món." Trâu Dương nói.


"Ừ." Phàn Quân khẽ gật, nhìn hắn, "em muốn uống gì?"


"Loại anh từng pha cho em đó." Trâu Dương nói.


Phàn Quân không đáp, chỉ đứng dậy đi về phía quầy bar.


Trâu Dương liếc mấy người kia, cả đám đang túm lại nghiên cứu con dao làm hắn mất mặt kia.


Chậc.


Hắn đứng dậy, bước theo sau Phàn Quân đến quầy bar, ngồi xuống ghế trước quầy.


"Spumoni thì khỏi uống nữa nhé," Phàn Quân rửa tay xong quay lại nhìn hắn, "đổi loại khác được không?"


"Đổi sang gì?" Trâu Dương chống cằm hỏi.


"Tequila Sunrise." Phàn Quân nói.


"Tiếng Anh đọc sao?" Trâu Dương lại hỏi.



Phàn Quân do dự thoáng chốc: "Tequila Sunrise."


"Ồ," Trâu Dương cười, "trường 21 các anh dạy tiếng Anh cũng khá đấy."


Phàn Quân khẽ cười, không nói thêm.


"Sao lại đổi sang loại này?" Trâu Dương nghiêng đầu, tựa lên cánh tay mình.


"Vì nó là 'bình minh'." Phàn Quân nói.


"...Được." Trâu Dương gật đầu.


Phàn Quân lấy một chiếc ly champagne thon dài đặt lên quầy.


Sau đó anh gắp từng viên đá thả vào ly, cho đến khi gần đầy tận miệng mới dừng.


"Sao anh nghĩ ra chuyện đặt dao cho Lưu Văn Thuỵ thế?" Trâu Dương hỏi.


Phàn Quân đang cầm ca đong rượu, nghe vậy dừng lại, nhìn hắn: "Anh cảm thấy cậu ấy với Trương Truyền Long đều sẽ thích mấy thứ này, mấy món vũ khí ngầu ngầu... giống như..."


"Giống như gì?" Trâu Dương hỏi.


Phàn Quân hơi nghiêng người về phía hắn, hạ giọng: "Giống mấy đứa nhỏ ấy, con nít đều thích mấy món này."


Trâu Dương nhìn anh mấy giây, rồi bật cười: "Nếu Lưu Văn Thuỵ biết anh xếp cậu ta với Long Long chung một rọ, chắc chắn sẽ chửi anh."


"Nhưng đúng thế thật." Phàn Quân rót rượu vào ca đong.


"Rượu gì đấy?" Trâu Dương lại rướn người nhìn.


"Tequila." Phàn Quân rót rượu vào ly, sau đó mở thêm một chai nước cam, "cái này là nước cam."


"Em biết đọc chữ." Trâu Dương nói.


Phàn Quân bật cười, lấy thìa bar khuấy nhẹ trong ly hai vòng.


"Không cần lắc à?" Trâu Dương hỏi.


"Cái này không, lắc sẽ phá mất hiệu ứng phân tầng." Phàn Quân nói.


"Anh làm cái này vì lười chứ gì, có phải nó đơn giản hơn Spumoni không." Trâu Dương bĩu môi.


"Chỉ vì nó là 'bình minh' thôi." Phàn Quân nói xong liếc về phía bàn bên kia, khẽ hạ giọng, "Đôi khi anh thấy em giống như bình minh vậy."


Trâu Dương nhìn anh, không nói gì. Một lúc sau mới khẽ nhếch môi, cười khẩy một tiếng.


"Anh làm thêm cho em một thanh kiếm nhé," Phàn Quân lấy ra chai syrup, "loại nhỏ thôi, giống mấy thanh vẽ trên tranh, có cả 'Tây Phương Bạch Đế kinh hãi hiện thân, quỷ mẹ khóc ai oán giữa thu nơi ngoại thành'... làm thành một bộ với mặt nạ."


"Cái này chắc cầu kỳ lắm hả?" Trâu Dương chống tay ngồi thẳng dậy.


"Khi tay chưa hồi phục thì khó, giờ thì được rồi," Phàn Quân nói, "sức vẫn chưa trở lại, nhưng mấy việc tinh xảo anh làm được, tay không run nữa."


"Được, vậy anh làm cho em một thanh kiếm đi." Trâu Dương lập tức gật đầu.


"Ừ." Phàn Quân gật khẽ, cầm thìa bar áp vào thành ly, chậm rãi rót syrup vào.


Syrup màu đỏ cam từ từ chìm xuống đáy, tụ lại thành một lớp.


Khi rút thìa ra, anh khẽ khua nhẹ, ranh giới giữa syrup và nước cam bắt đầu hòa quyện, loang dần thành sắc chuyển màu.


Sau đó anh cắt một lát cam, gài lên miệng ly.


Cuối cùng cắm ống hút, từ từ đẩy ly tới trước mặt Trâu Dương.


Trâu Dương vẫn dõi mắt theo ly.


Ánh đèn chiếu xuống, quả thực giống hệt một buổi bình minh — rực rỡ, chói ngời.


Ngay khoảnh khắc Phàn Quân sắp buông tay, Trâu Dương đột nhiên đưa tay nắm lấy ly, cũng nắm luôn tay anh.


Tay Phàn Quân khẽ run một cái.


"Phàn Quân," Trâu Dương ngẩng mắt nhìn anh, "hôm đó... em muốn nói với anh..."


"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.


"Em khá thích anh, không biết anh có nhận ra không," Trâu Dương nói, "anh có... một chút thích em không?"


"Có." Phàn Quân nhìn hắn, "còn hơn cả một chút."


Trâu Dương cười, buông tay, lấy ly ra khỏi tay anh, cúi đầu hút một ngụm.



"Ngon." Trâu Dương nói.


"Anh pha cho bọn họ mỗi người một ly nhé?" Phàn Quân hỏi.


"Cho họ ít nước ngọt thôi," Trâu Dương nói, "Lưu Văn Thuỵ không biết ngân sách sinh nhật của mình còn bao nhiêu đâu, đừng để cậu ta tốn thêm."


"Anh bao." Phàn Quân nói.


"Ồ," Trâu Dương chống cằm, "Anh Phàn bao trọn quán."


"Ngốc." Phàn Quân bật cười.


"Thế thì tùy anh, đơn giản thôi, ba ly khác nhau là được." Trâu Dương nói.


"Được." Phàn Quân gật đầu.


Trâu Dương quay lại nhìn về phía bàn, đúng lúc Lưu Văn Thuỵ quét mắt sang.


"Đệt, hai người pha xong một ly chưa thế!" Lưu Văn Thuỵ hét toáng lên, nghe giọng là biết đã dòm qua bên này không biết bao nhiêu lần, "chúng tôi cũng muốn uống! Cũng muốn xem!"


"Lại đây." Phàn Quân nói.


Một đám lập tức ùa đến quầy bar, ngồi thành một hàng.


Trâu Dương ngồi một bên, rút điện thoại ra, lia một vòng toàn cảnh quầy bar, rồi kéo cận mặt Lưu Văn Thuỵ, tiếp đó lại kéo dần ra xa. Đến lúc Phàn Quân lọt vào khung hình, hắn mới nén lại, không dí máy vào mặt anh quay đặc tả.


Hôm nay là sinh nhật của Lưu Văn Thuỵ, nhân vật chính là cậu ấy.


Trâu Dương, nhớ kỹ.


Nhưng mấy người kia thì đều rút điện thoại ra quay Phàn Quân.


Anh không phải bartender chuyên nghiệp, nhưng dáng vẻ khi pha chế lại rất có phong thái, động tác chắc chắn, lưu loát.


Hôm nay anh mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, đeo sợi dây chuyền bạc rất giản dị, trông vừa ngầu vừa cuốn hút.


Lúc này Trâu Dương mới để ý đến mặt dây chuyền — đó là một thanh kiếm.


"Anh..." hắn mở miệng định hỏi, nhưng cả ba người ngồi trước quầy cùng với Phàn Quân đồng loạt quay lại, hắn đành ngậm miệng, do dự một lát mới giơ điện thoại lên nói, "Ly đầu tiên cho Văn Thuỵ."


"Ừ." Phàn Quân đáp khẽ.


Khó khăn lắm mới đợi đến khi ba ly đều pha xong, nhưng cả đám vẫn chưa chịu rời đi, ngồi ở quầy bar chụp tới tấp, người này chụp người kia.


Trâu Dương chỉ đành tiếp tục ngồi chờ, mãi đến lúc đồ ăn được mang tới, mấy người kia mới chịu dời đi, bưng đồ ăn về bàn.


"Sao thế?" Phàn Quân đi lại hỏi.


"Sợi dây chuyền này, anh lấy ở đâu?" Trâu Dương hỏi.


"Ở tiệm của Hà Lục," Phàn Quân đáp, "anh làm mẫu chụp một tấm hình cho cô ấy, cô ấy tặng anh cái này."


"Ồ..." Trâu Dương ậm ừ một tiếng.


"Không lộ mặt đâu." Phàn Quân lại bổ sung.


Trâu Dương bật cười: "Em đâu có ghen đến thế, chỉ thấy cái này đẹp, lại còn là hình kiếm."


"Anh lấy cho em một cái nhé." Phàn Quân lập tức nói.


"Trong đó có mặt dây hình Nhai Tí không?" Trâu Dương hỏi.


"...Không có," Phàn Quân cười, "cái đó chắc khó mà có, có đầu dê thôi."


"Không cần," Trâu Dương nghĩ một lúc, "vậy thì lấy cái giống hệt anh đi."


"Ừ." Phàn Quân gật đầu.


"Ăn chưa! Ăn chưa đấy!" Lưu Văn Thuỵ ở đằng kia gào.


"Đây đây!" Trâu Dương lập tức xoay người chạy về phía bàn, "bánh kem đâu?"


"Ăn xong rồi mới bánh kem," Lưu Văn Thuỵ nói, "uống rượu vào tao thấy đói quá."


Bữa này đặt từ một nhà hàng khá xa, là một nhà hàng cao cấp, hộp đựng cũng sang trọng, còn kèm nguyên bộ bát đĩa dao nĩa, đều không phải đồ dùng một lần.


"Cũng chịu chơi phết đấy, thằng nhân vật chính." Trương Truyền Long vừa giúp bày đồ ăn vừa cảm thán một câu.


"Sinh nhật không phải trọng điểm, trọng điểm là mọi người có thể cùng nhau chơi cho đã," Lưu Văn Thuỵ nói, "dù sao cũng là mẹ tao bỏ tiền, đợi sau khi tốt nghiệp rồi thì chẳng còn đãi ngộ này nữa, đến lúc đó có kiếm nổi khoản tiền tiêu vặt mỗi tháng như bây giờ hay không cũng chưa chắc......"


"Sao bi quan thế." Lý Tri Việt cười.



"Long Long đôi khi thật sự biết bắt đúng trọng điểm." Lưu Văn Thuỵ cũng nâng cốc.


"Chúc mừng sinh nhật!" Mọi người đồng thanh hô.


Khi thu cốc lại, Trâu Dương khẽ chạm ly vào ly của Phàn Quân.


"Sao thế?" Phàn Quân hỏi.


"Không sao cả," Trâu Dương mỉm cười, "chỉ là muốn chạm vào anh một chút thôi."


Phàn Quân ngửa đầu uống một ngụm rượu, tay vòng ra sau lưng hắn, khẽ vuốt nhẹ trên lưng hắn.


Món ăn cũng khá ngon, nhưng không biết là do ít đồ ăn hay vì bọn họ quá đói, chưa đầy nửa tiếng, tất cả đĩa trên bàn đã bị quét sạch.


"Sướng thật," Trương Truyền Long ngả người trên sofa, xoa bụng, "mau mang bánh kem ra đi, giờ tao cần chút ngọt ngào."


"Để tôi lấy." Phàn Quân đứng dậy.


"Để tôi giúp anh." Trương Truyền Long cũng đứng dậy, đi về phía tủ lạnh.


"Mày tốn bao nhiêu tiền cho bữa này thế," Trâu Dương nhìn Lưu Văn Thuỵ, "cao cấp vậy cơ à."


"Vui là được, tiền không tính," Lưu Văn Thuỵ phẩy tay, "chỉ có lúc này bọn mình còn có thể lãng phí thời gian chơi bời như vậy, đi làm rồi là héo rũ hết."


"Sinh nhật năm nay của mày với Long Long đều rơi đúng lúc thực tập," Lý Tri Việt nghĩ nghĩ, "đến lúc đó có gộp chung tổ chức được không?"


"Tất nhiên là phải gộp rồi," Lưu Văn Thuỵ nói, "Trâu Dương thì không sao, Phàn Quân thế nào cũng sẽ ở bên cậu ấy, Long Long của bọn mình chẳng lẽ lại cô đơn một mình à."


"Đệt," Trâu Dương liếc cậu ta một cái, "tao là loại người đó sao?"


"Khó nói lắm," Lý Tri Việt nói, "tao thấy mày mà ghen lên thì đầu óc chẳng còn tỉnh táo, bình thường cũng đâu có mấy khi coi là bình thường được."


"Biến đi." Trâu Dương nói xong nghĩ nghĩ lại bật cười.


Bánh kem là do bốn người Trâu Dương cùng nhau đặt, không để Lưu Văn Thuỵ tham gia.


Cũng khá đơn giản, Lý Tri Việt chọn một chiếc bánh socola, màu trơn, trên đó viết một chữ tiếng Anh được trang trí bằng mấy bông hoa nhỏ.


Respect!


Khi Phàn Quân và Trương Truyền Long đẩy xe nhỏ mang bánh kem đến, cả nhóm vừa vỗ tay vừa hát.


Trâu Dương vừa hát vừa cầm điện thoại quay video.


Khi nhìn thấy chữ trên bánh, Lưu Văn Thuỵ không nhịn được mà cười phá lên: "Vãi!"


Ống kính của Trâu Dương lia qua Phàn Quân thì phát hiện anh cũng đang cười rất vui.


Hát xong, chia bánh xong, Phàn Quân cầm đĩa nhỏ đến bên cạnh Trâu Dương, cánh tay khẽ chạm vào hắn, nhỏ giọng nói: "Trước giờ anh chưa từng mừng sinh nhật cho bạn bè thế này."


"Có vui không?" Trâu Dương hỏi.


"Ừm, cảm giác không giống như sinh nhật của mình." Phàn Quân nhìn hắn.


"Sau này anh có thể thử chúc mừng sinh nhật cho bạn trai." Trâu Dương cười.


"Ừm." Phàn Quân ghé gần hơn, ánh mắt quét về phía mấy người bên kia một lượt.


Đèn hơi tối, anh cũng chẳng rõ có ai đang nhìn về phía này hay không, cuối cùng mặc kệ hết mà nghiêng đầu sang vai Trâu Dương, hôn một cái lên cổ hắn.


Trình tự sinh nhật là do Lưu Văn Thuỵ sắp xếp, quả thật có chút ý muốn cho Trâu Dương và Phàn Quân ôn lại cảm giác trước kia. Cậu ta nói sinh nhật mà chỉ như vậy thì nhạt nhẽo, phải có thêm chút "nội hàm".


Vì thế theo "sinh nhật có nội hàm", sau khi ăn bánh kem xong thì họ nên đi đánh bi-a.


"Anh Phàn đánh bi-a thế nào?" Trương Truyền Long hỏi.


"... Bình thường thôi." Phàn Quân liếc nhìn Trâu Dương.


"Bình thường?" Lưu Văn Thuỵ nói, "Thế lát nữa anh với tôi chơi một ván, nếu anh giỏi quá thì tôi..."


"Trình độ như tao thôi." Trâu Dương xen vào.


"Thế thì biến, để hai người chơi với nhau, tụi tao tam ca đánh riêng." Lưu Văn Thuỵ lập tức đổi giọng.


Năm người họ mở hai bàn.


"Ai thử đánh với Phàn Quân không?" Trâu Dương đứng bên bàn hỏi.


Ba người bên bàn kia đồng loạt lắc đầu.


Nhưng Trương Truyền Long rất nhanh lại nói: "Tao quan sát trước đã."



"Ừm." Phàn Quân gật đầu.


Trâu Dương cúi người kê tay, khi cây cơ sắp hạ xuống, hắn liếc nhìn Phàn Quân đứng đối diện: "Anh không định dạy em à?"


Câu này hắn thực ra nói rất nhỏ, Phàn Quân hẳn là nghe không rõ, chỉ có thể dựa vào khẩu hình để đoán.


Nhưng Lưu Văn Thuỵ có lẽ đứng hơi gần, lúc này liền chửi một câu: "Ê, đệt."


Trâu Dương quay đầu liếc cậu ta.


"Nào nào nào, chúng ta khai cuộc đi," Lưu Văn Thuỵ đẩy Trương Truyền Long, "hai đứa mình một đội, một mình Lý Tri Việt một đội."


"Thế chẳng phải là tao bị ít đi một lượt đánh à?" Trương Truyền Long hỏi.


"Thì mày đứng chờ bên cạnh đi!" Lưu Văn Thuỵ trừng mắt.


"Sao không phải mày đứng chờ." Trương Truyền Long cứng cỏi.


"Mày đánh một mình, Lý Tri Việt đứng bên cạnh chờ thì khác gì nhau, hiểu chưa?" Lưu Văn Thuỵ nói.


Trâu Dương đang cười, quay đầu nhìn về phía Phàn Quân, lại phát hiện anh đã không còn đứng ở đó.


Vừa định ngoảnh lại thì cảm giác được sau lưng có hơi ấm áp áp đến, rồi tay Phàn Quân từ phía sau vòng qua, đặt lên tay hắn đang kê trên bàn.


"Em......" Phàn Quân khẽ nắm một ngón tay hắn, giọng nói kề ngay sau tai, "Bàn tay này... thật sự rất đẹp."


"Ngày đó anh cũng muốn nói vậy sao?" Trâu Dương nghiêng đầu.


"Không," Phàn Quân nói, "anh không cần 'ngày đó'."


Trâu Dương im lặng.


"Anh chỉ muốn bây giờ." Phàn Quân nắm lấy ngón tay hắn, giúp hắn chỉnh lại tư thế kê cơ, "Đặt cơ lên."


"Ừm." Trâu Dương đặt cơ lên tay.


"Đánh đi." Phàn Quân nói.


Trâu Dương đẩy mạnh một cú, dàn bi sắp xếp chỉnh tề lập tức bị phá tan, lan ra khắp mặt bàn.


Tiếng vang cũng khá lớn, nhưng ba người ở bàn bên cạnh như thể mất thính giác, chẳng ai liếc sang phía này một cái.


Ngược lại, hai bàn bên kia có mấy người cùng nhau ngoái nhìn.


"Ghê đấy." Phàn Quân đứng thẳng người.


"Anh đánh đi." Trâu Dương bước sang một bên.


Phàn Quân cầm cơ, tùy ý chọn một bi hoa, nhẹ nhàng một cú là vào lỗ.


Rồi anh vòng nửa vòng bàn, chuẩn bị đánh tiếp viên kế tiếp.


Trâu Dương tựa vào bàn, nhìn Phàn Quân.


Hôm nay trong phòng bi-a khá đông người, lúc bọn họ vào vẫn có không ít người chào Phàn Quân, lúc này thỉnh thoảng cũng có người ngoái nhìn.


Nhưng trong tầm mắt Trâu Dương, từ đầu đến cuối chỉ có Phàn Quân là rõ nét.


Nhìn anh kê tay, ngắm chuẩn, ra cơ......


Cảm giác này rất kỳ diệu, như thể bọn họ đã quen nhau rất nhiều năm, đã ở bên nhau rất nhiều năm.


Cùng tham gia tụ tập với bạn bè, cùng ra ngoài chơi với bạn bè.


Rất bình thường, rất đời thường.


Có lẽ vì từng trải qua quá nhiều, cũng quá khắc cốt ghi tâm, nên với Trâu Dương mà nói, vào lúc này, cái sự yên bình bình thường, không có gì đặc biệt ấy, lại khiến hắn đắm chìm đặc biệt sâu.


Phàn Quân ở đối diện, ngẩng đầu nhìn hắn một cái.


"Hửm?" Trâu Dương nghiêng đầu, cũng nhìn anh.


Anh yêu em.


Phàn Quân mấp môi nói một câu, cơ trong tay khẽ đẩy, bi cái chạm vào một viên bi hoa, viên bi hoa xoay tròn, như thể lăn theo câu nói của Phàn Quân, lao thẳng về phía hắn.


Viên bi nhắm vào lỗ cuối bàn, ngay bên tay Trâu Dương.


Hắn mỉm cười, ngay khoảnh khắc viên bi rơi vào lỗ thì đưa tay ra, đón lấy quả bi hoa vui vẻ ấy.


Rồi quay đầu, cũng mấp môi với Phàn Quân một câu.


Em yêu anh.


Hời Hợt - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hời Hợt - Vu Triết Truyện Hời Hợt - Vu Triết Story Chương 109: Hoàn chính văn
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...