Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 59: Chuyện xưa cũ
Ông La đổi ba toong từ tay phải sang tay trái, rồi lại đổi từ tay trái sang tay phải, nội tâm có làm cách nào cũng không bình tĩnh lại nổi, mãi lâu sau mới rặn ra được một câu, “Điều này không giống những gì năm đó em từng nói.”
“Năm đó tôi đã nói cái gì rồi?” An Lạc Tân hỏi.
“Em nói em luôn chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật chuyển đổi giới tính…” ông La cắn răng, “nhưng cho tới tận bây giờ chưa bao giờ em nói cho tôi biết là em định trở thành một người đàn ông.”
An Lạc Tân xòe tay ra nói, “Đây không phải do cậu tự hiểu lầm sao?”
Ông La dùng sức dộng ba toong xuống đất, giận đến thở hổn hển. Trợ lý bên cạnh vội đỡ lấy, sợ ông không may xảy ra chuyện, chuẩn bị sẵn thuốc trợ tim tác dụng nhanh.
Ông La lại đẩy trợ lý ra, “cậu ra ngoài trước đi.”
“Nhưng mà…”
“Ra ngoài.”
Trước khi rời đi, trợ lý còn nhìn An Lạc Tân một cái, ánh mắt kia khiến An Lạc Tân cảm thấy mình cứ như họa quốc yêu cơ1 gì đó.
Một họa quốc yêu cơ cằm đầy râu? Tưởng tượng này khiến An Lạc Tân không khỏi bật cười. Ông ta ngồi trên ghế, cầm chai rượu bên cạnh lên lặng lẽ uống một ngụm, khóe mắt liếc thấy ánh mắt không đồng ý của An Miên trốn trong đống giấy thì lại yên lặng đặt chai rượu xuống.
Ông La đặt ba toong trên mặt đất, liên tục gõ mạnh xuống sàn, chầm chậm bước tới trước mặt An Lạc Tân, từ trên cao nhìn xuống.
An Lạc Tân bị nhìn đến hơi mất tự nhiên, đang chuẩn bị đâm chọt thêm hai câu thì ông La lại mở miệng trước.
“Bộ phận nam của em không phát triển hoàn chỉnh như bộ phận nữ.” Ông nói.
Lời này khiến An Lạc Tân suýt nữa sặc chết, cả người vừa lúng túng vừa xấu hổ. An Miên còn đang ở bên cạnh ông đấy, vẫn đang trốn trong đống giấy kia kìa, nói gì trước mặt đứa nhỏ thế?
“Biến thành phái nam, với em mà nói cũng không phải lựa chọn tốt nhất.” Ông La hỏi, “sao em lại chọn như vậy?”
“Đương nhiên là vì tôi thích thế.” An Lạc Tân đối chọi gay gắt ông, “dù sao thì cũng đã phẫu thuật thành công rồi, tôi đã trở thành một người đàn ông hoàn chỉnh, mấy năm nay tôi sống vui vẻ lắm.”
“Vậy sao?” Ông La quan sát An Lạc Tân từ trên xuống dưới, cố gắng thích ứng với vẻ ngoài thô kệch này của hắn ra, cuối cùng đưa ra kết luận, “em dùng hooc môn.”
Vẻ mặt An Lạc Tân cứng đờ, rõ ràng đã bị vạch trần, cũng không cam lòng yếu thế, “Vậy thì sao? Chỉ là theo dõi chăm sóc bình thường thôi.”
“Thấy em biến bản thân thành dáng vẻ như này,” ông La nói, “cách em dùng rõ ràng không bình thường.”
“Vậy thì sao chứ? Ta sẵn lòng.” An Lạc Tân tức giận, hỏi ngược lại, “Anh để tâm nhiều thế làm gì? Tôi biến thành đàn ông hay phụ nữ thì liên quan gì đến anh, rốt cuộc anh bắt tôi đến đây là muốn làm gì? Chẳng lẽ nếu tôi phẫu thuật xong biến thành một người phụ nữ thì anh có thể nối lại sợi duyên đứt đoạn với tôi hay gì? Ha, nực cười!”
Ông La trầm mặc một lát, dời tầm mắt khỏi người ông ta, rồi nhìn tay mình, “Sự quan tâm của tôi với em đúng là dư thừa.”
“Tất cả những thứ anh làm đều là dư thừa.” An Lạc Tân tức giận phất tay, “mau thả tôi ra.”
“Nhưng chúng ta vẫn còn một đứa con trai.” Ông La nói, “Không phải sao?”
Nhắc tới An Miên, An Lạc Tân lập tức yên tĩnh trở lại.
“Đó đúng là con trai tôi, tôi đã giám định rồi.” Ông La nói.
An Lạc Tân cười nhạo. Việc đối phương nghi ngờ vẫn còn khả năng khác khiến ông ta cảm thấy hơi nực cười.
“Tôi còn tra xem mấy năm nay hai người trải qua thế nào.” Ông La còn nói.
An Lạc Tân nhíu mày, vẻ mặt không tốt lắm, chẳng ai thích cảm giác bị theo dõi cả.
“Con trai chúng ta vô cùng xuất sắc, nhưng giờ nó đang gặp chút khó khăn. Tôi đã tra ra chi phí nằm viện của nó trong khoảng thời gian này, căn bản không phải thứ em có thể gánh vác nổi.” Ông La nói, “tôi là cha của nó, tôi muốn làm gì đó cho nó.”
An Lạc Tân trầm mặc, mỉa mai đáp lại như trước. Dù chuyện mà đối phương đang nói lúc này là chuyện của An Miên chứ không phải ông ta.
Ông ta không khỏi tự hỏi: Liệu An Miên có cần một người cha không?”
An Lạc Tân đã từng cho rằng An Miên không cần mấy thứ như cha, cũng giống như ông ta đã từng cho rằng An Miên cũng chẳng cần một người mẹ. Nhưng sự thật đã chứng minh rằng thực ra An Miên vẫn cần có tình thương từ mẹ… như vậy có lẽ An Miên cũng cần tình thương của cha.
Nghĩ tới đây, An Lạc Tân dùng khóe mắt khẽ liếc nhìn An Miên một cái.
Chỉ thấy An Miên cuộn cả người vào đống giấy, trốn thật kĩ, ngay cả một sợi tóc cũng không dám lộ ra. Khi hai người không để ý, cậu còn lặng lẽ kéo đống giấy lại gần An Lạc Tân.
So người người cha chưa từng gặp như ông La thì quả nhiên là An Miên vẫn thân với mình hơn! An Lạc Tân không nhịn được mà nở nụ cười, trả lời ông La, “Tình hình của An Miên đã ổn định trở lại, chi phí sau này sẽ không quá cao. Còn chi phí lúc trước đã có người trả rồi.”
“Em nói người nhà họ Dung…” Ông La nhíu mày, “sao nhà họ Dung lại gánh vác mấy chuyện này cho An Miên?”
“Thằng nhóc nhà họ Dung kia rất vui lòng gánh.”
Lời này vừa thốt ra, An Lạc Tân còn chưa kịp phản ứng, An Miên đã bị chọc giận đến nhe răng.
Lúc trước Dung Tỉnh nói chuyện cùng ông La, rõ ràng ông La vô cùng khách khí, không ngờ trên thực tế lại có thành kiến lớn như vậy với Dung Tỉnh! An Miên giận đến mức mạo hiểm ló đầu ra khỏi đống giấy, không ngừng khoa tay múa chân với An Lạc Tân, vẻ mặt không cam lòng, cố gắng khiến An Lạc Tân không khoan dung với người đàn ông này nữa.
Ông La cảm giác như khóe mắt mình có gì động đậy, cúi đầu xuống thì lại chỉ thấy một đống giấy nhỏ bình thường.
An Lạc Tân đã cười đến mức không thể ngừng nổi. Đến ông ta cũng chẳng dám nói xấu Dung Tỉnh trước mặt An Miên, người này lại dám? Sau này e là không cần lo An Miên sẽ đứng về phía cha nó nữa.
“Tôi cảm thấy thằng nhóc nhà họ Dung kia tốt lắm, Dung Chấn Đức gặp chuyện không may thì liên quan gì tới nó, dù sao thì Dung Tỉnh cũng là một đứa trẻ ngoan.” An Lạc Tân còn nhân cơ hội dập lửa, “thằng nhóc đó dáng vẻ tuấn tú đẹp trai, miệng lưỡi cũng ngọt ngào, đối xử với An Miên càng tốt hơn nữa, hai đứa nhỏ này ở cùng nhau tốt lắm. Có Dung Tỉnh chăm sóc, chuyện của An Miên tôi không cần phải lo nữa.”
Ông La càng nhíu mày chặt hơn, “tôi chẳng thấy thằng nhóc kia tốt chỗ nào cả, quan hệ gia đình phức tạp.”
Lời này vừa thốt ra, An Miên càng giận hơn, còn An Lạc Tân thì lại vui hơn hẳn, “Ha, anh còn mặt mũi nói quan hệ gia đình người ta phức tạp?”
Ông La nhìn An Lạc Tân một cái.
An Lạc Tân phát hiện câu “quan hệ gia đình” này dường như bản thân cũng tự ám chỉ mình, vội ngậm miệng.
Nhưng ông La lại như được ông ta nhắc nhở, nhớ tới mục đích của lần ghé qua này, trong lòng khó chịu vô cùng, hỏi, “An Lạc, sao lúc trước em lại phải đi?”
An Lạc Tân không được tự nhiên điều chỉnh tư thế ngồi, “Cần gì phải có lý do gì? Chúng ta vốn chỉ là chơi qua đường, anh cũng chưa từng ký bất kì hợp đồng nào với tôi.”
“Chơi qua đường?” Ông La giận đến mức gõ ba toong bịch bịch xuống sàn, “lúc trước tôi đã sắp xếp xong kế hoạch cho nửa đời sau của chúng ta rồi, em lại nói là chơi qua đường?”
“Hả? Mấy lời linh tinh lúc trước của anh là nghiêm túc thật đấy à?” An Lạc Tân buông tay, “Không phải đang dỗ dành tình nhân sao? Ai thèm tin là thật.”
Ông La tức giận nắm cổ tay An Lạc Tân, “chẳng lẽ em chưa từng coi là thật?”
“Buông tay!” An Lạc Tân dùng tay còn lại bảo vệ đống giấy nhỏ trên bàn, hơi giãy dụa một chút nhưng không thoát ra được, lập tức nổi giận, “đừng nói như thể tôi nên coi đó là thật, dựa vào đâu mà tôi coi lời đó là thật được! Hay là dựa vào việc vợ anh vừa mới qua đời anh đã làm loạn bên ngoài!”
Ông La hơi sửng sốt.
Cuối cùng An Lạc Tân cũng rút được tay mình ra, ôm cổ tay nói, “cậu chủ tập đoàn La thị lại giả bộ ngây thơ thuần khiết như trai tân, anh nói xem có nực cười không?”
“Tôi…” ông La lóng ngóng năm chặt ba toong, ngữ điệu cũng trở nên rối loạn.
“Anh giả bộ thì đương nhiên tôi cũng giả vờ rồi. Anh cho rằng tôi thích điểm gì ở anh đây?” An Lạc Tân nói, “tôi thích tiền của anh.”
Ông La cắn răng nói, “cứ cho rằng là em vì tiền thì lúc đó em cũng chẳng có lý do nào để rời đi cả.”
An Lạc Tân trầm mặc.
“Lúc đó em đã có An Miên rồi, đúng không?” Ông La phân tích từng chữ một, “sinh đứa nhỏ ra, đương nhiên em có thể nhận được nhiều tiền hơn. Dù thế nào thì em cũng chẳng có lý do gì để rời khỏi tôi vào lúc đó cả… Tôi biết em muốn phẫu thuật, tôi đã đi khám cùng em, tôi biết tất cả về em, tôi biết lúc đó em chưa đủ tiền.”
An Lạc Tân nhắm mắt lại, “Sau đó tôi đủ tiền rồi.”
Ông La thoáng mở to mắt, nhanh chóng nghĩ tới một khả năng, “có người, có người khác… cho em tiền?’
An Lạc Tân không trả lời nhưng đáp án đã đủ rõ ràng.
“Có người khác cho em tiền, sau đó em lập tức bỏ đi?” Ông La nổi nóng, “em cứ thế mà đi, chẳng lưu luyến chút nào sao?”
“Ngài đang đùa gì vậy, ngài La.” An Lạc Tân nói, “tôi với anh suy cho cùng là vì tiền. Nếu đủ tiền rồi thì rốt cuộc tại sao tôi còn phải lưu luyến?”
Ông Lưu hít sâu một hơi, hơi tỉnh táo lại, “là ai? Rốt cuộc là ai cho em số tiền kia, để em rời khỏi tôi?”
“Anh đoán xem.”
“Tôi đã điều tra tất cả mọi thứ về em trước khi bắt em về.” Ông La nói, “mấy năm nay em không có người khác, không có đàn ông, cũng không có phụ nữ, vẫn luôn chỉ có một mình.”
An Lạc Tân không nhịn được mà bật cười, tên này thế mà lại cho là có người khác dùng tiền để ở bên mình sao? Trừ La Thiên Tường ra thì làm gì còn ai có mắt nhìn kém như vậy chứ?
“Người bên cạnh tôi?” Cuối cùng ông La cũng nghĩ tới một khả năng khác, “chuyện của tôi với vợ cũ, cũng là người đó nói với em? Ai trong nhà họ La làm ra chuyện như vậy…”
“Là người bên phía vợ anh.” An Lạc Tân mệt mỏi, trả lời.
Đôi mắt ông La mở to như chuông đồng, gương mặt ngập tràn vẻ không dám tin. Ông thực sự không ngờ tới đáp án này. Lúc đó vợ cũ của ông đã qua đời, ông cũng không liên hệ quá nhiều với người bên cạnh vợ cũ, La thị cũng chẳng liên quan gì nhiều đến phía bên kia, “sao bọn họ lại phải tìm em, vì lý do gì mà họ lại can thiệp vào chuyện của tôi?”
An Lạc Tân cười lạnh, “ngài La này, chẳng lẽ anh cho rằng bọn họ không có lý do gì sao?’
Cuối cùng ông La cũng đã nhớ ra, ông còn một cô con gái, một đứa con gái lớn hơn An Miên. Mà khi đó An Lạc đã mang thai, trong bụng là An Miên, là một đứa con trai. Nháy mắt nghĩ thông suốt chuyện này, cả người ông La đổ mồ hôi lạnh.
“Tôi nói với bọn họ tôi chỉ cần tiền, tôi thực sự chỉ cần tiền, cuối cùng bọn họ cũng tin, dù sao thì quả thực là tôi chỉ cần tiền thôi.” An Lạc Tân hơi mệt mỏi nói, “sau đó bọn họ lập tức đưa tiền cho tôi.”
Ông La cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc, mãi lâu sau mới khàn giọng hỏi, “sao em không quay lại nói cho tôi biết?”
“Thế lực của bọn họ ở đây không lớn đến vậy, chưa đủ để đọ sức với nhà họ La.” Ông La giải thích một cách khô khan, “nếu em tìm được cơ hội nói cho tôi biết, tôi sẽ bảo vệ em thật tốt, sẽ không để bọn họ tổn thương đến em. Tiền… tôi cũng có thể cho nhiều hơn bọn họ.”
“Thôi bỏ đi,” An Lạc Tân nở nụ cười, có lẽ là bởi rốt cuộc cũng nói ra một chuyện chôn dưới đáy lòng nên nụ cười của ông ta thậm chí còn hơi vui vẻ, “tôi có được thứ tôi muốn, còn làm chuyện dư thừa làm gì? Tôi cũng tốt, con trai tôi cũng tốt, cần gì phải đi tranh đồ của người khác nữa.”
Sau cuộc trao đổi này, ông La trầm mặc hồi lâu không nói gì nữa.
Sau đó ông La rời đi, có lẽ là bởi ông thực sự không biết bản thân và An Lạc Tân còn gì để nói.
Chỉ là trước khi rời đi, ông La khẽ chậm bước chân, hơi tủi thân để lại một câu, “tôi không phải đồ của người khác.”
An Lạc Tân sững lại tại chỗ, lười đáp lời.
Tiếng chốt cửa lại truyền tới, nhờ hiệu quả cách âm tuyệt vời của khách sạn nên cả căn phòng có vẻ vô cùng yên tĩnh. An Lạc Tân cười giễu nói, “ha, náo nhiệt thật đấy.”
An Miên bò ra khỏi đống giấy kia, yên lặng bước tới bên tay ông ta.
“Vốn không định nói cho con biết mấy chuyện rối ren này.” An Lạc Tân nhún vai, “dù sao thì tình cảnh của ta và ông ấy trước đây đại khái chính là như vậy. Sau này nếu con định nhận ông ấy thì biết mấy chuyện này sớm một chút cũng tốt.”
An Miên yên lặng đặt bàn tay bé xíu lên lòng bàn tay ông ta, “mẹ…”
An Lạc Tân rùng mình, “đừng có gọi ta như vậy.”
“Nhưng mẹ đúng là mẹ con mà.”
“Lúc trước con cho rằng ta là cậu của con, tới tận bây giờ con cũng đã gọi một tiếng cậu nào đâu.”
An Miên há hốc miệng, do dự một hồi rồi gọi, “An Lạc Tân.”
An Lạc Tân gật đầu, xưng hô này khiến ông ta cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
“An Lạc Tân,” An Miên hỏi ông ta, “nếu lúc trước không ai cho ông số tiền này, không ai bảo ông rời đi thì bây giờ ông sẽ là một người phụ nữ sao?”
Câu hỏi này khiến An Lạc Tân ngẩng đầu, trầm mặc nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ thật lâu.
Sau đó An Lạc Tân cúi đầu, “ta không biết.”
Dù sao thì khi còn bé đúng thật là ông ta vẫn luôn muốn trở thành một người đàn ông, giờ cũng đã thực sự trở thành một người đàn ông, như này rất tốt. Còn về những chuyện khác, thiết nghĩ cũng chẳng quan trọng đến thế.
—
Chú thích một chút:
1 Họa quốc yêu cơ (gốc là ): cụm từ này dùng để chỉ những người phụ nữ được cho là mê hoặc nhà vua đến mụ mị, dẫn tới sự suy tàn và diệt vong của đất nước, ví dụ điển hình và được biết đến nhiều nhất chính là Đát Kỉ (theo Baidu).
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Đánh giá:
Truyện Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Story
Chương 59: Chuyện xưa cũ
10.0/10 từ 22 lượt.
