Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm

Chương 90


Có kinh nghiệm từ lần đầu tiên đến nhà, lần thứ hai đến nhà Ứng Đề, Lâu Hoài coi như đã quen đường quen lối.


Nếu không phải nhà Ứng Đề có ba người đều là phụ nữ, chỉ có mình anh là nam giới, mà anh và Ứng Đề hiện tại cũng chỉ là quan hệ bạn trai bạn gái, thì Lâu Hoài đã muốn dọn vào ở hẳn trong ngôi nhà này rồi.


Nhưng rốt cuộc vẫn không tiện.


Về việc này, Lâu Hoài có chút hụt hẫng, Ứng Đề nhìn ra được nhưng không nói gì.


Khoảng thời gian đó, cô vừa cùng Lâu Hoài trải nghiệm sự tươi mới của tình yêu, vừa bận rộn với việc của công ty. Trước đây khi ở bên Lâu Hoài, khoảng cách giữa hai người quá lớn, lúc đó cô đã nghĩ phải nỗ lực đi đến bên cạnh anh, cùng anh kề vai sát cánh.


Hiện giờ tâm nguyện kề vai sát cánh đã thực hiện được, nhưng khoảng cách trong sự nghiệp của hai người rốt cuộc vẫn còn một đoạn rất xa.


Ứng Đề nghĩ, cứ yêu đương trước đã, dù sao lần này cô cũng đã hạ quyết tâm ở bên anh rồi, cũng không vội vàng trong một sớm một chiều.


Trước đó, cô phải xử lý tốt công việc, không phụ công Lâu Hoài đã giúp cô trải đường nhiều như vậy ở giai đoạn đầu.


Sau khi bước vào tháng mười hai, thời tiết giá lạnh càn quét khắp Bắc Thành, đồng thời công việc của Ứng Đề cũng trở nên bận rộn hơn. Bộ phim chiếu mạng hợp tác cùng Lâu Như Nguyện đang trong quá trình quay chụp căng thẳng, công việc điều phối giữa các bên cần Ứng Đề đích thân thực hiện.


Vốn dĩ phần công việc này chỉ cần một mình Cao Phàm phụ trách là được, Ứng Đề nghĩ sau này nếu nghiệp vụ công ty mở rộng, việc điều phối nhân sự như vậy chắc chắn không thể thiếu, cô không thể lần nào cũng dựa dẫm vào Cao Phàm.


Cũng chính lần giao tiếp điều phối này đã khiến Ứng Đề hiểu ra sự khác biệt so với lúc đóng phim trước đây.


Khi đó cô là người chờ được sắp xếp, nếu đoàn phim hoặc nền tảng điều phối xảy ra vấn đề thì cũng không liên quan đến cô, người khổ não vì việc đó không phải là cô; mà hiện tại, cô là bên đưa ra thông báo, mùi vị cay đắng trong đó đã được cô nếm trải đủ cả.


Lâu Hoài đến đoàn phim đón cô, cơ bản không nói với cô được mấy câu, điện thoại của Ứng Đề luôn reo bất cứ lúc nào. Anh cũng không vội, cứ ngồi một bên đợi cô, nếu đợi lâu quá thì anh cũng tranh thủ xử lý công việc của mình.


Có lần Lâu Như Nguyện nhìn thấy, cười không ngớt.


Cô ấy nói: “Lâu Hoài, hai đứa đều bận rộn như vậy, sau này kết hôn rồi ai sẽ chăm sóc gia đình?”


Trước đây Lâu Như Nguyện không bao giờ treo những từ ngữ như kết hôn và gia đình trên cửa miệng, nửa năm gần đây có lẽ là do Chu Tự nói nhiều nên bản thân cô ấy cũng đã thay đổi suy nghĩ.


Lâu Hoài nói: “Cô ấy bận thì em chăm sóc.”


Lâu Như Nguyện nhướng mày không tin: “Em cam tâm tình nguyện sao?”


“Dĩ nhiên.”


Lâu Hoài đáp một cách hiển nhiên.


Lâu Như Nguyện ngược lại nhìn anh bằng con mắt khác, tuy là em trai mình nhưng đàn ông đều là sinh vật trọng thể diện, bảo họ chăm sóc gia đình, đối với một số người đàn ông mà nói chính là làm họ mất hết tôn nghiêm.


Lâu Như Nguyện nói: “Em nói thì hay lắm.”


Lâu Hoài cười cười không nói gì.


Thấy anh như vậy, Lâu Như Nguyện đại khái biết anh không phải chỉ nói suông, liền bảo: “Nghe Chu Tự nói em đã gặp người nhà cô ấy rồi?”


Lâu Hoài “ừm” một tiếng: “Dạo này thường xuyên qua đó ăn cơm.”


Chậc chậc, thế này là đang khoe khoang đây mà.


Lâu Như Nguyện vừa liếc anh vừa nói: “Vậy chuyện kết hôn đã định đoạt chưa, bên phía mẹ khi nào thì nói với bà, để người nhà hai bên sắp xếp gặp mặt một chút?”


Về việc này, Lâu Hoài lại nói: “Không vội, để một thời gian nữa hãy nói.”


“Một thời gian nữa? Bây giờ ông cụ không có ở nhà, hai năm nay mẹ sống cũng tự tại, bà ấy vốn dĩ không quản em nhiều, giờ không còn ông cụ gây khó dễ, em muốn kết hôn với ai bà ấy cũng sẽ không có ý kiến gì đâu.”



Lâu Hoài nghiêng mặt, nhìn chị gái mình.


Lâu Như Nguyện nói: “Em nhìn chị như vậy làm gì?”


Thần sắc Lâu Hoài bình thản nói: “Hôm nay chị nói hơi nhiều đấy.”


“…”


Lâu Như Nguyện nói: “Chị mới nói vài câu mà em đã chê chị nói nhiều rồi, lúc ở bên cạnh Ứng Đề, chẳng phải em thích nghe người ta nói mãi bên tai đó sao.”


Lâu Hoài cũng không vòng vo với chị, nói: “Chị muốn gặp mẹ à?”


Nụ cười trên mặt Lâu Như Nguyện khựng lại.


Lâu Hoài liếc nhìn cách đó không xa, Ứng Đề vẫn đang gọi điện thoại, có lẽ là gặp chút khó khăn, tay cô sờ cổ, chân mày nhíu chặt, Lâu Hoài biết đây vốn là động tác theo quán tính của cô mỗi khi gặp chuyện rắc rối.


Lâu Hoài thu hồi ánh mắt, vừa cầm điện thoại lên gõ chữ vừa nói: “Nãy giờ nói chuyện kết hôn lâu như vậy, là chị muốn kết hôn với Chu Tự rồi à? Nhưng không biết nói với mẹ thế nào, muốn em cùng chị qua đó gặp bà sao?”


Lâu Như Nguyện cũng không úp mở nữa, cô ấy nói: “Khi nào em rảnh?”


Gửi tin nhắn xong, Lâu Hoài cất điện thoại, liếc thấy Ứng Đề cúp điện thoại thở phào nhẹ nhõm, đôi lông mày của anh cũng theo đó mà giãn ra, nhìn về phía chị gái mình nói: “Vậy thì cùng nói đi, đợi bộ phim này của hai người kết thúc, chị đưa Chu Tự về gặp mẹ, em cũng đưa Ứng Đề về một chuyến.”


Anh hơi khựng lại, nói: “Mẹ cũng nhìn Chu Tự lớn lên, biết rõ gốc rễ, bà sẽ không nói gì đâu, nói không chừng còn vui mừng vì chị sẵn sàng bắt đầu một cuộc sống mới.”


Lời này Lâu Như Nguyện thích nghe, liền nói: “Vậy còn em? Em sợ mẹ không thích Ứng Đề à?”


Lâu Hoài lắc đầu: “Mẹ có thích cô ấy hay không không quan trọng, người cùng Ứng Đề chung sống là em. Chỉ là chị vừa mới nhắc nhở em, trong việc bàn bạc chuyện cưới xin, lễ tiết cần có thì không thể thiếu.”


Lâu Như Nguyện coi như đã hiểu, đây không phải là đưa Ứng Đề về gặp Chu Phương Lễ, mà là thông báo cho Chu Phương Lễ phối hợp với anh trong chuyện cưới xin với Ứng Đề sau này.


Cô ấy cảm thán một tiếng: “Có để tâm hay không quả nhiên rất rõ ràng, trước đây em làm gì có tâm tư như vậy.”


Lâu Hoài cũng không biện bạch, nói: “Trước đây làm không tốt, giờ có thể bù đắp được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”


Lâu Như Nguyện tựa vào ghế, khoanh tay cười nói: “Sao chị cảm thấy địa vị gia đình sau này của em không được cao cho lắm nhỉ?”


Lâu Hoài nhướng mày, không nói gì, chỉ đứng dậy.


Lâu Như Nguyện đang định trêu anh có phải bị chọc trúng nỗi đau không, nhưng khi quay đầu lại thấy Ứng Đề đang đi về phía này, nhìn lại bóng lưng đang đi xa của Lâu Hoài, lập tức hiểu ra anh không phải bị đâm trúng tim đen, mà là thấy người mình chờ đợi đã bận xong việc, cuối cùng cũng rãnh rổi để ý đến mình, nên vội vàng đứng dậy đi đón.


Cô ấy cười nhìn một lúc, rồi quay đầu cầm ly cà phê trên bàn, nhấp một ngụm.


Ứng Đề xử lý xong mọi việc, cuối cùng cũng nhớ ra Lâu Hoài đã bị cô bỏ lơ khá lâu.


Chỉ là lúc này Lâu Hoài đang nói chuyện với Lâu Như Nguyện, thần sắc hai người đều mang theo ý cười, cảnh tượng này đối với hai chị em họ mà nói có chút hiếm hoi, Ứng Đề liền chậm lại bước chân tiến tới. Điều cô không ngờ tới là Lâu Hoài lại là người nhìn thấy cô trước, sau đó đứng dậy đi về phía cô.


Ứng Đề có chút ngại ngùng nói: “Sao không ở lại nói chuyện với chị ấy thêm một lát?”


Lâu Hoài chỉnh lại khăn quàng cổ cho cô, nói: “Nếu chị ấy muốn tìm người nói chuyện thì đó là việc Chu Tự phải làm.”


“Bình thường hai người chẳng mấy khi gặp nhau, hiếm khi gặp một lần, không có gì muốn nói sao?”


“Không có.” Giọng Lâu Hoài nhàn nhạt “Ngoài chuyện đầu tư ra, chị ấy cũng chẳng có gì nói với anh.”


“…”


Có ai nói chị gái mình như vậy không?


Ứng Đề bảo: “Thế chẳng phải tốt sao? Tiểu Từ bình thường ít khi tìm em, nhất là lúc thiếu tiền đều không tìm em, em còn thấy hơi buồn đây này, sao đến chỗ anh lại khác vậy.”



“Em gái em năm sau ra nước ngoài du học, anh sẽ làm cho con bé một cái thẻ, chuyển đủ toàn bộ chi phí du học, em không cần lo con bé thiếu tiền mà không tìm em.”


“Em biết anh có tiền cũng không thiếu tiền, nhưng anh đừng có hiểu sai ý em vừa nói.”


Lâu Hoài lại có một chuyện khác tò mò: “Em gọi Lâu Như Nguyện là chị từ bao giờ thế? Chẳng lẽ ở nơi nào đó anh không biết, hai người đã trở nên thân thiết hơn rồi à?”


Ứng Đề lại rất bình tĩnh, hỏi ngược lại: “Chúng em thân thiết một chút không tốt sao?”


“Dĩ nhiên là tốt, nhưng anh thấy hơi hoang mang thôi.”


“Cũng có lúc anh thấy hoang mang cơ đấy, vậy thì cứ hoang mang đi nhé.”


Ứng Đề đi đến trước mặt Lâu Như Nguyện, gọi một tiếng chị, sau đó nói: “Tối nay cùng nhau ăn cơm nhé?”


Lâu Như Nguyện gật đầu, nói: “Lâu Hoài mời thì chị đi.”


Lâu Hoài ở bên cạnh không nói gì.


Ứng Đề liền giúp anh nhận lời: “Được, em dùng điện thoại của anh ấy để thanh toán.”


Lâu Như Nguyện “ồ” lên một tiếng: “Mật khẩu điện thoại, mật khẩu thanh toán đều dâng ra hết rồi à?”


Ứng Đề cười nói: “Tối nay chị muốn ăn gì cứ việc gọi, chém anh ấy một bữa thật đau vào.”


Lâu Như Nguyện nói được.


Hai người bắt đầu chụm đầu vào nhau bàn xem tối nay ăn gì, thảo luận rất sôi nổi.


Về phần Lâu Hoài, không ai thèm để ý, anh nhìn vẻ thân mật của Ứng Đề khi dính lấy Lâu Như Nguyện, đỡ trán, liên tục lắc đầu.


Mình đợi nãy giờ, cuối cùng chút thời gian quấn quýt với nhau đều bị Lâu Như Nguyện chiếm mất, Lâu Hoài nhìn hai người, một lát sau, lấy điện thoại ra gửi cho Chu Tự một tin nhắn.


Cuối cùng sau khi bàn bạc, Ứng Đề và Lâu Như Nguyện đã đạt được sự thống nhất trong bữa tối.


Trời lạnh, ăn đồ xào hay đồ Tây đều không đã, vẫn là ăn lẩu thực tế hơn. Vì vậy sau khi xử lý xong việc ở đoàn phim, bọn họ đi thẳng đến quán lẩu.


Lâu Hoài lái xe, hai người ngồi ở ghế sau chọn món.


Lẩu có nhiều thứ để ăn, đồng thời còn có thể kết hợp cả đồ nướng, thời tiết lạnh thế này chính là lúc nên ăn nhiều để chống lạnh. Vì không còn đóng phim nữa, nên Ứng Đề không còn cảm giác bị gò bó bởi yêu cầu lên hình, về phương diện ăn uống cô đã cởi mở hơn trước rất nhiều.


Đúng vào giờ cơm nên đâu đâu cũng tắc nghẽn, đến gần quán lại khó tìm chỗ đỗ xe, Lâu Hoài bảo hai người xuống xe vào quán trước, anh tự đi tìm chỗ đỗ.


Ứng Đề nói được, rồi nắm tay Lâu Như Nguyện xuống xe rời đi. Đi một cách rất vô tư, chẳng chút lưu luyến.


Thật ra đây cũng không phải chuyện gì lớn, dù sao lúc này cũng không thể bỏ mặc một mình Lâu Như Nguyện được, hơn nữa đó còn là chị gái mình, nhưng có lẽ là do khoảng thời gian gần đây Ứng Đề quá bận rộn, thời gian hai người được ở riêng không nhiều, nên trong lòng Lâu Hoài không được thoải mái cho lắm.


Anh đỗ xe xong, lúc đi gần đến cửa quán lẩu thì gặp Chu Tự đang vội vã chạy tới.


Chu Tự thở hổn hển nói: “Chị cậu cứ thoắt ẩn thoắt hiện, dạo này chẳng thèm để ý đến tôi, may mà cậu báo tin cho tôi.”


Lâu Hoài liếc anh ta một cái: “Lát nữa quản cho tốt người của cậu đi.”


Chu Tự không hiểu lắm, nhưng cũng không dám nhận lời: “Tôi quản chị cậu á? Chị cậu quản tôi thì có, tôi quản cô ấy sao? Không muốn sống nữa à?”


Lâu Hoài nhìn anh ta một cái, không thèm để ý nữa, đi thẳng vào quán lẩu.


Chu Tự mặt đầy vẻ khó hiểu, nghĩ đến ánh mắt của Lâu Hoài trước khi vào quán lúc nãy, đó là đang chê bai anh ta sao? Không phải chứ, chính Lâu Hoài cũng khúm núm, Ứng Đề muốn gì được nấy đó thôi, vậy mà còn mặt mũi nào coi thường anh ta?


Đều là phận sợ vợ cả, ai cao quý hơn ai chứ?



Tuy nhiên, mọi thắc mắc của Chu Tự đều được giải đáp khi đến chỗ ngồi trong quán lẩu.


Vị trí bốn người ngồi, theo lý thường là hai cặp đôi mỗi cặp ngồi một bên, kết quả là Ứng Đề và Lâu Như Nguyện đều không muốn, hai người phụ nữ ngồi một bên, để Lâu Hoài và Chu Tự ngồi cùng một bên.


Nhưng cũng chẳng sao, ít nhất ngồi đối diện đều là bạn gái mình.


Rốt cuộc vẫn là nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi.


Sau khi ngồi xuống, nước lẩu và các món nhúng được mang lên, hai người đàn ông phụ trách nhúng đồ, còn Ứng Đề và Lâu Như Nguyện thì vừa ăn vừa trò chuyện, không khí tốt vô cùng. Chu Tự mấy lần định xen vào đều bị phớt lờ.


Anh ta có chút oán trách nhìn Lâu Hoài: “Cậu quản lý người nhà cậu đi kìa.”


Lâu Hoài không để ý đến anh ta, thấy bát nước chấm của Ứng Đề đã cạn, anh đứng dậy đi pha một bát mới đặt bên cạnh đĩa của Ứng Đề, Ứng Đề nói một tiếng cảm ơn. Lâu Như Nguyện thấy vậy, nói: “Pha cho chị một bát nữa.”


Lời này là nói với Lâu Hoài.


Lâu Hoài ngược lại nhìn Chu Tự một cái, Chu Tự lập tức nói: “Anh đi ngay đây.”


Chu Tự pha một bát nước chấm mang về, đặt ở chỗ Lâu Như Nguyện, Lâu Như Nguyện liếc anh ta một cái cũng không nói gì, lại tiếp tục nói chuyện với Ứng Đề.


Hai người có rất nhiều chuyện để nói, ngoài việc than phiền về những chuyện kỳ quặc gặp phải trong công việc, còn tán gẫu về thần tượng của mỗi người.


Ăn xong một bữa đã là chín giờ tối.


Ứng Đề và Lâu Như Nguyện vô cùng thỏa mãn, đến bãi đỗ xe chuẩn bị chia tay, Lâu Như Nguyện còn có chút lưu luyến không rời, nói: “Chúng ta nên hẹn nhau nhiều hơn, cần đàn ông làm gì chứ, chẳng được tích sự gì.”


Ứng Đề nói: “Chị khi nào rảnh thì cứ gọi em, em lúc nào cũng rảnh.”


Lâu Như Nguyện và Chu Tự rời đi.


Nhìn theo xe hai người rời khỏi, Ứng Đề quay đầu nhìn Lâu Hoài phía sau, nhìn anh chằm chằm một lúc lâu, rồi dang rộng hai tay chạy về phía anh.


Lâu Hoài đón lấy cô, ôm lấy eo cô nói: “Vừa mới ăn xong đã chạy?”


“Chẳng phải vì để nhanh chóng được ôm anh sao?”


Có đôi khi phải nói rằng Ứng Đề rất khéo ăn khéo nói.


Chỉ một câu nói, vài từ đơn giản như vậy đã khiến sự uất ức vì bị phớt lờ trên bàn ăn tối nay của Lâu Hoài tan biến sạch sẽ, nhưng trong lời nói vẫn còn chút phàn nàn: “Anh còn tưởng em quên mất anh rồi chứ.”


Ứng Đề cười, kiễng chân hôn nhẹ lên má anh một cái, nói: “Đâu dám quên anh, chẳng phải thấy chị ấy muốn tìm người trò chuyện nên em mới tiếp đến cùng sao? Mà nói mới nhớ, sao tối nay chị ấy không thèm để ý đến Chu Tự vậy?”


Lâu Hoài cúi đầu nhìn cô: “Em muốn biết không?”


Ứng Đề “ừm” một tiếng.


Lâu Hoài cúi xuống, dùng chóp mũi cọ cọ vào chóp mũi cô, nói: “Về nhà rồi từ từ nói.”


Bãi đỗ xe trống trải, nhiệt độ ngoài trời lại thấp, tuy vừa ăn xong, trong người ấm áp, nhưng ở ngoài lâu rốt cuộc vẫn không chịu nổi cái lạnh này, Ứng Đề nói được.


Chỉ là khi về đến nhà, trên người toàn mùi lẩu, ở bên ngoài còn không cảm thấy gì, vừa vào cửa nhà, mùi lại nồng nặc xộc lên mũi, hai người liền tìm quần áo đi tắm rửa trước.


Khi cùng nhau nằm trên giường trò chuyện đã là gần mười một giờ đêm.


Ứng Đề ngồi trên giường, hỏi Lâu Hoài: “Chị và Chu Tự cãi nhau à? Dạo trước Chu Tự còn khoe với em là sắp kết hôn mà.”


Lâu Hoài nghe vậy, liền nói: “Cậu ta khoe với em là sắp kết hôn sao?”


Đây có phải trọng tâm không nhỉ?



Ứng Đề nói: “Vậy là bọn họ có chuyện không vui à?”


Lâu Hoài lắc đầu: “Bọn họ có dự định kết hôn, chỉ là Lâu Như Nguyện và mẹ có vướng mắc trong quá khứ, lần này chị ấy không biết mở miệng nói với mẹ chuyện này thế nào.”


Ứng Đề suy nghĩ một chút rồi nói: “Giữa mẹ con làm gì có thù hận gì sâu sắc, nói rõ ra là được mà.”


Lâu Hoài “ừm” một tiếng: “Hôm nay chị ấy đã nói với anh chuyện này,” Nói rồi anh chuyển giọng “Chu Tự khoe chuyện kết hôn với em như thế nào?”


“Cái đó không quan trọng, anh quản anh ấy khoe hay không làm gì.”


“Cậu ta có người để kết hôn, ván đã đóng thuyền, quả thực là đáng để khoe khoang.”


Không phải chứ, trong lời nói này sao lại nồng nặc mùi trà xanh thế nhỉ.


Ứng Đề đưa tay lên sờ trán Lâu Hoài.


Không nóng mà.


Cô định thu tay lại nhưng Lâu Hoài đã nắm lấy tay cô, xoa xoa lòng bàn tay cô nói: “Sờ gì đấy?”


Ứng Đề nói: “Xem anh có phải phát sốt rồi không mà nói mê sảng.”


“Anh có phát sốt hay không em không biết sao?”


Nói đoạn, Lâu Hoài ấn tay Ứng Đề lên xương quai xanh của mình.


Tối nay anh mặc bộ đồ ngủ rất rộng rãi, lồng ngực lúc ẩn lúc hiện.


Giờ là xương quai xanh, lát nữa không biết là chỗ nào nữa.


Ứng Đề nói: “Nói chuyện tử tế đi, động tay động chân làm gì?”


Lâu Hoài liền bảo: “Không động tay động chân, vậy động khẩu nhé?”


Nói xong cũng không đợi Ứng Đề kịp do dự, anh kéo tay cô, lôi người về phía trước, Ứng Đề theo đó mà ngã vào người Lâu Hoài, đồng thời anh ấn gáy cô, hôn lên môi cô.


Sau một nụ hôn nồng cháy, Lâu Hoài buông Ứng Đề ra, nhìn gò má ửng hồng của cô, cùng đôi mắt ngấn nước, anh cười nói: “Lâu Như Nguyện muốn gặp mẹ để nói chuyện kết hôn với Chu Tự, muốn anh làm người kết nối, anh đi một mình qua đó thực sự có hơi cô đơn, em đi cùng anh nhé?”


Ứng Đề nói: “Liệu có cướp mất hào quang của nhân vật chính không?”


Điều đầu tiên cô suy nghĩ không phải là tại sao lại đưa cô cùng đi gặp mẹ, cũng không phải phản đối gì, mà là hỏi liệu có cướp mất hào quang của nhân vật chính không.


Niềm vui sướng trong lòng Lâu Hoài sắp tràn ra ngoài rồi: “Lần này qua đó chủ yếu bàn chuyện của bọn họ, húng ta chủ yếu là gặp mặt mẹ một chút thôi.”


Ứng Đề cười nói: “Có phải anh đã mưu tính từ lâu rồi không?”


Lâu Hoài nắm tay cô hôn lên, nói: “Phải, mưu tính rất lâu rồi, anh đã gặp người nhà em rồi, em có phải cũng nên gặp người nhà anh không, sau này nếu kết hôn rồi, còn phải làm phiền mẹ anh đi gặp mẹ em nữa.”


Ứng Đề cười nói: “Lại nghĩ đến chuyện này, anh vội vàng như vậy sao?”


Lâu Hoài “ừm” một tiếng, cười bảo: “Chu Tự đã khoe với em là cậu ta sắp kết hôn rồi, Ứng Đề.”


Anh gọi tên cô, giọng nói trầm thấp, Ứng Đề đáp: “Em đây, anh muốn nói gì?”


Lâu Hoài nhìn cô chằm chằm hồi lâu, cuối cùng ôm cô đổi tư thế, lúc này là anh ở trên, cô ở dưới.


Anh v**t v* khuôn mặt cô nói: “Ứng Ứng, anh cũng muốn khoe khoang, khoe khoang với người khác về chuyện anh và em sắp kết hôn.”


Nụ hôn rơi xuống, kèm theo giọng nói trầm ấm của anh.


“Ứng Ứng, có thể cho anh một cơ hội để khoe khoang không?”


Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Story Chương 90
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...