Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm

Chương 66


“Ứng Đề, em không muốn gặp tôi, nhưng tôi rất muốn gặp em.”


Một khoảng thời gian rất dài sau khi Lâu Hoài nói xong câu này, Ứng Đề vẫn không hề đáp lại.


Cô chỉ khoanh tay, nhìn về phía trước.


Điều này trong mắt Lâu Hoài là một dấu hiệu không không tốt lắm…cô vẫn giữ sự cảnh giác đối với anh.


Ngay cả khi cô đã bị anh đưa lên sân thượng, ngay cả khi lúc này chỉ có hai người bọn họ.


Nhưng đúng như lời cô nói, cô thực sự không còn gì để nói với anh.


Lâu Hoài nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, mới chậm rãi mở lời: “Ứng Đề, tôi thực sự rất muốn gặp em, không phải chỉ nói suông. Hơn nữa, tôi cũng thực sự rất muốn chính thức xin lỗi em một câu. Những năm qua tôi đã nói rất nhiều lời không nên nói, tôi xin lỗi vì những lời đã gây tổn thương cho em năm đó.”


Anh nhìn vào khuôn mặt nghiêng của cô, nhìn dáng vẻ không chút lay động của cô, rất chân thành mà nói: “Ứng Đề, xin lỗi em.”


Khi quyết định hôm nay sẽ đến gặp cô một lần, Lâu Hoài đã nghĩ ra vô số lời mở đầu, phải nói gì với cô mới có thể khiến cô không phản cảm, mới có thể khiến cuộc gặp gỡ của hai người không đến mức quá khó coi. Anh đã suy tính rất nhiều, cuối cùng vẫn muốn lấy lời xin lỗi làm câu mở đầu.


Hai năm qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, nếu nói tại sao tình cảm của anh và Ứng Đề lại đi đến bước đường hôm nay, ngoài thái độ của chính bản thân anh đối với mối tình này ra, thì còn có những lời anh đã nói với ông cụ năm đó.


Vì vậy, khi gặp lại nhau, việc quan trọng hàng đầu chính là phải đưa ra một thái độ nhận lỗi vì ngòi nổ đã dẫn đến việc hai người chia tay năm xưa.


Anh đã nghĩ ra vô số lời lẽ cho lời xin lỗi này, nhưng khi thực sự đưa được người đến một nơi yên tĩnh có thể trò chuyện tử tế, thì những câu chữ được chuẩn bị kỹ lưỡng, thậm chí đã nhẩm đi nhẩm lại vô số lần đó, lại chẳng hiệu quả bằng những lời lẽ đơn giản và trực tiếp.


Mặc dù Ứng Đề chẳng hề bận tâm.


Cô thậm chí không có phản ứng gì lớn, chỉ khẽ cử động, quay mặt lại nhìn anh, hỏi: “Anh đã nói xong chưa?”


Thần thái lạnh lùng như thể một người ngoài cuộc.


Lâu Hoài cố gắng không để tâm đến những phản ứng lạnh nhạt đó của cô, anh biết, đây đều là những gì anh đáng phải nhận. Chẳng có lý do gì anh đã làm tổn thương Ứng Đề về mặt tình cảm lâu như vậy, mà lại yêu cầu cô phải nhẹ nhàng tha thứ cho anh chỉ sau một câu xin lỗi.



Việc anh cần làm bây giờ là chấn chỉnh lại thái độ, từng bước làm mềm lòng cô, từ đó có được sự tha thứ của cô. Nếu có thể may mắn hơn, anh càng muốn có một khởi đầu mới với cô.


Lần này anh tới đây, mục đích rất rõ ràng, chính là níu kéo cô, bất kể con đường này có khó đi đến đâu, anh cũng nhất định phải thực hiện.


Anh nói: “Vẫn chưa nói hết.”


Ứng Đề bèn bình thản nhìn anh, dường như đang đợi anh nói tiếp, có ý rằng anh nói hết rồi thì cô có thể hoàn toàn thoát thân.


Lâu Hoài có một cảm giác thất bại sâu sắc. Nếu như lúc này Ứng Đề vẫn là thái độ phản kháng và bài xích như trong dự đoán, thì anh còn không đến mức bất lực như thế này. Thế nhưng, Ứng Đề đã thay đổi thái độ trước đó, có cảm giác là vì đằng nào cũng đã bị anh đưa đến đây rồi, nên cứ dứt khoát nghe xem anh sẽ nói cái gì, để đỡ tốn thời gian vì mấy chuyện rắc rối này về sau.


Một khi đã có suy đoán như vậy, cảm giác bất lực của Lâu Hoài lại càng nặng nề hơn.


Rõ ràng trước khi đến, anh đã sắp xếp xong xuôi mọi quân bài, thậm chí ngay một giây trước, anh vẫn còn tin tưởng chắc nịch, vậy mà hiện tại anh lại không còn cách nào khác.


Lâu Hoài nói: “Những lời năm đó, không phải hoàn toàn là suy nghĩ thật lòng của tôi, đối với em tôi không phải chỉ là chơi bời.” Nói rồi anh mỉm cười, có chút cô độc, cũng có chút bất lực và tự giễu “Nếu tôi thực sự chỉ chơi bời với em, chúng ta đã không ở bên nhau suốt năm năm trời.”


Ứng Đề nghe xong, nhướng mày nói: “Vậy thì còn phải cảm ơn anh Lâu đã coi trọng tôi, cho tôi thêm mấy năm thời gian.”


Lâu Hoài nghĩ, khi trò chuyện về chủ đề này, anh vẫn thiên về thái độ cự tuyệt trước đó của Ứng Đề hơn, ít nhất như vậy chứng tỏ cô có chút để tâm, tiến thêm một bước nữa là liệu sâu trong thâm tâm cô có phải cũng không buông bỏ được anh không. Cho dù là loại nào, anh ít nhiều cũng biết cách phản hồi, còn kiểu mỉa mai lạnh lùng, thậm chí là phản hồi theo kiểu tiến gần đến sự thờ ơ như hiện tại của cô, lại khiến anh không biết phải làm sao.


Con đường níu kéo cô, chỉ riêng đoạn mở đầu thôi đã khiến anh bước đi có chút khó khăn rồi.


Anh khẽ thở dài một tiếng, nói: “Ứng Ứng, đừng tự hạ thấp mình như vậy. Nếu thực sự phải nói ai coi trọng ai, thì vẫn là em coi trọng tôi, biết rõ năm đó tôi có thái độ như vậy mà em vẫn kiên trì luôn ở bên cạnh anh. Nói ra thì tôi nên cảm ơn em.”


Ứng Đề tiếp lời cũng rất nhanh: “Vậy anh Lâu có thể nể tình sự cảm ơn này mà đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa không?”


Từ đầu đến cuối, nhu cầu của cô luôn rất rõ ràng.


Đường môi của Lâu Hoài mím chặt, thần sắc cũng rất kiên định, anh nói: “Không làm được.”


Ứng Đề cười nhẹ một tiếng, nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, năm đó anh đã tìm tôi nói chuyện vài lần, tôi nhớ rõ ràng là chúng ta đã nói thẳng ra hết rồi, anh cũng đã hứa với tôi, từ nay về sau sẽ không đến làm phiền tôi nữa. Tại sao bây giờ anh lại nuốt lời?”


Thế nào gọi là nói trước bước không qua, thế nào gọi là lấy đá đè chân mìn, vào giây phút này, Lâu Hoài đã có một sự trải nghiệm sâu sắc.



Anh nói: “Xin lỗi, lúc đầu tôi quá tự cao tự đại, chưa cân nhắc sự việc thấu đáo đã nói năng bừa bãi, là lỗi của tôi.”


Ứng Đề lắc đầu: “Anh Lâu, tôi đồng ý đi lên đây với anh không phải là để cùng anh hồi tưởng quá khứ hay cảm thán hiện tại.” Gió nhẹ thổi tung những sợi tóc của cô, cô khẽ nheo mắt nhìn anh, nói “Tôi thực sự không muốn có thêm bất kỳ tiếp xúc nào với anh nữa. Lúc nãy ở chỗ thang máy, xung quanh còn có những người khác, ở đây lại là nơi công cộng, tôi không muốn làm ầm lên quá khó coi, bất đắc dĩ mới cùng anh lên đây. Chỉ là tôi thực sự khẩn cầu anh, đừng đột ngột xuất hiện nữa, mang đến cho tôi những phiền phức không đáng có.”


Bất đắc dĩ.


Phiền phức không đáng có.


Lâu Hoài nghĩ, cô thực sự đã đủ bình tĩnh và tỉnh táo.


Nhưng một mặt nó cũng giải đáp thắc mắc cho anh. Lúc nãy ở tầng 23, anh quả thực hành động có chút không đúng, không hỏi qua ý kiến của cô mà trực tiếp cưỡng ép đưa người lên lầu, đối với một khởi đầu mang mục đích xin lỗi như anh mà nói, thực sự không mấy tốt đẹp. Nhưng may mắn là Ứng Đề vẫn cùng anh lên đây, dù không mấy cam tâm tình nguyện nhưng ít nhất cũng không quá gay gắt.


Ngay khi anh còn đang ôm tâm lý cầu may, ôm suy nghĩ rằng cô cũng không thực sự chán ghét mình đến thế, thì cô đã dùng lời nói giáng cho anh một đòn chí mạng.


Đối với anh, cô thực sự không còn một chút tình cảm nào nữa rồi.


Có chăng chỉ là sự vô tình.


Vị trí lồng ngực của Lâu Hoài bỗng đau nhói không rõ lý do.


Anh hỏi: “Bây giờ tôi xuất hiện trước mặt em, thứ mang lại được chỉ còn là phiền phức thôi sao?”


Ứng Đề gật đầu, nói phải: “Vì đặc thù nghề nghiệp, định sẵn là một số hành vi, một số mối quan hệ xã giao bình thường của tôi luôn bị người khác chú ý. Tôi rất không hy vọng, trong lúc tôi đang bận rộn với công việc, còn phải trích ra một phần sức lực khác để xử lý sự chú ý của truyền thông bên ngoài.”


Nói tóm lại, cô không muốn cô và anh bị chụp ảnh được, từ đó gây ra những cuộc thảo luận không cần thiết trên mạng.


Lâu Hoài im lặng hồi lâu, nói: “Xin lỗi, điểm này là tôi cân nhắc không chu toàn, em yên tâm, phía truyền thông tôi sẽ thu xếp ổn thỏa.”


Ứng Đề nói: “Không cần thiết phải phiền phức như vậy, chỉ cần anh không xuất hiện trước mặt tôi, thì sẽ không có nguy cơ bị chụp được. Tôi nghĩ điểm này đối với anh mà nói không hề khó.”


Không hề khó?


Lâu Hoài nghĩ, cái đó quả thực là quá khó, thậm chí còn khó hơn cả lên trời.



Anh nói: “Em và tôi, chúng ta nhất định phải cả đời không qua lại với nhau như thế này sao?”


Ứng Đề hơi nhíu mày nhìn anh: “Chẳng lẽ không phải sao? Năm đó chúng ta chẳng phải đã đạt được sự đồng thuận rồi sao? Tại sao bây giờ anh lại lật lọng?”


Cô tung ra một chuỗi ba câu hỏi ngược lại, cứ thế nhẹ nhàng giáng xuống người anh.


Đôi lông mày của Lâu Hoài nhíu chặt lại, so với sự thấp thỏm và bất an khi mới đến lúc nãy, hiện tại anh thấy mình bất lực nhiều hơn.


Bất kể anh nói gì, Ứng Đề luôn có những lời lẽ để phản bác.


Quan trọng là, câu nào cô nói cũng có lý, mà anh thì hoàn toàn không có chỗ để biện minh.


Lâu Hoài nói: “Nếu như tôi hối hận rồi thì sao?”


Ứng Đề lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi?”


“Sao lại có thể không liên quan? Cho dù chúng ta đã chia tay, thì đó cũng là mối quan hệ người yêu cũ.”


Lâu Hoài không nghĩ ra được lời lẽ nào khác, đặc biệt là dưới thái độ cứng rắn, không lay chuyển này của Ứng Đề.


Dù biết rõ những lời này thốt ra, mối quan hệ vốn dĩ đã không mấy sáng sủa giữa anh và Ứng Đề chỉ có thể càng thêm bấp bênh, nhưng anh thực sự không còn cách nào khác.


Cho dù là lấy trứng chọi đá, anh cũng chỉ có thể thử một phen.


Ứng Đề nói: “Vậy sao? Vậy anh đã từng nghe qua một câu nói chưa?”


Lâu Hoài cau mày nhìn cô.


Ứng Đề nói: “Một người yêu cũ đủ tư cách thì nên giữ khoảng cách, đừng làm phiền đến nhau.”


Lâu Hoài nghiến chặt răng, nắm chặt nắm đấm, mới có thể ép ngọn lửa giận trong lòng xuống. Anh biết trong tình cảnh này, vào lúc này, anh không có lý do gì để giận dữ, nhưng anh vẫn không nhịn được, đặc biệt là sau khi Ứng Đề nói xong câu đó, còn nhìn anh bằng ánh mắt đầy khiêu khích.


Anh cực lực kiềm chế cảm xúc của mình, một hồi lâu sau mới nói: “Ứng Đề, xin lỗi, điểm này tôi thực sự không làm được.”



Ứng Đề nói: “Không làm được thì từ từ mà học, đừng có tùy tiện áp đặt tình cảm cá nhân của anh lên người tôi khi chưa được tôi cho phép, điều này sẽ khiến tôi rất khó xử.”


Nói xong, dường như cô cũng không muốn tiếp tục nói chuyện với anh nữa, cô quay người định bỏ đi.


Lâu Hoài khó khăn lắm mới đưa được người đến một nơi yên tĩnh, theo như thái độ hiện tại của cô, lần sau có tìm được cơ hội thích hợp như thế này nữa hay không cũng khó nói, thậm chí hơn thế nữa, giữa anh và cô có lần sau hay không vẫn còn là một ẩn số.


Cùng một phương pháp, anh không thể dùng đến hai lần.


Lâu Hoài nhanh chân đuổi theo cô, rồi không nói một lời mà nắm lấy cổ tay cô.


Ứng Đề không ngoảnh đầu lại, chỉ dùng sức rút tay về, thế nhưng Lâu Hoài đã dùng lực, cô căn bản không rút về được. Vùng vẫy hai lần, cô từ bỏ, chuyển sang nói: “Lâu Hoài, nhất thiết phải làm đến mức khó coi thế này sao?”


Phản ứng đầu tiên của Lâu Hoài là: “Cuối cùng em cũng không gọi tôi là anh Lâu nữa rồi?”


Anh cười có chút thảm bại: “Từng tiếng ‘anh Lâu’ lúc nãy của em chẳng khác nào đâm dao vào tim anh. Chẳng lẽ ở chỗ em, anh đến cả một người bạn cũ cũng không bằng, chỉ có thể là người lạ thôi sao?”


Ứng Đề hơi ngẩng đầu, nói: “Anh đã biết rồi còn hỏi cái gì nữa?”


Lâu Hoài nhìn chằm chằm vào bàn tay bị mình nắm chặt.


Hơn một năm nay cô gầy đi rất nhiều, cổ tay càng thêm mảnh khảnh, rất giống với dáng vẻ năm đó khi anh đưa cô từ Lâm Thành về, cũng gầy yếu như vậy. Rõ ràng một giây trước còn đang rất giận dữ, còn đang rất tuyệt vọng, nhưng nhìn cổ tay gầy nhỏ của cô, ánh mắt dời lên trên, lúc này mới phát hiện, cả người cô cũng gầy sọp đi.


Cô vốn thuộc kiểu người khung xương nhỏ, có thể giấu được thịt, cho dù có tăng chút cân thì bình thường cũng không dễ nhận ra. Trong giới phim ảnh để lên hình đẹp, rất nhiều diễn viên ngôi sao buộc phải điên cuồng giảm cân. Lúc mới ở bên nhau, Ứng Đề cũng từng tiết chế ăn uống, nhưng anh không cho, cô cũng nghe lời, vẫn ăn uống bình thường, tuy ăn vẫn không nhiều nhưng ít ra trông người cũng có chút sức sống.


Hơn một năm nay, anh lúc nào cũng có thể biết được hiện trạng của cô, cũng đã xem không ít video và hình ảnh của cô, nhưng chỉ đến khoảnh khắc nhìn thấy người thật, anh mới biết được sự thay đổi từ trong ra ngoài của Ứng Đề sau khi thoát khỏi anh.


Mà sự cảm nhận của anh về việc Ứng Đề đã hoàn toàn rời khỏi thế giới của mình lại có một tầng cảm giác sâu sắc hơn.


Cảm giác đau nhói ở tim lại ập đến, Lâu Hoài nén đau, vẫn không có ý định buông cô ra, chỉ nắm chặt cổ tay cô, nhưng khi mở lời lại, giọng anh trầm xuống rõ rệt: “Ứng Đề, tôi không biết, tôi chỉ biết là tôi quan tâm em, tôi muốn nhận lỗi với em, tôi còn muốn theo đuổi em về lại bên mình.”


Trong giọng nói của anh mang theo sự hối hận nồng đậm, còn có cả sự khẩn cầu khôn xiết.


“Năm năm thời gian bên nhau vẫn là quá ngắn ngủi. Hơn một năm nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều mới dần hiểu ra rằng, điều tôi muốn là có một tương lai lâu dài và ổn định với em.”


Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Story Chương 66
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...