Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm

Chương 56


Ngày Ứng Đề nhận được thông báo đã vượt qua vòng phỏng vấn chương trình tạp kỹ, cũng đúng lúc đang chụp ảnh quảng bá cho một bộ phim cổ trang.


Trong lúc tạm nghỉ giữa buổi chụp, Triệu Lượng đã báo tin này cho cô: “Trợ lý của nhà sản xuất Ngô vừa nhắn tin rồi, bảo chúng ta thứ sáu tuần này qua ký hợp đồng.”


Ứng Đề hơi bất ngờ vì mình lại được chọn, đặc biệt là trong tình cảnh hôm đó có cả Lâu Như Nguyện ở đấy. Sau khi trò chuyện với Lâu Như Nguyện ngày hôm ấy, cô đã về tìm hiểu tin tức trong giới và biết được chương trình này cũng có vốn đầu tư của Lâu Như Nguyện.


Phản ứng đầu tiên của cô là chương trình này coi như hỏng rồi. Bởi lẽ, cuộc trò chuyện hôm đó cũng chẳng mấy vui vẻ.


Giờ biết tin được chọn, cô cảm thấy thực sự bất ngờ và vui mừng. Cô khẽ nói: “May quá.”


May mà được chọn. Kịch bản tiếp theo vẫn chưa có gì chắc chắn, nếu trong thời gian này cứ mãi không có việc làm, đối với cô đó thực sự là một sự giày vò.


Triệu Lượng hào hứng: “Thế thì tốt quá rồi. Trước đây em cứ quá trầm lặng, không biết cách lấy lòng người khác. Dù sao thì chương trình giải trí cũng là một cơ hội để mở rộng độ nhận diện, chúng ta phải nắm bắt cho tốt.”


Ứng Đề gật đầu: “Em biết mà.”


“Vậy anh sẽ để trống lịch ngày kia, chúng ta qua đó ký hợp đồng.”


Hai ngày sau, cô và Triệu Lượng đến công ty của nhà sản xuất Ngô.


Vào lúc chiều muộn, khu văn phòng rất yên tĩnh. Ứng Đề và Triệu Lượng làm thủ tục đăng ký xong thì ngồi đợi ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh. Ánh nắng buổi chiều rực rỡ, Triệu Lượng đứng bên cửa sổ sát đất nhìn ra ngoài, quan sát một lúc, anh ta bỗng nói: “Hay là chúng ta thành lập một phòng làm việc riêng đi?”


Hợp đồng quản lý của Ứng Đề hiện đang thuộc công ty Tinh Ngu. Tinh Ngu được coi là “ông lớn” trong giới giải trí. Năm đó, việc cô ký hợp đồng với công ty này là do Lâu Hoài sắp xếp. Anh có chút quen biết với ông chủ ở đây, mà giới giải trí vốn là nơi quan hệ và quyền lực vô cùng phức tạp, có “cây đại thụ” để dựa dẫm thì đương nhiên sẽ dễ dàng phát triển hơn.


Những năm qua, nhờ mối quan hệ của Lâu Hoài, cô ở Tinh Ngu rất tự do. Có nhận phim hay không, muốn đóng phim gì, hoàn toàn dựa vào sở thích của cô. Tinh Ngu cơ bản không bao giờ quản thúc, trái lại, thỉnh thoảng có những dự án lớn, phía công ty còn cử người đến hỏi xem cô có muốn nhận hay không.


Phải thừa nhận rằng, những năm đó cô thực sự đã sống rất tự do. Các ngôi sao trong giới, dù đã leo lên đến hạng siêu sao hạng A, nhưng vì vướng bận hợp đồng với công ty quản lý nên thường không được nhận phim bên ngoài, trái lại phải đóng những bộ phim “cây nhà lá vườn” để dìu dắt người mới. Thậm chí, để có được một vai diễn, họ không thể không tham gia hết buổi tiệc này đến buổi tiệc khác, khom lưng uốn gối trước những nhà đầu tư, hoàn toàn mất đi vẻ hào nhoáng thường thấy.


Và những khó khăn đó, Ứng Đề chưa bao giờ phải nếm trải.


Giờ đã chia tay với Lâu Hoài, cô cũng phải bắt đầu hoạch định công việc tương lai của mình. Ít nhất, con đường sau này sẽ không còn suôn sẻ như trước.


Cô hỏi: “Hợp đồng với Tinh Ngu còn mấy năm nữa?”


Triệu Lượng gãi đầu, có chút ngượng ngùng: “Mấy hôm trước anh lật lại bản hợp đồng đó mới phát hiện, trên đó hoàn toàn không ghi thời hạn, chỉ ghi là em muốn ký bao nhiêu năm thì ký.”


Hợp đồng năm đó là do đích thân Lâu Hoài xem qua. Lúc ấy Ứng Đề vẫn chưa hiểu rõ những chuyện này, Lâu Hoài gật đầu nghĩa là không có vấn đề gì nên cô cũng không xem kỹ, càng không bao giờ nghĩ đến chuyện liệu anh có bán đứng mình hay không. Bởi lẽ trong lúc cô đơn, yếu đuối nhất năm đó, người duy nhất cô có thể tin tưởng chỉ có anh.


Giờ nghe thấy điều này, lòng Ứng Đề ít nhiều cũng có những gợn sóng. Cô nói: “Vậy trước tiên cứ hỏi bên Tinh Ngu xem chúng ta có thể tự thành lập phòng làm việc riêng, rồi liên kết dưới danh nghĩa của họ hay không.”


Triệu Lượng hơi ngạc nhiên: “Không hủy hợp đồng sao?”


Ứng Đề lắc đầu: “Giới này chỉ lớn chừng đó thôi. Anh cũng nói rồi đáy, những năm qua em đóng phim quá tùy hứng, tiếp theo nếu muốn độc lập ra ngoài tìm tài nguyên thì sẽ rất khó khăn, cuối cùng vẫn phải ký hợp đồng với một công ty khác thôi.”


Giới giải trí mỗi năm chỉ có vài người nổi bật lên được, mà đằng sau họ không thể thiếu sự lăng xê của các nhà đầu tư. Đặc biệt là những năm gần đây, khi nguồn vốn đổ vào giới giải trí ngày càng nhiều, việc chỉ dựa vào nỗ lực cá nhân để tìm được chỗ đứng gần như là điều không thể. Không có tài nguyên, không có quan hệ, nói không chừng ngay cả một cơ hội chạy vai quần chúng ở Hoành đ**m cũng không với tới được.


Triệu Lượng không khỏi cảm thán: “Ứng Ứng, em thực sự trưởng thành rồi. Anh cứ ngỡ em sẽ vì mối quan hệ với người kia mà trực tiếp hủy hợp đồng luôn chứ.”


Ứng Đề bình thản: “Bây giờ không phải là lúc hành động theo cảm tính.”


Đang nói chuyện thì trợ lý của nhà sản xuất Ngô đi tới báo tin mời họ vào. Trợ lý đưa họ đến một phòng họp, rót nước rồi xin phép rời đi.


Triệu Lượng tiếp tục chủ đề: “Vậy nếu bên Tinh Ngu biết chuyện giữa em và người kia rồi làm khó em thì sao?”


Ứng Đề đáp: “Thế thì đến lúc đó hãy tính. Nếu chỉ là những điều khoản thông thường trong giới thì chúng ta cũng không còn cách nào khác, nếu quá khắt khe thì sẽ thương lượng lại.”


Triệu Lượng cười cô: “Này, Ứng Ứng, em thay đổi rồi, trở nên ‘đời’ hơn rồi đấy.” Sau đó anh ta đổi giọng: “Nhưng anh thích, ‘đời’ có nghĩa là có tham vọng, mà người phụ nữ có tham vọng thì rất quyến rũ.”


Ứng Đề cười khổ: “Chẳng còn cách nào, đứng dưới mái hiên người ta, không thể không cúi đầu.”


Đang nói chuyện thì ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, nghĩ là nhà sản xuất Ngô đến, Triệu Lượng ra mở cửa, Ứng Đề cũng đứng dậy khỏi ghế.


Nhưng điều khiến cô kinh ngạc là, người đến ngoài nhà sản xuất Ngô, còn có Lâu Như Nguyện và… Chu Tự.


Lâu Như Nguyện xuất hiện ở đây cô không hề bất ngờ chút nào, nhưng cô thực sự không hiểu tại sao Chu Tự cũng có mặt. Theo cô được biết, trong số nhiều lĩnh vực mà Quỹ đầu tư EN tham gia, không hề có mảng giải trí.


Nhưng hôm nay dù sao cũng là ngày ký hợp đồng, trước mắt chuyện gì quan trọng hơn, trong lòng cô tự biết rõ. Vì vậy, cô chỉ gật đầu với Chu Tự, coi như chào hỏi.


Vừa ngồi xuống, nhà sản xuất Ngô cũng rất dứt khoát, không giới thiệu Lâu Như Nguyện và Chu Tự với cô, chỉ lấy hợp đồng đưa cho cô.


Nhà sản xuất Ngô nói: “Cô xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên.”


Cô xem chậm và cũng xem rất kỹ, từng điều khoản một đều được đọc qua qua, đặc biệt là điều khoản vi phạm hợp đồng, cô xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, lúc này mới đưa cho Triệu Lượng. Triệu Lượng đọc kỹ hai lần, gật đầu với cô.


Ứng Đề ký tên và ấn dấu tay vào góc dưới bên phải trang cuối cùng.


Hợp đồng có hai bản, một bản cô giữ, một bản giao cho nhà sản xuất Ngô. Nhà sản xuất Ngô nhận lấy, xem xét rồi nói: “Vậy mong chờ sự hợp tác vào giữa tháng này, tôi còn chút việc, đi trước một bước, mọi người cứ từ từ trò chuyện.”


Mọi người?


Sau khi nhà sản xuất Ngô rời đi, phòng họp rơi vào sự im lặng ngắn ngủi.


Ứng Đề nhìn Lâu Như Nguyện và Chu Tự ngồi đối diện, quả thực không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Cô không nhớ là mình có hẹn với hai người này.


Triệu Lượng cũng khó hiểu y hệt, nhưng Ứng Đề không nói gì nên anh ta cũng giữ im lặng.


Một lát sau, vẫn là Lâu Như Nguyện lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc này trước: “Tôi đầu tư vào chương trình này, nhưng nguồn vốn hiện tại hơi eo hẹp nên đã kéo Chu Tự vào cùng.”


Chu Tự tham gia cũng có nghĩa là kéo theo Quỹ đầu tư EN sau lưng anh ta, mà một trong những người sáng lập EN lại là Lâu Hoài. Nói trắng ra là loanh quanh một hồi, dù cô có chia tay với Lâu Hoài thì vẫn không thể thoát khỏi sự liên quan đến anh.



Vẻ mặt Ứng Đề bình tĩnh, không có phản ứng gì quá lớn với chuyện này.


Nói thật lòng, Chu Tự có chút hụt hẫng.


Vốn tưởng Lâu Như Nguyện nói như vậy, Ứng Đề sẽ tức giận, thậm chí nói không chừng cô sẽ hủy hợp đồng ngay tại chỗ.


Cô đã quyết tâm chia tay Lâu Hoài đến thế, ngay cả nhà cũng bán, còn chuyển một nửa số tiền bán nhà cho Lâu Hoài, chắc hẳn là không muốn có bất kỳ dây dưa nào với anh nữa. Nhưng mới chia tay chưa được bao lâu, chương trình tạp kỹ cô tham gia lại có công ty của Lâu Hoài đầu tư, trong lòng chắc chắn là không vui rồi.


Chu Tự nghĩ như vậy, cho nên anh ta không để nhà sản xuất Ngô giới thiệu bọn họ trước, mà để Ứng Đề ký hợp đồng xong xuôi đã.


Nói thật lòng, anh ta rất muốn xem phản ứng của Ứng Đề.


Nhưng sự bình tĩnh của Ứng Đề vượt quá dự đoán của anh ta.


Thế là, kẻ vốn chuẩn bị ngồi xem kịch hay như anh ta, lúc này bỗng dưng cảm thấy mình lại trở thành kịch hay trong mắt người khác.


Chu Tự nghĩ, có phải mình giống thằng hề quá không.


Anh ta hắng giọng, nói: “Ứng Đề, dù sao cô cũng cho chút phản ứng đi chứ.”


Ứng Đề suy nghĩ một chút, rồi đưa tay về phía anh ta, nói: “Hợp tác vui vẻ?”


Triệu Lượng bên cạnh đúng lúc đang uống nước, nghe thấy câu này, phụt một tiếng, nước phun hết ra ngoài.


Cả ba người đều không hẹn mà cùng nhìn về phía anh ta, vẻ mặt Ứng Đề còn khá hòa nhã, hai người kia thì mặt lạnh tanh, đặc biệt là Chu Tự, ánh mắt anh ta như muốn băm vằm Triệu Lượng ra thành trăm mảnh ngay tại chỗ.


Triệu Lượng ngại ngùng cười: “Xin lỗi, bỏ qua tôi đi, mọi người cứ tiếp tục, tiếp tục.”


Triệu Lượng rút khăn giấy lau bàn, lau sạch vệt nước trên bàn rồi ngồi một bên im thin thít.


Chu Tự bắt tay Ứng Đề, nói: “Cô khách sáo rồi.”


Ứng Đề nói: “Anh có thể đầu tư vào chương trình này chứng tỏ anh rất kỳ vọng vào nó, tôi còn phải cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội làm việc này.”


Chu Tự và Lâu Như Nguyện nhìn nhau, cả hai đều nhướng mày.


Lần này Chu Tự đầu tư vào chương trình tạp kỹ này thuần túy là vì Lâu Như Nguyện tìm đến anh ta, bảo là thiếu chút vốn, nhờ anh ta giúp, anh ta cũng chẳng thiếu chút tiền đó, còn định chuyển thẳng cho cô ấy là xong, kết quả Lâu Như Nguyện nói đã báo trước với Lâu Hoài rồi, lần đầu tư này phải lấy danh nghĩa Quỹ đầu tư EN.


Mấy năm nay, giới tài chính đầu tư không ít vào giới giải trí, mấy năm trước náo nhiệt nhất là điện ảnh, bao nhiêu bộ phim cháy vé doanh thu khủng, đằng sau lưng đều có bóng dáng tư bản chằng chịt phức tạp.


Nhưng tâm tư Lâu Hoài không đặt ở đây, Chu Tự cũng chẳng hứng thú gì với giới giải trí.


Chỉ là lần này Lâu Như Nguyện đề xuất, Chu Tự mới nghĩ vậy thì tìm hiểu một chút xem sao, đúng lúc Ứng Đề chẳng phải cũng ở trong cái vòng tròn này sao, dù cô và Lâu Hoài đã chia tay, nhưng chuyện tình cảm ai mà nói trước được, nhỡ đâu ngày nào đó tình cũ không rủ cũng tới thì sao?


Bất kể thế nào, giúp được thì vẫn phải giúp.


Khéo làm sao, chương trình tạp kỹ mà Lâu Như Nguyện muốn đầu tư lần này, trong danh sách phỏng vấn lại có Ứng Đề.


Nhà sản xuất Ngô cứ do dự mãi giữa Ứng Đề và một nữ minh tinh khác.


Chu Tự dứt khoát giúp ông ta đưa ra lựa chọn.


Chính là muốn chọn Ứng Đề.


Thế nên mới có cuộc gặp mặt hôm nay.


Chu Tự im lặng một lúc, rồi cười ha hả cho qua chuyện: “Đều là bạn bè cả, cho dù cô và…” Anh ta cười một cái “Tôi và cô đều quen biết bao nhiêu năm rồi, có thể cùng tham gia một dự án, trước đây tôi còn chưa từng nghĩ tới, đây chẳng phải là đúng lúc bắt kịp chuyến đò sao.”


Câu trả lời này của anh ta coi như xác thực suy đoán của Ứng Đề, cô nói: “Vẫn phải cảm ơn anh, sau này…”


Cô vốn định nói sau này có chỗ nào cần đến cô, cứ việc nói. Nhưng lời đến bên miệng lại không biết phải nói tiếp thế nào.


Chu Tự có thể vì giao tình trước đây, có thể nể mặt Lâu Hoài mà cho cô một cơ hội hợp tác. Nhưng đổi lại là cô, với năng lực hiện tại của cô thì thật sự chẳng có gì để báo đáp lại cả.


Lần đầu tiên Ứng Đề cảm thấy, đúng là phải làm việc cho thật tốt.


Trước đây cô quả thực đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi.


Cô ngừng lời, cười cười với Chu Tự.


Chu Tự xoa dịu bầu không khí: “Thật sự đừng khách sáo như vậy, chỉ là sau này đừng không nghe điện thoại của tôi là được.”


Anh ta còn có chút tủi thân: “Ngày Tết mà ngay cả điện thoại của tôi, cô cũng không nghe.”


Triệu Lượng ngồi bên cạnh trố mắt nhìn.


Không phải chứ, đây là đang làm nũng sao?


Ứng Đề biết cuộc điện thoại anh ta nhắc đến là chuyện hồi Tết, cô nói: “Xin lỗi nhé, đợt đó bận việc gia đình.”


Chu Tự tự nhiên biết đây là cái cớ, cho dù có bận thế nào, sau đó gọi lại cũng được mà, nhưng Ứng Đề thì không, chứng tỏ lúc đó cô đoán được anh ta tìm cô là để nói chuyện về Lâu Hoài, nên dứt khoát không nghe.


Chu Tự nói: “Cô và cậu ấy, là chuyện của hai người, tôi và cô là chuyện của chúng ta, tôi vẫn rất muốn làm bạn với cô, sau này đừng có không nghe điện thoại của tôi nữa đấy.” Cuối cùng còn nhắc thêm một câu, “Wechat và điện thoại cũng đừng xóa nhé, cậu ấy đắc tội cô, chứ tôi thì không có.”


Ứng Đề cúi đầu cười, nói: “Được, cảm ơn anh đã nguyện ý làm bạn với tôi.”


Chu Tự: “…”


Hồi lâu sau, anh ta mới rặn ra được một câu: “Dù sao thêm bạn cũng là thêm một con đường, nếu lần đầu tư này kiếm được tiền, nói không chừng tương lai tôi sẽ thử đầu tư sang mảng này xem sao, cô làm việc trong giới này bao nhiêu năm, hiểu biết chắc chắn nhiều hơn tôi, đến lúc đó nói không chừng còn phải phiền cô tham mưu giúp tôi.”


Ứng Đề cũng không khách sáo nói: “Nếu có chỗ nào cần tôi, anh cứ việc nói.”


Lúc này Chu Tự mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Vậy sau này thường xuyên liên lạc.”



Nói ngon nói ngọt mãi, coi như cũng giành được chút ấn tượng tốt ở chỗ Ứng Đề, Chu Tự mãn nguyện kết thúc cuộc gặp mặt lần này.


Bốn người bước ra khỏi tòa nhà văn phòng.


Lâu Như Nguyện phải về công ty, Chu Tự đi cùng cô ấy, Ứng Đề dõi mắt nhìn theo họ rời đi, lúc này mới cùng Triệu Lượng đi về phía bãi đậu xe ở hướng khác.


Lên xe, Ứng Đề tựa lưng vào ghế, không biết đang suy nghĩ gì.


Triệu Lượng thắt dây an toàn, cũng không vội lái xe, cân nhắc một lúc mới nói: “Nếu không muốn nhận chương trình này lắm, bây giờ chúng ta đổi ý vẫn còn kịp.”


Ứng Đề nhìn sang anh: “Tại sao lại không muốn nhận?”


“Chu Tự… đầu tư vào chương trình này, nói không chừng sắp tới sẽ chạm mặt với người kia nhiều đấy.”


Triệu Lượng vẫn luôn cảm thấy, Chu Tự sẽ không vô duyên vô cớ đầu tư vào chương trình này, Lâu Hoài chắc chắn là biết chuyện, không phản đối, ngược lại còn đồng ý, e rằng là ngầm thừa nhận rồi.


Ứng Đề ngược lại khá bình tĩnh, nói: “Đừng nghĩ nhiều thế, hợp đồng đã ký rồi, số tiền vi phạm hợp đồng trên đó chúng ta đền không nổi đâu. Em vừa nãy là đang nghĩ, bộ phim tiếp theo nên nhận cái gì.”


Triệu Lượng không tin: “Em thật sự không bài xích sao?”


“Em bài xích cái gì? Có thù với tiền sao? Hơn nữa ê-kíp sản xuất chương trình này của nhà sản xuất Ngô xưa nay đều có tiếng tăm trong giới, tại sao em lại tự gây khó dễ với việc mở rộng độ phủ sóng của mình chứ?”


“…” Được rồi, là anh ta lo xa quá.


Triệu Lượng nói: “Phim tiếp theo cứ từ từ chưa cần vội, kịch bản anh vẫn đang xem, hơn nữa tháng sau bộ cổ trang em quay năm ngoái sắp chiếu rồi, đến lúc đó xem phản ứng thế nào, nếu phản ứng thị trường tốt, không thiếu kịch bản hay tìm tới cửa đâu.”


Ứng Đề gật đầu: “Hy vọng thuận lợi một chút.”


Triệu Lượng vừa xoay vô lăng, vừa nói: “Đương nhiên là thuận lợi, thuận lợi bao nhiêu năm nay rồi, sau này cũng sẽ đều thuận buồm xuôi gió thôi.”


Ứng Đề tựa vào ghế, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.


Nắng chiều vẫn rực rỡ tươi đẹp, giống như con đường rộng lớn trước mắt, chiếc xe chạy êm ru trên đó, vậy mà cũng khiến người ta cảm thấy, cuộc đời tương lai cũng sẽ là một con đường bằng phẳng, một đại lộ thênh thang.


Bên này Chu Tự lên xe, anh ta thắt dây an toàn, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, quay đầu nhìn Lâu Như Nguyện ở ghế sau, nói: “Vừa nãy biểu hiện của em có phải tích cực quá rồi không?”


Lâu Như Nguyện khoanh tay, lạnh nhạt buông một câu: “Nói là l**m cẩu* cũng không ngoa.”


(*) l**m cẩu: kẻ nịnh bợ/lụy tình


Chu Tự nghe xong có chút tổn thương: “Đổi từ khác đi, chị gái.”


Lâu Như Nguyện nghe tiếng “chị gái” này, xoa xoa cánh tay: “Nói chuyện cho đàng hoàng.”


Chu Tự thật sự trở nên nghiêm túc, nói: “Em đây là đang chừa đường lui cho em trai chị đấy, nhỡ đâu sau này cậu ấy hối hận muốn theo đuổi lại người ta, chỗ em đây ít nhất cũng là một điểm xuất phát không tồi.”


Lâu Như Nguyện có chút dè bỉu: “Bản thân cậu vẫn còn là cẩu độc thân, lại đi lo lắng chuyện của nó.”


“Hì hì, anh em hạnh phúc chính là hạnh phúc của em, con người em ấy mà, chỉ thích xem người khác yêu đương thôi.”


“…”


Nói nhiều rồi, không khí nóng lên, Chu Tự khó tránh khỏi hóng hớt chuyện của cô ấy: “Em độc thân, chị gái chị chẳng phải cũng thế sao, yêu đương mấy người rồi cũng chẳng thấy chị chốt hạ ai.”


Lâu Như Nguyện nói: “Cậu có vẻ thích lo chuyện bao đồng quá nhỉ.”


Chu Tự nhìn cô ấy qua gương chiếu hậu nói: “Cũng phải tùy người chứ, đâu phải ai em cũng quan tâm thế đâu.”


Lâu Như Nguyện không thèm để ý đến anh ta, nói: “Lái xe đi, lát nữa tôi còn cuộc họp.”


“Chậc, hai chị em nhà chị thật là, suốt ngày chỉ có công việc với họp hành, nhạt nhẽo.”


Miệng tuy oán thầm, nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn lùi xe ra khỏi hầm để xe, lái về phía phố Tài chính.


Hai mươi phút sau, xe đến tòa nhà A phố Tài chính, xe vừa dừng hẳn, Chu Tự đang định xuống xe mở cửa cho Lâu Như Nguyện để thể hiện sự ga lăng của mình, kết quả Lâu Như Nguyện rất dứt khoát tự mở cửa đi luôn.


Chu Tự ngẩn người, khóa cửa xe, sải bước chạy theo cô ấy.


Vào thang máy, anh ta ấn tầng 36 và tầng 42, lúc thang máy đi lên, anh ta nói: “Chương trình tạp kỹ lần này để em theo dõi cho, nghe Lâu Hoài nói bên mảng livestream chị bận tối mặt, chị không cần bớt chút thời gian lo bên này nữa đâu.”


Lâu Như Nguyện ngẩng đầu khỏi điện thoại nhìn anh ta một cái, hồi lâu sau, thốt ra một câu đầy ẩn ý: “Muốn tiếp tục làm l**m cẩu à?”


“Không phải.”


“Cậu rảnh rỗi lắm à, hay là thích đi hóng hớt trong chuyện tình cảm của người khác?”


Lâu Như Nguyện bình thường cực kỳ lạnh lùng, thuộc kiểu người không muốn nói nhiều, sao hôm nay lại khác thường thế, hơn nữa lại khác thường với chuyện của em trai mình như vậy, Chu Tự nói: “Mấy năm nay Lâu Hoài cũng chỉ giữ lại có mỗi một người này, trước đây lúc ở New York, còn vì chuyện này mà uống rượu với em, giờ thì chia tay rồi, nhưng sau này ra sao thì chẳng ai dám chắc, hơn nữa, em rất ngưỡng mộ Ứng Đề, cho dù không có Lâu Hoài, em cũng rất sẵn lòng làm bạn với cô ấy.”


Lâu Như Nguyện nhìn anh ta như nhìn kẻ ngốc.


Chu Tự bị nhìn đến phát hoảng, may mà tầng 36 rất nhanh đã đến, Lâu Như Nguyện rời khỏi thang máy.


Khoảnh khắc cửa khép lại, Chu Tự bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, anh ta nghĩ thầm, năm đó Lâu Như Nguyện và người bạn trai kia yêu nhau chết đi sống lại, bất chấp tất cả, dù bạn trai dưới sự uy h**p dụ dỗ của nhà họ Lâu muốn chia tay với cô ấy, cô ấy cũng sống chết không chia tay, ngược lại còn muốn chống đối cả gia tộc họ Lâu, tuy rằng kết cục chống đối không tốt đẹp lắm, nhưng đều là người từng trải, sao đến chuyện tình cảm của Lâu Hoài, cô ấy lại không có sự đồng cảm đó nhỉ.


Chu Tự không hiểu.


Thang máy đến tầng 42, anh ta cũng chẳng nghĩ nữa, lắc lắc đầu, đi thẳng đến văn phòng Lâu Hoài.


Lúc anh ta đến, thì Lâu Hoài cũng vừa họp xong, có lẽ bận rộn mệt mỏi, việc đầu tiên anh làm khi vào văn phòng là nới lỏng cà vạt, còn về phần Chu Tự, coi như không nhìn thấy.


Chu Tự đi theo phía sau, chậc chậc hai tiếng: “Hôm nay tôi đi làm gì, đã nói trước với cậu rồi mà, không hỏi han chút nào sao?”


Lâu Hoài không nói gì, tự rót cho mình ly nước, sau đó vừa uống nước, vừa cúi đầu nhìn iPad trên bàn.



Anh ta cũng tự rót cho mình ly nước uống cho thấm giọng, lúc này mới nói: “Cô ấy biết tôi đầu tư vào chương trình đó, cũng chẳng có phản ứng gì, còn nói cảm ơn tôi đã cho cô ấy cơ hội làm việc lần này.”


Bàn tay đang lướt trên máy tính bảng của Lâu Hoài khựng lại trong thoáng chốc, sau đó lại tiếp tục như bình thường.


Cứ giả vờ đi.


Chu Tự thầm mắng vài câu, lại nói: “Tôi bảo cô ấy sau này đừng có không nghe điện thoại của tôi nữa, cũng đừng chặn hay xóa tôi, cô ấy đều nói được.”


Lúc nói lời này, Chu Tự cứ nhìn chằm chằm vào Lâu Hoài.


Quả nhiên, Lâu Hoài bên kia cuối cùng cũng chịu dời mắt khỏi iPad, nhìn về phía anh ta.


Chu Tự nghĩ, sao không giả vờ nữa đi, chẳng phải là để ý muốn chết sao.


Ai ngờ Lâu Hoài nhìn anh ta với ánh mắt bình tĩnh, nói: “Còn việc gì nữa không?”


Hả??


Phản ứng này sao không đúng lắm nhỉ?


Chu Tự nói: “À, cô ấy còn bảo, bảo tôi sau này có cần gì thì cứ tìm cô ấy.”


Lâu Hoài nói: “Nói xong rồi thì ra ngoài đi, tôi còn phải xem mấy tập tài liệu.”


Chu Tự: “???”


Anh ta còn lâu mới ra ngoài.


Hôm nay anh ta cất công chạy một chuyến, lại cất công chạy tới đây kể với anh những chuyện này, không phải để làm công cụ truyền tin, anh ta tới để khoe khoang mà.


Anh ta nói: “Cậu cũng đừng nản lòng, sắp tới tôi sẽ tiếp xúc với cô ấy không ít, đến lúc đó nói tốt cho cậu vài câu.”


Lâu Hoài liếc anh ta một cái: “Rảnh lắm à?”


Hả?


Sao hai chị em nhà này đều cảm thấy anh ta rảnh rỗi, hay lo chuyện bao đồng thế nhỉ.


Chu Tự nói: “Chẳng phải vẫn là chuyện của cậu sao, nếu không phải vì cậu, tôi đầu tư cái chương trình tạp kỹ này làm quái gì chứ?”


Lâu Hoài nói: “Phía Lâu Như Nguyện cần vốn, tôi bảo chị ấy liên hệ cậu, chứ không có ý bảo cậu đích thân tham gia vào.”


Được rồi, nói tới nói lui vẫn là lỗi của anh ta.


Chu Tự nói: “Được được được, là tôi lo chuyện bao đồng, là tôi làm ơn mắc oán, dù sao cũng là bạn gái cũ của cậu, người bị đá là cậu, đâu phải tôi, tôi nhọc lòng cái gì chứ.”


Anh ta đặt ly nước xuống, trước khi đi còn không quên nói: “Sắp tới tôi bận lắm, phải ngày ngày chạy theo cái chương trình này, ném cả đống tiền vào đó, dạo này cậu đừng có liên lạc với tôi nữa.”


Dứt lời, anh ta đóng sầm cửa một cái rõ kêu, đủ thấy đang tức tối đến nhường nào.


Văn phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại.


Lâu Hoài đứng bên bàn làm việc, suy tư một lúc, anh đặt ly nước xuống, vòng qua bàn làm việc, ngồi xuống ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình.


Khi bận rộn, thời gian luôn trôi qua rất nhanh, đợi đến khi anh rảnh rỗi trở lại, ngoài cửa sổ sát đất đèn hoa đã lên, khắp nơi rực rỡ sắc màu.


Anh nhìn thời gian ở góc trên bên phải, gần bảy giờ.


Anh ngồi một lúc, châm một điếu thuốc đi đến trước cửa sổ sát đất.


Hút được gần nửa điếu, điện thoại trên bàn vang lên, là cuộc gọi từ phía Tinh Ngu.


Số điện thoại này kể từ sau khi ký hợp đồng cho Ứng Đề năm đó, mấy năm nay số lần sáng lên chỉ đếm trên đầu ngón tay.


Anh nhìn chằm chằm một lúc, rồi bắt máy.


Giọng nói cười ha hả của ông chủ Tinh Ngu truyền tới: “Lâu tổng đang bận à? Có tiện nói chuyện không?”


Lâu Hoài ừ một tiếng, nói: “Tiện, ông nói đi.”


Ông chủ Tinh Ngu cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Hợp đồng của cô Ứng bên cậu có sắp xếp gì không?”


Nghe thấy câu này, Lâu Hoài rít sâu một hơi thuốc, rồi nhả ra, trong lòng anh nghĩ là, chẳng lẽ chia tay với anh bán nhà vẫn chưa đủ, bây giờ chuẩn bị rời khỏi Tinh Ngu luôn sao?


Cô thật sự muốn phân rõ ranh giới đến thế ư?


Lâu Hoài hỏi: “Bây giờ tình hình thế nào?”


Ông chủ Tinh Ngu cân nhắc một lúc rồi nói: “Người đại diện của cô Ứng chiều nay có hỏi tôi xem có thể mở phòng làm việc riêng được không, trước đây lúc ký hợp đồng, cậu nói không cần, giờ bên phía cô Ứng lại có ý tưởng khác, tôi hỏi qua ý kiến của cậu trước.”


Lâu Hoài nheo mắt: “Mở phòng làm việc riêng?”


Ông chủ Tinh Ngu nói: “Đúng vậy, bên phía cô Ứng hỏi tôi xem có thể treo tên trực thuộc bên này được không.”


Lâu Hoài bỗng cười một tiếng: “Họ không đề nghị hủy hợp đồng sao?”


Làng giải trí không có bí mật, mấy ngày nay, chuyện Ứng Đề và Lâu Hoài “toang” rồi, trong giới ít nhiều cũng có người nghe nói. Phía Tinh Ngu cũng không ngoại lệ.


Nhưng trong giới này chuyện tình cảm tan hợp là chuyện thường, hôm nay chia tay, ngày mai tái hợp cũng không chừng, cho nên Lâu Hoài không đưa ra ý kiến gì, mà Ứng Đề cũng không đề nghị hủy hợp đồng, ông ta đương nhiên cứ coi như không có chuyện gì xảy ra.


Cho dù chia tay thật, sau này thật sự không qua lại nữa cũng chẳng sao.


Nghệ sĩ dưới trướng công ty nhiều như vậy, thêm một Ứng Đề cũng chẳng là gì, cùng lắm là coi như một món nợ ân tình để đó, chỉ cần Ứng Đề không quá đáng, ông ta cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.



Ai ngờ, mấy ngày trôi qua, chưa đợi được câu nào của Lâu Hoài, ngược lại, lại đợi được phía Ứng Đề lên tiếng trước.


Thế nên ông ta lập tức hỏi ý kiến Lâu Hoài ngay.


Hiện tại nghe câu hỏi ngược lại này của Lâu Hoài, ông chủ Tinh Ngu cảm thấy, quả nhiên mình án binh bất động là đúng đắn.


Là chia tay rồi, nhưng Lâu Hoài không có ý đuổi cùng giết tận, nếu không cũng chẳng hỏi như thế.


Ông ta nói: “Không có, bên phía cô Ứng nói là liệu có thể thành lập một phòng làm việc riêng hay không.”


Lâu Hoài nói: “Vậy phiền ông cứ xem xét mà làm.”


Phiền?


Thật sự là lời nói quá khách sáo rồi.


Ông chủ Tinh Ngu nói: “Cái này còn phải xem ý của cậu, phía tôi thế nào cũng được.”


Lâu Hoài nói: “Sau này chuyện của cô ấy không cần hỏi qua tôi nữa, ông cứ làm việc theo quy trình.”


Ơ.


Thật sao?


Ông chủ Tinh Ngu nói đùa một câu: “Vậy tôi đành ký lại hợp đồng thôi, bản hợp đồng cũ lỏng lẻo quá, tôi cũng khó ăn nói với người dưới.”


Lâu Hoài gạt tàn thuốc, chậm rãi nhả khói nói: “Sao cũng được.”


“…”


Ông chủ Tinh Ngu bỗng chốc thấy khó xử.


Ông ta cân nhắc kỹ lưỡng một lúc rồi nói: “Phòng làm việc riêng cũng tốt lắm, bây giờ trong giới ai cũng làm cái này, cô Ứng treo tên chỗ tôi, tôi còn có thể nhận chút lợi nhuận chia chác, lỡ sau này cô ấy nổi tiếng, tôi cũng được hưởng chút súp thịt, tôi rất xem trọng cô Ứng đấy.”


Lâu Hoài nhàn nhạt ừ một tiếng.


Hiển nhiên là không có ý định tiếp tục nói chuyện nữa.


Ông chủ Tinh Ngu nghĩ, ý này tức là vẫn làm theo nguyện vọng của cô Ứng đúng không?


Ông ta trầm ngâm vài giây, nói: “Vậy cậu cứ bận việc, sau này bên phía cô Ứng có tình huống gì lớn, tôi sẽ lại làm phiền cậu.”


Lâu Hoài không lên tiếng, cũng không nói được, hay là không được, đợi một lúc, ông chủ Tinh Ngu cũng đại khái hiểu ý của Lâu Hoài rồi.


Nếu thật sự giống như lời nói trước đó, sau này chuyện của Ứng Đề không cần hỏi qua anh, vậy thì lúc này lẽ ra nên từ chối mới đúng.


Nhưng Lâu Hoài chỉ im lặng.


Ông chủ Tinh Ngu biết nên làm thế nào rồi, nói vài câu khách sáo, sau đó cúp điện thoại.


Một lúc lâu sau khi cuộc gọi kết thúc, Lâu Hoài cứ đứng dựa bên cửa sổ hút thuốc như thế.


Màn đêm đen kịt như mực, nhưng đèn đường lại sáng như ban ngày, ngay cả con phố kia cũng náo nhiệt lạ thường. Không giống như bên phía anh, vừa quay đầu lại, chỉ có văn phòng lạnh lẽo tịch mịch.


Một điếu thuốc cháy hết, anh cầm lấy áo vest trên giá, rời khỏi văn phòng.


Khi xe chạy trên con phố náo nhiệt rực rỡ ánh đèn, cảm giác cô độc lạnh lẽo đó lại ập đến với anh.


Trong lúc chờ đèn đỏ, anh hạ cửa sổ xe xuống, nhìn dòng người trên phố cách đó không xa. Trong tầm mắt, người đi đường có bạn bè, có người đi một mình, đương nhiên cũng có những cặp đôi.


Điểm chung duy nhất có lẽ là những người này đều đang cười. Dường như là cảm giác vui vẻ sau khi kết thúc một ngày bận rộn, có thể thả lỏng một chút.


Rất lâu về trước, anh cũng từng cùng Ứng Đề đi dạo trên con phố như thế này, giống như bao cặp đôi bình thường khác, thỉnh thoảng sẽ cúi đầu ghé tai thì thầm, nụ cười rạng rỡ.


Mà bây giờ, lại đi qua con phố như vậy. Anh chỉ có thể nhìn người khác.


Trong đầu có một khoảnh khắc thoáng qua những lời Chu Tự và ông chủ Tinh Ngu nói vài giờ trước.


Dạo này anh vẫn luôn cho rằng, phàm là chuyện gì có liên quan đến anh, Ứng Đề đều sẽ phủi sạch sành sanh, một chút quan hệ cũng không muốn dính dáng tới anh.


Dù sao thì căn nhà ở phố Tài chính cô cũng bán đi không chút do dự.


Nhưng lời của Chu Tự và ông chủ Tinh Ngu, lại khiến anh suy nghĩ.


Có phải anh đã quá không hiểu Ứng Đề rồi không.


Mấy năm nay, anh đã quen với việc cô ỷ lại vào anh, yêu anh, mà quên mất rằng, trong dòng chảy của thời gian, Ứng Đề cũng đang dần dần trưởng thành.


Cô trở nên biết cách đối nhân xử thế, biết cân nhắc lợi hại.


Chỉ là tất cả những điều này vốn dĩ đều không áp dụng lên người anh. Cho nên cô mới có thể vứt bỏ anh nhanh chóng đến vậy.


Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, phía sau xe truyền đến tiếng còi, Lâu Hoài thoát khỏi dòng suy nghĩ.


Anh lái xe về phía trước.


Trong đầu lại nghĩ. Tại sao anh không thể chính là cái “cân nhắc lợi hại” của Ứng Đề chứ.


So với cái chương trình tạp kỹ kia, so với cái phòng làm việc riêng gì đó, lợi ích anh có thể mang lại cho cô chẳng phải nhiều hơn sao?


Cô lại cố tình gạt anh ra khỏi sự cân nhắc lợi hại của mình.


Cô chán ghét anh đến thế sao?


Không có ai có thể trả lời Lâu Hoài, chỉ có màn đêm đen kịt vô tận


Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Story Chương 56
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...