Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Chương 50
Một ngày trước Tết Nguyên Tiêu, Ứng Đề đưa mẹ và em gái trở lại Bắc Thành.
Đương nhiên Ứng Cửu Đức và Ứng Du phản đối kịch liệt, khóc lóc om sòm đủ kiểu, Ứng Đề vốn tưởng mẹ sẽ mềm lòng, nhưng lần này thái độ cứng rắn của Lý Khai Giác khiến cô có chút bất ngờ.
Lý Khai Giác đang thu dọn hành lý, Ứng Cửu Đức ngăn cản bằng lời nói không được, liền động tay ôm lấy vali hành lý, sau đó dốc ngược xuống, quần áo vừa được sắp xếp và gấp gọn cứ thế rơi vãi đầy đất.
Ứng Cửu Đức nói: “Bà đi Bắc Thành cái gì, hai đứa con gái đủ lông đủ cánh rồi, không cần cái nhà này nữa, bà lớn tuổi rồi cũng học đòi chạy theo à?”
Giọng Lý Khai Giác khá bình tĩnh: “Nửa đời trước chăm sóc hai người đàn ông các người, nửa đời sau tôi muốn sống thật tốt với con gái của tôi.”
Nói trắng ra là muốn đi, muốn rời khỏi cái nhà này, Ứng Cửu Đức tức giận đến mức nhảy dựng lên: “Tôi không đồng ý, bà là vợ tôi, còn chưa ly hôn đâu, bà muốn bỏ chồng bỏ con đi một mạch, đến Bắc Thành hưởng phúc, tôi không đồng ý!”
Ứng Du ở bên cạnh cũng hùa theo: “Mẹ, con cũng không đồng ý.”
Lý Khai Giác nói: “Các người đồng ý hay không, không liên quan đến tôi.”
Ứng Cửu Đức chỉ tay vào bà: “Cái mụ đàn bà điên này, đúng là điên thật rồi.”
Nói rồi ông ta tiến lên hai bước, định đánh người, Ứng Đề một tay túm lấy ông ta. Người cô tuy nhìn có vẻ yếu đuối mong manh, nhưng làm diễn viên để lên hình đẹp, cô vẫn luôn rèn luyện thân thể, cô theo giáo viên học không ít các bài tập về sức mạnh, hơn nữa trước đây vì nhu cầu quay phim, phàm là những vai liên quan đến sát thủ hay đánh đấm, cô đều tìm thầy học định hướng từ trước.
Thế nên, cái nắm tay của cô trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lại đau đến mức khiến Ứng Cửu Đức la oai oái: “Mày có phép tắc không hả, tao là bố mày đấy…”
Vừa dứt lời, Ứng Đề hơi dùng sức, đẩy ông ta ra ngoài, Ứng Cửu Đức đâm sầm vào bức tường phía sau.
“Rầm” một tiếng, ông ta kêu la thảm thiết: “Mày đây là mưu sát bố ruột! Mày sẽ bị thiên lôi đánh chết.”
Ứng Đề nói: “Nếu thật sự nói như ông, hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy ông có phải nên xuống mười tám tầng địa ngục rồi không?”
Ứng Cửu Đức không thể tin nổi, trừng to mắt nhìn cô.
Tính tình Ứng Đề thiên về ôn hòa, rất ít khi nói chuyện cứng rắn như vậy, cho dù là sau này cô đến Bắc Thành, làm ngôi sao, có thu nhập không nhỏ, cô về nhà cũng chưa từng cứng rắn như thế bao giờ.
Vì vậy, dù những năm qua Ứng Cửu Đức không ít lần đưa tay đòi tiền cô, thậm chí còn được đằng chân lân đằng đầu châm chọc mỉa mai cô, Ứng Đề cũng chưa từng phản bác một lần nào.
Chỉ có cái Tết năm nay, mọi thứ đều thay đổi.
Đầu tiên là xúi giục mẹ cô bỏ chồng bỏ con, sau đó là đến phán xét người làm bố như ông ta.
Ứng Cửu Đức chỉ vào cô: “Biết sớm thế này năm năm trước tao đã bán quách mày đi, không nên để mày đi theo gã đàn ông kia, nếu không cũng không đến mức hôm nay để mày về phá hoại gia đình tao.”
Ứng Đề định nói gì đó, Lý Khai Giác ở bên cạnh kéo cô ra sau lưng, nói với Ứng Cửu Đức: “Ông có muốn ly hôn không?”
Mắt Ứng Cửu Đức lập tức trợn ngược: “Ly hôn cái gì, không ly hôn.”
Bà Lý Khai Giác liền nói: “Hoặc là ly hôn, hoặc là tôi đi Bắc Thành chăm sóc hai đứa con gái, ông chọn một đi.”
Lời này vừa thốt ra, khí thế kiêu ngạo của Ứng Cửu Đức lập tức xẹp xuống.
Bên phía con gái ông ta còn có thể lấy khía cạnh đạo đức ra để áp đặt, lăn lộn ăn vạ, dù sao chuyện không biết xấu hổ, ông ta làm từ trẻ đến già, da mặt đã sớm dày hơn tường thành, nhưng bên phía vợ, ông ta lại sợ.
Đừng thấy Lý Khai Giác bình thường chịu thương chịu khó, không so đo với ông ta, nhưng một khi nghiêm túc lên, tính tình cố chấp đến đáng sợ.
Ứng Cửu Đức nghĩ ngợi nói: “Vậy tôi muốn tiền sinh hoạt phí, bà không ở nhà, tôi ăn cơm thế nào?”
Bà Lý Khai Giác nói: “Tự mình kiếm đi.”
“Không kiếm được.”
Người trong phòng, ngoại trừ Ứng Du, nghe thấy lời này đều cạn lời.
Biết Ứng Cửu Đức làm ầm ĩ không cho mẹ đi Bắc Thành, xét đến cùng nguyên nhân cốt lõi vẫn là muốn tiền, Ứng Đề nói: “Mỗi tháng tôi đưa cho ông hai nghìn tệ.”
Ứng Cửu Đức nói: “Mày đuổi ăn mày đấy à.”
“Vậy thì một xu cũng không đưa, ông tự nghĩ cách đi. Dù sao ông cũng có đầy cách kiếm tiền không phải sao?”
Ứng Cửu Đức là kẻ gian xảo, bình thường những việc trộm gà bắt chó ông ta làm không ít.
Ông ta nhất thời không nói nên lời.
Không khí giằng co, im lặng khoảng hai phút, Ứng Cửu Đức nói: “Mùng một hàng tháng chuyển đúng hạn vào thẻ của tao.”
Buổi sáng giải quyết xong chuyện trong nhà, buổi chiều Ứng Đề cùng mẹ và em gái, ba người lên máy bay đi Bắc Thành.
Do mẹ sống quanh năm ở Lâm Thành, đây vẫn là lần đầu tiên đến Bắc Thành, xuống máy bay, Ứng Đề lái xe đưa hai người đến khách sạn đã đặt để cất hành lý trước, tiếp đó là đi ăn cơm, sau đó là đi trung tâm thương mại, mua quần áo mùa đông ở đây cho mẹ.
Mùa đông ở Lâm Thành không lạnh bằng Bắc Thành, quần áo mẹ mặc bình thường, nếu ở trong nhà có hệ thống sưởi tại Bắc Thành thì không thành vấn đề, nhưng một khi ra ngoài trời, thì lại là chuyện khác.
Đến trung tâm thương mại, Ứng Đề đưa mẹ và em gái đi thẳng đến mấy cửa hàng cô thường lui tới nhất.
Cô mua quần áo cho mẹ chỉ ở vài cửa hàng đó, mua nhiều lần nên thành khách quen, nhân viên bán hàng vừa thấy cô liền tươi cười đón tiếp. Ứng Đề nói đưa mẹ đến mua quần áo, nhân viên cũng hiểu ý, lập tức giúp đỡ phối đồ.
Lý Khai Giác chưa từng đến những cửa hàng kiểu này, tuy đồ Ứng Đề mua cho bà bình thường giá cả cũng không rẻ, nhưng cảnh tượng đích thân đến cửa hàng mặc thử quần áo thế này vẫn khiến bà không quen, nhất là quần áo trong này, cái nào cũng có thể bằng doanh thu cả tháng trời bà mở quán ăn nhỏ ở Lâm Thành.
Lý Khai Giác nói nhỏ: “Tiểu Đề, thôi bỏ đi, mẹ không hợp mặc loại này đâu.”
Ứng Đề nói: “Có gì mà không hợp, quần áo là để người mặc, nếu có không hợp, thì cũng là quần áo không hợp với mẹ.”
Nhân viên bán hàng bên cạnh nghe thấy, cũng cười phụ họa, sau đó lại giúp chọn vài bộ.
Thử đồ ở cửa hàng này hơn một tiếng đồng hồ, chọn được năm bộ quần áo, ba người thanh toán rồi rời đi.
Ứng Đề vốn định còn đưa mẹ xuống cửa hàng nội y ở tầng dưới xem đồ ngủ và đồ lót, nhưng Lý Khai Giác nói gì cũng không chịu nữa, bà níu: “Đủ rồi đủ rồi, đồ ngủ với đồ lót mẹ có mang theo, vẫn là đồ con mua trước đây, còn rất mới, thật sự không cần tốn tiền nữa đâu.”
Ứng Đề nghĩ cũng phải, mẹ mới vừa tới, cô vội cái gì? Sau này còn nhiều thời gian để mua sắm những vật ngoài thân này, hà tất phải giải quyết hết trong một buổi tối? Hơn nữa ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ, lại đến một nơi xa lạ, hiện tại điều mẹ cần nhất là nghỉ ngơi thật tốt.
Cô nói: “Vâng, vậy chúng ta về khách sạn trước.”
Ứng Đề vẫn đặt khách sạn ở ngay cạnh Đại học Bắc Thành như cũ.
Cô đặt một phòng tổng thống.
Một tuần nữa Ứng Từ mới khai giảng, ở khách sạn tiện hơn.
Lý Khai Giác vừa thấy căn phòng rộng lớn như vậy, bằng cả căn nhà của người ta bình thường, bà nói: “Cái này đắt lắm phải không?”
Ứng Đề nói: “Mấy hôm nay ở tạm đây trước, nhà con đang xem rồi, thuận lợi thì mấy hôm nữa chúng ta chuyển qua.”
Lý Khai Giác nói: “Đừng tạo áp lực lớn quá cho bản thân, mẹ không mong manh thế đâu, thuê nhà cũng không phải là không được.”
Ứng Đề rót ba cốc nước ở phòng ăn, đưa cho mẹ và em gái mỗi người một cốc, sau đó mình một cốc, cô uống một ngụm, ủ tay vào thành cốc nói: “Nếu là trước đây con không có điều kiện, thuê nhà đương nhiên là lựa chọn tốt nhất, nhưng bây giờ khác rồi, tất nhiên phải để mẹ ở thoải mái hơn một chút.”
Lý Khai Giác còn muốn nói thêm, Ứng Đề đã chặn trước khi bà mở miệng: “Mẹ yên tâm, con vẫn luôn để dành một khoản tiền, chỉ để chờ ngày hôm nay.”
Lý Khai Giác không nói nữa.
Nghỉ ngơi một lát, Ứng Đề đưa bà vào phòng tắm, nói với bà những điều cần lưu ý khi sử dụng, sau đó để bà tắm rửa trước.
Sau khi ra khỏi phòng tắm, Ứng Đề gọi một cuộc điện thoại cho Triệu Lượng trước, nghe nói lúc này cô đã ở Bắc Thành rồi, người đi cùng ngoài em gái còn có mẹ cô cũng đến, Triệu Lượng nói: “Sao không nói với anh một tiếng, anh qua đón mọi người.”
Ứng Đề nói: “Còn nhiều dịp gặp mà, anh Triệu ngày mai có rảnh không? Em muốn đi xem căn nhà kia.”
Triệu Lượng nói: “Có, bên môi giới anh đã đánh tiếng rồi, cũng đặt cọc rồi, nhà giữ lại cho chúng ta trước, sao thế, em định ngày mai xem luôn à? Không phải chiều nay mới tới sao? Nghỉ ngơi một ngày rồi hẵng tính.”
“Không cần đâu, ngày mai em qua xem trước, hợp thì chốt luôn, cứ để mẹ em ở khách sạn mãi cũng không phải cách.”
Triệu Lượng nói: “Được, vậy đi xem nhà trước.” Ngay sau đó anh ta nói, “Sau đợt này chắc khá bận đấy, mấy hôm nay anh xem qua một số hợp đồng quảng cáo thương mại, có mấy cái cũng khá hợp, đến lúc đó chúng ta xem xét xem có nên nhận khôn.”
Ứng Đề nói vâng.
Anh ta lại nói: “Show giải trí của nhà sản xuất Ngô nghe nói mấy hôm nữa sẽ có danh sách phỏng vấn, nếu em được chọn, nói thật nhé, sắp tới bận lắm đấy.”
Ứng Đề nói: “Bận chút cũng tốt, bận rộn một chút cuộc sống mới thấy có tương lai.”
Không biết tại sao, Triệu Lượng nghe lời này thực sự có chút thương cảm.
Trước đây thái độ làm việc quá nghiêm túc của Ứng Đề, mặc dù anh ta không thích lắm, nhưng ai bảo sau lưng Ứng Đề có Lâu Hoài che chở, cô tự nhiên có vốn liếng để thanh cao, nhưng hiện giờ khi hai người chia tay, cô không thể tùy hứng như vậy nữa, hoặc không thể quá mức cố chấp theo đuổi cái gọi là diễn viên chân chính nữa.
Triệu Lượng có chút cười không nổi.
Rõ ràng Ứng Đề có thể nhận nhiều việc hơn anh ta nên vui mừng mới phải.
Nhưng chẳng hiểu sao, anh ta lại thấy hơi hụt hẫng.
Giống như một đứa trẻ luôn sống trong tháp ngà, được bảo vệ rất kỹ càng, cuối cùng có một ngày cũng phải bước ra khỏi tháp ngà, sau đó mất đi tất cả sự che chở trước kia, một mình đối mặt với thế giới tàn khốc này.
Triệu Lượng nói: “Gửi địa chỉ em đang ở cho anh, mai anh qua đón em.”
Cúp điện thoại, Ứng Đề lại rót cho mình một cốc nước, vừa uống một ngụm, thì nghe thấy Ứng Từ hỏi: “Chị, chị có phải đang rất thiếu tiền không?”
Ứng Đề ngẩng đầu, nhìn em gái đối diện, nói: “Sao lại có suy nghĩ đó?”
“Lúc nãy chị chẳng bảo bận rộn một chút cuộc sống mới thấy có tương lai?”
Ứng Đề liền cười nói: “Đó là vì chị muốn tranh thủ lúc còn trẻ, có thể nhận thêm việc thì nhận thêm chút, đừng nghĩ nhiều.”
Ứng Từ đứng dậy, đi đến trước mặt cô, sau đó ngồi xuống theo ghế sofa, dựa vào đầu gối cô.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách, lúc to lúc nhỏ.
Mà bên ngoài cửa sổ sát đất, là cảnh đêm thành phố rực rỡ ánh đèn, phồn hoa đô hội.
Ứng Từ nói: “Thật tốt, sau này chúng ta không cần lo lắng cho mẹ nữa, không bao giờ phải quay lại cái nhà đó nữa.”
Ứng Đề dựa vào ghế sofa, nghe vậy, cô vuốt tóc Ứng Từ nói: “Ừ, sau này, ba người chúng ta là một gia đình.”
Cô nghiêng mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn ngọn đèn sáng rực kia.
Có lẽ năm nay ông trời ưu ái cô, khi cô mất đi một đoạn tình cảm, lại ban cho cô một chương mới của cuộc đời.
Ứng Đề nghĩ, về sau ngoại trừ nỗ lực sống tốt hơn, nỗ lực tiến về phía trước, cô không còn lựa chọn nào khác.
Ngày hôm sau, Ứng Đề cùng mẹ và em gái ăn sáng xong, cô chuẩn bị ra ngoài.
Triệu Lượng đã đợi sẵn dưới lầu, hôm nay hẹn đi xem nhà, lúc sắp ra khỏi cửa, Lý Khai Giác đề nghị có thể đi xem cùng không.
Ứng Đề trước tiên ngẩn người, sau đó nói: “Sức khỏe mẹ có chịu được không?”
Lý Khai Giác nói không vấn đề gì, Ứng Từ cũng có chút háo hức muốn đi.
Cuối cùng, cả ba người cùng xuống lầu.
Đến dưới lầu, gặp Triệu Lượng, sau khi giới thiệu với nhau, bốn người đi đến phố Tây Đê số 1.
Căn nhà Ứng Đề nhắm trúng nằm ở một tòa nhà ở giữa khu nhưng lệch về phía sau một chút, tòa nhà cao 32 tầng, căn cô ưng ý ở tầng 13.
Con số tầng này, khi Ứng Đề bước ra từ thang máy, nhất thời có chút hoảng hốt.
Căn nhà ở phố Tài chính cũng ở tầng 13.
Kể ra cũng khéo.
Ứng Đề chỉ có một lần tiếp xúc với nhân viên môi giới khi quyết định bán nhà, sau đó đều là nhờ Triệu Lượng giúp bàn giao. Hơn nữa lần tiếp xúc đó cô che chắn toàn thân rất kỹ, hoàn toàn không để người ta nhìn ra cô trông như thế nào. Hôm nay cô lại để mặt mộc, nhân viên môi giới vừa thấy là cô, dọc đường cứ há hốc mồm.
Mãi đến tầng 13, lúc cần giới thiệu bố cục căn nhà, anh ta vẫn có chút chưa hoàn hồn.
Vẫn là Triệu Lượng nhắc nhở anh ta: “Tuyệt đối giữ bí mật nhé, nếu không chúng tôi không giao dịch với cậu nữa đâu.”
Người môi giới đó cũng là người hiểu chuyện, lập tức đưa tay làm động tác kéo khóa miệng, sau đó giới thiệu bố cục căn nhà cho mọi người.
Căn nhà này tổng cộng 230 mét vuông, năm phòng ngủ hai phòng khách.
Vốn dĩ căn nhà này là do giáo sư Đại học Bắc Thành mua để tặng con gái, con gái du học ở Pháp, vốn định về, sau đó triển vọng công việc bên kia cũng khá tốt, cộng thêm quen một người bạn trai bản địa, đã bàn đến chuyện cưới xin, nên quyết định định cư luôn bên đó.
Con gái giáo sư thích phong cách Pháp nhẹ nhàng, vì vậy cả căn nhà từ trang trí đến bố trí đều theo phong cách này, hơn nữa vợ chồng giáo sư cũng không thiếu tiền, vật liệu sử dụng toàn là loại tốt nhất.
Nhà đã trang trí xong từ một năm trước, trong thời gian để trống này, luôn thuê người đến dọn dẹp định kỳ.
Ứng Đề rất hài lòng với căn nhà này.
Trong năm phòng, có ba phòng ngủ, cô và mẹ cùng em gái mỗi người một phòng, hai phòng còn lại, chủ cũ dùng một phòng làm thư phòng, một phòng làm phòng chiếu phim.
Hơn nữa bố cục căn nhà này rất tốt, tọa Nam hướng Bắc, rất thông thoáng, tầng lầu cũng không tính là quá cao, xét đến vấn đề phòng cháy chữa cháy, độ cao này thực ra được coi là khá an toàn.
Ứng Đề hỏi ý kiến mẹ và em gái.
Hai người tự nhiên là thích, nhưng có chút lo lắng về giá cả.
Ứng Đề nói: “Đừng lo chuyện này.”
Lý Khai Giác nói: “Hay là xem thêm đi, chúng ta chỉ có ba người, không cần thiết ở rộng thế này.”
Ứng Từ cũng nói đúng vậy.
Ứng Đề nghĩ ngợi nói: “Căn nhà này cách Đại học Bắc Thành không xa, cách khu phố Tài chính sau này Tiểu Từ làm việc cũng gần, quan trọng nhất là, ở đây môi trường tốt, giao thông thuận tiện, ra khỏi khu đi sang phải đi thẳng một đoạn, có một cái công viên, công viên khá lớn, bình thường người đi dạo tập thể dục rất đông, nếu mẹ buồn chán, có thể đi dạo gần đó, thư giãn cơ thể.”
Lý Khai Giác còn muốn nói thêm, Ứng Đề nắm tay bà nói: “Điều quan trọng, quan trọng hơn cả là đồ đạc trong căn nhà này đều là đồ mới và có sẵn, nếu xem nhà khác, đồ đạc vật dụng chúng ta còn phải sắm sửa lại, đến lúc đó lại tốn rất nhiều thời gian. Sắp tới con rất bận.”
Câu cuối cùng này, là Ứng Đề cố ý thêm vào.
Quả nhiên, bà Lý Khai Giác vừa nghe đến đây, liền nói: “Vậy thì không làm lỡ việc chính của con nữa, chọn căn này đi.”
Ứng Đề nháy mắt với Triệu Lượng.
Ba mẹ con tiếp tục xem nhà.
Giữa chừng Ứng Đề nghe một cuộc điện thoại, nghe xong quay lại, liền thấy em gái đang kéo tay mẹ nói gì đó rất kích động.
Ứng Đề đứng ở cửa, nhìn Ứng Từ bê một cái ghế, đặt ở ban công nhỏ trong phòng, sau đó bưng cốc nước trên bàn, vắt chéo chân, làm bộ dạng nhàn nhã vừa ngắm cảnh hồ ngoài cửa sổ vừa uống trà, một lát sau, cô ấy hỏi mẹ cảm giác này có phải rất tuyệt không.
Lý Khai Giác cười nói rất tuyệt.
Sau đó thấy Ứng Từ đứng dậy khỏi ghế, đi đến bên cạnh mẹ, ấn vai bà đi đến ban công, để bà ngồi xuống ghế, cũng làm những động tác như cô ấy vừa làm.
Đợi mẹ làm xong, Ứng Từ ôm lấy mẹ từ phía sau, nói, thích trạng thái cuộc sống như thế này quá.
Mẹ không nói gì, chỉ v**t v* cánh tay cô ấy, như một sự hồi đáp không lời.
Ứng Đề lặng lẽ nhìn cảnh này, không tiến lên làm phiền.
Một lát sau, Triệu Lượng nói chuyện xong đi tới tìm cô.
Căn nhà này bên phía giáo sư cuối cùng báo giá là 24 triệu tệ.
Triệu Lượng nói: “Bên kia không chịu giảm nữa.”
Ứng Đề nói: “Vậy cứ thế đi, bảo bên môi giới làm hợp đồng.”
“Em chắc chắn lấy căn này rồi chứ?”
“Vâng, cũng không có thời gian chọn lựa nữa, mẹ em đã tới rồi, không thể để bà ở khách sạn mãi được, hiện tại căn này là lựa chọn tốt nhất rồi.”
Triệu Lượng có chút lo lắng: “Bỏ ra nhiều tiền như vậy một lúc vẫn hơi căng đấy.”
Ứng Đề nói: “Một nửa khoản tiền trừ từ thẻ của em, phần còn lại vay ngân hàng trả góp.”
“Hay là đợi thêm chút nữa? Căn ở phố Tài chính đã có mấy người mua ưng ý rồi, anh đều đang liên hệ, trong tháng này chắc là bán được.”
“Không sao, em đã rút một phần tiền đầu tư trước đó về rồi, cứ mua căn nhà này trước đã, chuyện này là quan trọng nhất.”
Cô đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, ngay cả tiền nong cũng đã sắp xếp thỏa đáng từ sớm, anh ta còn có thể nói gì, chỉ có thể là người thực hiện.
Buổi sáng xem nhà xong, việc còn lại là bên Triệu Lượng làm thủ tục, buổi trưa, bốn người dùng bữa tại khách sạn.
Trên bàn ăn, Triệu Lượng dùng cái miệng khéo ăn khéo nói của mình chọc cho Lý Khai Giác cười tít mắt, anh ta đặc biệt nói: “Ứng Ứng bình thường công việc bận rộn, sau này nếu dì có lúc nào cần cứ gọi cháu, cháu đến còn nhanh hơn cả Ứng Ứng.”
Lý Khai Giác nói: “Vậy làm phiền cháu rồi.”
“Nên làm mà dì, dì cứ gọi cháu là Tiểu Triệu, hoặc Tiểu Lượng là được, nghe Ứng Ứng nói trước đây dì làm về ẩm thực, sau này cháu đến nhà ăn chực cơm dì nấu, dì đừng chê nhé.”
Lý Khai Giác nói: “Hoan nghênh còn không kịp, chỉ không biết cháu có ăn quen khẩu vị Lâm Thành không.”
“Ăn quen ăn quen, sau này có thời gian cháu sẽ đến nhà ăn chực uống chực.”
Bữa trưa này ăn hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng Ứng Từ đưa Lý Khai Giác lên lầu trước, để lại Ứng Đề và Triệu Lượng ở trong phòng bao nói chuyện.
Thực ra những gì cần nói, hôm qua nhận được điện thoại của Ứng Đề đều đã nói gần hết rồi, trước mắt, điều Triệu Lượng muốn nói, là một chuyện gai góc hơn.
Anh ta lấy từ trong túi ra một túi hồ sơ, đưa cho Ứng Đề nói: “Là do trợ lý của Lâu tổng hôm nọ đích thân đưa cho anh, nói là phải giao tận tay em.”
Túi hồ sơ này Ứng Đề không lạ gì, ngay hôm nhận được ở Lâm Thành, cô đã gửi trả về Bắc Thành rồi, chỉ là mới qua mấy ngày, đi một vòng, túi hồ sơ này lại quay về tay cô.
Thật thú vị, biết rõ cô sẽ không nhận, Lâu Hoài cứ nhất quyết phải làm khó cô trong chuyện này.
Là để thể hiện sự hào phóng của anh sao?
Ứng Đề không nhận.
Triệu Lượng gãi má, nói: “Anh không nhịn được tò mò mở ra xem rồi, thực ra…” Anh ta liếc nhìn Ứng Đề nói, “Chúng ta nhận cũng không phải là không được. Trước mắt đang là lúc cần dùng tiền.”
Ứng Đề nói: “Gửi trả lại cho anh ấy theo đường cũ đi.” Như biết Triệu Lượng đang nghĩ gì, cô nói: “Nếu thật sự nhận những thứ này, sau này sẽ càng dây dưa không dứt.”
Cô cười, vẻ mặt có chút chế giễu: “Nếu anh ấy tặng loại đồ này mà em cứ thản nhiên nhận lấy, vậy có phải đồng nghĩa với việc sau này mỗi lần anh ấy muốn làm gì, cứ tặng chút đồ cho em, rồi sao nữa, em nhận rồi, có phải sẽ phải làm chút gì đó với anh ấy không? Vậy em tốn bao công sức chia tay với anh ấy, vạch rõ giới hạn không qua lại nữa, còn có ý nghĩa gì chứ?”
Cô quay mặt sang, nhìn Triệu Lượng nói: “Anh ấy không phải đang tặng em, anh ấy chỉ là cảm thấy một vật dụng dùng thuận tay, bỗng nhiên không vứt bỏ được thôi, cho nên giống như trêu mèo vậy, ném một ít thăm dò một ít.”
Nói cách khác, trong trò chơi trêu đùa này, luôn luôn chỉ có người trêu đùa mới được quyền nói dừng, làm gì có chuyện kẻ bị trêu đùa lại được đạo khách thành chủ, buông gánh không chơi nữa.
Ứng Đề hiểu rõ, Lâu Hoài gửi tập hồ sơ này chính là ý đó.
Cô ở bên anh năm năm, nếu ngay cả điểm này cũng không nhìn ra, thì những năm qua cô đúng là chẳng có chút tiến bộ nào.
Triệu Lượng quả thực không nghĩ nhiều như vậy.
Theo anh ta thấy, một người không thiếu tiền như Lâu Hoài, đồ trong túi hồ sơ này đối với anh có lẽ chỉ là một con số nhẹ tựa lông hồng, cho là cho rồi, làm gì có lý nào nhận lại.
Triệu Lượng do dự một chút: “Vậy nếu lại bị gửi lại thì làm thế nào?”
Ứng Đề nói: “Vậy thì gửi cho anh ấy một câu, đừng mang những thứ này đến sỉ nhục em nữa.”
Triệu Lượng có chút khó xử.
Ứng Đề nói: “Không sao, sau lần này, anh ấy cũng sẽ không gửi nữa đâu.”
Anh vốn thích đánh nhanh thắng nhanh, những thứ dây dưa đẩy qua đẩy lại thế này, thêm một lần anh cũng sẽ thấy phiền phức.
Triệu Lượng nói: “Vậy để anh thử xem.”
Sau đó anh ta lại nói chuyện căn nhà ở phố Tài chính, anh ta rất khó xử nói: “Anh liên hệ với trợ lý Dư rồi, đối phương nghe nói anh muốn gửi hành lý, thì nói là phải xin chỉ thị của sếp cậu ta, sau đó gọi điện lại thì không nghe máy nữa. Nhắn tin thì bảo bận.”
Thái độ chủ đạo chính là phớt lờ hoàn toàn.
Triệu Lượng nói: “Có thể là nhận chỉ thị từ phía sếp cậu ta.”
Ứng Đề im lặng một lúc rồi nói: “Việc này để em liên hệ với dì giúp việc bên đó.”
Bàn xong việc, Triệu Lượng tiễn Ứng Đề lên lầu, đưa cô đến cửa phòng, Triệu Lượng đột nhiên nói: “Ứng Đề cố lên.”
Ứng Đề đang định quẹt thẻ, nghe lời này, nghiêng mặt sang, Triệu Lượng làm động tác cố lên, cười với cô.
Ứng Đề cười một cái, nói: “Cùng cố lên.”
Vì dự án khác gặp chút vấn đề, nên Lâu Hoài từ New York xuất phát đi Cảng Thành trễ hơn một tuần so với thời gian dự định.
Hôm đó đúng vào ngày Tết Nguyên Tiêu.
Dư Minh và Tần Tống đợi ở sân bay từ sớm, đón được anh rồi, ba người đi đến biệt thự Lâm Sơn.
Người trung gian dự án New York họ Tiền, tên chỉ có một chữ Hải.
Trước đó dự án New York liên tục xảy ra vấn đề, chính là do Tiền Hải giở trò ngáng chân.
Còn về việc tại sao người này lại to gan lớn mật như vậy, hoàn toàn là do ông cụ Lâu đứng sau chỉ đạo.
Bây giờ làm xong vai trò kẻ quấy rối rồi, muốn rút lui an toàn ôm lợi ích trong tay di cư ra nước ngoài sống sung sướng, Lâu Hoài thời gian này đang trong cơn nóng giận, giờ có bao cát trút giận tự dâng lên tận cửa, đương nhiên là phải tính toán một khoản cho ra trò.
Tiền Hải đã sớm bị người ta khống chế, còn về vợ con và người già trong nhà anh ta, Lâu Hoài không có hứng thú đụng đến, chỉ cho người đưa họ về quê.
Khi Lâu Hoài đến, Tiền Hải đã bị hành hạ không cho ngủ mấy ngày nay, người lúc nào cũng bên bờ vực sụp đổ.
Lâu Hoài liền nghĩ, một người như vậy sao lại dám giao dịch với ông cụ chứ, rốt cuộc là con bài ông cụ đưa ra quá hấp dẫn, hay là quá tự tin vào năng lực của mình.
Lâu Hoài ngồi trên ghế, hỏi anh ta: “Ông cụ còn bảo anh làm gì nữa?”
Tiền Hải nói: “Không còn nữa.”
“Những ai đã tham gia vào việc này?”
“Chỉ có một mình tôi.”
Lâu Hoài liền cười: “Anh nghĩ kỹ lại đi, nhả ra thêm vài cái tên, cuộc sống sau này của anh sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Tiền Hải đã mấy ngày không ăn một hạt cơm uống một ngụm nước nào, ngay cả ăn uống vệ sinh đều ở trong một căn phòng, vẫn là vì hôm nay Lâu Hoài muốn gặp anh ta, anh ta mới được phép tắm rửa sạch sẽ.
Ngoài sự tra tấn về thể xác này, sự giày vò lớn hơn đến từ tinh thần, anh ta đã mấy ngày không được ngủ rồi, trước mắt anh ta không còn sức lực đâu mà dây dưa với Lâu Hoài nữa, anh ta nói: “Còn có bố của cậu nữa.”
“Lâu Vọng Sinh?”
Tiền Hải gật đầu: “Ông cụ có ý kiến với cậu, nên bảo tôi gây khó dễ cho cậu trong dự án ở New York. Dự án là thật, các loại số liệu bên trong cũng là thật, ngay cả đối tác cũng không làm giả, nhưng người mua thực sự lại là người khác.”
“Để tôi làm quân cờ may áo cưới cho người khác* à?”
(*) May áo cưới cho ngươi khác: Đây là một điển tích, ý chỉ việc mình bỏ ra toàn bộ công sức, tâm huyết nhưng cuối cùng thành quả lại rơi vào tay kẻ khác hoặc phục vụ lợi ích cho kẻ khác.
“Phải, bố cậu biết cách làm của ông cụ, bèn bảo tôi động tay động chân vào một số dữ liệu và các bên rót vốn khác, cậu cũng biết đấy, đám tư bản nước ngoài đó không có lợi thì không làm.”
Lâu Hoài cười một cái: “Anh chắc chắn là Lâu Vọng Sinh sao?”
Tiền Hải nói: “Vẫn luôn là ông ta liên lạc với tôi.”
“Vậy Lâu Viễn Đạo thì sao?”
Mắt Tiền Hải thoáng mở to, sau đó lại khôi phục dáng vẻ thoi thóp.
Anh ta nói: “Tôi không biết người này.”
Lâu Hoài nói: “Được, cuộc trò chuyện của chúng ta đến đây thôi.”
Anh đứng dậy định đi, đi đến cửa, anh mới nhớ lại gì đó, thong thả nói: “Tài khoản vốn nước ngoài của anh có người tra ra anh liên quan đến rửa tiền, chúc anh sau này may mắn.”
Tiền Hải bỗng nhiên kích động, lớn tiếng hét lên: “Là Lâu Viễn Đạo, lần đầu tiên là bố cậu liên lạc với tôi, sau đó đều là cậu ta.” Ông ta nói “Lâu tổng, tôi cũng là bị ép bất đắc dĩ, cậu nể tình tôi cái gì cũng nói với cậu mà tha cho tôi đi.”
Lâu Hoài không thèm để ý, đi ra ngoài cửa.
Tần Tống đi theo bên ngoài, thấy anh đi ra liền hỏi: “Nói chuyện thế nào rồi?”
Lâu Hoài sờ thấy bao thuốc trong túi, gõ ra hai điếu, đưa một điếu cho Tần Tống, đối phương lắc đầu nói: “Dạo này đi khám, bác sĩ bảo chú hút ít thuốc thôi.”
Lâu Hoài bỏ điếu thuốc đó vào lại bao, châm cho mình một điếu, khói thuốc bốc lên, lượn lờ trong không trung, Lâu Hoài rít hai hơi nói: “Lâu Vọng Sinh năm đó không thích mẹ cháu, tại sao lại kết hôn?”
Tần Tống nói: “Trong chuyện này, bố mẹ cháu đều không có quyền lựa chọn. Không phải bố cháu, thì còn có những người môn đăng hộ đối khác. Mà bọn họ đều cũng giống như bố của cháu thôi.”
Lâu Hoài cười khẩy một tiếng: “Vậy thì đúng là tìm rác trong đống rác.”
Lời nói tuy khó nghe, nhưng sự thật là như vậy, Tần Tống im lặng.
Một lúc sau, Lâu Hoài nói: “Lát nữa cháu về Bắc Thành, chú Tần đi cùng không?”
Tần Tống nói: “Thôi, Thượng Hải còn chút việc cần chú xử lý.”
“Mẹ dạo này đều ở Bắc Thành, công việc sau này về cơ bản sẽ không chạy đi đâu nữa, nếu chú muốn làm chút gì đó, bây giờ bắt đầu vẫn chưa quá muộn.”
“Chú không muốn làm khó mẹ cháu.”
Lâu Hoài có chút không hiểu, anh vừa hút thuốc, vừa nhìn Tần Tống qua làn khói thuốc, người đàn ông đã cùng anh lớn lên từ nhỏ này, năm tháng vội vã trôi qua, tóc mai ông cũng bắt đầu điểm bạc, Lâu Hoài nhìn một lúc rồi nói: “Mấy năm nay chú không cô đơn sao?”
Tần Tống nói: “Có công việc thì sẽ không, hơn nữa chẳng phải còn có cháu thỉnh thoảng đến tìm chú sao?”
Lâu Hoài không nói gì.
Hút xong một điếu, anh lại gõ ra một điếu nữa.
Tần Tống thấy điệu bộ này của anh, nói: “Thuốc lá không phải thứ tốt, giải tỏa nhất thời thì được, dựa vào nó để giải tỏa lâu dài thì không được.”
Động tác châm thuốc của Lâu Hoài khựng lại.
Tần Tống lại nói: “Cháu cảm thấy chú nên đi theo đuổi mẹ cháu, vậy còn cháu? Cháu và cô gái kia rốt cuộc là thế nào?”
Lâu Hoài không châm điếu thuốc kia, anh nghịch bật lửa, hồi lâu sau, rốt cuộc cũng đặt cả hộp thuốc sang một bên, còn anh đi đến sân thượng, hai tay chống lên lan can, nhìn những tòa nhà lạnh lẽo nối liền một dải dọc theo bờ sông dưới chân núi Cảng Thành nói: “Năm thứ hai cháu và cô ấy bên nhau, có lần cô ấy đến đây tìm cháu, đúng lúc mẹ cũng ở đây, cháu đưa cô ấy đi gặp mẹ.”
Anh dừng lại đúng lúc.
Tần Tống hỏi: “Sau đó thì sao?”
Lâu Hoài xoay người, nhìn ông, vẻ mặt nhàn nhạt: “Không có sau đó.”
Bốn chữ đơn giản, lại giống hệt như tình cảnh của anh và Ứng Đề hiện tại …
Không có sau đó.
Câu chuyện luôn như vậy, dừng lại đột ngột ngay lúc cao trào nhất.
Tần Tống nói: “Vậy còn cháu, cháu đã từng nghĩ đến tương lai chưa?”
Lâu Hoài cười một tiếng, sau đó xoay người, tiếp tục ngắm phong cảnh dưới chân núi.
Chiều hôm đó anh đứng trên núi ngắm cảnh rất lâu, Tần Tống không biết anh đang nhìn gì, cũng biết anh không muốn nói, dứt khoát cứ im lặng ở bên cạnh anh.
Mãi đến khi xuống núi, trên đường ra sân bay, Tần Tống mới nói: “Nếu thật sự thích con bé, thì hãy suy nghĩ cho kỹ, tranh thủ lúc còn có thể níu kéo thì giữ người lại, sau này thời gian lâu rồi, vòng tròn quan hệ của mỗi người khác nhau, biến số cũng sẽ lớn.”
Lâu Hoài nói: “Chẳng lẽ giữa những người yêu nhau, kết hôn chính là đích đến sao?”
Tần Tống gật đầu, như chìm vào một hồi ức nào đó “Đây là đương nhiên, yêu một người, muốn sống cùng người đó, muốn cùng người đó lập một gia đình, còn muốn cùng người đó có một đứa con. Dù nghe thì có vẻ rất bình thường, nhưng một cuộc sống như vậy lại là điều vô cùng xa xỉ.”
Lâu Hoài nói: “Vậy sao? Lâu Vọng Sinh lại không nghĩ như vậy.”
Anh rốt cuộc vẫn có thành kiến rất lớn với bố mình.
Tần Tống nói: “Bố cháu, ông ấy có phúc mà không biết hưởng. Sau này ông ấy sẽ hối hận.”
Tần Tống nhìn anh, nhìn rất nghiêm túc một lúc lâu, nói: “Tiểu Hoài, chú vẫn luôn coi cháu như con của chú. Về một ý nghĩa nào đó, chú đã sống cuộc sống như vậy rồi.”
Ngồi trên máy bay trở về Bắc Thành, Lâu Hoài nhìn những tầng mây ngoài cửa sổ, không hiểu lắm câu nói này của chú Tần.
Anh cũng vẫn luôn không thể hiểu được cách làm của chú Tần.
Yêu một người, nhưng lại không dám đến gần, chỉ có thể đứng nhìn từ xa, đây gọi là tình yêu gì chứ?
Theo anh thấy đây chỉ có thể gọi là kẻ hèn nhát.
Ngay sau đó anh lại nghĩ đến Ứng Đề.
Tình huống của anh và Ứng Đề khác, anh đã từng nghĩ đến rất nhiều tương lai với Ứng Đề, nhưng trong những tương lai ít ỏi đó, anh sẵn lòng duy trì mối quan hệ tình cảm như năm năm trước hơn.
Còn về tương lai xa xôi hơn, anh chưa nghĩ xong.
Anh càng cảm thấy, tương lai xa xôi hơn không thích hợp để nghĩ vào lúc này.
Công việc có thể đi một bước nghĩ trước mấy bước, nhưng tình cảm thì khác.
Giống như bố mẹ anh, năm năm đầu tiên gắn bó như keo sơn, nói là vợ chồng kiểu mẫu cũng không quá đáng, nhưng ai biết được, vào cuối năm thứ năm, Lâu Vọng Sinh sẽ dẫn một người phụ nữ bụng mang dạ chửa từ bên ngoài về.
Anh không muốn trong những tháng ngày ngắn ngủi, lại đi hy vọng vào cuộc hôn nhân dài cả đời người trong tương lai.
Biến số của tương lai quá nhiều.
Mà biến số trong tình cảm, còn lâu mới có mô hình trưởng thành để cảnh báo trước.
Đêm khuya, máy bay hạ cánh xuống sân bay thủ đô.
Dư Minh nói với anh, vừa nãy bên nhà cũ gọi điện tới, bảo anh về một chuyến.
Lâu Hoài nhướng mày: “Thật là trùng hợp, tôi cũng đang định tìm họ.”
Anh cúi người ngồi vào xe, thắt dây an toàn, thì nghe thấy điện thoại của Dư Minh rung một tiếng.
Anh không để ý, dựa vào lưng ghế.
Một lúc lâu sau, ghế lái vẫn không truyền đến chút động tĩnh nào, mà xe cũng không có ý định khởi động.
Anh nhìn sang, liền thấy vẻ mặt rối rắm của Dư Minh.
Anh nhướng mày hỏi: “Sao thế? Ông cụ lại nói gì à?”
Dư Minh nghĩ, giá mà ông cụ nói chút gì đó thì tốt, dù sao ông cụ Lâu mỗi lần nói đi nói lại cũng chỉ mấy câu đó, mấy chuyện đó, chẳng cần ông cụ nói, Dư Minh cũng có thể thuật lại nguyên văn.
Anh ta do dự rất lâu, nói: “Là bên phía cô Ứng.”
Mắt Lâu Hoài nheo lại, vẻ mặt cũng lạnh hơn, một lúc sau, mới dịu đi một chút nói: “Sao vậy?”
Dư Minh không dám nói, bèn đưa điện thoại cho anh.
Lâu Hoài ngồi thẳng dậy, nhìn cái vẻ khó xử đó của anh ta, nhận lấy điện thoại, xem qua.
Là tin nhắn thông báo một kiện hàng đã được giao.
Lại còn là chuyển phát nhanh nội thành.
Anh nói: “Cái này là gì?”
Dư Minh bỗng nhiên cảm thấy, đồ mà cô Ứng gửi đến còn có thể là gì ngoài tập hồ sơ đó chứ? Anh ấy cảm thấy, sếp nhà mình đang giả vờ hồ đồ dù trong lòng hiểu rõ.
Anh ta nói: “Tập hồ sơ anh bảo tôi gửi lại cho cô Ứng lần thứ hai, cô ấy nhờ Triệu Lượng gửi bưu điện trả lại rồi.”
Thời gian lùi lại một tuần, lúc ở New York anh thông báo cho Dư Minh gửi tập hồ sơ này cho Ứng Đề.
Đồ đã giao đến nơi, nhưng lại bị gửi trả về Bắc Thành với tốc độ nhanh nhất vào ngày hôm sau.
Lúc đó khi Dư Minh báo tin này cho anh.
Lâu Hoài liền cười một tiếng, không biết là cười vì tức, hay đơn thuần cảm thấy buồn cười.
Lần này anh khôn hơn rồi, đặc biệt đích thân giao cho người quản lý Triệu Lượng của Ứng Đề, nhờ Triệu Lượng chuyển giao thay.
Không ngờ, đồ đi một vòng vẫn bị Ứng Đề trả lại.
Lâu Hoài nhìn thông tin chuyển phát nhanh kia, nói: “Trả lại trong hôm nay à.”
Dư Minh nói vâng: “Trả lại cùng thành phố nhanh hơn. Trong ngày là đến nơi.”
Dứt lời, anh ta liền cảm thấy có ánh mắt rơi trên người mình.
Mãnh liệt đến mức anh ta muốn nhảy xe ngay tại chỗ cho xong.
Lâu Hoài nhìn anh ta một lúc rồi nói: “Cô ấy về rồi.”
Dư Minh a một tiếng, sau đó não mới nhảy số, nói: “Đúng, hôm nay bị trả lại, vậy thì cô Ứng đã ở Bắc Thành rồi.”
Lúc đó anh ta đã đặc biệt dặn dò Triệu Lượng phải tận tay giao cho Ứng Đề.
Lâu Hoài ném điện thoại cho anh ta nói: “Lái xe.”
Dư Minh run rẩy đón lấy điện thoại, không dám ho he nữa, lập tức khởi động xe, rời khỏi sân bay.
Bốn mươi phút sau, xe đến sân nhà cũ.
Dừng xe xong, Lâu Hoài ngồi ở ghế phụ lại không có chút phản ứng nào, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Đợi một lúc, Dư Minh xuống xe, vòng qua phía bên anh, mở cửa xe nói: “Lâu tổng đến rồi.”
Lâu Hoài hoàn hồn, ánh mắt sâu thẳm nhìn một góc nhà cũ ngoài cửa sổ, cúi người bước ra khỏi xe.
Trước khi vào cửa, anh dừng bước, quay đầu nhìn trợ lý Dư: “Căn nhà ở phố Tài chính bán chưa?”
Trợ lý Dư lắc đầu: “Họ vẫn đang tìm người mua thích hợp.”
“Mấy hôm nay cô ấy có liên lạc với cậu vì chuyện hành lý không?”
“Không có, vẫn luôn là Triệu Lượng liên lạc với tôi, tôi có nói với anh ta là phải xin chỉ thị của anh, bên phía Triệu Lượng gọi điện đến mấy lần, tôi nói bên anh đang bận, vẫn chưa trả lời anh ta.”
Lâu Hoài gật đầu, suy tư vài giây, anh nói: “Chuyện hành lý nếu cô ấy tìm cậu nữa, cậu bảo cô ấy liên hệ với tôi. Ngoài ra, cô ấy chỉ có thể liên hệ với tôi, bảo dì giúp việc trong nhà đừng trả lời cô ấy.”
Dứt lời, anh bước qua hành lang, đi vào trong sân.
Dư Minh lại không hiểu rồi.
Sếp nhà mình là có ý gì đây?
Tặng tập hồ sơ không nhận được sự hồi đáp của cô Ứng, bắt đầu giở trò vô lại rồi sao?
Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Story
Chương 50
10.0/10 từ 12 lượt.
