Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Chương 42
Sáng sớm hôm sau, Ứng Đề dậy sớm, vẫn tập thể dục buổi sáng như thường lệ, sau đó mới đi chuẩn bị bữa sáng.
Cô làm xong bữa sáng thì Lâu Hoài cũng vừa tỉnh. Mấy ngày nay nghỉ ngơi ở nhà, Lâu Hoài cố tình giảm bớt công việc trong tay, dành phần lớn thời gian để ở bên cô, vì thế giờ giấc sinh hoạt cũng trở nên lười biếng hơn một chút.
Ví dụ như chuyện dậy vào buổi sáng, muộn hơn trước đây cả tiếng đồng hồ.
Trước kia khi anh bận rộn công việc, chuyện thức khuya dậy sớm là chuyện thường tình, Ứng Đề không ít lần than phiền, thậm chí hy vọng anh có thể dành ra chút thời gian để tận hưởng cuộc sống, cũng là để ở bên cô. Bây giờ anh chịu dành thời gian rồi, thì cô ngược lại chẳng còn để tâm nữa.
Đôi khi Ứng Đề tự hỏi, một mối tình lệch nhịp như vậy, rốt cuộc trước đây cô đã kiên trì vượt qua hết lần này đến lần khác bằng cách nào.
Khi cô bưng đĩa trứng ốp la cuối cùng lên bàn, Lâu Hoài cũng vừa rửa mặt xong từ phòng tắm đi ra.
Ứng Đề cười với anh, nói: “Qua đây ăn sáng đi.”
Bữa sáng rất thanh đạm, cả hai đều không thích nói chuyện khi đang ăn, vì vậy sau khi trao đổi vài câu, hai người lặng lẽ dùng bữa.
Ăn sáng xong, Ứng Đề đi dạo trong phòng khách một lúc, sau đó cầm máy đọc sách lên xem.
Là một cuốn tiểu thuyết về tài chính.
Lâu Hoài dọn dẹp bàn ăn xong, đi đến trước mặt cô mà cô cũng không nhận ra, xem đến mức cực kỳ say mê, anh không khỏi cúi đầu liếc nhìn màn hình trên tay cô, cười nói: “Hứng thú với đầu tư à?”
Ứng Đề ngước mắt khỏi màn hình, không trả lời ngay câu hỏi của anh mà nói: “Hôm nay anh không phải về thăm mẹ anh sao?”
Lâu Hoài ngồi xuống bên cạnh cô nói: “Không vội, lát nữa hãy qua.”
Ứng Đề nói: “Vậy anh canh thời gian cho chuẩn nhé.”
Dứt lời lại nhìn vào cuốn sách trên tay.
Trước đây chỉ cần anh ở nhà, cô đều sẽ quấn lấy anh, dù là không làm gì cả, chỉ riêng việc quấn quýt bên anh thôi cô cũng thấy hạnh phúc như được nếm mật ngọt.
Hôm nay hiếm khi thấy cô dửng dưng như vậy.
Cảm giác bị ngó lơ này khiến Lâu Hoài rất khó chịu.
Anh mà cảm thấy khó chịu thì thường sẽ biểu đạt ra ngay lập tức, anh cũng không nghĩ nhiều, đưa tay rút chiếc máy đọc sách trong tay Ứng Đề ra.
Việc đọc sách bỗng chốc bị cắt ngang, Ứng Đề nghiêng mặt nhìn anh, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu và trách móc.
Lâu Hoài cười nhạt, thoát khỏi giao diện đang đọc trên máy, lúc này mới để ý thấy trên giá sách của cô có thêm mấy cuốn sách liên quan đến đầu tư, đương nhiên cũng không thiếu kịch bản. Anh nhướng mày, ném máy đọc sách sang một bên, sau đó đưa tay ôm lấy vai cô nói: “Sao lại có hứng thú với sách đầu tư rồi?”
Ứng Đề nói: “Vừa quay xong một bộ phim liên quan đến ngân hàng đầu tư, luôn cảm thấy kiến thức nắm được hơi nông cạn, đọc thêm sách để học hỏi chút.”
“Muốn học thì đến công ty anh, hoặc anh sắp xếp cho em đi du học.”
Chuyện đi du học, lần trước anh cũng từng đề cập như vậy.
Ứng Đề nói: “Chỉ là xem qua thôi, coi như mở mang kiến thức.”
Lâu Hoài nghịch tóc cô nói: “Học hời hợt bên ngoài thì dễ quên lắm.”
Ứng Đề không tiếp lời, ngược lại nhắc nhở anh: “Anh nên về nhà thăm mẹ anh rồi, tối nay còn phải về sớm nữa.”
Lâu Hoài cười một tiếng: “Tối nay rốt cuộc là muốn nói chuyện gì với anh vậy, thật sự không thể nói bây giờ, cứ phải đợi đến tối sao?”
Ứng Đề gật đầu.
Lâu Hoài nói: “Được thôi.”
Anh đứng dậy chuẩn bị về phòng thay quần áo, đi được hai bước, nhớ ra điều gì đó, anh quay người lại, vẫy tay với cô nói: “Đến phối đồ giúp anh đi.”
Quần áo của anh phần lớn là âu phục, thực ra chẳng có gì để phối cả.
Hôm nay về nhà, không cần mặc âu phục quá nghiêm túc, Ứng Đề bèn lấy cho anh một bộ đồ khá thoải mái, khoác thêm một chiếc áo dạ màu đen bên ngoài.
Người vai rộng chân dài, mặc gì cũng ăn ảnh và đầy khí chất, mặc dù sau ngày hôm nay sẽ chia tay hoàn toàn với người này, nhưng Ứng Đề vẫn Ứng Đề vẫn phải thừa nhận sự quyến rũ của ngoại hình Lâu Hoài.
Nhưng dẫu sao cũng là người không còn liên quan đến mình, cô chỉnh lại vai áo cho anh rồi lùi lại hai bước.
Lâu Hoài nói: “Đứng xa thế làm gì?”
Nói rồi, anh bước tới một bước, đồng thời đưa tay kéo cô lại. Ứng Đề ngã vào lòng anh, anh cúi đầu, thuận thế nâng cằm cô lên, hôn nhẹ lên môi cô nói: “Ngày mai về Lâm Thành, đừng quên hành lý của anh.”
Chiếc vali cô đã thu xếp xong từ hôm qua đang đặt trong phòng để quần áo, một chiếc vali màu hồng phấn dựng ở góc tường, so với phong cách trang trí lạnh lùng xung quanh thì thật sự rất nổi bật.
Ứng Đề liếc mắt nhìn chiếc vali đó, im lặng một hồi lâu mới nói một tiếng được.
Đồng hồ điểm chín giờ, cuối cùng Lâu Hoài cũng ra khỏi cửa.
Ứng Đề tiễn anh ra tận cửa.
Lâu Hoài nói: “Trưa đừng tự nấu nữa, anh đã báo dì giúp việc đến rồi, muốn ăn gì thì bảo dì ấy.”
Ứng Đề nói được, dáng vẻ ngoan ngoãn trầm tĩnh.
Lâu Hoài nhìn cô, muốn đi nhưng lại dường như không nỡ, Ứng Đề cười nói: “Tối là về rồi mà. Đi nhanh đi, đừng để dì đợi lâu.”
Lâu Hoài khẽ thở dài nói: “Vậy cho anh hôn cái nữa.”
Nói rồi cũng không màng đến ý muốn của cô, anh kéo cô lại, trao một nụ hôn sâu và kéo dài.
Hôn xong, dường như cũng đã đủ, anh đi thang máy xuống lầu, lần này không còn chút do dự nào nữa.
Ứng Đề đứng ở cửa nhìn một lúc, cho đến khi thang máy xuống đến tầng một, màn hình hiển thị con số 1, cô mới quay người vào nhà.
Lâu Hoài trở về nhà cũ, còn chưa vào sân đã thấy người trong gia tộc hầu như đều đã về đông đủ.
Hiện nay ông cụ tuổi đã cao, tuy quyền hành nhà họ Lâu đã giao cho Lâu Hoài, nhưng chưa đến bước cuối cùng thì mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ. Hơn nữa, ông cụ ngoài nắm quyền nhà họ Lâu thì vẫn còn những thứ khác để người ta cầu cạnh, cho nên càng đến những ngày đoàn viên thế này, con cháu nhà họ Lâu dù bận rộn bên ngoài đến đâu cũng phải lũ lượt kéo về.
Trong số những người nhà họ Lâu quen thuộc ấy, hiếm hoi lắm Lâu Hoài mới thấy một gương mặt quen thuộc
Người cha chỉ cần tình yêu không cần tiền đồ của anh – Lâu Vọng Sinh, hôm nay vậy mà cũng đã trở về nhà họ Lâu.
Lâu Vọng Sinh đang nói chuyện với đám con cháu trong nhà, liếc mắt thấy con trai ở cách đó không xa, ông ta sững người một chút, sau đó vỗ vỗ vai người cháu, cười nói vài câu rồi bước về phía Lâu Hoài.
Trước khi ông ta kịp đến gần, Lâu Hoài làm như không nhìn thấy người này, quay người, sa sầm mặt mày đi về phía cổng lớn nhà họ Lâu.
Lâu Vọng Sinh bị hụt hẫng một phen, những người cùng thế hệ và đám con cháu xung quanh thi thoảng lại liếc nhìn về phía này xem kịch vui, trên mặt ông ta lộ vẻ lúng túng khó tả, nhưng may mà ông ta là người có tâm lý tốt, cười ha ha tự giễu hai tiếng rồi bỏ đi.
Lâu Hoài băng qua tiền viện, đến sảnh trước, ông cụ đang ngồi thưởng trà, vây quanh ông là hai đứa cháu nội của bác cả Lâu Hoài, một trai một gái, năm nay vừa vào tiểu học, giọng nói lanh lảnh dỗ dành ông cụ vui vẻ ra mặt.
Đến mức khi ông cụ Lâu nhìn thấy anh, vẻ mặt vẫn còn tươi cười, hỏi một câu: “Về rồi à?”
Lâu Hoài “vâng” một tiếng, cũng không nói gì thêm.
Ông cụ Lâu cũng không để bụng, vừa trêu đùa hai đứa chắt, vừa nói: “Cháu xem Tiểu Lương, Tiểu Âm chớp mắt đã lớn thế này rồi, cháu có phải cũng nên nỗ lực một chút rồi không?”
Lâu Hoài nhìn hai đứa trẻ, có lẽ vì vẻ mặt anh lạnh lùng, trông không phải người dễ gần, hai đứa trẻ cũng không dám nghịch ngợm như trước, lúc này đều rụt rè đứng sang một bên, chào anh một tiếng, sau đó cúi đầu xuống.
Ông cụ thấy vậy, xua tay đuổi người, nói: “Mẹ cháu đang đợi cháu trên tầng hai hậu viện rồi đấy, hai mẹ con nói chuyện đi.”
Lâu Hoài gật đầu, quay người rời đi.
Lâu Quan Kỳ nhìn bóng lưng anh đi xa, quay đầu cười nói với hai đứa trẻ: “Đừng chấp nhặt với chú nhỏ của các cháu, nó ấy à, nhạt nhẽo lắm.”
Ngày kia là tết rồi, trong nhà đâu đâu cũng thấy câu đối, giấy đỏ, đèn lồng đỏ.
Lâu Hoài đi xuyên qua hành lang hậu viện, dưới mái hiên đâu đâu cũng thấy đồ trang trí vui mắt, còn ngoài mái hiên là lớp tuyết trắng xóa.
Anh đi trên hành lang yên tĩnh này, người đầu tiên hiện lên trong tâm trí anh là Ứng Đề, nghĩ rằng lúc này cô đang ở nhà đợi anh về.
Còn nhà họ Lâu này có đông người đến đâu, Tết nhất có náo nhiệt thế nào, thì cũng chẳng liên quan gì đến anh.
Anh bước lên bậc thang, đi qua một đoạn hành lang tầng hai, đến phòng khách.
Mẹ anh, bà Chu Phương Lễ lúc này đang tỉa hoa, nghe thấy tiếng anh, bà ngẩng đầu nhìn một cái, một lát sau lại cúi xuống.
Lâu Hoài nhìn quanh một vòng, thấy không có ai khác, bèn ngồi xuống vị trí bên tay trái mẹ.
Phòng khách chìm vào im lặng khoảng hai phút, Chu Phương Lễ tỉa xong bình hoa, vỗ vỗ tay, đứng dậy đi rửa tay, khi quay lại, bà vừa lấy khăn tay lau tay vừa nói: “Bố con về rồi.”
Lâu Hoài nói: “Vừa nhìn thấy rồi.”
“Năm nay người trong nhà khá đông đủ, con là trưởng tôn trong nhà, có phải nên có dáng vẻ của một người đứng đầu không?”
“Ông nội vẫn còn đó, con đâu dám độc đoán.”
Nghe vậy, Chu Phương Lễ đặt khăn tay lên bàn nói: “Mẹ thấy con quá dám ấy chứ.”
Lâu Hoài cười nhạt: “Mẹ, đừng vòng vo nữa, gọi con về muốn nói gì thì mẹ nói đi.”
“Tết ở lại nhà đi, cho dù con có không thích những người đó đến mức nào thì ngoài mặt cũng phải giữ chút thể diện cho đôi bên chứ..”
“Con xưa nay chưa bao giờ cần thứ gọi là thể diện.”
Chu Phương Lễ thở dài: “Cứ bắt mẹ phải nói những lời khó nghe hơn sao?”
Lâu Hoài nhướng mày, ra vẻ rửa tai lắng nghe.
Chu Phương Lễ bèn nói: “Bố con về rồi, nhưng cũng mang theo cả hai mẹ con bên ngoài kia về, tuy rằng chưa đến mức không biết xấu hổ mà dẫn người vào nhà, nhưng hai năm nay con làm quá đáng lắm rồi, năm lần bảy lượt ngỗ nghịch với ông nội con, con phải biết lúc này ông ấy đồng ý cho bố con dẫn hai mẹ con kia về có ý nghĩa gì chứ?”
“Ý nghĩa gì?”
Lâu Hoài vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như thể nhà họ Lâu có sập cũng chẳng liên quan gì đến anh.
Sự tu dưỡng tốt đẹp của Chu Phương Lễ trong khoảnh khắc này tiêu tan sạch sẽ: “Lâu Hoài, bố con đối xử với mẹ như vậy, bao năm qua mẹ đã dần buông bỏ rồi, đến nước này, là con của mẹ, con nhất định cũng phải đối xử với mẹ như thế sao?”
“Mẹ nói quá lời rồi.”
“Đến nước này mà còn chưa đủ nghiêm trọng sao? Vì sự cố chấp của con, ông nội con muốn để hai mẹ con kia dọn vào nhà họ Lâu, vậy sự nhẫn nhịn bao năm qua của mẹ thành cái gì?”
Lâu Hoài nói: “Con đã khuyên mẹ rồi, mẹ có thể ly hôn mà.”
Tính khí Chu Phương Lễ lập tức trở nên kích động: “Không thể nào! Nếu ly hôn được thì năm xưa đã ly hôn rồi. Năm xưa mẹ vì cái gọi là tình yêu của họ mà chịu đủ nhục nhã, đến cả người nhà mẹ cũng không chịu chứa chấp mẹ, lúc này bảo mẹ nhường chỗ cho họ, để đôi uyên ương khổ mệnh đó được đường đường chính chính ư, không đời nào!”
Lâu Hoài đứng dậy, đi đến bàn bên cạnh, rót một cốc nước, đi tới đặt bên tay mẹ nói: “Mẹ hà tất phải như vậy? Chỉ cần mẹ đồng ý ly hôn, chuyện sau đó để con giải quyết.”
Chu Phương Lễ nói: “Giải quyết thế nào? Bây giờ ngay cả công ty con còn phải chật vật quản lý, con giải quyết làm sao?”
“Đương nhiên là khiến họ sống không yên ổn rồi, họ khiến mẹ con sống không yên ổn, con có qua có lại đáp lễ họ một chút, mẹ thấy sao?”
Chu Phương Lễ coi như đã hiểu: “Nói đi nói lại, con vẫn không chịu chọn con đường gần nhất đơn giản nhất. Cứ phải tiếp tục dây dưa với cô gái kia sao.”
Lâu Hoài nói: “Mẹ gọi con về, quả nhiên không phải muốn nói chuyện của mẹ.”
“Đều giống nhau cả thôi, con chọn kết hôn với Ôn Chiêu, ông nội con vui vẻ rồi thì sẽ không gây khó dễ cho con nữa, ông ấy cũng sẽ không cố tình lôi hai mẹ con kia về để làm mẹ ghê tởm.”
“Con kết hôn hay không quan trọng thế sao?”
Lâu Hoài nói: “Vì ông ấy ngoại tình sao?”
“Ngoại tình thì tính là gì? Nhà họ Lâu bao nhiêu người ngoại tình, ông nội con là một ví dụ điển hình đấy, không thiếu một mình bố con. Ông ấy thua là thua ở chỗ không nghe lời.”
Dứt lời, Chu Phương Lễ lại cười tự giễu: “Cũng may là ông ấy không đủ nghe lời, nếu không người ngồi ở đây hôm nay chính là hai mẹ con kia rồi.”
Vẻ mặt Lâu Hoài lạnh đi vài phần: “Mẹ muốn con nghe lời đúng không?”
Chu Phương Lễ nói: “Ông nội con cả đời sóng to gió lớn gì mà chưa từng gặp, ông ấy ghét nhất là những thứ đã sắp đặt bị lật đổ, quy tắc đã định bị phá vỡ. Tiểu Hoài, con có thể có cá tính riêng nhưng bây giờ không phải lúc, hoặc nói đúng hơn, trong chuyện tình cảm con không cần phải có cá tính làm gì, bản lĩnh của đàn ông nên đặt vào sự nghiệp, , đừng học theo bố con, đến cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì.”
Lâu Hoài cười một cái: “Con sẽ không đi theo con đường bố đã chọn, nhưng cũng sẽ không để người ta giật dây, mẹ à, đừng truyền lời thay ông nội nữa.”
Chu Phương Lễ lắc đầu: “Có phải con đã quên người yêu của chị con năm đó biến mất khỏi thế gian này như thế nào rồi không?”
Lời này vừa dứt, Lâu Hoài thu lại nụ cười trên mặt, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm túc chính trực: “Mẹ đang uy h**p đe dọa con sao?”
Chu Phương Lễ nói: “Không phải uy h**p cũng chẳng phải đe dọa, là một lời nhắc nhở thiện chí. Mẹ hiểu con không phải là không có cô gái kia thì không sống nổi, con chỉ là quen với việc có một người như vậy tồn tại, đã như thế thì đừng làm hại người ta. Cô ấy khác con, con không nghiêm túc nổi đâu.”
“Đừng đe dọa con, người của con con muốn buông tay lúc nào là chuyện của con, cuộc đời con nên như thế nào, con cũng sẽ tự mình định đoạt sắp xếp, bất kể là mẹ hay ông nội, đều đừng hòng chỉ trỏ vào.”
“Con…”
Chu Phương Lễ dùng tình cảm và lý lẽ để khuyên giải, nhưng đổi lại chỉ là thái độ dửng dưng như không của anh, lúc này thực sự bị chọc tức không nhẹ.
“Được, con cứ cố chấp như vậy đi, vậy con cứ thử xem, xem con đường sau này có đúng như ý nguyện của con không.”
Lâu Hoài coi như không nghe thấy, ngược lại khuyên bà: “Mẹ, hiện giờ sự nghiệp của mẹ thành công, nhà họ Chu và nhà họ Lâu đối với mẹ mà nói đã không còn quan trọng như vậy nữa, còn bố thì càng không đáng nhắc tới, ông ấy chỉ là một vết nhơ nhỏ trong cuộc đời mẹ, tại sao không xóa bỏ đi để cho bản thân được thoải mái?”
Chu Phương Lễ chỉ tay ra cửa: “Con đi đi, mẹ không muốn nhìn thấy con.”
Lâu Hoài nhướng mày: “Vậy lát nữa đến giờ ăn trưa con lại đến gọi mẹ.”
Nói xong, Lâu Hoài quay người dứt khoát rời khỏi phòng khách.
Vừa bước ra khỏi phòng khách vài bước, anh đã nhìn thấy Lâu Như Nguyện đang đứng bên cạnh Quan Nguyệt Đài.
Dạo này Lâu Như Nguyện cũng bận rộn lạ thường, cùng với việc cô ấy mở rộng nền tảng livestream, ngày nào cũng có vô vàn phương án dự án phải xem, còn có vô số streamer phải gặp.
Biết lúc này Lâu Như Nguyện đợi ở đó tuyệt đối không phải trùng hợp, Lâu Hoài đi tới, vừa đến trước mặt, đã nghe thấy chị gái trêu chọc: “Chọc giận mẹ rồi à?”
Lâu Hoài nói: “Bà ấy xưa nay tu dưỡng rất tốt, lần này là vì bố về sao?”
“Em chọc bà ấy tức giận, đừng đổ trách nhiệm lên đầu người ngoài.”
Trong mắt ba người bọn họ, người bố Lâu Vọng Sinh mãi mãi là người ngoài.
Lâu Hoài nói: “Năm nào gặp mặt cũng nói những chuyện đó, nghe nhiều cũng thấy chán.”
Hai người đi xuống cầu thang, nghe vậy, Lâu Như Nguyện dừng bước nhìn anh: “Nhất định phải ở bên cô ấy sao?”
Nhất định sao?
Hình như cũng không chắc chắn đến thế.
Nhưng trước mắt xác định là vậy
Lâu Hoài nói: “Ít nhất hiện tại em chưa có ý định kết thúc.”
Lâu Như Nguyện cười lạnh một tiếng: “Đàn ông quả nhiên chẳng có tên nào tốt đẹp, mạng sống của người ta có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, em thì lại lo cho cảm xúc của mình trước.”
Lâu Hoài nheo mắt lại, nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn: “Họ không dám động đến cô ấy.”
Lâu Như Nguyện nói: “Vậy sao?”
Hai người đi đến dưới mái hiên, nhìn hồ sen phía xa đã bị băng đóng cứng, Lâu Hoài nói: “Muốn ra tay thì đã ra tay từ lâu rồi, sẽ không năm lần bảy lượt cảnh cáo em thế này.”
Lâu Như Nguyện suy nghĩ một chút, hỏi ngược lại: “Họ sợ em làm ra chuyện gì không hay sao?”
Khóe môi Lâu Hoài cong lên, đôi mắt đen như mực nhìn mặt hồ bị băng giá phong tỏa, chậm rãi nói.
“Nếu họ dám động đến cô ấy, em không ngại đồng quy vu tận đâu.”
Lâu Như Nguyện nói: “Thật sao?”
Lâu Hoài nói: “Có thể thử xem.”
Thấy anh quả quyết như vậy, dường như đối với chuyện gì cũng nắm chắc trong lòng bàn tay, Lâu Như Nguyện không khỏi nói: “Nếu là cô ấy nảy sinh ý định, quyết định rời bỏ em trước thì sao?”
Gần như không cần suy nghĩ, Lâu Hoài nói: “Không thể nào, cô ấy sẽ không làm vậy.”
Tuyệt đối không phải anh tự tin thái quá, mà là Ứng Đề tuyệt đối sẽ không rời bỏ anh.
Cô không nỡ, nếu có thể rời đi, thì từ hai năm trước cô đã bỏ đi, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với anh rồi.
Lâu Như Nguyện nói: “Phàm chuyện gì cũng đừng quá chắc chắn, ai cũng có lúc nản lòng thoái chí.”
Nghe lời này, Lâu Hoài không khỏi quay mặt sang nhìn cô ấy nói: “Hôm nay chị cũng đến làm thuyết khách cho ông nội à?”
Lâu Như Nguyện lắc đầu nói: “Chị cũng là phụ nữ, chị chỉ đứng ở góc độ phụ nữ phân tích vấn đề với em thôi.”
Lâu Hoài nói: “Vậy chị lo xa rồi, em và cô ấy rất tốt.”
Lâu Như Nguyện cũng không nói gì nữa.
Buổi trưa Lâu Hoài ở lại nhà cũ ăn cơm, sau bữa cơm, không tránh khỏi bị các bậc trưởng bối trong nhà gọi đi nói chuyện.
Mặc dù nhà họ Lâu mấy năm nay ngấm ngầm đấu đá dữ dội, nhưng ngoài mặt lại rất hòa thuận, nhất là lần này người gọi Lâu Hoài qua nói chuyện là mấy vị trưởng bối đứng ngoài vòng xoáy quyền lực, chỉ biết dạy học.
Trong đó có một vị trưởng bối đang giảng dạy chuyên ngành tài chính ở nước ngoài, cách đối nhân xử thế rất ôn hòa nho nhã.
Lâu Hoài nhớ đến sáng nay trước khi ra khỏi nhà, Ứng Đề đang đọc sách đầu tư, nghĩ rằng nếu cô có hứng thú với tài chính, chuyển nghề cũng không phải là không được, vì thế liền trò chuyện với vị trưởng bối này thêm một lúc.
Mãi đến bốn giờ chiều, ông cụ sai người đến gọi.
Lâu Hoài chào tạm biệt vị trưởng bối này, khi rời đi, trên tay có thêm mấy cuốn sách, đều là những cuốn sách đọc rất dễ hiểu. Dù là để đọc mở mang kiến thức hay làm sách nhập môn tài chính đều rất tốt.
Quản gia thấy anh cầm mấy cuốn sách, bèn nói: “Ông cụ tìm cậu nói chuyện, mấy cuốn này tôi giúp cậu bỏ vào túi trước, lát nữa sẽ đưa cho cậu.”
Lâu Hoài lắc đầu nói: “Không cần phiền phức, nói chẳng được bao lâu đâu.”
“…”
Quản gia nhất thời nghẹn lời.
Hai ông cháu mỗi lần nói chuyện, hoặc là châm chọc đối đầu, hoặc là kết thúc vội vàng, lần nào cũng tan rã trong không vui.
Lâu Hoài cầm mấy cuốn sách đến một thư phòng ở tiền viện, trước khi vào cửa, anh gõ cửa.
Bên trong truyền ra tiếng “mời vào” già nua.
Anh đẩy cửa bước vào.
Trong phòng không chỉ có mình Lâu Quan Kỳ.
Lúc này ông cụ đang đứng trước bàn gỗ nam viết thư pháp, còn người đứng bên cạnh mài mực cho ông, chính là người vừa bị Lâu Hoài ngó lơ cách đây không lâu, cũng là bố ruột anh – Lâu Vọng Sinh.
Lâu Hoài nhìn thấy, ý lạnh trong mắt càng tăng thêm vài phần.
Lâu Quan Kỳ như không có chuyện gì xảy ra, thấy anh đến, đặt bút lông xuống, Lâu Vọng Sinh cũng rất biết nhìn sắc mặt, vội vàng vắt một chiếc khăn từ chậu nước nóng bốc hơi bên cạnh, đưa cho ông cụ lau tay.
Lâu Quan Kỳ lau tay xong, ném cho Lâu Vọng Sinh đứng bên cạnh, nhìn Lâu Hoài nói: “Cuối cùng cũng có thời gian đến rồi.”
Lâu Hoài giọng nhàn nhạt: “Bây giờ cháu cũng có thể không rảnh mà đi ngay.”
Nghe vậy, Lâu Quan Kỳ hừ mạnh một tiếng: “Về nước mấy ngày nay, không phải đi với phụ nữ thì cũng là đi với ông chú Sáu vô dụng của cháu, chỉ là không có thời gian tiếp chuyện ông già này thôi.”
Lâu Hoài thong thả nói: “Ông biết thời gian của cháu luôn eo hẹp mà.”
Ông cụ hoàn toàn nổi giận, đang định phát hỏa thì bị Lâu Vọng Sinh bên cạnh khuyên can nói: “Tính Tiểu Hoài là vậy, bố lớn tuổi rồi, giận quá hại thân, đừng chấp nhặt với nó.”
An ủi ông cụ xong, lại nhìn sang Lâu Hoài: “Tiểu Hoài, sức khỏe ông nội con hai năm nay ngày càng kém đi, con đừng chọc giận ông.”
Lâu Hoài liếc mắt nhìn ông ta một cái đầy hời hợt, trong mắt toàn là vẻ khinh thường: “Ông nội, hôm nay ông có khách, sau Tết cháu lại về thăm ông.”
Nói xong anh quay người định đi, bị ông cụ quát một tiếng giữ lại: “Khách khứa cái gì, đó là bố mày!”
Lâu Hoài cũng không quay đầu lại, chỉ nói: “Năm đó khi ông ấy quyết định rời bỏ cái nhà này, cháu và ông ấy đã đoạn tuyệt quan hệ cha con, ông ấy cũng thề sẽ không quay lại nơi này nữa, bây giờ ông ấy không phải là khách thì là gì?”
Lâu Quan Kỳ nén giận, nói: “Cha con làm gì có thù hận để qua đêm, nếu không có nó, sao có mày?”
“Cháu là do mẹ cháu sinh ra, không liên quan gì đến ông ấy.”
Lâu Vọng Sinh không nghe nổi lời này: “Tiểu Hoài, chuyện năm đó là bố xử lý không tốt, bây giờ bố quay về là muốn bù đắp cho chuyện năm xưa, con đừng chống đối bố như vậy.”
Lâu Hoài cuối cùng cũng chịu quay người, anh nhìn Lâu Vọng Sinh, vẻ mặt đang cười, nhưng lời nói lại lạnh lùng tột độ, anh hỏi: “Bù đắp thế nào?”
Lâu Vọng Sinh nói: “Đương nhiên là quay về sống tử tế với mẹ con, hàn gắn quan hệ với con.”
Lâu Hoài cười khẩy một tiếng, nói: “Tôi và mẹ đều không cần.”
Lâu Vọng Sinh còn muốn nói gì đó, liền bị Lâu Quan Kỳ ra hiệu bằng ánh mắt, đành phải im miệng.
Lâu Quan Kỳ nhìn hai bố con họ, nói: “Bố cháu quả thật có lỗi, nhưng từ xưa đến nay, đàn ông nào mà không phạm lỗi, lần này bố cháu chịu quay về, hai bố con cũng đã lâu không sống cùng nhau rồi, sau Tết cháu dọn về nhà cũ đi.”
Lâu Hoài như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, anh nói: “Là dọn cả cái gia đình bên ngoài kia về sao? Nuôi cả vợ lớn vợ bé à?”
Lời này vừa dứt, không chỉ Lâu Vọng Sinh sắc mặt khó coi, thần sắc Lâu Quan Kỳ cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhưng gừng càng già càng cay, Lâu Quan Kỳ rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nói: “Đó dù sao cũng là anh em của cháu, trong người chảy cùng dòng máu với cháu, dù thế nào cũng là người nhà họ Lâu, sao lại không thể dọn về?”
Lâu Hoài nheo mắt lại nói: “Cháu không đồng ý, hai người cũng đừng hòng làm ra những hành động khiến mẹ cháu ghê tởm.”
Nói xong anh định đi thì sau lưng truyền đến giọng nói giận dữ của Lâu Quan Kỳ: “Đứa con riêng bên ngoài kia có thể không về, nhưng cháu phải làm theo lời ta, kết hôn với Ôn Chiêu.”
Người ta tức giận đến một mức độ nào đó sẽ bật cười, Lâu Hoài nói: “Ông nội, không cần phải năm lần bảy lượt đe dọa cháu như thế, gia đình Lâu Vọng Sinh dám dọn vào nhà cũ làm mẹ cháu ghê tởm, cháu có thể san bằng nhà cũ thành bình địa ngay trong đêm, còn chuyện kết hôn ông nói, thái độ của cháu trước sau như một, hôn sự này cháu sẽ không tiến hành đâu. Cháu hy vọng lần sau ông gọi cháu về là chuyện công việc, chứ không phải mấy chuyện vặt vãnh này.”
Chuyện vặt vãnh?
Ông cụ tức đến ngực phập phồng, đang định mắng lại thì thấy Lâu Hoài đã mở cửa thư phòng, sải bước bỏ đi.
“Thật là càng ngày càng quá quắt, dám buông lời ngông cuồng với ta rồi.” Lâu Quan Kỳ tức đến đau tim.
Lâu Vọng Sinh vội vàng rót cho ông cốc nước ấm, sau đó mở lọ thuốc trợ tim cấp tốc, đút cho ông uống hai viên, rồi nói: “Tính khí Tiểu Hoài xưa nay vẫn cứng rắn, năm xưa bố chẳng bảo nó giống bố nhất còn gì.”
Lâu Quan Kỳ chẳng thèm nghe mấy lời này, ông nói: “Lâu Viễn Đạo đâu?”
Lâu Vọng Sinh im lặng một lúc, rõ ràng là sững sờ.
Lâu Quan Kỳ nói: “Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng chịu về nhà cũ, chẳng phải muốn lo liệu cho thằng con trai khác của mày sao, người đâu?”
Lâu Vọng Sinh lập tức lấy điện thoại ra, vừa bấm số vừa nói: “Nó đang làm việc, con gọi điện cho nó ngay đây, bảo ông nội tìm nó.”
Ông nói: “Đừng làm phiền nó làm việc, Tết bảo nó về ăn cơm.”
Lâu Vọng Sinh ngẩn người.
Lâu Quan Kỳ nói: “Nhưng người phụ nữ kia không được vào cửa.”
Vào cửa hay không không quan trọng, quan trọng là ông cụ chịu công nhận sự tồn tại của đứa con trai út.
Lâu Vọng Sinh nói: “Vâng, bên phía Tiểu Mai con sẽ giải thích tình hình, tuyệt đối sẽ không làm ầm ĩ trước mặt bố.”
Lâu Quan Kỳ hừ một tiếng, nói: “Có tâm tư này thì an ủi Tiểu Chu nhiều vào, đừng để người ngoài chê cười.”
Lâu Vọng Sinh suy nghĩ một chút, nói vâng.
Khi Lâu Hoài từ thư phòng đi ra, mang theo bầu không khí nặng nề đè nén, đến mức những người khác trong nhà họ Lâu nhìn thấy anh cũng không dám tiến lên chào hỏi một câu.
Bên ngoài tuyết đang rơi lất phất, cách đó không xa có mấy đứa trẻ đang chơi tuyết, rất phấn khích, anh cũng chẳng thèm nhìn, sa sầm mặt mày đi ra khỏi nhà cũ, đến chỗ đỗ xe, anh lấy điện thoại gọi cho trợ lý Dư một cuộc.
Câu đầu tiên mở miệng hỏi ngay: “Gần đây ông cụ có cài người vào công ty không?”
Khi Lâu Hoài mới tiếp quản nhà họ Lâu, chuyện ông cụ Lâu can thiệp vào công việc công ty là chuyện thường ngày, nhân sự dự án, ông đều muốn xem qua sắp xếp, Lâu Hoài cũng không vội, rất kiên nhẫn đợi người do ông cụ sắp xếp gây chuyện, ví dụ như trong ngoài cấu kết ăn hoa hồng, hay nhận mấy dự án linh tinh, thậm chí có kẻ to gan, trực tiếp giao dịch nội gián, anh cho người theo dõi, bắt được vài kẻ xử lý làm gương, từ đó về sau, ông cụ cũng không còn hỏi cụ thể chuyện công ty nữa.
Sau đó là Lâu Hoài lần lượt thay hết người của ông cụ, tuy ông cụ rất bất mãn, nhưng giang sơn một khi đổi chủ, tâm phúc lại không thể đảm đương trọng trách, chỉ đành dần dần rút lui khỏi vũ đài lịch sử.
Người trong ban lãnh đạo công ty, cơ bản đều là người do Lâu Hoài bồi dưỡng lên, còn bình thường ông cụ vì giữ thể diện, muốn ra oai trước mặt bạn bè, sắp xếp một hai người vào, miễn là không phải vị trí quan trọng, Lâu Hoài cơ bản coi như không thấy.
Muốn một hồ nước trong vắt, không vấy chút bụi bẩn nào, đối với một tập đoàn lớn đã trưởng thành mà nói, về cơ bản là chuyện không thể.
Lâu Hoài hiểu rõ đạo lý này, nhưng anh dù thế nào cũng không ngờ tới, ông cụ lớn tuổi rồi, không những không an phận, ngược lại còn khuấy đục nước lên.
Năm xưa Lâu Vọng Sinh vì không chịu từ bỏ người phụ nữ và đứa con bên ngoài, bị ông đuổi ra khỏi nhà, thái độ năm đó kiên quyết biết bao, nay lại có thể đón đứa con riêng kia về rồi.
Trợ lý Dư nghe vậy, lập tức nói: “Không có, hai tháng gần đây ông cụ đều không sắp xếp thêm người nào vào.”
Lâu Hoài day day trán nói: “Người tên Lâu Viễn Đạo này thì sao?”
Nghe thấy cái tên này, trợ lý Dư trước tiên ngơ ngác một lúc, sau đó mới nhớ ra người này là ai, lập tức nói: “Không có.”
Lâu Hoài hỏi: “Chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn, nếu người này đến công ty, tôi chắc chắn sẽ nhận được tin tức đầu tiên.”
“Cậu tiếp tục chú ý, có tình hình gì báo tôi bất cứ lúc nào.”
Trợ lý Dư nói vâng, lại hỏi: “Có cần tôi điều tra tin tức gần đây của Lâu… người đó không ạ?”
Lâu Hoài nói: “Không cần, Tết tôi không ở Bắc Thành, cậu chú ý bên phía mẹ tôi một chút.”
Trợ lý Dư vội nói: “Chu tổng bị bệnh sao ạ? Có cần tôi đến nhà chăm sóc không?”
Lâu Hoài nói: “Không cần, để ý là được.”
Trợ lý Dư nhất thời không hiểu đầu đuôi, nhưng cũng không thể hỏi thẳng, chỉ đành kết thúc cuộc gọi rồi tự mình đi tra, bèn nói vâng.
Điện thoại im lặng một lúc.
Một lúc sau, vẫn là trợ lý Dư mở miệng hỏi: “Anh và cô Ứng ngày mai về Lâm Thành, tôi đưa hai người ra sân bay nhé?”
Lâu Hoài nói: “Chúng tôi tự đi.”
Dứt lời, anh cúp điện thoại.
Lâu Hoài định mở cửa xe ném điện thoại vào, thì mới phát hiện mấy cuốn sách lấy từ chỗ chú Sáu lúc nãy, vẫn luôn được anh cầm trên tay.
Tuyết vẫn đang rơi, tuy không lớn nhưng rơi trên người nhiều, ít nhiều cũng có chút nặng.
Lúc này, trên sách cũng vương không ít hạt tuyết, Lâu Hoài nhìn qua, giơ tay phủi đi những hạt tuyết trên sách, sau đó mở cửa xe, ném điện thoại vào ghế lái, khi đặt sách, động tác của anh nhẹ nhàng hơn nhiều.
Có lẽ trong lòng vẫn còn tức giận.
Anh cũng không vội lên xe rời đi, mà đứng bên cạnh xe, châm một điếu thuốc, thong thả hút.
Trời lạnh, hơi thở giữa những nhịp hô hấp hòa quyện với làn khói trắng xanh, nếu không nhìn kỹ, thật khó phân biệt làn khói mờ ảo này rốt cuộc là do hút thuốc tạo ra, hay là do trời lạnh hơi thở ngưng tụ.
Hút xong một điếu thuốc, đang định gõ điếu thứ hai ra từ bao thuốc ra, liếc mắt một cái, Lâu Hoài nhìn thấy mấy cuốn sách vừa được anh cẩn thận đặt trên ghế phụ.
Sau đó, một cách không tự chủ, anh nghĩ đến Ứng Đề.
Tối qua và cả sáng nay trước khi ra khỏi nhà, cô đều dặn dò anh tối nay về nhà sớm, nói là có chuyện muốn nói với anh.
Cô trước nay luôn nghiêm túc và đứng đắn, dù là một chuyện nhỏ nhặt đến mức không thể nhỏ hơn, đến chỗ cô, đều phải đối đãi nghiêm túc.
Có lẽ cô là người duy nhất trong cuộc đời anh khiến anh mãi mãi có thể không cần đề phòng, là người khiến tâm trạng bất an của anh có một chốn mềm mại để nương náu, khoảnh khắc này, điều Lâu Hoài nghĩ đến là muốn gặp cô sớm hơn một chút.
Bất kể tối nay cô muốn nói với anh chuyện gì, anh đều muốn gặp cô sớm một chút.
Nhất là sau khi bị Lâu Quan Kỳ và Lâu Vọng Sinh làm cho ghê tởm như vậy.
Hơn ba mươi năm qua, mọi điểm tức giận trong cảm xúc của anh đều liên quan đến nhà họ Lâu.
Còn hiện tại, trước khi năm mới đến, trong hoàn cảnh sắp cùng Ứng Đề bước sang năm thứ sáu nương tựa vào nhau.
Lâu Hoài nghĩ, anh muốn gặp Ứng Đề.
Thế là thuốc cũng không hút nữa, lòng cũng trở nên tĩnh lặng.
Anh mở cửa xe, cúi người ngồi vào, lái xe rời khỏi nhà cũ họ Lâu, chạy về hướng Vọng Kinh Tân Cảnh.
Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Story
Chương 42
10.0/10 từ 12 lượt.
