Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm

Chương 14


Trợ lý Dư thật sự sắp điên rồi.


Mấy ngày nay anh ta theo Lâu Hoài đi công tác khắp nơi, công việc đã đủ bận rộn, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, ai mà ngờ được, cô con gái út nhà họ Ôn lại gây chuyện cho anh ta.


Ôn Thư Du ngu ngốc một lần thì thôi đi, phía Lâu Hoài cũng không so đo, ngược lại nhìn thấy cây hành non yếu ớt mình nuôi lúc đầu giờ đã trưởng thành thành một đóa hoa hồng biết đâm người, trong lòng còn khá vui vẻ.


Ứng Đề chưa bao giờ dễ dàng đắc tội với ai, làm việc cũng biết nhìn trước ngó sau, trừ khi chạm đến giới hạn của cô, còn không cô đều chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.


Đó còn là lần đầu tiên Lâu Hoài thấy cô biết cắn người, đâm người khác.


Khi trợ lý Dư đưa video này đến trước mặt anh, Lâu Hoài không hề tức giận, chỉ xem đi xem lại mấy lần rồi hỏi Ứng Đề có bị thương không, đương nhiên là không.


Lâu Hoài rất hài lòng với câu trả lời này, bảo anh ta gỡ video xuống, đồng thời đánh tiếng với ngân hàng, dừng hai khoản vay quan trọng của nhà họ Ôn.


Phía nhà họ Ôn cũng là người thông minh.


Bọn họ đương nhiên sẽ không tin Lâu Hoài vì một người phụ nữ mà làm to chuyện, chỉ cảm thấy dù sao cũng là người phụ nữ đầu tiên Lâu Hoài giữ bên cạnh lâu nhất, anh còn chưa chán, người ngoài sao có thể bắt nạt người của anh.


Người ta nói đánh chó cũng phải ngó mặt chủ.


Nhà họ Ôn mắng mỏ cô con gái út, làm lại thủ tục vay vốn, quy trình phiền phức hơn trước rất nhiều, nhưng may mà Lâu Hoài cũng không có động thái gì thêm, chuyện cũng coi như qua rồi.


Mọi người đều vui vẻ.


Trợ lý Dư cứ nghĩ, Ôn Thư Du không đến mức ngu ngốc như vậy, ai ngờ được, cô ta thế mà lại có thể ngu ngốc đến thế.


Đá phải tấm sắt một lần chưa đủ, còn muốn làm thêm lần nữa.


Cô ta cũng không nghĩ xem, Ứng Đề là người cô ta có thể bắt nạt sao?


Khi chuyện bên phía Hàng Châu truyền đến tai trợ lý Dư, anh ta nhìn những tòa nhà cao tầng này, thật sự muốn bắt Ôn Thư Du tới, ném xuống cho xong.


Cũng không biết gia tộc lớn như nhà họ Ôn, luôn xảy ra chuyện đấu đá lẫn nhau, làm sao cô ta có thể sống đơn thuần đến tận bây giờ.


Sao lại chẳng có tý đầu óc nào vậy chứ.


Lâu Hoài vẫn đang họp, lần này là cuộc họp của mấy công ty chi nhánh, tập hợp một nhóm quản lý cấp cao trong và ngoài nước.


Do chênh lệch múi giờ, tập hợp được nhiều người như vậy không dễ dàng, trợ lý Dư cũng hiểu lúc này nếu làm phiền công việc của Lâu Hoài, thì sau đó anh ta nên nhanh chóng cuốn gói cút đi cho rồi.


Ứng Đề quan trọng, nhưng so với công việc và sự nghiệp, cô có vẻ không quan trọng bằng.


Lâu Hoài sẽ không vì tình cảm nam nữ mà bỏ mặc công việc. Anh nếm mật nằm gai bao nhiêu năm, mới khó khăn nắm được đại quyền nhà họ Lâu trong tay, con đường sau này càng phải vững chắc, không thể nào vì một người phụ nữ vào lúc này mà chắp tay dâng những thứ có được cho người khác.


Trợ lý Dư không báo cho Lâu Hoài biết chuyện xảy ra ở Hàng Châu ngay lập tức.


Anh ta chỉ tự mình điều tra lại sự việc một lần.


Không tra thì thôi, tra sâu vào, án anh ta cũng toát mồ hôi lạnh.


Sao vai diễn dạo trước của Ứng Đề lại bị cướp mất. Bị cướp thì thôi đi, khéo thế nào lại chính là do Ôn Thư Du giở trò.



Vị bà cô tổ ngu ngốc này sao cứ phải đối đầu với Ứng Đề thế.


Là để trút giận cho chị gái mình sao?


Ôn Chiêu còn chẳng để tâm, cô em gái như cô ta ra mặt cái gì.


Không biết là kẻ đầu têu thường chết trước à?


Ngoài việc oán thầm, trợ lý Dư nghĩ, nếu để Lâu Hoài biết anh ta giấu chuyện tài nguyên của Ứng Đề bị cướp trước đó không báo, thì chắc chắn là tội chồng thêm tội.


Nhưng sao bên phía Ứng Đề cũng im hơi lặng tiếng, không biết đến khóc lóc kể lể chứ.


Không đúng, nếu Ứng Đề là người biết khóc lóc, Lâu Hoài ngay từ đầu đã không giữ cô lại bên cạnh.


Anh giữ người này lại, một lần giữ là suốt bao nhiêu năm, chẳng phải coi trọng chính cái tính cách ngoan ngoãn không tranh không giành của đối phương sao?


Trợ lý Dư nhanh chóng sắp xếp lại tất cả mọi việc một lần, cũng như những tình huống tồi tệ nhất có thể phải đối mặt tiếp theo, đến cuối cùng, anh ta suýt thì tối tăm mặt mũi.


Thật sự muốn đâm đầu chết quách cho xong.


Anh ta cũng chẳng màng nhiều nữa, sắp xếp xong tất cả tài liệu, bảo thư ký đợi ở cửa phòng họp, nhất định phải giao đến tay Lâu Hoài ngay khi anh họp xong, còn bản thân anh ta thì mua vé chuyến bay sớm nhất đến Hàng Châu.


Sau khi Ôn Thư Du buông lời tàn nhẫn đó, tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc.


Mọi người đều biết người đứng sau Ứng Đề là ai, tự nhiên không dám động vào cô, nhưng Ôn Thư Du là ai chứ, con gái út nhà họ Ôn ở Kinh thành, đó là người được cưng chiều từ nhỏ đến lớn mới sinh ra cái tính cách kiêu căng ngang ngược như bây giờ.


Nhà họ Ôn tuy kém hơn nhà họ Lâu một chút.


Nhưng nói thế nào, địa vị vẫn không phải là thứ Ứng Đề có thể so sánh được.


Lâu Hoài cũng chưa đến mức vì một người phụ nữ không danh tiếng mà trở mặt với nhà họ Ôn.


Do đó, mọi người lúc này đều đang đợi xem kịch hay.


Muốn xem hai kẻ ỷ vào tài nguyên đánh nhau lưỡng bại câu thương thế nào.


Bọn họ cũng biết, Ôn Thư Du cuối cùng chắc chắn sẽ bình an vô sự, họ muốn xem nhất là kết cục của Ứng Đề.


Đạo diễn Lộ thì không có tâm trạng hóng chuyện, lúc này trán toát đầy mồ hôi lạnh, trong lòng thầm nghĩ, đại tiểu thư ơi cô có bị làm sao không vậy, tôi chỉ quay phim thôi mà, đâu có chọc ghẹo gì cô, cô muốn xử lý Ứng Đề thì không sao, nhưng đừng có làm loạn ở đoàn phim của tôi chứ.


Lại quay sang nhìn Ứng Đề, thấy cô vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh như nước.


Đạo diễn thật sự muốn đập đầu vào màn hình monitor chết quách cho xong.


Ôn Thư Du nhìn ông ấy, nói: “Đá cô ta đi, đạo diễn Lộ, bộ phim sau của ông tôi đầu tư gấp đôi.”


Đạo diễn Lộ nghĩ thầm, đây không phải chuyện tiền bạc, đây là chuyện cái mạng đấy. Ông ấy cười làm lành: “Trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó, hôm nay trời cũng khá nóng, hay là thế này, mọi người ngồi xuống, cùng uống ly trà mát, có hiểu lầm gì, chúng ta nói rõ ràng rồi hãy quay được không?”


Ông ấy lại nháy mắt với Tô Vãn Hòa.


Tô Vãn Hòa cũng cười kéo cánh tay Ôn Thư Du, nói: “Thư Du, bỏ đi, mọi người bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện nào.”


Ôn Thư Du lúc này đã bị đưa lên giàn lửa rồi, nếu thuận theo bậc thang đạo diễn đưa ra mà bước xuống thì chẳng khác nào cô ta thua cuộc, truyền ra ngoài thì mất mặt chết đi được.



Đạo diễn Lộ cũng hết cách, nói: “Vậy cô rút đi.”


Ôn Thư Du & Tô Vãn Hòa: “……”


Sao chuyện này lại không giống như dự đoán?


Chẳng phải nên là đạo diễn vì nịnh bợ Ôn Thư Du, lập tức ném một bản thanh lý hợp đồng cho Ứng Đề sao?


Sao lại đồng ý rút vốn rồi.


Tô Vãn Hòa và Ôn Thư Du đều nhìn thấy sự kinh ngạc trên mặt đối phương.


Ôn Thư Du cố gắng vớt vát khí thế: “Đạo diễn Lộ, ông có tin tôi bảo bố tôi phong sát cả ông luôn không?”


Đạo diễn Lộ xua tay, ngồi vào chiếc ghế xếp bên cạnh: “Rút đi rút đi, phong sát thì phong sát đi, đại tiểu thư cô thích làm gì thì làm, cô vui là được.”


Ôn Thư Du: ????????


Ôn Thư Du lập tức lấy điện thoại ra gọi điện muốn rút vốn. Tô Vãn Hòa thấy tình thế này hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, cũng hoảng rồi.


Rút vốn rồi phim này quay thế nào?


Cô ta còn định dựa vào bộ phim này để lấy giải thưởng tiến lên một bậc nữa đấy.


Cô ta cuống lên như kiến bò trên chảo nóng.


Điện thoại của Ôn Thư Du đã gọi đi, nhưng trước khi cô ta kịp mở miệng, Ứng Đề vốn luôn im lặng bỗng lên tiếng: “Cô Ôn, chỉ có lựa chọn rút vốn thôi sao?”


Ôn Thư Du tưởng cô sợ rồi, dù sao chuyện này làm ầm ĩ lên cũng chẳng hay ho gì, bèn cúp máy, nói: “Đúng, hoặc là cô cút, hoặc là tôi rút.”


Khi quay phim truyền hình, thông thường sẽ không quay theo trình tự cốt truyện, mặc dù vai diễn của Ứng Đề xuyên suốt cả bộ phim, nhưng các cảnh quay của cô đều được dồn lại quay một lần vào giai đoạn sau, nghĩa là lúc cô đến đây, đoàn phim đã quay xong hai phần ba nội dung rồi.


Lúc này Ôn Thư Du rút vốn, bên phía đạo diễn Lộ không tìm được nhà đầu tư mới, thành quả vất vả mấy tháng trời sắp tích lũy được có thể cứ thế đổ sông đổ bể.


Ứng Đề nói: “Tôi đồng ý rút lui.”


Mọi người kinh ngạc, Ôn Thư Du và Tô Vãn Hòa cũng kinh ngạc không kém.


Sao hôm nay mọi tình tiết phát triển đều khiến người ta bất ngờ như vậy.


Đạo diễn Lộ đang định nói gì đó, Ứng Đề cười với ông ấy một cái, tiếp tục nói với Ôn Thư Du: “Tôi có thể ký thỏa thuận hủy bỏ hợp đồng, nhưng việc hủy hợp đồng không phải do nguyên nhân cá nhân từ phía tôi, nên phía cô phải tiến hành bồi thường.”


Ôn Thư Du không quan tâm đến tiền, cô ta cũng chẳng thiếu tiền, cái cô ta cần là xả được cục tức này.


Cô ta nói: “Vậy tính xem bồi thường bao nhiêu tiền đi.”


Trợ lý đi theo cô ta nhanh chóng tính toán, một lát sau đã cầm một bản hợp đồng quay lại.


Ứng Đề xem qua, cũng đưa cho người đại diện Triệu Lượng ở bên cạnh xem, mức bồi thường khá hợp lý, tính cả công sức bỏ ra mấy ngày nay và phí tổn thất do gián đoạn công việc, cộng lại cũng là một khoản tiền rất khả quan. Ôn Thư Du tính tình nóng nảy, nhưng lại không nhiễm thói xấu keo kiệt của tư bản.


Ứng Đề rất nhanh đã ký bản hợp đồng đó.


Đạo diễn Lộ ở bên cạnh khóc không ra nước mắt: “Cô Ứng, sao cô lại ký thế.”



Ôn Thư Du hừ một tiếng, nói: “Cô cứ diễn đi.”


Ứng Đề không thèm để ý.


Triệu Lượng không hiểu trong hồ lô của cô bán thuốc gì.


Dù sao đây cũng là lần thứ hai cô bị cướp tài nguyên trong khoảng thời gian ngắn, lần trước còn đỡ, chưa bắt đầu đã bị cướp, cũng không tính là tổn thất; lần này là người đã đến hiện trường rồi, quay được gần một nửa rồi, giữa chừng bị người ta đuổi đi, chuyện này nếu truyền ra ngoài, sau này cô còn nhận phim thế nào nữa, không biết chừng còn bị kẻ khác dậu đổ bìm leo.


Hợp đồng hủy bỏ đã ký rồi, tiền cũng đến tài khoản rồi, Ứng Đề đáng lẽ phải đi ngay mới đúng. Nhưng cô không đi, cô chỉ nói với đạo diễn Lộ: “Việc quay phim giai đoạn sau của ông còn thiếu vốn đầu tư không?”


Chi phí quay phim thực ra rất lớn, hiện nay thù lao của diễn viên chiếm phần lớn, dẫn đến số tiền thực sự có thể đầu tư vào hiện trường quay phim giảm đi rất nhiều.


Đạo diễn Lộ nói: “Thiếu.”


Ứng Đề liền nói: “Vậy khoản tiền vừa rồi cô Ôn chuyển cho tôi, tôi sẽ đầu tư vào bộ phim này của ông, được không?”


Đạo diễn Lộ nghĩ, hóa ra còn có thao tác như vậy, ông ấy gật đầu: “Đương nhiên là được.”


Ôn Thư Du nói: “Tôi không đồng ý! Cô ta có chút tiền đó mà cũng vào đây, dựa vào đâu mà ngồi ngang hàng với tôi, tôi muốn rút vốn rút vốn!”


Đạo diễn Lộ có lẽ cũng phiền rồi, nói: “Rút rút rút, đại tiểu thư cô muốn đi đâu chơi cứ việc đi, tôi cầu xin cô cũng buông tha cho những người làm công ăn lương như chúng tôi đi.”


Ôn Thư Du: “……”


Đây còn là người dạo trước khúm núm trước mặt cô ta sao?


Cô ta cầm điện thoại lên định gọi: “Tôi rút vốn thật đấy.”


Đạo diễn Lộ đã lười nói chuyện rồi, xua tay ra hiệu cô ta cứ tự nhiên.


Ôn Thư Du thực sự cho người rút vốn, Tô Vãn Hòa liền hoảng sợ, cục diện này sao lại biến thành thế này rồi.


Ứng Đề và đạo diễn Lộ ký lại hợp đồng, một bản hợp đồng đầu tư, một bản hợp đồng tham gia diễn xuất.


Giới giải trí là như vậy, mang vốn vào đoàn cũng là một cách tranh giành tài nguyên mà mọi người đều ngầm thừa nhận.


Nhưng đây là lần đầu tiên mọi người thấy có người chân trước vừa bị hủy hợp đồng, chân sau đã cầm túi tiền hủy hợp đồng vào đoàn, ký lại hợp đồng tham gia diễn xuất.


Khi trợ lý Dư đến Hàng Châu, mọi chuyện đã ngã ngũ.


Khi trợ lý Dư chạy tới Hàng Châu thì mọi chuyện đã ngã ngũ. Việc đầu tiên anh ta làm khi đến phim trường là hỏi thăm tình hình của Ứng Đề, biết Ứng Đề thực sự đã bị “giải quyết”, anh ta lập tức nổi trận lôi đình.


Anh ta xông thẳng đến trước mặt đạo diễn, cũng chẳng màng đến việc có người khác ở đó, nói: “Lộ Tân, tôi đã nói với ông thế nào, cái đồ ngu xuẩn nhà họ Ôn kia muốn rút vốn thì cứ cho rút, cô Ứng tuyệt đối không được rời khỏi đoàn phim, ông làm việc kiểu gì vậy hả?”


Đạo diễn Lộ người khá béo, thân hình to gấp đôi người bình thường


Khi nghe thấy giọng nói của trợ lý Dư, ông ấy quay người lại nhìn, lập tức để lộ ra Ứng Đề đang đứng trước mặt mình.


Trợ lý Dư sững sờ trong giây lát, ngay sau đó liền nở nụ cười, nói: “Cô Ứng, cô đang ở đây à.”


Ứng Đề nói: “Trợ lý Dư, tôi quay phim ở đây vẫn chưa xong mà.”


Đầu óc trợ lý Dư cũng phản ứng rất nhanh, chẳng phải đã hủy hợp đồng rồi sao? Sao lại vẫn còn quay phim?



Lúc này, vì sự xuất hiện của anh ta, mọi người mặc dù im lặng đứng sang một bên, nhưng đều đang vểnh tai nghe hóng hớt.


Trợ lý Dư biết càng là lúc này, càng không thể gây rắc rối cho Ứng Đề.


Ba người di chuyển vào phòng họp bên trong.


Kịch bản của đoàn phim mặc dù đã được viết xong trước khi bấm máy, nhưng khi thực sự quay tại hiện trường, lúc diễn viên đối diễn luôn sẽ có những phản ứng hóa học bất ngờ khác nảy sinh, do đó có thể sẽ tiến hành một số điều chỉnh nhỏ về thiết kế kịch bản, đây là chuyện thường tình, vì vậy, mỗi ngày khi kết thúc quay phim, đạo diễn luôn phải họp với biên kịch và các phó đạo diễn khác trong phòng họp.


Đây lại là lần đầu tiên bàn về những chuyện nằm ngoài chuyên môn quay phim như thế này.


Lúc Ôn Thư Du buông lời tàn nhẫn đó, đã có người gọi điện thoại ngay cho trợ lý Dư đang ở xa tít Bắc Thành.


Trợ lý Dư cũng là người phản ứng nhanh nhạy, lập tức cho người chuyển lời đến Lộ Tân.


Bất luận thế nào Ứng Đề cũng không thể rút khỏi lần quay phim này.


Nực cười, bị Ôn Thư Du chơi xấu hai lần rồi, nếu còn thêm lần nữa, thì biết ăn nói thế nào với Lâu Hoài đây?


Một bên là Ôn Thư Du, một bên là Lâu Hoài, phải chọn bên nào, đạo diễn Lộ tự nhiên hiểu rõ. Cho nên, khi Ôn Thư Du lấy cớ rút vốn, ông ấy không khỏi cười lạnh, chút tiền đó tính là gì? Bên này cô ta rút, bên phía Lâu Hoài sẽ rót vào ngay, chỉ cần Ứng Đề còn ở đây, Lâu Hoài làm sao có thể để bộ phim này kết thúc không kèn không trống được


Người ngoài nhìn nhận mối quan hệ của hai người này thế nào, ông ấy không quan tâm.


Ông ấy chỉ biết, đối với người có thể xóa video tranh cãi giữa Ứng Đề và Ôn Thư Du trên toàn mạng ngay lập tức, đồng thời đẩy một tiểu sinh đang hot khác lên để chuyển hướng sự chú ý, thì chuyện này không đơn giản là chơi bời.


Nếu mới quen, tình cảm đang trong giai đoạn nồng nhiệt, vì yêu mà vung tiền như rác thì còn có thể nói được.


Nhưng đây đã ở bên nhau năm năm rồi, nếu thực sự là chơi bời, sớm đã chán mà đổi người khác, nhưng Lâu Hoài thì không.


Mặc dù không rõ phương thức qua lại của hai người là gì, nhưng Lộ Tân cũng hiểu, ở cái nơi như giới giải trí, tình cảm như vậy đã rất hiếm có rồi.


Là đắc tội với một ông lớn, hay là đắc tội với một đại tiểu thư, cái nào nặng cái nào nhẹ, ông ấy vẫn có thể cân nhắc rõ ràng.


Sau đó cách xử lý của Ứng Đề cũng khiến ông ấy phải nhìn với cặp mắt khác xưa.


Lộ Tân kể lại sự việc cho trợ lý Dư nghe một lần, trợ lý Dư nghe xong, không khỏi nhìn Ứng Đề thêm một cái, trong lòng thầm nghĩ, phong cách làm việc của Ứng Đề sao ngày càng giống ông chủ của mình vậy?


Anh ta dặn dò Lộ Tân vài câu, bảo ông ấy ra ngoài, sau đó tự mình nói với Ứng Đề: “Cô Ứng, Lâu tổng bận, nên tôi qua đây trước xem có gì giúp được không?”


Lại hỏi: “Cô không sao chứ?”


Ứng Đề nói: “Không sao, đừng làm kinh động đến anh ấy nữa, tôi quay xong cảnh bên này hai ngày nữa là về rồi.”


Trợ lý Dư nghĩ thầm, đây không phải chuyện anh ta có thể quyết định, bèn nói: “Chuyện tiền nong cô không cần lo lắng, tôi sẽ xử lý ổn thỏa, chuyện xảy ra ở đây hôm nay mọi người đều sẽ không nói lung tung, sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho cô đâu.”


Ứng Đề nói: “Cảm ơn anh, trợ lý Dư.”


Trợ lý Dư cười cười, nói: “Nên làm mà.”


Hai người im lặng một lúc, ngay khi trợ lý Dư định đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi, điện thoại của anh ta vang lên.


Nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến là ông chủ, anh ta nhìn Ứng Đề một cái, lập tức cung kính bắt máy.


Điện thoại vừa kề sát tai, đã nghe thấy giọng nói trầm lạnh của Lâu Hoài truyền từ đầu dây bên kia sang.


“Để cô ấy nghe máy.”


Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Truyện Hoàng Hôn Cuồng Nhiệt - Du Lãm Story Chương 14
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...