Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 99
Chu Trạch Tân bị Kha Tín Phàm đấm thẳng vào mũi, lùi lại mấy bước, máu mũi lập tức tuôn ra. Gã hoảng loạn lấy tay bịt mũi, to giọng mắng chửi: “Cái quái gì vậy?”
Mấy người trong phòng lập tức đứng cả dậy.
Nhưng Kha Tín Phàm không hề sợ hãi, bước vào trong nhà, lật tay rút từ túi áo trong ra một khẩu súng, lên đạn rồi chĩa thẳng vào đầu Chu Trạch Tân, giọng lạnh lùng: “Mày chọc nhầm ông rồi đấy!”
Chu Trạch Tân sững sờ.
Mấy người trong nhà cũng lập tức im bặt, vừa nãy còn định xông lên, giờ lại đồng loạt đứng yên tại chỗ.
Kha Tín Phàm cũng không đến một mình. Ngay khoảnh khắc anh rút súng chĩa vào đầu Chu Trạch Tân, từ ngoài cửa có thêm sáu, bảy người tràn vào.
Văn Gia Ninh đứng dậy khỏi ghế sofa.
Kha Tín Phàm liếc cậu một cái, giọng mất kiên nhẫn: “Không liên quan đến mày, ra ngoài!”
Văn Gia Ninh do dự một chút, không nói gì thêm rồi rời khỏi căn phòng.
Lúc này, một thanh niên từ nhóm người đi theo Kha Tín Phàm bước tới, đưa cho anh một phong bì.
Kha Tín Phàm lườm Chu Trạch Tân mấy giây, cất súng, giật lấy phong bì xé ra, một đống ảnh rơi lả tả xuống đất.
Sắc mặt Chu Trạch Tân lập tức tối sầm.
Kha Tín Phàm giẫm lên một tấm ảnh, hỏi: “Đây là mẹ mày?”
Chu Trạch Tân im lặng.
Anh lại giẫm lên một tấm khác: “Đây là em gái mày? Nghe nói còn đang học đại học à? Tiếc là không hợp gu tao, nhìn chán chết.”
Chu Trạch Tân không nhịn được nữa, gào lên: “Mày đã làm gì họ?”
Kha Tín Phàm nói: “Chẳng làm gì cả, chỉ cho người canh trừng một chút thôi. Tao chỉ đang đợi xem mày dám làm gì em trai tao.”
Một người đi cùng Chu Trạch Tân định tiến lên.
Kha Tín Phàm chỉ vào người đó: “Không liên quan đến mày! Muốn kéo cả em gái nó chết chung à? Muốn thì cứ thử.”
Người đó lập tức không dám nhúc nhích.
Kha Tín Phàm bất ngờ đá Chu Trạch Tân ngã ngửa xuống đất, rồi đặt chân lên ngực gã cười khẩy: “Sao? Tống tiền? Mấy chiêu đó tao chơi chán rồi. Tao nói cho mày biết, muốn làm cứng thì cũng phải xem mình có đủ bản lĩnh không. Phải biết thứ gì nên động vào, thứ gì không nên. Mày tưởng Lục Tiến Lãng chưa động đến mày là vì sợ mày chắc? Là do nó chẳng thèm để ý đến mày thôi.”
Chu Trạch Tân đỏ mặt tía tai, nhìn anh đầy oán hận.
Kha Tín Phàm lại nói: “Mày nên cảm ơn tao đã cứu mày một mạng đi. Nếu mày động đến em trai tao thật, giờ mày đã chẳng còn sống mà ngồi đây nói chuyện.”
Chu Trạch Tân tức giận, th* d*c nói: “Tôi không động đến cậu ta.”
“Biết chứ, nếu có thì tao đâu nhiều lời với mày. Nói thật, không dám liều thì đừng chơi mấy trò bẩn. Không chịu nổi hậu quả đâu.”
Chu Trạch Tân nhìn anh, nói: “Đừng động đến mẹ và em gái tôi, tôi sẽ đưa hết ảnh cho anh.”
Kha Tín Phàm cười lạnh: “Ảnh thì mày cứ giữ lại mà tự xem đi. Chỉ cần mày dám để lọt ra ngoài thì chuẩn bị chịu hậu quả. Suy nghĩ cho kỹ.”
Bên ngoài biệt thự, Văn Gia Ninh đứng dựa vào xe, lặng lẽ chờ đợi.
Một lúc sau, Kha Tín Phàm bước ra.
Văn Gia Ninh hỏi: “Ảnh đâu?”
Kha Tín Phàm đáp: “Kêu nó giữ lấy. Miễn là không lọt ra thì anh không làm gì. Còn nếu rò rỉ anh sẽ tìm nó tính sổ, bất kể có cố ý hay không.”
Văn Gia Ninh im lặng một lúc.
Kha Tín Phàm nói thêm: “Yên tâm, nó không dám đâu.”
Sau tai nạn, Kha Tín Phàm là người chủ động gọi điện. Câu đầu tiên là: “Chết chưa?”
Nhưng khi biết Văn Gia Ninh không sao, giọng anh rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.
Lần này Văn Gia Ninh gặp Chu Trạch Tân tất nhiên không ngu gì đi một mình, nhưng cũng không nói với Lục Tiến Lãng. Thay vào đó, cậu hỏi Kha Tín Phàm có thể giúp không.
Trước đó, sau khi rời đi Kha Tín Phàm đã tự tay hạ bệ lão họ Viên kia. Trong mắt anh, Chu Trạch Tân không đủ ác với người khác lẫn với chính mình nên chẳng làm được chuyện lớn.
Anh nói với Văn Gia Ninh: “Lục Tiến Lãng quá lịch sự, gặp loại người này phải dọa cho nó không dám hó hé.”
Từ lần đầu gặp đến nay, tình cảm và thái độ của Văn Gia Ninh với Kha Tín Phàm thay đổi rất nhiều.
Từ nhỏ cậu không có anh chị em. Giờ đột nhiên có một người anh miệng thì dữ nhưng thực lòng lại rất tốt, rất quan tâm – điều đó với cậu thực sự rất đáng quý.
Từng có lúc cậu do dự không biết có nên nói thật thân phận mình với Kha Tín Phàm hay không, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ. Đã vậy thì cứ để Kha Tín Phàm nghĩ mình là em trai Kha Tín Hàng của mình đi.
“Anh.” Văn Gia Ninh bất ngờ ôm lấy Kha Tín Phàm.
Kha Tín Phàm nổi da gà, muốn đẩy ra: “Làm gì mà ủy mị vậy?”
Nhưng Văn Gia Ninh không buông, khẽ nói: “Thế này là tốt rồi.”
Trần Trạch Quân không còn là cảnh sát. Dù có giấy tờ giả, nhưng việc lui tới trung tâm phục hồi chức năng rất dễ bị nghi ngờ – vì mọi người ở đó đều biết thân phận cũ của anh.
Người đàn ông xuất hiện trong đoạn camera đã được anh điều tra – chỉ là một tên du côn lông bông, dù đáng nghi nhưng hôm đó chỉ đến trung tâm để… đi nhờ vệ sinh, rồi rời đi nhanh chóng.
Để điều tra kỹ hành tung người này, Trần Trạch Quân còn suýt nữa đánh nhau với gã.
Khi về nhà, anh mệt mỏi rã rời, ngồi phịch xuống sofa, ôm đầu chẳng muốn nói gì.
Diệp Tinh trốn sau cánh cửa nhìn anh.
Một lúc sau, Trần Trạch Quân ngẩng đầu, thấy Diệp Tinh thì vẫy tay gọi lại gần.
Diệp Tinh do dự, không dám lại.
Trần Trạch Quân không còn sức dây dưa, nằm dài trên ghế, nhắm mắt.
Không biết bao lâu sau, anh cảm thấy ai đó kéo tay mình. Mở mắt ra, thấy Diệp Tinh.
Diệp Tinh nói: “Ngủ.”
Trần Trạch Quân không muốn động đậy: “Cậu ngủ trước đi.”
Nhưng Diệp Tinh vẫn kéo tay anh, muốn kéo vào phòng, lại nói: “Ngủ.”
Trần Trạch Quân lúc đó mới hiểu mấy hôm nay Diệp Tinh đã quen ngủ cùng anh, giờ thấy anh nằm trên ghế sofa thì không chịu được, nhất định phải kéo anh vào giường ngủ chung.
Không còn cách nào, anh đành đứng dậy đi ngủ cùng cậu.
Chuyện Văn Gia Ninh giấu Lục Tiến Lãng để gặp Chu Trạch Tân vẫn bị phát hiện.
Lục Tiến Lãng không trách, chỉ nói: “Nếu em thấy cách xử lý đó hợp lý, anh không ý kiến.”
Nhưng sau đó, Lục Tiến Lãng đã mời Kha Tín Phàm về nhà ăn cơm.
Thật ra, bữa cơm này đáng ra nên là Văn Thúy Lan tham dự. Nhưng do thân phận Văn Gia Ninh khó nói rõ, Lục Tiến Lãng chưa từng có ý định để người nhà biết sự thật, nên thay vào đó là Kha Tín Phàm, anh trai của “Kha Tín Hàng”.
Kha Tín Phàm dáng vẻ ngông nghênh khiến Lục Tiến Phong cực kỳ khó chịu.
Nhưng khi ở nhà họ Lục anh cũng có phần thu liễm, đặc biệt đối với bà cụ thì thái độ khá tốt, nên Lục Tiến Phong cũng không nói gì.
Sau khi anh ta rời đi, Lục Tiến Phong chỉ lạnh lùng ném lại ba chữ: “Bớt qua lại.”
Bà cụ thấy anh quá bất lịch sự, sợ Văn Gia Ninh nghe thấy buồn lòng, vội giải thích: “Không phải ý đó đâu, đừng để tâm nhé.”
Văn Gia Ninh cười: “Cháu hiểu mà, không sao đâu. Anh cháu tính cách vậy thôi, mọi người đừng để ý.”
May mà Văn Gia Ninh đã quen rồi, nói gì cũng không để bụng, kể cả những lời cố ý công kích đến thể xác cậu.
“Như trẻ con vậy.” Cậu đánh giá Kha Tín Phàm như thế.
Lục Tiến Lãng nghe được, bật cười: “Nếu tính đúng thì cậu ta phải gọi em là anh mới đúng đấy.”
Văn Gia Ninh chống cằm cười.
Diệp Tinh ở nhà mấy ngày liền không ra ngoài.
Trần Trạch Quân đột nhiên đưa cậu ra ngoài, đến cả quần áo cũng không thèm thay. Hôm đó rảnh, anh liền muốn dẫn cậu đi ăn ngon, mua vài bộ đồ mới.
Trước đây lúc rảnh, Trần Trạch Quân cũng hay dẫn con gái đi chơi.
Nhưng thời gian của anh không cố định, không được nghỉ cuối tuần, thường xuyên tăng ca – nên những lần dẫn con đi chơi đều rất quý giá.
Anh đưa Diệp Tinh đi ăn trước, rồi đến trung tâm thương mại mua đồ.
Khi đi ngang qua cửa hàng đồ chơi, Diệp Tinh đứng lại nhìn mô hình tàu hỏa trong tủ kính, không chịu rời mắt.
Lạ thật, Diệp Tinh và con gái anh đều cực kỳ thích tàu hỏa. Nhìn nghiêng khuôn mặt Diệp Tinh, lòng anh dâng lên cảm xúc khó tả, như thể có điều gì đó được định sẵn.
Tình cảm đó, nói chính xác là sự chuyển di cảm xúc. Rõ ràng một người là thiếu niên mười tám, người kia là cô bé mười tuổi, ngoài việc cùng mắc chứng tự kỷ, không còn điểm nào giống nhau. Nhưng anh vẫn cứ vô thức tìm hình bóng con gái trong Diệp Tinh.
Diệp Tinh nhìn tàu hỏa rất lâu, rồi đột nhiên ngẩn người.
Trần Trạch Quân luôn để ý nét mặt cậu, lúc này nhìn theo ánh mắt cậu, thấy cậu đang nhìn bóng phản chiếu trên kính – chính là bóng của một người đàn ông bên kia đường.
Trần Trạch Quân chợt quay đầu, đó là một người đàn ông trung niên.
Anh vẫn còn nhớ rõ người này từng là giáo viên ở trung tâm phục hồi. Một lần tan làm sớm đến đón con, anh bắt gặp gã đánh đập trẻ con trong lớp, khi đó Diệp Tinh cũng bị đá ngã mà không đứng dậy nổi.
Theo như tìm hiểu, con gái anh cũng từng bị gã c** q**n ra đánh vào mông. Vì quá phẫn nộ, Trần Trạch Quân suýt nữa lao vào đánh gã, sau đó gã bị trung tâm đuổi việc.
Trần Trạch Quân sững lại, rồi bỏ mặc Diệp Tinh, lao sang đường.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 99
10.0/10 từ 25 lượt.
