Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 94


Trần Trạch Quân là một cảnh sát trung niên có cuộc sống không mấy thuận lợi. Đến tuổi này vẫn chỉ là một cảnh sát bình thường, vợ anh ta chê anh ta không có triển vọng nên đã quyết định ly hôn với anh, để lại đứa con gái duy nhất, mặc dù gần như không có giao tiếp gì với anh, nhưng vẫn là sinh mạng của anh.


Khác với Văn Gia Ninh cố tình giả vờ trẻ trung, Lục Tiến Lãng khi vào vai Trần Trạch Quân dù khoảng cách tuổi tác không lớn, nhưng anh đã hóa thân vào vai diễn này bằng cách ăn mặc và trang điểm rất cũ kỹ và còn để một chòm ria nhỏ.


Chòm ria này trong đêm anh và Văn Gia Ninh thân mật đã được Văn Gia Ninh đánh giá là bất ngờ quyến rũ. Lục Tiến Lãng dùng đôi môi của mình cọ xát lên lưng trần của Văn Gia Ninh khiến cậu cảm nhận được cảm giác bị ria của anh chọc vào làn da mịn màng, vừa đau vừa ngứa, ngón tay siết chặt chiếc gối dưới người, thở hổn hển cười lên.


Lục Tiến Lãng hỏi cậu cười gì.


Văn Gia Ninh nói: “Cảm giác thật kỳ lạ, giống như thay đổi thành một người khác vậy.”


Lục Tiến Lãng ngừng lại, đột nhiên hỏi: “Em thích kiểu này?”


Văn Gia Ninh chưa kịp trả lời, Lục Tiến Lãng đột nhiên lấy một tay bịt miệng cậu, một tay che mắt cậu, nâng mạnh đầu cậu lên, rồi bất ngờ cắn mạnh vào vai cậu.


Văn Gia Ninh có thể cảm thấy may mắn vì thời tiết lạnh và trong phim cậu mặc quần áo rất kín, nếu Lục Tiến Lãng không để lại dấu hôn trên cổ cậu thì nhìn chung là không thể nhìn thấy.


Khi Lục Tiến Lãng xuất hiện trong đoàn phim, anh vẫn tươi tỉnh như thường lệ, anh đi đến phòng hóa trang, sau đó anh và Văn Gia Ninh sẽ có rất nhiều cảnh quay đối đầu.


Ngày hôm đó, Trần Trạch Quân vẫn như mọi khi đến cơ sở phục hồi để đón con gái.


Cơ sở nhỏ không chuyên nghiệp, giáo viên cũng thường xuyên không có mặt, để lại bọn trẻ chơi một mình trong lớp. Trần Trạch Quân tất nhiên không hài lòng về điều này, nhưng lại không thể làm gì, vì anh không có tiền.


Khi bước vào lớp, Trần Trạch Quân nhìn thấy thi thể con gái mình nằm trần trên sàn nhà.


Máy quay liền quay vào mặt Lục Tiến Lãng, lúc đầu anh ta có chút ngớ ngẩn, chỉ mở mắt ra, đôi mắt vốn thường thiếu sức sống, sau đó khi anh từ từ đi đến bên cạnh cô bé, nâng đầu cô lên, tay run rẩy kiểm tra hơi thở của cô, môi anh hơi mở ra, rồi muốn nói nhưng có vẻ do cổ họng khản đặc, cơ thể run rẩy quá mạnh nên không thể phát ra tiếng. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ khẩu hình miệng, có thể nhận thấy anh ta đang gọi tên con gái mình.


Sau đó là một cơn bộc phát cảm xúc, anh ta ôm chặt cô bé vào lòng, đầu vùi vào cổ cô nghẹn ngào khóc, rồi ngẩng đầu lên hét lên trong nỗi đau đớn.



Cả đoàn phim đều im lặng, có vẻ như bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của anh ta, và ngay cả bên cạnh, khi xem họ quay phim, Ôn Đình Hoan cũng bắt đầu có chút đỏ mắt.


Ngay sau đó, Trần Trạch Quân nghe thấy tiếng động từ chiếc tủ nhỏ phía sau lớp học, phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ rằng tên tội phạm đang trốn trong đó. Anh nhẹ nhàng đặt con gái xuống, rút súng ra, đi đến gần chiếc tủ với tư thế cảnh giác. Anh hít sâu một hơi, đưa tay kéo cửa tủ ra, lập tức dùng súng chỉa vào người bên trong.


Tuy nhiên, anh chỉ thấy một người con trai co rúm lại trong tủ, đang run rẩy.


Trong khoảnh khắc đó, Trần Trạch Quân vẫn không hoàn toàn loại bỏ nghi ngờ về Diệp Tinh, anh vẫn giữ súng chĩa vào người thiếu niên trong tủ. Nhưng Diệp Tinh rõ ràng có vẻ sợ hãi, cậu ta cuộn tròn người lại, ánh mắt lảng tránh.


Về nhân vật Diệp Tinh, Văn Gia Ninh và Tạ Nhược Minh đã trao đổi rất nhiều, bởi vì dù đã cố gắng tìm hiểu, nhưng cậu chưa từng sống cùng một bệnh nhân tự kỷ thực sự, nên không hoàn toàn tự tin về cách thể hiện nhân vật này trong các tình huống khác nhau. Tuy nhiên, Tạ Nhược Minh đã nói với cậu một câu: “Diệp Tinh thực tế không phải là một người tự kỷ thực sự, dù đã sống cùng những đứa trẻ tự kỷ một thời gian dài, nhưng không phải ai cũng có triệu chứng giống nhau. Rất nhiều khi, cậu ấy chỉ làm những gì cậu ấy nghĩ là nên làm.”


Lúc này, ánh mắt của Lục Tiến Lãng khi vào vai Trần Trạch Quân vừa đau đớn vừa sắc bén, như một con dao có thể phá hủy cả mình và người khác, giọng nói khàn đặc, anh hỏi: “Là ai làm vậy?”


Văn Gia Ninh cố gắng làm mình trông như một con chuột hoảng sợ, muốn tìm nơi ẩn nấp, nhưng người trước mặt lại không cho phép.


Trần Trạch Quân túm lấy cánh tay Diệp Tinh kéo mạnh ra ngoài hét lên: “Là ai làm?”


Diệp Tinh từ đầu đến cuối không có nhìn vào anh, miệng liên tục lầm bầm câu gì đó.


“Cậu nói cái gì?” Trần Trạch Quân đưa tai đến gần miệng cậu.


Diệp Tinh lặp lại một lần nữa, trong giọng nói mang theo một tia hoàng loạn vô tận: “Đàn ông.”


Cảnh quay đến đây là kết thúc.


Văn Gia Ninh đi đến bên cạnh Tạ Nhược Minh, cùng ông xem lại đoạn phim vừa quay.


“Thế nào?” Văn Gia Ninh hỏi.


Tạ Nhược Minh gật đầu: “Không tồi.” Ông cảm thấy đây chính là trạng thái mà ông muốn ở Diệp Tinh.



Lúc nghỉ ngơi, Lục Tiến Lãng hỏi cậu: “Tay có đau lắm không?”


Vốn dĩ da của cậu đã mỏng manh, khi nãy Lục Tiến Lãng nắm tay cậu kéo từ trong ngăn tủ ra dùng lực khá mạnh, bây giờ chỗ đó còn hiện rõ một vòng đỏ ửng.


Văn Gia Ninh thờ ơ xoa tay, nói: “Không có, chỉ là chỗ đêm qua anh cắn em vẫn còn chút đau.”


Hai người thì thầm nói chuyện mới nhau, nhưng Ôn Đình Hoan lúc đó đang đưa áo khoác cho Văn Gia Ninh vẫn nghe thấy, cô nói: “Thu liễm một chút đi, đừng để mọi người đều nghe thấy.”


Hai người đều mìm cười không nói gì.


Sau đó là đến cảnh tiếp theo.


Ngay sau đó cảnh sát đều đến hiện trường, pháp y bắt đầu khám nghiệm thi thể đứa bé, mà Trần Trạch Quân vẫn đang thẩm vấn Diệp Tinh.


Trần Trạch Quân vẫn còn trong trạng thái không ổn định, đây đối với Lục Tiến Lãng mà nói là xe nhẹ đường quen.


Đồng nghiệp đưa cho anh một điếu thuốc, dùng bật lửa giúp anh châm lửa. Anh đưa thuốc lá lên miệng hít một hơi thật sâu, sau đó nhắm chặt mắt lại, trong khoảnh khắc anh như già đi mấy tuổi.


Diệp Tinh lại không hợp tác trong cuộc thẩm vấn, cậu ta không chịu nói gì, không thể giao tiếp bình thường với người khác, lời duy nhất cậu ta nói được chỉ có hai chữ “đàn ông”.


Trần Trạch Quân bước nhanh về phía Diệp Tinh, nắm chặt một cánh tay của cậu ta và hỏi: “Đàn ông gì?”


Ánh mắt Diệp Tinh lơ đãng, vẫn nói: “Đàn ông.” Nhưng vì hành động mạnh mẽ của Trần Trạch Quân, cậu ta có chút run rẩy.


Trần Trạch Quân kiên nhẫn hỏi: “Là đàn ông đã giết con gái tôi sao?”


Diệp Tinh không trả lời trực tiếp, cậu ta chỉ nói: “Là đàn ông.” Nhưng không rõ là cậu ta chỉ đơn giản lặp lại những lời Trần Trạch Quân nói hay thực sự trả lời câu hỏi.


Trần Trạch Quân không thể kiềm chế được nữa, anh ta giật mạnh Diệp Tinh: “Cậu có thấy không? Cậu biết là ai đã giết con gái tôi không?”



Các cảnh sát xung quanh bước lên kéo họ ra, vì hành động quá mạnh mẽ của Trần Trạch Quân, Diệp Tinh bị ngã xuống đất, sau đó được người khác đỡ dậy và đưa đi.


Cảnh quay này có nhiều sự tiếp xúc cơ thể, sau khi kết thúc, Văn Gia Ninh nhận thấy có một vết xước trên mu bàn tay.


Lục Tiến Lãng đưa cho cậu một miếng băng dán, nói: “Cẩn thận chút.”


Văn Gia Ninh cười, dán băng dán lên, rồi thở dài: “Sau này chúng ta còn nhiều cảnh đối đầu nữa.”


“Thế nào?” Lục Tiến Lãng hỏi : “Không muốn diễn cảnh đối đầu với anh à?”


Văn Gia Ninh cười nói: “Không phải còn có cảnh trên giường sao? Em sợ mình không kiềm chế nổi.”


Lục Tiến Lãng nói: “Yên tâm, anh sẽ không để em đạt được đâu.”


Cả hai trêu đùa một lúc, rồi Lục Tiến Lãng lại hỏi: “Nhân vật này có tạo ra gánh nặng tâm lý không?”


Văn Gia Ninh lắc đầu: “Diễn mấy năm rồi, em không phải không chịu nổi chút tâm lý này. Vai diễn này đúng là khá dễ nhập tâm, nhưng em vẫn phân biệt được giữa thực tế và diễn xuất.”


Lục Tiến Lãng nghe xong nói: “Vậy thì tốt.”


Ôn Lâm tranh thủ thời gian đến thăm đoàn phim của Văn Gia Ninh, chân cậu gần như đã hoàn toàn phục hồi, giờ chỉ cần tránh hoạt động mạnh, đi lại bình thường không có vấn đề gì.


Khi Ôn Lâm đến, họ đang quay cảnh Trần Trạch Quân đến cơ sở phục hồi để tìm Diệp Tinh.


Diệp Tinh đã bị cảnh sát thẩm vấn, ngoài việc biết thủ phạm là một người đàn ông, không có thêm bất kỳ thông tin nào khác. Vì cậu ta không thể giao tiếp với người khác, quá trình thẩm vấn rất khó khăn.


Tuy nhiên, Trần Trạch Quân nghĩ rằng mình có thể hỏi được nhiều hơn từ Diệp Tinh, vì con gái anh cũng là một trẻ tự kỷ, anh biết cách giao tiếp tốt hơn với những người như thế. Nhưng cấp trên của anh không đồng ý để anh thẩm vấn Diệp Tinh, vì anh không phải là cảnh sát chính thức phụ trách vụ án này,và anh có mối quan hệ với nạn nhân, dễ bị ảnh hưởng bởi tình cảm cá nhân.


Vì vậy, Trần Trạch Quân quyết định lén lút đi tìm Diệp Tinh.



Đây là lần đầu tiên Ôn Lâm xem Lục Tiến Lãng diễn, cậu biết Lục Tiến Lãng diễn rất giỏi, nhưng khi xem gần như thế này lại càng cảm nhận rõ hơn.


Trần Trạch Quân chặn Diệp Tinh ở hành lang của cơ sở phục hồi, kéo cậu ta ra ban công nhỏ. Diệp Tinh có vẻ rất lo lắng, muốn bỏ đi, nhưng Trần Trạch Quân đã giật lấy balo của cậu ta và không trả lại.


Diệp Tinh cố gắng giật lại balo của mình.


Trần Trạch Quân giấu balo sau lưng, Diệp Tinh vòng tay qua hông anh ta, cố với tay ra sau để giật lại.


Ôn Lâm nhìn thấy cảnh này, nghĩ đến mối quan hệ của họ, không khỏi cười.


Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh không để ý đến phản ứng của người khác, họ đều rất nhập tâm vào cảnh diễn này, Lục Tiến Lãng đưa tay nắm cằm của Văn Gia Ninh, ép cậu phải nhìn mình, hỏi: “Đàn ông đó là ai?”


Văn Gia Ninh vẫn không nhìn anh ta, nhưng không thể thoát ra, chỉ có thể nói: “Đàn ông.”


Ánh mắt của Lục Tiến Lãng sắc bén, nhưng có vẻ dịu lại một chút, anh dùng giọng điệu dụ dỗ nói: “Nói cho tôi biết, tôi sẽ trả lại balo cho cậu, đến giờ ăn tối rồi, muộn sẽ không kịp đâu.”


Văn Gia Ninh như đang cố gắng nhớ lại, cuối cùng nói: “Rất gầy.”


“Rất gầy?” Lục Tiến Lãng nóng vội tiếp tục truy hỏi: “Còn gì nữa?”


Văn Gia Ninh chưa kịp nói, có người đột nhiên xông vào ban công, đó là cô giáo của cơ sở phục hồi, cô la lên: “Anh muốn làm gì? Mau thả cậu ấy ra!”


Ngay sau đó, đạo diễn hô “CUT”.


Ôn Lâm đứng lên vỗ tay nhẹ cho họ.


Văn Gia Ninh đi đến bên cậu, ôm cậu một cái.


Lời tác giả:


Ban đầu nội dung của bộ phim này dự định sẽ chỉ là một câu chuyện nhỏ trong phần ngoại truyện, nhưng giờ tôi quyết định sẽ giải thích đầy đủ trong quá trình quay phim, cuối cùng mọi người sẽ hiểu, mọi chuyện sẽ kết thúc. Nếu có độc giả không thích, có thể nhảy qua chương cuối để xem kết thúc.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 94
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...