Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 9


Sau khi đoạn hậu trường của buổi rút thăm này được phát sóng trên truyền hình, Dịch Nam đã bị những người hâm mộ Kha Tín Hàng công kích dữ dội, còn người hâm mộ của Dịch Nam lại đứng ra bênh vực anh ta, lập tức dẫn đến một cuộc khẩu chiến nảy lửa.


Là nhân vật chính trong cơn bão này, Dịch Nam và Văn Gia Ninh dĩ nhiên không thể không biết chuyện. Mỗi khi chỉ có hai người, bầu không khí giữa họ luôn có phần gượng gạo, chủ yếu vẫn là do sự thù địch vô lý của Dịch Nam với Văn Gia Ninh gây nên.


Sự thù địch ấy cũng ngày càng nặng nề hơn theo những cuộc tranh cãi trên mạng.


Cả hai phải chọn một ca khúc để song ca, giáo viên hướng dẫn đề nghị chọn một bài tình ca đôi dành cho nam nữ.


Dịch Nam liền nói ngay: “Nghe buồn nôn.”


Văn Gia Ninh không nói lời nào.


Người giáo viên kia thì vì bị phản bác thiếu lễ độ nên sắc mặt không mấy dễ chịu.


Vì sự bất hợp tác của Dịch Nam, hàng loạt đề xuất liên tiếp bị bác bỏ. Theo ý anh ta, tốt nhất là anh ta hát solo, còn Văn Gia Ninh chỉ cần hòa âm cho anh là được.


Dịch Nam thậm chí còn nói rằng chỉ có làm vậy mới tránh bị loại, nếu không với trình độ của Văn Gia Ninh thì rất có thể sẽ bị kéo xuống cùng.


Giáo viên hướng dẫn không vui, nói: “Thích làm gì thì làm.” . Nói xong quay lưng bỏ đi.


Chỉ còn lại Dịch Nam và Văn Gia Ninh, dĩ nhiên chẳng thể bàn bạc được gì, cuối cùng lại kết thúc không vui vẻ gì.


Khi quay về phòng trang điểm, Văn Gia Ninh thậm chí có chút muốn từ bỏ, nghĩ rằng nếu mình bỏ cuộc còn có thể kéo theo Dịch Nam, như vậy cũng xem như từ bỏ một cách “có giá trị”. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu bác bỏ suy nghĩ ấy, cảm thấy so đo với Dịch Nam thật vô nghĩa. Với tính cách như Dịch Nam, dù có đoạt quán quân lần này thì sau này cũng khó tồn tại được trong làng giải trí.


Trước khi rời đi, Văn Gia Ninh muốn tìm giáo viên hướng dẫn để bàn lại việc tiếp theo. Cậu mang theo balo đến phòng nghỉ của giáo viên Trâu Đồng, vừa định gõ cửa thì phát hiện cửa không khép chặt, bên trong truyền ra tiếng trò chuyện.



Một người đang nói: “Thầy Trâu, thằng nhóc Dịch Nam ấy không hiểu chuyện, thầy cũng nên nhẫn nhịn một chút.”


Trâu Đồng giọng điệu không mấy thân thiện: “Tôi còn phải nhẫn đến mức nào? Tôi nói gì nó cũng chỉ có một câu: không hài lòng.”


Người kia nói: “Tính nó là vậy, nhưng cũng hết cách rồi, thầy biết mà, quán quân lần này chỉ có thể là nó.”


Trâu Đồng không nói gì.


Người kia tiếp lời: “Khi Lợi Tinh hợp tác với đài Tinh Quang thì đã thống nhất rồi, Dịch Nam là quán quân năm nay, nó có chút tính khí thật nhưng thực lực cũng rõ ràng.”


Trâu Đồng nói: “Nó yêu cầu hát solo, để Kha Tín Hàng hòa âm cho nó, cậu nghĩ với cách đó mà đi thi thì có thể vào vòng trong được không?”


Người kia thở dài: “Tôi sẽ tìm người khác khuyên nó, thầy Trâu đừng tức giận.”


Trâu Đồng nói: “Cậu đi đi, khuyên được nó thì tôi không ý kiến.”


Nghe đến đó, Văn Gia Ninh lặng lẽ xoay người rời đi. Một lát sau, cậu gặp Ngô Đông Cần ở hành lang góc cua, người này là trợ lý tổng giám đốc của Lợi Tinh, Văn Gia Ninh từng gặp ông khi ký hợp đồng.


Ngô Đông Cần gật đầu chào rồi đi thẳng, hướng ông ta đến chính là phòng nghỉ của Trâu Đồng.


Văn Gia Ninh đứng tại chỗ một lúc, rồi cũng không định tìm Trâu Đồng nữa. Bây giờ cậu mới hiểu rằng mình thực ra đã rút được “lá thăm cực tốt”, cho dù có nằm hát trên sân khấu thì vòng này cũng chắc chắn không bị loại.


Hai ngày sau, chương trình Sing to Soul quay chụp một bộ tuyên truyền mới, lần này cả top 20 thí sinh và bốn giám khảo đều phải tham gia.


Toàn bộ bối cảnh quay sử dụng tông màu trong sáng đơn giản, mọi người đều mặc đồ trắng — thí sinh nam mặc áo sơ mi trắng và quần dài thoải mái, nữ thì mặc váy trắng ngắn.


Mười nhóm đều có cảnh quay riêng.



Nói thật thì nhóm của Văn Gia Ninh là bắt mắt nhất. Vì đạo diễn quay phim tính khí nóng nảy nên trái lại Dịch Nam lại không bộc lộ chút tính khí nào, đối với yêu cầu của đạo diễn đều làm rất nghiêm túc.


Cảnh quay của hai người là một người ngồi chơi đàn trên cao, người kia tưới hoa, sau đó cùng mỉm cười nhìn nhau.


Cảnh quay của Văn Gia Ninh đều hoàn thành ngay trong một lần, đạo diễn thậm chí còn khen cậu có năng khiếu diễn xuất.


Sau khi quay xong cảnh của tất cả thí sinh, họ lại chờ thêm một lúc trong studio thì vài vị giám khảo mới đến.


Trước mặt những vị giám khảo nổi tiếng, tính khí nóng nảy của đạo diễn cũng dịu lại không ít. Khi quay cảnh toàn đội, đúng như Văn Gia Ninh dự đoán, Dịch Nam đứng ở vị trí rất đẹp — ngay sau Vương Hồng và Từ Như Tĩnh. Còn vị trí của cậu cũng không quá tệ, đứng sau An Vĩnh Khang.


Cảnh quay toàn đội này lặp đi lặp lại nhiều lần, các giám khảo đứng trước, các thí sinh phía sau phải cùng nhảy lên, tạo dáng vui vẻ và tràn đầy hy vọng.


Trong một lần nhảy lên, không biết ai phía sau va vào Văn Gia Ninh, khiến khuỷu tay cậu vô tình đập trúng mặt An Vĩnh Khang.


An Vĩnh Khang lúc đó đang đeo kính, kết quả bị văng cả kính ra.


Văn Gia Ninh lập tức giúp anh nhặt kính lên rồi xin lỗi.


Nhưng sắc mặt của An Vĩnh Khang vẫn không mấy dễ coi.


Sau khi quay xong, Lục Tiến Lãng đột nhiên đi tới vỗ vai Văn Gia Ninh, nói: “Xong rồi thì đợi tôi một chút.”


Văn Gia Ninh hơi bất ngờ, không tiện từ chối, đành gật đầu đồng ý.


Chiều hôm đó cậu lại nói chuyện vài câu với Trâu Đồng, cuối cùng quyết định hai người sẽ song ca một bài hát nam. Sở dĩ có thể quyết định là vì ca khúc này hợp với phong cách Dịch Nam, nhưng với chất giọng của Văn Gia Ninh thì lại không dễ thể hiện.


Trâu Đồng nói với cậu: “Phải phối lại, phần của em nâng tông lên, chỉnh sửa lại kỹ một chút, em cũng có thể tự nghiên cứu thêm.”



Văn Gia Ninh gật đầu, dự định đến quán bar nhờ mấy người bạn trong ban nhạc giúp đỡ.


Nhưng dù đã xong việc, cậu vẫn không dám rời đi, vì đã hứa sẽ đợi Lục Tiến Lãng. Cậu không biết bên Lục Tiến Lãng bao giờ mới xong, có lẽ anh ta đã quên cậu và tự mình rời đi rồi cũng nên.


Dù vậy, cậu vẫn quyết định đợi thêm một lát. Nếu đến khi đài truyền hình tan làm mà Lục Tiến Lãng vẫn chưa gọi, thì lúc đó cậu mới rời đi cũng chưa muộn.


Một lúc sau, Văn Gia Ninh nhận được điện thoại từ trợ lý của Lục Tiến Lãng — Lư Doãn An, bảo cậu xuống bãi đỗ xe ngầm, tìm chiếc xe bảo mẫu có biển số đuôi là 357.


Văn Gia Ninh biết đó là xe của Lục Tiến Lãng, trước đây ở phim trường cậu đã từng thấy vài lần.


Quả nhiên khi mở cửa xe ra, Văn Gia Ninh thấy Lục Tiến Lãng đang ngồi bên trong, nói với cậu: “Lên xe đi.”


Người lái là Lư Doãn An, trên xe ngoài anh ta ra thì chỉ có Lục Tiến Lãng.


Văn Gia Ninh không hiểu Lục Tiến Lãng muốn làm gì, sự dè dặt của cậu thậm chí không phải là giả vờ, cậu cẩn thận hỏi: “Thầy Lục có chuyện gì ạ?”


Lục Tiến Lãng nói: “Cùng đi ăn tối.”


Văn Gia Ninh hít sâu một hơi, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, nhưng không dám chắc. Với hình ảnh Lục Tiến Lãng mà cậu từng biết, cậu không thể tưởng tượng được anh là người như vậy.


Tất nhiên, không phải nói việc Lục Tiến Lãng làm là sai, nhưng trong tưởng tượng của cậu, Lục Tiến Lãng luôn là người chính trực hơn.


Nơi ăn tối là một nhà hàng cao cấp.


Trước khi xuống xe, Lục Tiến Lãng đưa cậu một chiếc kính râm. Cậu nhận lấy và đeo lên, không ngờ Lục Tiến Lãng thì chẳng đeo gì, cứ thế xuống xe đi vào phòng riêng của nhà hàng.


Đi vào phòng ăn, Văn Gia Ninh mới phát hiện ngoài hai người họ còn có An Vĩnh Khang.



Trước đây cậu không thân với An Vĩnh Khang, nhưng từng nghe nói tính cách của anh rất nhỏ mọn và hay thù dai.


Chuyện hôm nay hoàn toàn là tai nạn, cũng không gây thương tích, nhưng lại khiến An Vĩnh Khang mất mặt.


Văn Gia Ninh lập tức hiểu ra, Lục Tiến Lãng đang tạo cơ hội để cậu xin lỗi.


An Vĩnh Khang bề ngoài không có gì, nhưng ánh mắt nhìn Văn Gia Ninh vẫn không mấy thân thiện.


Sau khi Lục Tiến Lãng mời cậu ngồi xuống, cậu lập tức đứng dậy rót rượu cho An Vĩnh Khang, sau đó nâng ly nói: “Thầy An, hôm nay thật sự xin lỗi, đã mạo phạm anh. Em xin kính anh một ly, mong anh rộng lượng bỏ qua.”


Lúc này An Vĩnh Khang mới lạnh nhạt liếc nhìn cậu một cái, rồi nâng ly cụng một cái.


Văn Gia Ninh uống cạn ly, ngồi lại chỗ mình, cảm thấy người như An Vĩnh Khang thật khó đối phó.


Lúc này, Lục Tiến Lãng cũng nâng ly nói với An Vĩnh Khang: “Tôi thay cậu ấy kính cậu một ly, trẻ con không hiểu chuyện, sau này có gì cứ dạy bảo, không cần phải giận.”


Lúc này, An Vĩnh Khang mới thay đổi thái độ, nói: “Anh nói vậy là sao chứ, tôi làm gì phải giận vì chuyện nhỏ thế này.”


Uống xong, An Vĩnh Khang đặt ly xuống rồi nói: “Tôi hơi tò mò, Tiến Lãng, anh thực sự thích nhóc Kha này sao?”


Lục Tiến Lãng cười nhẹ: “Người trẻ có khí thế, giống tôi hồi còn trẻ, nhìn thấy liền muốn nâng đỡ.”


An Vĩnh Khang rõ ràng không hoàn toàn tin, mỉm cười đầy ẩn ý rồi nói với Văn Gia Ninh: “Cậu nhìn xem, thầy Lục bảo vệ cậu như vậy, chẳng lẽ không nên uống thêm vài ly với thầy ấy sao?”


Văn Gia Ninh lập tức có chút tức giận. Những trường hợp như thế này cậu đã quen, với thân phận của mình, xuất hiện ở đây chẳng khác gì một người “bồi rượu”, ai cũng có thể sai khiến cậu uống, mà cậu thì không thể từ chối.


Khi nâng ly lần nữa, Văn Gia Ninh tự nhủ: “Nhớ kỹ, tuyệt đối không được say, cậu còn có bí mật không thể để lộ!”


Sau khi chuẩn bị tâm lý, Văn Gia Ninh lại mỉm cười nâng ly với Lục Tiến Lãng: “Sự giúp đỡ của thầy Lục em luôn ghi nhớ trong lòng, rất cảm ơn thầy, em xin kính thầy một ly trước.”


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 9
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...