Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 83
Hôm đó Lục Tiến Lãng về nhà đã khá muộn. Văn Gia Ninh vẫn chờ anh trong phòng khách, đợi anh tắm rửa xong rồi mới lên giường nằm.
Ngồi dựa vào đầu giường, Lục Tiến Lãng nắm lấy tay cậu, nói: “Sao thế? Không vui à?”
Văn Gia Ninh hỏi anh: “Anh cả anh nói thế nào?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Em nghĩ anh ấy sẽ nói thế nào?”
Văn Gia Ninh thực ra đã sớm đoán được kết quả, cậu nói: “Chắc chắn là không đồng ý rồi.”
Lục Tiến Lãng siết chặt tay cậu hơn một chút, nói: “Em biết hôm nay anh cả nói gì với anh không?”
Văn Gia Ninh lắc đầu, nhưng rồi nói: “Em đoán là anh ấy ép em phải chọn đi. Anh ấy không vui khi em phớt lờ mọi chuyện.”
Lục Tiến Lãng bật cười: “Em đúng là hiểu anh ấy thật.”
Văn Gia Ninh đáp: “Vì em biết đặt mình vào vị trí của anh ấy để nghĩ.”
Lục Tiến Lãng thở dài: “Tiếc là anh ấy lại không thể đứng từ góc độ của em mà suy nghĩ cho em.”
Văn Gia Ninh im lặng.
Lục Tiến Lãng đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa sau gáy cậu.
Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh.
Lục Tiến Lãng nói: “Không cần lo quá đâu. Anh cả anh có một tật xấu là ngoài cứng trong mềm. Mẹ anh biết chuyện rồi, đã làm ầm lên với anh ấy ở nhà.”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh lo lắng: “Sao để dì biết được? Em không muốn chuyện này được giải quyết nhờ vào việc mẹ anh cãi nhau với con trai.”
Lục Tiến Lãng nói: “Ai mà giấu nổi bà chứ? Cả ngày không có việc gì làm cứ rình ngoài thư phòng của anh cả.”
Văn Gia Ninh có thể tưởng tượng ra cảnh đó.
Lục Tiến Lãng ôm cậu vào lòng, gọi khẽ: “Gia Ninh.”
Bình thường anh rất hiếm khi gọi cậu như vậy, đôi khi vẫn quen miệng gọi là Tín Hàng. Đối với Văn Gia Ninh, cậu đã quen nghe người khác gọi mình là Tín Hàng, nên khi Lục Tiến Lãng gọi thế nào cậu cũng không để tâm.
Nhưng thi thoảng nghe thấy hai chữ “Gia Ninh”, trái tim cậu vẫn bị chạm nhẹ, như thể Lục Tiến Lãng dùng chiếc lông vũ mềm mại chạm vào nơi mềm nhất trong tim cậu.
Lục Tiến Lãng thì thầm bên tai: “Cứ kiên trì làm điều em muốn, đừng nghĩ đến việc từ bỏ. Mấy chuyện của gia đình anh, để anh giải quyết là được.”
Văn Gia Ninh đưa tay đặt lên mu bàn tay của anh, không biết từ bao giờ, Lục Tiến Lãng đã luôn dùng hành động để nói với cậu: “Đừng lo, có anh ở đây.”
Cậu biết mình đã ngày càng dựa dẫm vào anh. Ban đầu là vì thiếu cảm giác an toàn với cơ thể này, nhưng giờ, đó đã trở thành thói quen.
Dù Lục Tiến Lãng nói đó là chuyện của gia đình anh, nhưng hai người ở bên nhau, vốn dĩ không nên để một người đối mặt với rắc rối một mình, Văn Gia Ninh cũng không có ý định trốn tránh.
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh dậy sớm.
Lục Tiến Lãng tỉnh giấc, hỏi: “Dậy sớm vậy đi đâu thế?”
Văn Gia Ninh cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh, đáp: “Anh ngủ thêm chút nữa, em hẹn gặp chị Đình có chút việc.”
Lục Tiến Lãng nhìn cậu, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Văn Gia Ninh cười, đưa tay che mắt anh lại: “Ngủ đi.”
Lục Tiến Lãng bật cười, cuối cùng cũng để mặc cậu rời đi.
Sáng đó, khi Lục Tiến Phong đang trên đường đi làm, xe vừa ra khỏi khu biệt thự chuẩn bị rẽ vào đường nhỏ phía trước, thì thấy một thanh niên đang đứng bên đường.
Văn Gia Ninh đang đút tay vào túi áo, thấy xe của anh chạy tới liền lịch sự gõ nhẹ lên cửa kính.
Tài xế dừng xe lại.
Lục Tiến Phong hạ kính xe, hỏi:“Cậu đợi tôi à?”
Văn Gia Ninh gật đầu.
Lục Tiến Phong hỏi: “Sao lại chọn lúc này?”
Văn Gia Ninh đáp: “Vì không tiện đến chỗ anh làm làm phiền, em cũng không có số điện thoại của anh, muốn gặp riêng một chút thì chỉ còn cách này thôi.”
Lục Tiến Phong trầm mặc một lát, rồi bảo tài xế: “Mở cửa cho cậu ấy lên xe.”
Văn Gia Ninh mở cửa ngồi vào trong, xoa xoa đôi tay bị lạnh buổi sáng. Hai ngày nay trời mưa, nhiệt độ đang dần hạ xuống. Ban ngày còn đỡ, sáng sớm và tối thì chênh lệch khá lớn. Văn Gia Ninh hiếm khi ra ngoài sớm như vậy, đứng bên đường chờ lâu mới nhận ra mình mặc hơi phong phanh.
Thật ra lý do chọn giờ này để gặp Lục Tiến Phong cũng có phần muốn thể hiện thành ý, mong có thể lay động được anh. Lục Tiến Lãng nói Lục Tiến Phong ngoài cứng trong mềm, cậu muốn thử xem có đúng vậy không.
Lục Tiến Phong thấy cậu xoa tay, im lặng một lúc rồi bảo tài xế bật sưởi trong xe.
Văn Gia Ninh đưa tay lên miệng thổi hơi ấm, che đi nụ cười khẽ.
Lục Tiến Phong bảo tài xế tiếp tục lái xe, sau đó hỏi: “Cậu muốn nói gì?”
Văn Gia Ninh nói: “Hôm qua anh hai đến công ty, bảo anh cả đã yêu cầu ngưng hết toàn bộ công việc của em.”
Cậu phần nào đã hiểu tính cách của Lục Tiến Phong, nên cố tỏ ra ngoan ngoãn nhất có thể.
Quả nhiên Lục Tiến Phong không để ý đến cách xưng hô thân mật của cậu, chỉ nói: “Tôi nói rồi, hoặc là cậu chia tay với Tiến Lãng, hoặc là ngưng công việc, ở nhà toàn tâm toàn ý.”
Văn Gia Ninh hỏi lại: “Em ở nhà làm gì? Bọn em đâu có con cái, ở nhà chẳng lẽ mỗi ngày chỉ biết đi mua sắm, làm đẹp, tập thể hình?”
Lục Tiến Phong liếc nhìn cậu: “Có thể nghĩ cách để có con.”
Văn Gia Ninh sững người, không ngờ anh lại có ý nghĩ này.
Nhưng Lục Tiến Phong không nói sâu thêm, chỉ bảo: “Cậu mãi không trả lời, tôi xem như cậu đã lựa chọn rồi.”
“Vì sao chứ?” Văn Gia Ninh thật sự không hiểu: “Em không nghĩ việc em tiếp tục làm việc có ảnh hưởng gì tới mối quan hệ của bọn em. Em không muốn làm người vô dụng chỉ biết dựa dẫm vào Tiến Lãng.”
Lục Tiến Phong nói: “Giới giải trí quá phức tạp.”
Văn Gia Ninh chợt hiểu ra. Dù cậu có là phụ nữ, là vợ hợp pháp của Tiến Lãng, thì Lục Tiến Phong cũng sẽ không đồng ý cho cậu tiếp tục ở lại giới giải trí.
Cậu im lặng, nên Lục Tiến Phong nói tiếp: “Tôi chỉ mong hai người có thể ổn định hơn.”
Biết được suy nghĩ của anh, Văn Gia Ninh nhất thời không biết phản bác thế nào. Cậu chỉ có thể lấy chân tâm ra để chứng minh, hoặc hét vào mặt anh rằng: “Không công bằng! Tại sao em trai anh thì được tiếp tục ở lại giới giải trí, còn tôi thì không?”
Nhưng việc lớn tiếng chẳng có tác dụng gì—bởi vì anh là anh của Lục Tiến Lãng, tất nhiên sẽ thiên vị em mình.
Nếu là anh cậu còn sống, có lẽ đã đấm thẳng vào mặt Lục Tiến Phong rồi nhổ nước bọt mắng: “Cút xa bao nhiêu thì cút!”
Nhưng những điều đó, Văn Gia Ninh chỉ có thể tưởng tượng trong đầu.
Một lúc sau cậu nói: “Cho dù không làm nghệ sĩ, ai dám đảm bảo cả đời không thay lòng?”
Lục Tiến Phong nói: “Ít cám dỗ thì khả năng sẽ ít hơn.” Một lúc sau lại bổ sung: “Cậu vẫn còn quá trẻ.”
Quá trẻ, chưa chịu được cám dỗ. Nhưng nếu anh biết cậu là Văn Gia Ninh chứ không phải Kha Tín Hàng, e rằng sẽ không nghĩ vậy.
Bên trong xe, hai người rơi vào trầm mặc.
Lục Tiến Phong thấy cậu im lặng, nghĩ cậu đã mặc định chấp nhận tình trạng hiện tại. Đang định bảo tài xế lát nữa đưa cậu về, thì điện thoại bất ngờ đổ chuông.
Nhìn thấy là vợ gọi, anh lập tức có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên vừa nghe máy, đã nghe Khang Hoan Nhàn nói: “Mẹ không chịu ăn sáng, nói là tuyệt thực, phải làm sao đây?”
Lục Tiến Phong nhắm mắt thở dài.
Không ai coi chuyện bà cụ giận dỗi là nghiêm trọng, nhưng dù biết là bà làm để cho anh xem, anh vẫn chẳng có cách nào.
Anh bịt mic hỏi tài xế về lịch trình, biết sáng nay chưa có việc, liền bảo tài xế xin nghỉ giúp. Sau đó nói với vợ: “Anh về ngay.”
Văn Gia Ninh còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, ngơ ngác nhìn anh.
Lục Tiến Phong cũng không phát cáu với cậu, chỉ bảo: “Giúp tôi về nhà khuyên mẹ.”
“Tiểu Hà?” Văn Gia Ninh ngẩn ra, thấy anh trừng mắt mới đổi lời: “Dì sao vậy ạ?”
Lục Tiến Phong hít sâu một hơi: “Tuyệt thực.”
Khi về đến nhà, Văn Gia Ninh theo Lục Tiến Phong bước vào, liền thấy bà cụ Lục nằm thẳng người trên ghế sofa, mắt mở to nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Khang Hoan Nhàn đã khuyên nhủ một hồi mà không lay chuyển được bà, đành bỏ cuộc đi làm việc khác.
Lục Nhạn Nguyệt và Đồng Đồng vẫn chưa thức dậy, còn ngủ trên lầu.
Lục Tiến Phong bước nhanh đến bên ghế sofa, quỳ xuống hỏi: “Mẹ? Mẹ đang làm trò gì vậy?”
Bà cụ không thèm liếc nhìn con trai, chỉ nhìn lên trần nhà nói: “Mẹ không sống nổi nữa rồi, đừng quan tâm mẹ.”
Lục Tiến Phong nhức đầu nói: “Có chuyện gì không thể nói cho đàng HSo?”
Bà cụ nói: “Con đã nói chuyện đàng hoàng với em trai con chưa?”
Lục Tiến Phong bóp trán, quay sang nhìn Văn Gia Ninh ra hiệu bảo cậu lại gần khuyên nhủ.
Văn Gia Ninh đi tới, chống hai tay lên đầu gối, cúi người nhìn bà cụ: “Tiểu Hà? Sao không ăn sáng vậy?”
Bà cụ vừa thấy cậu, sắc mặt có chút kích động, nhưng nhanh chóng thu lại, giọng kéo dài: “Ăn cái gì mà ăn… Có người thì có vợ có con, gia đình êm ấm rồi, chẳng thèm quan tâm sống chết của em trai.”
Lục Tiến Phong bất lực nói: “Mẹ đang nói con à? Con đâu còn phản đối hai người ở bên nhau nữa đâu.”
Bà cụ nói: “Nhưng con không cho Tín Hàng đóng phim nữa! Cả đời mẹ chẳng có gì để mong, chỉ thích xem Tín Hàng diễn vài bộ phim thôi, giờ con cấm nó diễn nữa tức là cấm cho mẹ xem phim luôn!”
Lục Tiến Phong nói: “Ngoài kia có cả đống phim truyền hình…”
“Không xem!” Bà cụ cắt lời: “Không phải Tín Hàng diễn thì ai mẹ cũng không xem.” Nói xong bà nhắm mắt lại: “Đừng lo cho mẹ nữa, cứ để mẹ chờ chết thôi.”
Lục Tiến Phong đứng dậy, đưa tay vò mạnh tóc.
Đúng lúc đó, anh nhận được cuộc gọi khẩn cấp, nói có cuộc họp gấp, yêu cầu anh lập tức đến. Anh không còn cách nào, đành dặn dò Khang Hoan Nhàn tiếp tục khuyên mẹ ăn uống, sau đó quay sang Văn Gia Ninh: “Cậu ở lại chăm sóc bà ấy đi, chiều tôi về nói tiếp.”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Anh cứ yên tâm, em sẽ trông dì.”
Lục Tiến Phong dường như cảm thấy cậu quá ngoan ngoãn, trong lòng có chút áy náy, khẽ nói: “Tạm thế đi.” Rồi vội vàng rời khỏi nhà.
Sau khi Lục Tiến Phong đi, Khang Hoan Nhàn lại đến khuyên nhủ, nhưng bà cụ vẫn không để tâm. Cô đành bất lực bỏ đi gọi con gái dậy.
Chỉ còn lại Văn Gia Ninh và bà cụ trong phòng khách.
Văn Gia Ninh thấy bà cụ nháy mắt với mình.
Cậu vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, khuyên: “Đừng đùa giỡn với sức khỏe của mình, dậy ăn sáng đi ạ.”
Bà cụ nói: “Không ăn, ăn rồi thằng cả lại không nghe lời nữa. Mẹ muốn nó phải đồng ý xong hết mọi chuyện rồi mới ăn.”
Văn Gia Ninh không biết phải làm gì. Thật lòng cậu rất cảm kích việc bà cụ làm cho mình, nhưng cậu cũng không muốn nhìn thấy một người lớn tuổi như vậy lại dùng cách tổn hại sức khỏe để đấu tranh.
Bà cụ dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh, nhỏ giọng nói: “Đã là chuyện cần có người hy sinh – người thỏa hiệp, thì để mẹ hy sinh – thằng cả thỏa hiệp. Con với thằng út ở bên nhau không dễ gì, đừng để bị giày vò nữa.”
Văn Gia Ninh không hiểu ý, quay sang nhìn bà cụ: “Dì biết chuyện trước kia của bọn cháu?”
Bà cụ nói: “Thằng út có kể với anh nó một ít. Nó cũng lo lắng, cũng sợ hãi. Nó sợ con sẽ không từ bỏ việc diễn xuất, nó sợ con sẽ rời bỏ nó.”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh ngẩn người. Cậu không ngờ Lục Tiến Lãng lại đang lo lắng điều đó. Cậu cứ nghĩ rằng hai người đã hiểu lòng nhau đủ rõ ràng rồi.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 83
10.0/10 từ 25 lượt.
