Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 75


Văn Gia Ninh vội vàng đi theo.


Lục Tiến Lãng không nói gì, đưa giấy tờ cho Lư Doãn An để anh ấy giúp mình làm thủ tục trả phòng.


Hôm đó sau khi lái xe về, Lục Tiến Lãng không đến nhà Văn Gia Ninh mà quay thẳng về biệt thự của mình. Những đồ đạc anh để lại ở chỗ Văn Gia Ninh tạm thời cũng không định lấy về, họ chưa chia tay, anh chỉ cần một khoảng thời gian ngắn để bình tĩnh lại.


Nhưng Văn Gia Ninh không biết liệu Lục Tiến Lãng có còn định quay về hay không. Cậu cứ trằn trọc suy nghĩ mãi: chẳng lẽ giữa mình và Lục Tiến Lãng đã đến đường cùng? Có phải chuyện này thật sự đã trở thành nút thắt trong lòng Lục Tiến Lãng, mãi mãi không thể cởi bỏ?


Văn Gia Ninh bật hết đèn trong nhà, thu dọn toàn bộ đồ đạc của Lục Tiến Lãng, cậu không thể nhìn thấy nữa, chỉ cần nhìn thấy là lòng lại đau nhói.


Khi đang thu dọn được một nửa, cậu bỗng nổi giận, ném mạnh tất cả xuống đất, nhìn những thứ đó rơi vãi khắp nơi, rồi lùi lại hai bước dựa vào tường, th* d*c.


Sau một lúc ngây người, Văn Gia Ninh lấy điện thoại gọi cho Ôn Lâm, cậu muốn tìm ai đó cùng uống vài ly, nói vài câu, còn hơn là một mình ở nhà mà suy nghĩ linh tinh.


Điện thoại bên Ôn Lâm nhanh chóng được kết nối, xung quanh dường như rất yên tĩnh, cậu khẽ hỏi: “Tín Hàng? Cậu về rồi à?”


Văn Gia Ninh đáp: “Cậu đang ở đâu? Có thể uống với tôi mấy ly không?”


Ôn Lâm vốn là người không giỏi từ chối người khác, đặc biệt là đối với Văn Gia Ninh, lập tức đồng ý: “Được, tôi đang ở Lam Lư, cậu đến nhé?”


“Lam Lư?” Văn Gia Ninh nhất thời chưa kịp phản ứng vì sao Ôn Lâm lại ở đó, nhưng cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ đáp: “Được, đợi tôi, tôi tới ngay.”


Khi Văn Gia Ninh đang nghẹn một bụng khó chịu mà không biết xả ra thế nào, thì Lục Tiến Lãng cũng lần đầu tiên nổi giận một cách hiếm thấy.


Anh ôm ly nước ngồi trên ghế sofa xem TV, vô tình chuyển kênh sang kênh Tinh Quang đang chiếu lại chương trình tuyển chọn “Sing to Soul” năm đó. Đoạn đang phát là phiên bản đã được biên tập lại, nhưng đúng lúc chiếu đến cảnh Văn Gia Ninh hát tình ca dành cho anh.


Diễn xuất thật tuyệt vời!


Lúc đó mình đã nghĩ gì? Chắc là đã bị lay động rồi? Bắt đầu chú ý đến cậu ta rồi? Nhưng hóa ra tất cả chỉ là diễn xuất của một ảnh đế mà thôi.


Lục Tiến Lãng cầm ly nước ném về phía TV. Nhưng nhà anh quá rộng, ly nước không trúng màn hình mà rơi xuống trước tủ TV, nước bắn tung tóe ra sàn.


Anh ngồi đờ ra một lúc, rồi vào nhà tắm lấy cây lau nhà lau sạch nước. Sau đó, đột nhiên anh ngồi xổm xuống, mở ngăn kéo dưới tủ TV, lấy đĩa DVD bộ phim “Đối Quyết” ra, bỏ vào đầu đĩa để xem.


Anh muốn xem kỹ xem Văn Gia Ninh này có thật sự là Tín Hàng của anh không.


Văn Gia Ninh lái xe đến Lam Lư.


Bộ phim Ôn Lâm tham gia đã quay xong. Vốn dĩ chỉ là phim kinh phí nhỏ, cảnh ngoại không nhiều, phần lớn được quay trong phim trường. Dù phim đã xong, nhưng Ôn Lâm vẫn chưa thể hoàn toàn tách mình khỏi nhân vật.


Đạo diễn cũng đã phát hiện trạng thái của Ôn Lâm không ổn, luôn khuyên cậu nên biết cách “thoát vai”, đừng mãi đắm chìm trong đó.


Bác sĩ tâm lý mà Lục Tiến Lãng giới thiệu thực sự có hiệu quả. Sau vài lần nói chuyện, Ôn Lâm đã không còn u sầu như trước.


Còn việc tại sao Ôn Lâm lại có mặt ở Lam Lư lúc này, là vì lần trước Văn Gia Ninh đã từng đưa cậu đến đây, và từ đó cậu yêu luôn quán bar nhạc sống nhỏ trong Lam Lư. Gần đây rảnh rỗi, cậu thường mang theo cây đàn guitar đến đây, tự đệm tự hát trên sân khấu nhỏ, dù không có khán giả cũng có thể hát cả đêm.


Khi Văn Gia Ninh nghe Ôn Lâm nói rằng đang hát, cậu cảm thấy đó cũng là một cách giải tỏa không tồi. Nếu âm nhạc có thể giúp cậu bình tĩnh lại, thì cứ để mình chìm đắm vào đó cũng tốt.


Chỉ là cậu không ngờ, khi đẩy cửa quán bar bước vào, trong quán không chỉ có mình Ôn Lâm. Còn có một khán giả yên tĩnh nữa – chính là Lý Vinh.


Văn Gia Ninh hơi ngẩn người.


Lý Vinh thì rất tự nhiên đứng dậy chào hỏi: “Tín Hàng, cậu về từ bao giờ vậy?”


Họ đều biết cậu và Lục Tiến Lãng đang quay phim ở xa.


“Lý Vinh?” Văn Gia Ninh đứng yên một chỗ.


Lý Vinh cười nhẹ: “Lục Tiến Lãng không về cùng cậu sao?”


Nghe đến tên Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh liền im lặng mấy giây, không trả lời mà hỏi lại: “Sao anh lại ở đây?”


Lý Vinh đáp: “Nghe nhạc thôi.”


Văn Gia Ninh chợt nhớ ra lần trước Lý Vinh từng hỏi mình về Ôn Lâm, lập tức cảnh giác.


Lý Vinh như cảm thấy chuyện này thật buồn cười, lùi lại nửa bước, mời Văn Gia Ninh ngồi cạnh: “Ngồi nghe cùng tôi nhé?”


Văn Gia Ninh đi tới ngồi xuống bên cạnh anh ta, gọi một ly rượu.


Sau khi thấy Văn Gia Ninh bước vào, Ôn Lâm đã dừng hát, giờ thấy cậu ngồi xuống mới nói: “Tôi hát tặng cậu một bài nhé.”


Văn Gia Ninh gật đầu: “Được thôi.”


Ôn Lâm khẽ gảy dây đàn, những giai điệu dịu dàng vang lên.



Bài hát này Văn Gia Ninh vẫn nhớ – chính là bài tình ca cậu từng hát tặng Lục Tiến Lãng trong cuộc thi tuyển chọn. Nhưng giờ từ miệng Ôn Lâm hát ra, lại mang một dư vị hoàn toàn khác. Cậu ấy vừa đàn vừa hát, bản phối cũng được biến tấu đôi chút.


Phục vụ mang rượu tới, đặt trước mặt Văn Gia Ninh.


Nghe những ca từ như lời thì thầm phát ra từ miệng Ôn Lâm, Văn Gia Ninh cầm ly rượu lên, ban đầu chỉ nhấp một ngụm nhẹ, sau đó uống cạn một hơi.


Lý Vinh bị hành động đó làm giật mình, thậm chí còn chưa kịp đưa tay ngăn lại.


Văn Gia Ninh đặt ly rượu xuống, rồi quay về phía quầy bar gọi lớn: “Cho tôi thêm một ly nữa!”


Hết chương 74


Chương 75 


Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan


Rõ ràng Văn Gia Ninh đang mượn rượu giải sầu. Ôn Lâm quen cậu ấy lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy cảnh tượng này liền ngừng hát, đặt đàn guitar xuống, bước xuống sân khấu đến ngồi cạnh Văn Gia Ninh, hỏi:


“Xảy ra chuyện gì vậy?”


Ôn Lâm dừng lại, ban nhạc trong quán bar bắt đầu chơi một giai điệu nhẹ nhàng.


Nhân viên pha chế cũng đang pha rượu cho cậu.


Văn Gia Ninh đưa tay vuốt tóc, nói: “Không sao, đừng lo.”


Cậu nói không cần lo, nhưng Ôn Lâm sao có thể không lo được? Thấy ly rượu thứ hai được mang tới, Ôn Lâm liền giành lấy, đặt sang một bên, rồi hỏi Văn Gia Ninh:


“Cậu nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”


Thật ra cũng không cần hỏi, Lý Vinh đã đoán ra nguyên nhân. Văn Gia Ninh một mình xuất hiện ở đây, không có Lục Tiến Lãng đi cùng, vừa tới đã im lặng uống rượu, rõ ràng là cãi nhau rồi.


Nhưng thấy Ôn Lâm lo lắng hỏi, Lý Vinh không nói gì, chỉ nhấp một ngụm rượu của mình.


Văn Gia Ninh lắc đầu. Cãi nhau với Lục Tiến Lãng thì có gì mà không thể nói? Nhưng nếu phải tìm người để tâm sự hết nỗi khúc mắc giữa cậu và Lục Tiến Lãng, lại là chuyện không thể.


Nói nửa vời, thà không nói gì còn hơn.


Cậu nắm tay Ôn Lâm, nói: “Uống rượu với tôi được không? Nếu tôi say, chút nữa cậu đặt phòng giúp tôi, ném tôi lên giường rồi mặc kệ tôi là được.”


Ôn Lâm hơi do dự, liếc nhìn Lý Vinh.


Lý Vinh cười nhạt: “Cứ chiều theo cậu ấy đi, có vẻ đang cần xả ra một chút.”


Thời gian trước, lúc Ôn Lâm tinh thần suy sụp nhất, cũng từng sa vào rượu chè. Ai cũng biết uống rượu giải sầu không phải cách đúng đắn, sáng hôm sau tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, tâm trạng lại rơi xuống đáy. Nhưng chính vì từng trải qua, Ôn Lâm hiểu rằng có những lúc, vài lời an ủi không thể khiến người ta thông suốt được. Có lẽ điều bạn cần nhất khi đó, chỉ đơn giản là có người ở bên cạnh.


Nói đến chuyện đồng hành, dạo gần đây người thường xuyên bên Ôn Lâm ở Lam Lư chính là Lý Vinh.


Lần đầu tiên khi Ôn Lâm đang hát một mình trong quán bar, Lý Vinh bất ngờ bước vào. Cậu có hơi do dự nhưng vẫn tiếp tục hát, Lý Vinh yên lặng ngồi nghe cậu hát đến cuối. Từ đó trở đi, mỗi khi cậu đến Lam Lư, thường xuyên gặp được Lý Vinh.


Sau khi phim đóng máy, Lý Vinh còn chủ động gọi điện hỏi cậu có đến Lam Lư không, còn đích thân lái xe đến đón. Từ đó, mỗi khi cậu đến đều sẽ gặp Lý Vinh.


Ôn Lâm rất thích cảm giác có người yên lặng ngồi nghe mình hát. Cậu yêu ca hát, nhưng cũng không đến mức tự cao cho rằng không cần khán giả. Nếu không, ban đầu cậu đã chẳng đi thi tuyển chọn tài năng. Bây giờ không tiện biểu diễn ở những quán bar bên ngoài, thì Lam Lư là một sân khấu lý tưởng, mà có một khán giả hiểu biết càng là điều may mắn.


Thế nhưng lúc này, bên cạnh Ôn Lâm, người vừa định uống say một trận là Văn Gia Ninh lại hơi tỉnh táo hơn chút. Làm sao cậu dám uống say khi đang ở bên ngoài? Dù có Ôn Lâm là người đáng tin ở bên, cậu vẫn giữ trong lòng nhiều bí mật không dám để lộ, sợ rằng nếu say, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.


Văn Gia Ninh giành lại ly rượu từ tay Ôn Lâm, bỗng thấy buồn. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình không thể sống thiếu Lục Tiến Lãng, nhưng hiện tại, một khi không có Lục Tiến Lãng bên cạnh, cuộc sống của cậu thực sự bị ảnh hưởng, điều đó là sự thật. Trừ phi một ngày nào đó cậu tìm được người thay thế, nhưng liệu điều đó có còn khả thi không?


Cậu khẽ v**t v* miệng ly rượu, rồi đặt xuống nhẹ nhàng.


Ôn Lâm vẫn luôn dõi theo cậu, có chút nghi hoặc.


Văn Gia Ninh mỉm cười: “Hát tiếp đi, cậu đệm đàn cho tôi được không? Vẫn bài hát vừa nãy.”


Ôn Lâm gật đầu.


Hai người cùng bước lên sân khấu nhỏ, Văn Gia Ninh ngồi trước micro, Ôn Lâm cầm guitar ngồi bên cạnh.


Vẫn là bài hát đó, Văn Gia Ninh nhẹ nhàng cầm giá micro, giọng cậu nhẹ như gió. Cậu và Ôn Lâm có chất giọng hoàn toàn khác nhau, cách truyền tải cảm xúc cũng khác biệt. Với cậu, bài hát này mang ý nghĩa đặc biệt.


Tối hôm đó, rốt cuộc không say để giải hết sầu. Nhưng vì ly đầu uống quá vội, nên sau đó Văn Gia Ninh cũng có chút choáng váng. Cậu đến quầy lễ tân, nhất định đòi đặt căn nhà nhỏ mà trước đây mìnhvà Lục Tiến Lãng từng ở chung.


Nhân viên có chút khó xử, nói căn đó đã có người đặt.


Cuối cùng, chính Lý Vinh gọi người quen, thuyết phục đổi phòng giúp cậu.


Văn Gia Ninh ngủ một mạch tới sáng hôm sau. Tỉnh dậy vẫn nằm ì trên giường, chẳng muốn đi đâu, dù gì về nhà cũng chẳng có ai, chi bằng ở lại đây cho xong.



Ôn Lâm vốn ít khi ở lại Lam Lư qua đêm, nhưng tối qua vì lo cho Văn Gia Ninh nên cũng ở lại, nghỉ tại căn kế bên.


Sáng sớm, Văn Gia Ninh mở cửa đã thấy Ôn Lâm xuất hiện trước cổng sân nhà mình, mỉm cười hỏi: “Cùng đi ăn sáng nhé?”


Văn Gia Ninh cũng cười, đáp: “Được thôi.”


Cả ngày hôm đó hai người đều ở lại Lam Lư. Ăn sáng xong thì đi leo núi, đổ mồ hôi rồi mới từ từ xuống núi ăn trưa. Chiều ở lại trong Lam Lư, Văn Gia Ninh dạy Ôn Lâm chơi bida.


Vì buổi chiều khách ít, phòng bida chỉ có hai người.


Kỹ thuật của Ôn Lâm tệ đến mức thảm hại, nhưng Văn Gia Ninh cũng không vội, cứ kiên nhẫn chơi với cậu ấy. Khi đứng bên nhìn Ôn Lâm đánh bida, cậu hỏi:


 “Cậu và Lý Vinh… là sao vậy?”


Động tác của Ôn Lâm rõ ràng khựng lại một chút, nhưng vẫn đáp: “Anh ấy thường xuyên tới nghe tôi hát.”


“Chỉ là nghe hát thôi à?” Văn Gia Ninh hỏi.


Ôn Lâm đứng thẳng người nhìn cậu, gật đầu: “Chỉ nghe hát.”


“Ôn Lâm.” Văn Gia Ninh có chút chần chừ, “Có thể cậu không muốn nghe, nhưng cậu cũng biết Lý Vinh là người thế nào rồi mà.”


Ôn Lâm không ngu, cậu nói: “Tôi biết, còn biết anh ấy là bạn trai của chị Vịnh Phi.”


Lý Vinh rốt cuộc có ý gì, anh chưa từng nói rõ với Ôn Lâm. Lúc đầu Ôn Lâm cũng thấy khó xử khi ở riêng với anh ấy, nhưng lâu dần lại thấy bình thường. Và cậu cũng cần một người lặng lẽ lắng nghe mình hát.


“Bất kể mục đích của anh ta là gì.” Ôn Lâm nói, “Tôi có giới hạn của riêng mình.”


Văn Gia Ninh chợt hỏi: “Cậu không thích đàn ông đúng không?”


Ôn Lâm ngẩn ra một lúc, rồi nói: “Không, tớ không thích đàn ông.”


Văn Gia Ninh yên tâm gật đầu, không hỏi thêm nữa.


Cả hai ở lại phòng bida chơi đến tối, sau khi ăn tối xong lại quay về quán bar hát tiếp.


Hôm qua là thứ Năm, hôm nay là thứ Sáu.


Vì là cuối tuần, đến tối Lam Lư bắt đầu có nhiều khách hơn. Văn Gia Ninh và Ôn Lâm đến sớm, lúc đó quán còn vắng, chỉ có hai người. Nhưng nửa tiếng sau đã có người lần lượt bước vào.


Bất kể là ai đến, sân khấu nhỏ đều mở, ai cũng có thể lên biểu diễn.


Vì thế Ôn Lâm không tiện chiếm sân khấu mãi, cậu vừa xuống sân khấu một người đàn ông trung niên liền bảo cô ca sĩ trẻ đi cùng mình lên hát một bài.


Ôn Lâm quay lại ngồi bên cạnh Văn Gia Ninh.


Văn Gia Ninh đưa cho cậu ly nước, nói: “Nghỉ chút đi.”


Ôn Lâm vừa đưa tay nhận ly nước, thì cửa quán bar bị ai đó từ ngoài mở mạnh ra, động tác rất lớn, chẳng hề để ý ánh mắt của người khác.


Người đó vừa bước vào đã nhìn thấy Văn Gia Ninh, mắt lập tức sáng lên, vừa đi về phía này vừa lớn tiếng nói:


 “Ôi chà, ai đây? Giờ thành sao lớn rồi, không nhận ra bạn cũ nữa à?”


Mọi người lập tức ngoái nhìn. Văn Gia Ninh chỉ đành đứng dậy bắt tay Dương Văn Sùng.


Dương Văn Sùng lại tiến thêm một bước, ôm lấy lưng cậu vỗ vỗ, cười đầy vẻ tự mãn. Anh ta vốn đi cùng một cô gái, nhưng giờ đã bỏ rơi cô ta đằng sau, mãi đến khi Văn Gia Ninh nhắc mới gọi cô nàng qua ngồi.


Văn Gia Ninh chưa từng thấy Dương Văn Sùng dẫn cùng một người phụ nữ lần nào, mỗi lần đều là người khác.


So sánh thì Lý Vinh có người yêu cố định, xem ra cũng gọi là chung thủy rồi.


Ôn Lâm từng gặp Dương Văn Sùng, nhưng không thân.


Văn Gia Ninh giới thiệu hai người bắt tay, sau đó Dương Văn Sùng liền bám lấy Văn Gia Ninh, ngồi sát cạnh cậu, một tay khoác lên vai cậu: “Cưng à, đi chơi bida một ván đi.”


Kỹ thuật bida của Dương Văn Sùng tầm thường, nhưng lại cực kỳ mê.


Văn Gia Ninh lắc đầu.


Dương Văn Sùng lay vai cậu: “Đi mà, đi đi.”


Ôn Lâm hơi nhíu mày, thấy Dương Văn Sùng không tôn trọng Văn Gia Ninh.


Nhưng Văn Gia Ninh lại không mấy để tâm, tiếp tục từ chối: “Tôi chơi cả chiều rồi, tay mỏi lắm, không chơi nữa đâu.”


“Mỏi à? Mỏi thì tôi xoa cho.” Dương Văn Sùng nói rồi liền nắm lấy tay Văn Gia Ninh bắt đầu xoa bóp, còn nói thêm: “Không đủ thì gọi mấy cô em đến giẫm bóp cho, đảm bảo sướng rơn!”



Văn Gia Ninh mỉm cười: “Không cần đâu…”


Chưa dứt lời, chợt nghe có người nói: “Tốt nhất anh nên buông tay ra.”


Mọi người đồng loạt quay lại, thấy người vừa đến là Lý Vinh. Anh vừa bước tới vừa nói: “Nếu không, sợ là Lục Tiến Lãng sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”


Dương Văn Sùng thản nhiên nói: “Lục Tiến Lãng có ở đây đâu.”


Lý Vinh giơ tay chỉ về phía cửa quán bar.


Ngay sau đó, Văn Gia Ninh liền thấy Lục Tiến Lãng bước vào.


Tối qua Lục Tiến Lãng ở nhà xem phim Văn Gia Ninh từng đóng, xem xong Đối Quyết, lại bảo Lư Doãn An tìm những bộ phim khác mà Văn Gia Ninh từng đóng. Hôm nay anh cũng ở nhà xem cả ngày.


Chưa bao giờ anh dành nhiều thời gian như vậy để quan sát một người. Nhưng khi nhìn kỹ, anh phát hiện quả thật Văn Gia Ninh và Kha Tín Hàng mà anh yêu có rất nhiều điểm giống nhau. Bởi vì dù diễn xuất giỏi đến đâu, khi đóng các vai khác nhau, vẫn không tránh được những biểu cảm quen thuộc: chẳng hạn như động tác nhỏ khi lúng túng, hay đường cong nơi khóe môi khi vui vẻ.


Anh còn lên mạng tìm vài cuộc phỏng vấn của Văn Gia Ninh khi tham gia sự kiện. So với các vai diễn trong phim, những cuộc phỏng vấn này lại càng gần với con người thật của Văn Gia Ninh hơn. Trước đây Lục Tiến Lãng chưa từng để ý, cũng không nghĩ tới, nhưng khi anh nghiêm túc nhìn nhận, anh phát hiện ra có lẽ bọn họ thật sự là cùng một người.


Anh biết Văn Gia Ninh đã lâu, nhưng hiểu biết về cậu ấy lại ít đến đáng thương. Vì không hứng thú nên chưa từng tìm hiểu.


Buổi tối anh xuất hiện ở đây thực ra là do Lý Vinh gọi điện cho anh.


Anh vốn không định gặp Văn Gia Ninh sớm như vậy, bởi vì không gặp, theo một nghĩa nào đó cũng là để tránh tranh cãi. Điều sẽ làm tổn thương tình cảm của cả hai. Thế nhưng cuối cùng anh vẫn đến, lý do là vì Lý Vinh nói với anh rằng Văn Gia Ninh đang nghiện rượu.


Lục Tiến Lãng lập tức lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Văn Gia Ninh. Nếu thật sự muốn uống, thì ít nhất cũng nên là khi anh đang ở bên cạnh.


Kết quả vừa bước vào, Lục Tiến Lãng đã thấy Dương Văn Sùng đang động tay động chân với Văn Gia Ninh. Dĩ nhiên anh không nổi giận với Dương Văn Sùng, chỉ liếc mắt nhìn một cái.


Dương Văn Sùng vội vàng rút tay lại, nhường chỗ bên cạnh cho Lục Tiến Lãng.


Loại nơi như Lam Lư đều là chỗ lui tới của người trong giới và các ông chủ lớn, chẳng ai cảm thấy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của một ngôi sao nào đó. Nhưng với vị thế như Lục Tiến Lãng, những nghệ sĩ trẻ trong giới vẫn không nhịn được mà lén lút quan sát anh.


Giống như nữ ca sĩ trẻ vừa rồi bị đẩy lên sân khấu hát, khi thấy Lục Tiến Lãng bước vào cũng vô thức khựng lại một chút, một lúc sau mới lấy lại tinh thần và tiếp tục hát.


Lục Tiến Lãng ngồi xuống bên cạnh Văn Gia Ninh.


Dù Văn Gia Ninh không tránh né, nhưng giữa hai người không có lấy một ánh mắt giao nhau.


Lý Vinh nhìn họ, gần như đã đoán được phần nào tình hình.


Nhưng Dương Văn Sùng thì không nhận ra, anh ta giơ tay huých vào Lục Tiến Lãng, nói: “Cho vợ cậu đi chơi với tôi một ván đi.” Anh ta biết Lục Tiến Lãng với Văn Gia Ninh là thật lòng, nên mới cố tình dùng chữ “vợ”.


Văn Gia Ninh liếc anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng, Lục Tiến Lãng không nói gì, chỉ giơ tay gọi phục vụ.


Dương Văn Sùng vẫn không phát hiện gì, thấy Văn Gia Ninh không đồng ý thì kéo Lục Tiến Lãng hỏi dạo này thế nào.


Lục Tiến Lãng từ khi bắt đầu quay phim thì cũng đã lâu không tụ tập với nhóm bạn này, anh gọi một ly nước. Khi phục vụ mang nước đến, anh thuận tay đổi ly rượu trước mặt Văn Gia Ninh.


Dương Văn Sùng nhận ra, liền kêu lên: “Uống nước làm cái gì! Đến đây mà uống nước thì về nhà bú sữa mẹ cho rồi!” Anh ta giơ tay gọi phục vụ, trực tiếp gọi hai chai rượu, đã không chơi bida  thì ít nhất cũng phải uống cho vui vẻ.


Văn Gia Ninh thấy hơi khó chịu, Lục Tiến Lãng vẫn đang bảo vệ cậu – điều đó cậu có thể cảm nhận được. Nhưng cậu biết Lục Tiến Lãng coi thường mình. Tuy không rõ anh coi thường vì điều gì… vì cậu đã già? Hay vì cậu không đẹp trai bằng Kha Tín Hàng? Dù là vì lý do gì, một khi đã không còn coi trọng thì cái kiểu bảo vệ giả tạo này có ý nghĩa gì nữa? Chỉ càng khiến cậu cảm thấy khó chịu hơn.


Cậu xin một điếu thuốc từ Dương Văn Sùng, châm lên rồi rít một hơi sâu, hơi ngẩng đầu nhả khói ra.


Cậu là Văn Gia Ninh, vốn dĩ đã rất kiêu hãnh, không có chỗ nào kém hơn Lục Tiến Lãng, càng không hạ mình để cầu xin điều gì từ anh ta.


Lục Tiến Lãng mấy hôm nay đã xem không ít phim của cậu, lúc này cũng không kiềm chế được mà đem cậu so với Văn Gia Ninh của ngày xưa. Nếu không phải vì xung quanh có quá nhiều người, có lẽ anh sẽ muốn vươn tay nhẹ nhàng chạm vào cậu.


Lý Vinh thấy không khí có phần ngượng ngùng, liền tự nhiên tiếp lời Dương Văn Sùng.


Dương Văn Sùng lại bắt đầu quan sát Ôn Lâm, đoán Lý Vinh có phải đang để ý đến Ôn Lâm không, nhưng không dám hỏi. Vì hiện tại Lý Vinh vẫn còn lịch sự với Ôn Lâm, chắc là chưa có hành động gì, anh ta sợ nói lung tung phá hỏng chuyện của Lý Vinh thì sau này bản thân không yên với anh ta.


Lý Vinh hờ hững tán gẫu vài câu, rồi ánh mắt bỗng nhiên hướng về vài người vừa bước vào quán bar.


Những người này cũng thu hút sự chú ý của Văn Gia Ninh, bởi vì người đi đầu chính là Quan Tiểu Thiên và bạn gái của anh ta – Nhạc Thư. Người theo sau họ là nam diễn viên Đường Viêm Trung, và điều bất ngờ là còn có Viên Thiên.


Quan Tiểu Thiên vốn không thân với Viên Thiên, hai người đi chung chắc là vì mối quan hệ với Đường Viêm Trung. Đường Viêm Trung là người đã dần thân thiết với Quan Tiểu Thiên sau khi xảy ra chuyện của Văn Gia Ninh trong hai năm qua.


Viên Thiên vừa vào đã thấy Lý Vinh, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, quay đi hướng khác rồi cùng Đường Viêm Trung đi tới góc đối diện.


“Không khí hôm nay náo nhiệt thế?” Lý Vinh thuận miệng hỏi.


Dương Văn Sùng nhìn anh ta: “Lễ mà, anh không biết à?”


Lý Vinh hỏi: “Lễ gì?”


“Thất Tịch!” Dương Văn Sùng nói, ngả người ra sau, cười rồi vươn tay v**t v* người phụ nữ bên cạnh: “Cho nên mới đưa bảo bối của tôi ra ngoài chơi đàng hoàng một bữa.”



Lúc này Văn Gia Ninh mới ngỡ ngàng nhận ra thì ra hôm nay là lễ Thất Tịch theo âm lịch. Nếu không phải đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh với Lục Tiến Lãng, có lẽ cậu đã không quên ngày này, và có thể cả hai sẽ cùng nhau trải qua một đêm ngọt ngào.


Nữ ca sĩ trẻ trên sân khấu đã rời đi.


Lý Vinh hỏi Ôn Lâm: “Lên hát một bài không?”


Ôn Lâm lắc đầu: “Thôi, nhiều người quá.”


Lý Vinh nói: “Chính vì đông người nên mới nên hát một bài thật hay cho mọi người nghe.”


Ôn Lâm vẫn định lắc đầu, thì Quan Tiểu Thiên ở bàn đối diện đột nhiên đứng dậy, bước lên sân khấu.


Văn Gia Ninh không tự chủ được mà quay đầu nhìn về phía Quan Tiểu Thiên.


Lúc này Lục Tiến Lãng mới nhớ ra, trước đây Quan Tiểu Thiên và Văn Gia Ninh từng rất thân, thỉnh thoảng đi chơi ở những nơi như thế này, Văn Gia Ninh luôn đi cùng nhóm của Quan Tiểu Thiên.


Quan Tiểu Thiên là diễn viên chứ không phải ca sĩ, việc anh ta chiếm lấy micro vốn đã lạ rồi, hơn nữa anh vừa lên sân khấu đã nói với ban nhạc rằng mình muốn hát bài Hôm nay em sẽ lấy anh chứ.


Đứng trước micro, Quan Tiểu Thiên nói nhẹ nhàng: “Bài hát này tôi hát tặng bạn gái tôi – Nhạc Thư.”


Nói xong, ban nhạc bắt đầu chơi nhạc.


Văn Gia Ninh nhìn về phía Nhạc Thư, thấy cô ấy mỉm cười, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc nhìn Quan Tiểu Thiên.


Giọng Quan Tiểu Thiên không hay lắm, còn liên tục lệch tông. Nhưng trong một ngày như hôm nay, dành cho người yêu một bài hát đầy cảm xúc như vậy, vẫn khiến cả quán bar sôi động hẳn lên.


Thậm chí nhiều người còn tự phát vỗ tay cổ vũ.


Khi bài hát hát đến đoạn giữa và bắt đầu phần nhạc dạo, Quan Tiểu Thiên đột nhiên nói: “Hôm nay tôi đứng ở đây có một điều muốn nói với bạn gái tôi – Nhạc Thư, em có đồng ý lấy anh không?”


Bầu không khí bỗng chốc trở nên sôi động, mọi người vỗ tay, huýt sáo. Nhạc Thư đứng bật dậy, vẻ mặt ngỡ ngàng và hạnh phúc, mắt đã rưng rưng.


“Đồng ý! Đồng ý!” Có người vỗ tay reo hò giúp cô.


Nhạc Thư không phải người trong giới, trong hoàn cảnh này có phần e thẹn và hồi hộp, vài lần mấp máy môi định nói “đồng ý” mà không dám phát ra tiếng.


Quan Tiểu Thiên mỉm cười giơ tay lên: “Các bạn của tôi, giúp tôi một tay nhé?”


Văn Gia Ninh đột nhiên đứng bật dậy.


Cả bàn đều nhìn cậu đầy ngạc nhiên.


Người phản ứng nhanh nhất là Lục Tiến Lãng, anh đứng dậy kéo tay cậu lại.


Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh, hơi khó hiểu.


Lục Tiến Lãng hỏi: “Không khỏe à?”


Văn Gia Ninh nói: “Tôi…”


Cậu còn chưa nói xong, Đường Viêm Trung đi cùng Quan Tiểu Thiên đã đứng dậy, cười rồi đẩy Nhạc Thư lên sân khấu.


Nhạc Thư ngượng ngùng mỉm cười nhưng không kháng cự, bị đẩy lên đứng trước Quan Tiểu Thiên.


Quan Tiểu Thiên quỳ một chân, lấy từ túi ra một chiếc hộp nhẫn, mở nắp nhung, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Anh nghiêm túc nói: “Lấy anh nhé, Nhạc Thư.”


Nhạc Thư che miệng, xúc động đến nỗi nước mắt tuôn rơi, cô gật đầu mạnh, chìa tay ra để anh đeo nhẫn.


Sau đó Quan Tiểu Thiên đứng dậy, ôm cô quay một vòng.


Không khí cả quán bar như vỡ òa. Văn Gia Ninh cũng xúc động. Quan Tiểu Thiên là bạn nhiều năm của cậu, chuyện tình với Nhạc Thư đã kéo dài một thời gian dài, những lúc khó khăn nhất từng tìm cậu tâm sự, nói không chịu nổi nữa. Khi đó cậu đã khuyên Quan Tiểu Thiên đừng từ bỏ, nên mới có được ngày hôm nay.


Lục Tiến Lãng nắm chặt cánh tay Văn Gia Ninh, không cho cậu bước tới.


Văn Gia Ninh nhìn anh, ánh mắt đầy nghi hoặc.


Lục Tiến Lãng nói nhỏ: “Đừng qua đó, không hợp.”


Quả thật không hợp. Nếu là Văn Gia Ninh bình thường, có lẽ cũng không muốn qua. Nhưng hôm nay cậu đã uống hai ly rượu, lại đang ở trong trạng thái như vậy, cậu thừa nhận bản thân có phần phản cảm với lời Lục Tiến Lãng. Cậu nói: “Anh không muốn tôi tiếp xúc với bạn bè cũ phải không? Anh chỉ mong tôi mãi mãi không quay lại làm Văn Gia Ninh, ngoan ngoãn làm tiểu tình nhân Kha Tín Hàng của anh đúng không?”


Xung quanh rất ồn, Văn Gia Ninh nói không to, chỉ có hai người họ nghe được.


Nhưng mọi người ở bàn này đều nhìn thấy vẻ mặt cậu, đều rõ ràng nhận ra hai người đang cãi nhau.


Lục Tiến Lãng nói nhỏ: “Anh không có ý đó.”


Văn Gia Ninh hất mạnh tay, hất khỏi sự nắm giữ của Lục Tiến Lãng.


Cái hất tay đó hơi mạnh, trông như hai người sắp đánh nhau. Người khác vốn đã cảm thấy bầu không khí giữa hai người căng thẳng, giờ lại càng chú ý hơn. Ôn Lâm và Dương Văn Sùng vội vàng đứng dậy, mỗi người kéo một người ra để tránh xung đột.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 75
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...