Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 6
Việc ghi hình chương trình chưa kết thúc trong một ngày. Buổi tối về nhà, Văn Gia Ninh mệt đến mức không muốn tắm, trực tiếp nằm xuống giường và ngủ luôn.
Mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy, anh đều có một khoảnh khắc ngỡ ngàng, không nhớ mình đang ở đâu, sau đó mới chợt nhớ ra rằng hiện giờ mình là một chàng trai trẻ tên là Kha Tín Hàng, hai mươi tuổi, sở thích là ca hát.
Hiện tại, anh đã hình thành một thói quen: Khi tắm và đi vệ sinh, sẽ cố gắng tránh nhìn vào khuyết điểm trên cơ thể mình. Đôi khi không nhìn thấy thì con người có thể tự thuyết phục bản thân rằng điều đó không tồn tại.
Tuy nhiên, mấy ngày gần đây việc đi vệ sinh ở đài truyền hình khá phiền toái, vì có quá nhiều người. Văn Gia Ninh mỗi lần đều phải chờ tới khi có phòng nhỏ mới vào, rất mất thời gian.
Anh nghĩ Kha Tín Hàng có thể khỏe mạnh lớn lên đến vậy, nhất định là người rất kiên cường.
Hôm nay khi chờ đợi sau sân khấu, có người dẫn chương trình cùng phóng viên đến phỏng vấn anh, hỏi anh nghĩ gì về câu nói hôm qua của Lục Tiến Lãng: “Diễn xuất không tệ”.
Phía sau sân khấu, rất nhiều người đều quay về phía anh.
Văn Gia Ninh cười ngại ngùng một cái, nói: “Tôi có thể coi đó là một lời động viên dành cho mình không?”
“Ừm,” nữ MC cố gắng tỏ ra thân thiện, nhưng lại hỏi một câu khá sắc bén: “Anh không thấy đó là sự mỉa mai sao?”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi nghĩ nó giúp ích rất nhiều cho thái độ của tôi đối với việc ca hát.”
Ai mà không biết đỡ đòn chứ?
Nữ MC cũng không tiếp tục truy hỏi, cười cười hỏi thêm vài câu rồi đi phỏng vấn người khác. Sau này khi chương trình phát sóng chính thức, câu nói của Lục Tiến Lãng và nụ cười ngượng ngùng của Văn Gia Ninh đã bị cắt thành trailer. Đó là chuyện sau này, còn giờ Văn Gia Ninh chưa nghĩ xa như thế.
Anh cứ nghĩ hôm nay mình sẽ bị loại.
Khi lên sân khấu lần nữa, Văn Gia Ninh tìm một góc yên tĩnh để đứng. Tổng cộng có hơn hai mươi người đang chờ kết quả, đây là những thí sinh cho vào vòng chờ, nhưng lại trở thành điểm nhấn chính của vòng đầu tiên.
Văn Gia Ninh không quá bận tâm, anh vừa nghĩ mình đã cố gắng hết sức, giúp Kha Tín Hàng hoàn thành bước đi mà cậu ấy từng định bước tiếp. Có thể đi xa đến đâu, thật sự không nằm trong khả năng của anh.
Anh cũng đang cân nhắc, liệu có nên liên lạc với vài người bạn, tìm một con đường khác.
Anh không thể đi học, không dám vượt qua vòng kiểm tra sức khỏe, cũng không muốn ở ký túc xá.
Tìm bạn giúp thì không thể tiết lộ thân phận, nhưng có thể nói là đã quen Văn Gia Ninh từ trước, rồi được anh giới thiệu, bắt đầu từ vai phụ cũng không sao.
Văn Gia Ninh hơi thất thần, cho đến khi nghe MC gọi tên mình.
Anh giật mình tỉnh táo lại, bước ra khỏi đám đông, đứng bên cạnh MC.
MC đưa micro cho anh, hỏi: “Anh có điều gì muốn nói với ban giám khảo không? Đây là cơ hội cuối cùng anh có thể thuyết phục bốn vị giám khảo bỏ phiếu cho anh.”
Văn Gia Ninh thấy hơi bất ngờ, cầm lấy micro chỉ nói một câu: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, hy vọng nhận được sự công nhận của các vị giám khảo.”
MC cười nói: “Nghe có vẻ không mấy chân thành nhỉ. Vậy anh nghĩ vị giám khảo nào có khả năng bỏ phiếu cho anh nhất?”
Văn Gia Ninh nhìn về phía bốn người đối diện, ai cũng có vẻ thoải mái, Vương Hồng thậm chí còn dang tay làm động tác “Come on!”
Hành động này khiến khán giả bật cười.
Văn Gia Ninh nói: “Tôi nghĩ mình không nên đoán bừa, nếu không có thể có giám khảo vốn định bỏ phiếu cho tôi lại vì vậy mà do dự.”
MC cười vỗ vai anh, rồi quay sang phỏng vấn người tiếp theo.
Những đoạn này không chắc sẽ được phát sóng, chỉ một số nội dung phỏng vấn thú vị mới được giữ lại.
MC chiếm khá nhiều thời gian, khiến không khí càng lúc càng căng thẳng. Cuối cùng anh ta nói sẽ để các giám khảo lần lượt công bố người mà họ chọn giữ lại.
Khi đến lượt Vương Hồng, Văn Gia Ninh vẫn có chút hồi hộp, vì cô có lẽ là hy vọng duy nhất của anh. Nhưng rõ ràng cô không muốn làm theo cảm tính, sau khi suy nghĩ khá lâu, cô bỏ phiếu cho một nữ thí sinh mà cô từng khen ngợi trước đó.
Máy quay lập tức hướng về phía Văn Gia Ninh, muốn ghi lại biểu cảm của anh.
Nhưng anh vẫn rất bình tĩnh, vì anh hiểu thế giới này rốt cuộc vẫn dựa vào thực lực chứ không phải vận may.
Văn Gia Ninh cảm thấy hơi mệt, nhiệt độ trong trường quay rất cao, ánh đèn sân khấu khiến người anh đổ mồ hôi khá nhiều, đặc biệt phần dưới cơ thể rất khó chịu, có lẽ vì anh quá để tâm.
Anh chỉ muốn sớm kết thúc.
Cuối cùng cũng đến lượt Lục Tiến Lãng. Vì đây là suất cuối cùng, MC ra sức làm căng thẳng không khí. Sau một loạt lời giới thiệu, anh ta giơ tay chỉ về phía Lục Tiến Lãng: “Mời thầy Lục Tiến Lãng công bố người may mắn nhận được phiếu cuối cùng!”
Lục Tiến Lãng vốn ngồi dựa vào lưng ghế, lúc này ngồi thẳng dậy, đưa micro lại gần miệng và bình thản nói ba chữ: “Kha Tín Hàng.”
Khán phòng xôn xao.
Ngay cả Văn Gia Ninh cũng sững sờ, MC phản ứng đầu tiên, ngạc nhiên hỏi: “Thầy Lục có thể nói cho mọi người biết lý do vì sao đưa ra lựa chọn này không?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Muốn nghe cậu ấy hát thêm vài bài nữa.”
Nói xong, anh ta không nói gì thêm.
MC cũng không làm gì được, chỉ cười để làm dịu không khí, rồi chúc mừng các thí sinh được chọn, nói lời tiếc nuối với người bị loại, sau đó tuyên bố kết thúc ghi hình.
Văn Gia Ninh vẫn còn chưa hoàn hồn, anh thấy Lục Tiến Lãng đứng dậy, cùng Từ Như Tĩnh rời sân khấu. Có một nữ thí sinh chạy tới xin chữ ký, anh ta lịch sự từ chối.
Vòng sơ khảo chính thức kết thúc, tổng cộng có 25 thí sinh vào vòng tiếp theo. Sau khi vòng sơ khảo được biên tập và phát sóng, chương trình mới tiếp tục ghi hình vòng sau, lúc đó sẽ tập trung vào biểu diễn. Theo lời tổng đạo diễn thì: Đây không còn là cuộc thi, mà là một buổi hòa nhạc tuyệt vời.
Các thí sinh lọt vào vòng sau đều rất phấn khích, như thể thật sự mong chờ buổi hòa nhạc của riêng mình.
Tâm trạng Văn Gia Ninh khá phức tạp. Khi thu dọn đồ ra về, anh còn nghe hai cô gái đi trước vừa đi vừa bàn tán không biết anh có “chống lưng” gì không.
Hai người đó không nhận ra anh đang đi ngay phía sau, Văn Gia Ninh cũng không cố vượt lên, cứ nghe họ đoán già đoán non cho đến khi ra khỏi cổng đài truyền hình.
Về đến nhà, Văn Gia Ninh gọi điện báo tin mình đã vượt qua vòng sơ khảo cho Tô Thiện.
Tô Thiện bất ngờ nói: “Tạm cho cậu nghỉ vài ngày, nếu nổi tiếng rồi nhớ quay lại quán bar mở đêm diễn đấy nhé.”
Văn Gia Ninh cười cảm ơn.
Từ ngày đó, nhóm chuyên gia âm nhạc do đài truyền hình mời đến bắt đầu huấn luyện luân phiên cho các thí sinh. Văn Gia Ninh gần như ngày nào cũng đến đài truyền hình.
Cho đến khi vòng sơ khảo phát sóng, chương trình lập tức nổi tiếng trên toàn quốc. Tất nhiên, lý do thành công có nhiều: Sức ảnh hưởng của đài Tinh Quang, ban giám khảo nổi tiếng, thí sinh có thực lực được chọn từ các buổi tìm kiếm, cùng với phần hậu kỳ chất lượng cao.
Chương trình “Sing to Soul” được gọi tắt trên mạng là STS, nhanh chóng gây bão và giúp một số thí sinh trở nên nổi tiếng.
Kha Tín Hàng là một trong số đó. Không, nói vậy chưa chính xác, vì lý do anh nổi tiếng khác hẳn những người khác. Anh được gọi là thí sinh duy nhất “dựa vào nhan sắc mà lọt vào vòng trong.”
Có người đùa rằng anh đẹp trai đến mức ngay cả Lục Tiến Lãng cũng bị hút hồn, vượt cả ranh giới giới tính.
Tất nhiên, điều đó không ngăn cản hàng loạt cô gái trở thành fan của anh, nhanh chóng hình thành một fanclub.
Văn Gia Ninh có lên mạng đọc những thông tin này, nhưng không để tâm lắm. Được chú ý là chuyện tốt, bất kể đi xa đến đâu trong cuộc thi này, ít nhất cũng mở ra một con đường cho anh.
Nhưng điều khiến anh hơi phiền lòng là một số thí sinh khác vào vòng trong bắt đầu có thái độ bài xích, như thể anh đã bị dán mác “có chống lưng.”
Làm cảm động Lục Tiến Lãng bằng giọng hát? Ai mà tin! Nếu là Vương Hồng thì còn dễ tin hơn. Còn chuyện nhan sắc? Nếu là giám khảo nữ thì còn hiểu được, chứ Lục Tiến Lãng không thể vì vẻ ngoài mà chọn anh. Cuối cùng mọi người bàn rằng: Chắc chắn là có “chống lưng.”
Các giám khảo chắc đã được “nhắc trước” kiểu gì cũng thông đồng để không cho Kha Tín Hàng bị loại.
Chiều hôm đó, sau khi kết thúc buổi luyện tập, Văn Gia Ninh đang thu dọn đồ ở phòng trang điểm lớn sau sân khấu, thì có một cô gái vừa cầm ly nước uống vừa soi gương bên cạnh.
Phía sau họ có hai người đang đùa nghịch va vào tay cô gái, ly nước trong tay cô ấy lập tức đổ hết lên quần Văn Gia Ninh.
Cô gái hét lên một tiếng, đặt ly xuống rồi đuổi theo hai người kia. Sau đó quay lại hỏi Văn Gia Ninh có sao không.
Khi nước đổ lên quần, phản xạ đầu tiên của Văn Gia Ninh là ngồi xuống, rất căng thẳng. Hôm nay anh mặc quần rộng, khi dính nước thì quần sẽ dính sát vào người. Anh rất sợ người khác nhìn ra điều gì đó từ đường nét chiếc quần.
Cô gái hỏi có sao không, anh lắc đầu bảo không sao, nhưng sắc mặt lại không tốt.
Cô gái tiến lại gần quan sát, nói: “Đâu phải nước nóng, có nghiêm trọng thế đâu?”
Văn Gia Ninh lấy túi che lên đùi, nói: “Không sao, không bỏng.”
Cô gái nói: “Tôi đi lấy máy sấy cho anh, sấy khô một chút.”
Văn Gia Ninh từ chối: “Không cần, tôi tự xử lý được.”
Cô gái nhìn anh vài lần nữa, có vẻ thấy anh không thân thiện nên cũng không bận tâm nữa.
Chẳng mấy chốc, mọi người trong phòng trang điểm đều lần lượt rời đi, chỉ còn lại một mình Văn Gia Ninh vẫn ngồi tại chỗ.
Anh quá lo lắng, không thể ngừng suy nghĩ. Ví dụ như trong phòng trang điểm này có camera không? Anh có bị quay lại không?
Thực ra anh mặc quần màu tối, có thể chẳng ai chú ý, nhưng anh không thể thuyết phục bản thân đừng để tâm.
Đợi đến khi gần như không còn ai, anh biết sắp có nhân viên dọn vệ sinh vào, mới đứng dậy, với tay lấy máy sấy ở gần đó.
Vừa mới cầm lên, anh nghe thấy một giọng nói vang lên ở cửa: “Cậu đang làm gì?”
Máy sấy trong tay Văn Gia Ninh rơi xuống đất, anh nhận ra đó là giọng của Lục Tiến Lãng.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 6
10.0/10 từ 25 lượt.
