Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 57
Văn Gia Ninh mặc lễ phục đen ôm sát người, lặng lẽ ngồi ở giữa khán phòng trao giải. Tuy không phải hàng ghế đầu, nhưng từ vị trí này nhìn lên sân khấu rất rõ, hơn nữa chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể thấy được chỗ ngồi của Lục Tiến Lãng.
Tới năm nay, đã không còn tiết mục nào dành riêng để tưởng niệm Văn Gia Ninh nữa, Văn Gia Ninh đang dần bị người ta lãng quên. Còn người đang bước vào tầm mắt công chúng lại là một thanh niên tên Kha Tín Hàng.
Cậu ta trông còn tuấn tú hơn Văn Gia Ninh, lại có thiên phú hơn. Rất nhiều người đều có thể đoán trước được tương lai rực rỡ của cậu, nhưng không ai biết, linh hồn đang bị giam giữ trong thân xác đó, chính là của Văn Gia Ninh.
Chỉ là, nếu cậu vẫn là Văn Gia Ninh thì ánh hào quang rực rỡ nhất đêm nay có phải sẽ chiếu lên cậu, chứ không phải Lục Tiến Lãng?
Lục Tiến Lãng trông rất bình tĩnh, so với giải thưởng quốc tế lần trước, giải Kim Tượng dường như đã không còn quá nhiều trọng lượng.
Nhưng dù gì cũng là điều đáng mong đợi.
Thứ tự trao giải vẫn giống năm ngoái, giải diễn viên mới được xếp trước các giải thưởng quan trọng khác. Tuy giá trị không cao bằng, nhưng lại rất được khán giả mong đợi — bởi vì một trong những người được đề cử chính là Kha Tín Hàng.
Văn Gia Ninh ngồi trên ghế, gần đến phần trao giải diễn viên mới, trong lòng không kìm được mà thấy phấn khích. Theo lý mà nói, đây không nên là điều mà cậu theo đuổi nữa, bởi điểm xuất phát của cậu cao hơn đám hậu bối cả đoạn dài. Nếu giành giải, cũng có phần giống như thắng không công bằng, thế nhưng cậu vẫn không thể ngăn được sự hồi hộp.
Khi người trao giải bước lên sân khấu, màn hình lớn liên tục xuất hiện hình ảnh của Kha Tín Hàng.
Lục Tiến Lãng ngồi thoải mái dựa lưng vào ghế, một chân bắt chéo, hai tay đan lại đặt trên đầu gối, mắt nhìn vào màn hình lớn — trong đó là Kha Tín Hàng trông sạch sẽ, thanh tú, gương mặt nở nụ cười đúng mực.
Ngồi bên cạnh Lục Tiến Lãng là Ngụy Luân. Sau khi thấy Kha Tín Hàng xuất hiện trên màn hình, anh ta liền khoái chí dùng khuỷu tay huých nhẹ Lục Tiến Lãng, hỏi:
“Thế nào? Có tự tin không?”
Lục Tiến Lãng nhẹ giọng hỏi lại: “Cậu hỏi tôi hay hỏi cậu ấy?”
Ngụy Luân bật cười hai tiếng: “Dĩ nhiên là cả hai.”
Lục Tiến Lãng thẳng thắn nói: “Tôi có niềm tin ở cậu ấy.”
Không có quá nhiều bất ngờ, người công bố kết quả đã xướng tên người giành giải Diễn viên mới xuất sắc nhất — chính là Kha Tín Hàng.
Văn Gia Ninh đứng dậy. Dù đang rất phấn khích, nhưng cậu không muốn để mình trông như một cậu nhóc thiếu bình tĩnh trên ống kính.
Khắp khán phòng vang lên tiếng vỗ tay nồng nhiệt.
Người ngồi hai bên đều đứng dậy ôm lấy cậu, chúc mừng cậu.
Trên đường đi lên sân khấu, cậu bị Tào Tùng Toàn chặn lại giữa chừng, nhất định phải ôm một cái thật to mới chịu.
Ống kính vẫn luôn bám sát cậu.
Tào Tùng Toàn giả vờ muốn thơm lên má cậu, bị cậu kiên quyết từ chối khiến cả khán phòng cười rộ lên.
Phương Duy ngồi ở vị trí chính giữa nên không tiện ra ngoài, chỉ đứng lên vẫy tay chúc mừng cậu.
Văn Gia Ninh chắp tay cảm ơn.
Khi đi ngang hàng ghế của Lục Tiến Lãng, hai người chỉ nhìn nhau từ xa một cái, sau đó cậu tiếp tục bước lên sân khấu.
Cậu nhận tượng vàng từ tay người trao giải, cầm lên vẫy vẫy.
Đứng trước micro, cậu điều chỉnh tư thế rồi nói: “Rất cảm ơn ban tổ chức đã trao giải thưởng này cho tôi. Với tôi, có rất nhiều người cần cảm ơn. Tôi không thể nói ai quan trọng hơn ai, bởi vì nếu thiếu một người trong số họ, có lẽ tôi cũng không thể đi đến được hôm nay.”
Nói đến đây, cậu tìm được bóng Lục Tiến Lãng trong đám đông. Không hiểu sao, Lục Tiến Lãng dù đứng ở đâu cũng luôn rất nổi bật.
Cậu tiếp tục: “Đối với những người bạn và gia đình đã quan tâm, ủng hộ tôi, dù cảm ơn thế nào cũng không đủ. Nếu có cơ hội, tôi hy vọng sẽ được nhiều lần hơn đứng trên sân khấu này để dần dần gửi lời cảm ơn đến từng người. Xin cảm ơn.”
Sau khi lời cảm ơn kết thúc, MC liền nói: “Chúng tôi hoan nghênh bạn năm nào cũng đứng trên sân khấu này.”
Văn Gia Ninh mỉm cười nói cảm ơn, khán phòng lại vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Cậu rời sân khấu, từ từ quay lại chỗ ngồi. Trong lòng dần bình tĩnh, nhưng lại càng trào dâng kỳ vọng… kỳ vọng gì, chính cậu cũng không rõ. Nếu Lục Tiến Lãng một lần nữa giành được Nam chính xuất sắc nhất, khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng xa, cả đời này cậu cũng có thể sẽ không bao giờ đuổi kịp nữa. Nhưng điều đó thì đã sao? Lúc này, còn ai xứng đáng với giải thưởng đó hơn Lục Tiến Lãng?
Văn Gia Ninh cảm thấy, có lẽ cậu còn hồi hộp hơn cả Lục Tiến Lãng.
Nhưng không ai ngờ được, năm nay Giải Nam chính xuất sắc nhất của Kim Tượng lại có một cú nổ lớn — người chiến thắng không phải là Lục Tiến Lãng, mà là một nam diễn viên trung niên khác.
Khi người trao giải công bố người đoạt giải, ống kính vẫn không rời khỏi khuôn mặt của Lục Tiến Lãng, như thể muốn bắt lấy nét thất vọng nào đó, nhưng chẳng thu được gì cả. Vẻ mặt Lục Tiến Lãng vẫn rất bình tĩnh, thậm chí còn đứng dậy, mỉm cười chúc mừng người thắng giải.
Văn Gia Ninh bỗng sững người.
Đến khi định thần lại, cậu thấy người thắng giải đã đứng trên sân khấu, xúc động đến mức gần như rơi nước mắt.
Lễ trao giải kết thúc, Ôn Đình Hoan gọi điện cho Văn Gia Ninh, nói đang đợi ở bãi đỗ xe để cùng đi tiệc mừng. Văn Gia Ninh lại bảo cô: “Chờ một chút.”
Cậu vẫn đi theo lối đặc biệt dành cho nghệ sĩ, trên đường ra bãi đỗ xe liên tục tìm kiếm bóng dáng của Lục Tiến Lãng. Lục Tiến Lãng không giành giải, Văn Gia Ninh không chắc liệu anh có đến tiệc mừng hay không.
Kết quả, cậu quả nhiên gặp được Lục Tiến Lãng ở bãi xe, anh đang đứng cạnh xe bảo mẫu của mình, trò chuyện gì đó với Lư Doãn An đang ngồi ở ghế lái.
Văn Gia Ninh bước lại gần.
Lư Doãn An nhìn thấy cậu trước, liền vui vẻ chào: “Tín Hàng?”
Lục Tiến Lãng quay đầu lại, hỏi: “Sao còn ở đây? Không đi tiệc mừng à?”
Văn Gia Ninh hỏi lại: “Anh không đi sao?”
Lục Tiến Lãng nói: “Đang chuẩn bị đi đây.” Rồi anh ngừng một chút, mời: “Ngồi xe tôi đi chung nhé?”
Văn Gia Ninh hơi do dự, rồi gật đầu đồng ý, sau đó gọi điện cho Ôn Đình Hoan.
Ôn Đình Hoan tức tối mắng: “Cái đồ thấy sắc quên bạn!”
Văn Gia Ninh không phản bác lại.
Chiếc xe bảo mẫu này của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh từng ngồi rất nhiều lần. Nhưng từ khi cậu có xe riêng, Lục Tiến Lãng cũng không còn để Lư Doãn An đưa đón cậu nữa.
Vừa ngồi vào xe, những ký ức ám muội lại dâng lên.
Lục Tiến Lãng cởi cúc áo khoác lễ phục, hỏi: “Sao? Lo cho tôi à?”
Thật ra, nếu nói thẳng ra, cảm xúc đó chính là lo lắng. Lo rằng Lục Tiến Lãng sẽ buồn.
Lục Tiến Lãng bật cười: “Không sao đâu, tôi không buồn.”
Văn Gia Ninh hỏi: “Không thấy thất vọng à?”
Lục Tiến Lãng nói: “Cũng hơi hơi, nhưng cũng chẳng sao.”
Anh đã giành hai giải Ảnh đế rồi. Lần này có hay không, cũng không còn quan trọng, bởi diễn xuất của anh đã được công nhận.
Văn Gia Ninh bỗng mỉm cười, nghĩ nếu đổi lại là mình, có lẽ đã buồn chết đi được rồi.
Trong không gian kín thế này, hai người ngồi gần nhau đến mức đầu gối thường xuyên chạm vào nhau. Bầu không khí vừa mập mờ vừa kiềm chế khiến Văn Gia Ninh cảm thấy như không thở nổi.
Lẽ ra bọn họ không nên đi đến mức này, nhưng loại quan hệ không cảm xúc, không tương lai Lục Tiến Lãng lại không muốn. Thế nên giờ thì sao? Lục Tiến Lãng nói rằng anh không giữ nổi trái tim mình, nhưng Văn Gia Ninh thì đã giữ nổi trái tim mình chưa? Lục Tiến Lãng động lòng, nhưng lại rút lui. Còn nếu giờ cậu muốn bước tiếp, Văn Gia Ninh liệu còn đủ dũng khí để quay về vạch xuất phát không?
Lý trí và tình cảm cứ giằng co mãi.
Văn Gia Ninh khẽ nói: “Anh còn nhớ Văn Gia Ninh không?”
Câu này vào lúc này có vẻ hơi đột ngột, cậu nghe thấy Lục Tiến Lãng có chút ngạc nhiên: “Tất nhiên là nhớ rồi, sao vậy?”
Văn Gia Ninh nói: “Anh ấy lúc nào cũng coi anh là đối thủ. Nếu biết giờ anh ngay cả Kim Tượng cũng chẳng màng nữa, chắc sẽ buồn lắm đấy.”
Sau một hồi im lặng, Lục Tiến Lãng hỏi: “Sao em biết?”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi từng nói anh ấy là thần tượng của tôi mà.”
“Chỉ là thần tượng thôi sao?” Lục Tiến Lãng đột nhiên nói.
“Em có phân biệt được sự khác nhau giữa sùng bái và ái mộ không?”
Văn Gia Ninh “Hử?” một tiếng, ngẩng đầu nhìn anh đầy nghi hoặc, vì cảm thấy giọng nói anh có chút lạ thường.
Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Tôi không muốn nói điều gì bất kính với người đã khuất, nhưng Văn Gia Ninh đã qua đời rồi. Em lại nhất quyết mua lại căn nhà của anh ấy, sống ở đó không chút ngần ngại — tôi thấy điều đó đã vượt xa phạm vi của sự ngưỡng mộ của người hâm mộ với thần tượng.”
Văn Gia Ninh mở to mắt, cuối cùng cũng hiểu Lục Tiến Lãng đang ám chỉ điều gì.
Lục Tiến Lãng nói: “Có thể em không nhớ, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp em, em đã nói mình là người hâm mộ của Văn Gia Ninh. Câu đầu tiên mà em nói với tôi cũng liên quan đến anh ấy.”
Thật ra lần đầu tiên họ gặp nhau còn sớm hơn thế nữa, đó là trong lễ tang của Văn Gia Ninh, khi đó họ đã từng gặp mặt, chỉ là Lục Tiến Lãng đã không còn nhớ.
“Không.” Văn Gia Ninh nói: “Tôi nghĩ chắc anh đã hiểu lầm rồi.”
Lục Tiến Lãng đưa tay xoa đầu cậu: “Thôi, cũng chẳng sao cả. Em cảm thấy vui là được rồi.”
Vốn dĩ Văn Gia Ninh có rất nhiều điều muốn giải thích, nhưng còn chưa kịp nói ra thì đã bị một câu của Lục Tiến Lãng chặn lại.
Địa điểm tổ chức tiệc mừng cách hội trường trao giải không xa, lúc này Lục Doãn An đã lái xe đến nơi. Lục Tiến Lãng xuống xe trước, rồi đưa tay ra kéo Văn Gia Ninh xuống.
Toàn thân Văn Gia Ninh có chút không yên, không biết nên cảm thấy buồn cười hay buồn bã.
Lục Tiến Lãng đã hiểu lầm rồi, mà sự hiểu lầm này thật ra không quá quan trọng, bởi vì rất dễ giải thích. Nhưng Lục Tiến Lãng lại không cần lời giải thích của Văn Gia Ninh, anh đã cho rằng “không sao cả”.
Văn Gia Ninh biết Lục Tiến Lãng nghĩ rằng trong mối quan hệ giữa hai người họ, từ đầu đến cuối chỉ là một mình anh đơn phương tình nguyện. Còn Văn Gia Ninh, người hiểu rõ cảm xúc đôi bên hơn ai hết lại do dự, lưỡng lự, không dám tiến thêm.
Sau lễ trao giải Kim Tượng, ngày hôm sau các phương tiện truyền thông đồng loạt đưa tin Lục Tiến Lãng vuột mất tượng vàng, trở thành tiêu điểm trên các trang giải trí. Vì trước đó truyền thông đã đưa ra quá nhiều dự đoán và phân tích, kết quả lại diễn ra quá suôn sẻ khiến khán giả cảm thấy nhàm chán. Ngược lại, việc Lục Tiến Lãng không đạt giải lại thành tin tức nổi bật.
Có một trang web cố tình chọn ra bức ảnh Lục Tiến Lãng trông như thất thần, dù rõ ràng đó là ảnh chụp trước khi công bố giải Nam chính xuất sắc nhất.
Ngày hôm sau khi trở lại công ty, Văn Gia Ninh thấy Ôn Đình Hoan đang cầm máy tính bảng đọc tin tức giải trí. Trong đó có một đoạn phỏng vấn Văn Gia Ninh sau tiệc mừng, khi phóng viên hỏi về cảm nghĩ của cậu trước việc Lục Tiến Lãng không đoạt giải Nam chính xuất sắc nhất.
Khi đó Văn Gia Ninh đã uống chút rượu, liền nói thẳng: “Anh ấy đã từng nhận rồi mà, ở Liên hoan phim quốc tế lần trước, đã là Ảnh đế rồi.”
Phóng viên tỏ ra sắc sảo, truy hỏi: “Ý cậu là giải Kim Tượng trong nước không quan trọng nữa sao?”
Văn Gia Ninh đáp: “Dĩ nhiên không phải, điều tôi muốn nói là dù Lục Tiến Lãng có được giải hay không cũng không thể phủ nhận thực lực của anh ấy. Được giải là xứng đáng, không được thì vẫn là nhà vua không vương miện.”
Đoạn này vừa dứt, Ôn Đình Hoan liền bước lên cắt ngang cuộc phỏng vấn, kéo Văn Gia Ninh rời đi.
Bây giờ xem lại đoạn video đó, Ôn Đình Hoan không nhịn được đảo mắt hai vòng: “Nhắc đến Lục Tiến Lãng là chạm đúng chỗ rồi chứ gì, cầm mic lên là dám nói hết.”
Văn Gia Ninh vò đầu: “Uống hơi nhiều chút.”
Ôn Đình Hoan nói: “Lời thật lúc say đúng không? Người ta không được giải, cậu còn giận hơn cả anh ta.”
Văn Gia Ninh đấm đầu, không phủ nhận, nhưng cũng nói: “Đừng nói nữa, sau này không dám nói bừa đâu.”
Vừa dứt lời, cậu thấy có người đi ngang qua ngoài phòng nghỉ, liền vội vàng đứng dậy đuổi theo, lớn tiếng gọi: “Giản Tuấn?”
Chàng trai đã đi ngang qua quay đầu lại nhìn cậu, hé miệng định nói gì đó nhưng không thành tiếng.
Văn Gia Ninh chạy đến, hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
Trịnh Thư đi phía trước Giản Tuấn nghe vậy thì quay đầu lại, vừa đi tới vừa nói: “Đây là nghệ sĩ mới vừa ký hợp đồng với công ty, Đình Đình có ở đây không?”
Văn Gia Ninh gật đầu, gọi Ôn Đình Hoan ra ngoài.
Trịnh Thư nói: “Vừa hay, cùng tôi đến văn phòng một chuyến, có việc muốn giao cho hai người.”
Đến văn phòng Trịnh Thư, anh bảo mọi người ngồi xuống, trước tiên giới thiệu thân phận của Giản Tuấn với Văn Gia Ninh và Ôn Đình Hoan, sau đó nói với cô: “Tạm thời cô sẽ quản lý Giản Tuấn.”
Ôn Đình Hoan hơi ngạc nhiên: “Nhưng bên Tín Hàng…”
“Cậu ấy và Giản Tuấn sắp quay chung một bộ phim, công việc trong thời gian tới cũng tương tự nhau, cô không đến mức không xoay xở nổi.” Trịnh Thư nói.
Ôn Đình Hoan hỏi: “Vậy còn đời sống sinh hoạt thì sao? Em không thể lo cả hai bên được.”
Trịnh Thư nghiêm mặt: “Cô là quản lý, không phải bảo mẫu của Tín Hàng. Nếu hai nghệ sĩ cũng không trông nổi thì nghỉ việc đi.”
Văn Gia Ninh vội nói: “Chị Đình, không sao đâu, sinh hoạt của em có thể tự lo.”
Nhưng Trịnh Thư vẫn nói: “Tín Hàng cứ yên tâm, công ty sẽ sắp xếp tài xế kiêm trợ lý đời sống cho cậu. Sau này Đình Hoan chỉ cần lo phần công việc là được.”
Văn Gia Ninh hiểu ý của Trịnh Thư, dạo gần đây Ôn Đình Hoan đi theo cậu quá sát, thật sự có phần giống bảo mẫu. Hơn nữa lại là phụ nữ, xử lý công việc sẽ dễ cảm tính. Tách riêng công tư, tìm người chuyên phụ trách đời sống thì tốt hơn.
Giống như Lục Doãn An bên cạnh Lục Tiến Lãng vậy.
Văn Gia Ninh nói với Ôn Đình Hoan: “Chị Đình, em thấy như vậy rất hợp lý.”
Ôn Đình Hoan có lẽ trong lòng vẫn hơi không vui, nhưng không phản đối nữa, đưa tay ra với Giản Tuấn, tự giới thiệu: “Ôn Đình Hoan.”
Giản Tuấn vội vàng bắt tay cô, nói: “Tôi là Giản Tuấn.”
Văn Gia Ninh nghĩ một lát, đứng dậy nói: “Tối nay tôi mời cơm, cùng đi ăn một bữa nhé.” Rồi quay sang hỏi Trịnh Thư: “Anh đi không?”
Trịnh Thư cười lắc đầu, “Tối hứa với vợ về nhà mẹ rồi, mấy đứa trẻ tụ tập đi, không cần cậu mời, tính vào hóa đơn của tôi.”
Văn Gia Ninh cười: “Vậy cảm ơn anh.”
Cậu đề nghị buổi ăn này vốn để làm dịu quan hệ giữa Ôn Đình Hoan và Giản Tuấn. Dù sao lúc đầu cô không muốn nhận Giản Tuấn, mà cậu ta nghe được chắc cũng không dễ chịu gì.
Ba người rủ nhau đi ăn lẩu bò, chọn một phòng riêng.
Khi chỉ còn hai người, Văn Gia Ninh nói với Ôn Đình Hoan: “Cho chị cơ hội đấy, mau tạo quan hệ tốt đi. Phải biết rằng đến cả Lục Tiến Lãng còn đánh giá cao cậu ấy, biết đâu là ngôi sao lớn trong tương lai đó.”
Ôn Đình Hoan lại hỏi: “Người kế tiếp của cậu à?”
Văn Gia Ninh ngẩn ra, rồi phản ứng kịp, bật cười: “Chị nghĩ đi đâu vậy?”
Ôn Đình Hoan nói: “Chẳng phải giống hệt cậu hồi mới thi tuyển à, đúng gu của đám người như Lục Tiến Lãng.”
Văn Gia Ninh lắc đầu cười: “Không thể đâu.”
Ôn Đình Hoan nghĩ một lúc, rồi nói: “Thôi, dù sao tôi cũng không biết cậu nghĩ gì, Lục Tiến Lãng muốn thế nào chắc cũng chẳng quan trọng.”
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 57
10.0/10 từ 25 lượt.
