Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Chương 4


Buổi tối, Văn Gia Ninh vẫn đến quán bar của Tô Thiện và hát mấy bài.


Anh ngồi trên chiếc ghế cao, tay giữ giá micro, giọng hơi lười biếng và hờ hững, ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống một bên mặt anh, trông sạch sẽ và trong trẻo.


Hát xong bước xuống sân khấu, không ngờ lại có người gọi một ly rượu mời anh uống. Văn Gia Ninh cảm ơn nhưng không uống, chỉ nhẹ nhàng đẩy ly rượu sang một bên — anh vẫn chưa vượt qua được bóng ma tâm lý với cồn, ít nhất là trong thời gian ngắn sẽ không động vào.


Tô Thiện hỏi: “Chuẩn bị thế nào rồi?”


Văn Gia Ninh không trả lời, anh thậm chí còn chưa quyết định có nên đi hay không.


Thật ra trước tai nạn lần này, Văn Gia Ninh từng đùa với bạn rằng, nếu có cơ hội sống lại, anh vẫn sẽ chọn làm diễn viên, tiếp tục đóng phim, bởi anh yêu nghề này.


Nhưng khi thật sự đối mặt với ngày ấy, anh lại do dự. Lý do do dự chính là vì thân thể này. Anh không còn ở độ tuổi ngây thơ, vô lo vô nghĩ như Kha Tín Hàng nữa, anh hiểu rõ sự tàn khốc của giới giải trí, nên càng thận trọng hơn.


Tô Thiện tưởng anh bị tâm lý, bèn nói: “Không sao đâu, cứ thử xem, không được thì thôi. Cậu mới hai mươi tuổi, còn trẻ mà.”


Hai mươi tuổi. Văn Gia Ninh chợt ngẩn người. Anh… mới hai mươi tuổi. Cuộc đời anh vẫn còn rất dài, thậm chí mới chỉ bắt đầu.


Tô Thiện nói xong thì tự mình châm một điếu thuốc.


Văn Gia Ninh định xin một điếu: “Cho tôi một điếu được không?” Anh không nghiện thuốc, chỉ thỉnh thoảng khi tâm trạng rối bời mới hút một điếu.


Tô Thiện quan sát anh rồi nói: “Cậu không hút thuốc. Cậu phải giữ gìn giọng hát của mình.”


Văn Gia Ninh mỉm cười, không nài ép.



Tô Thiện tiếp tục: “Tôi đã liên lạc với bạn rồi, hẹn cậu ngày mốt đến đài truyền hình gặp đạo diễn họ Trần để phỏng vấn. Tôi cho cậu số điện thoại, đến lúc đó tự mình đi nhé.”


Nói xong, Tô Thiện bảo Văn Gia Ninh ghi lại số điện thoại trên điện thoại, rồi dặn thêm: “Đạo diễn họ Trần, nhớ rõ đấy.”


Văn Gia Ninh gật đầu, nhìn số trong điện thoại rồi nói: “Tôi biết rồi.”


Đến ngày hẹn mà Tô Thiện đã sắp xếp, Văn Gia Ninh vẫn quyết định đến đài truyền hình.


Lý do Văn Gia Ninh từng thành công trong giới giải trí, ngoài thực lực và may mắn, còn bởi vì anh là người biết nắm bắt cơ hội. Trước khi thực sự đưa ra quyết định, anh nghĩ mình không nên bỏ lỡ bất kỳ khả năng nào dẫn đến con đường tương lai.


Đài Tinh Quang là đài truyền hình có sức ảnh hưởng lớn nhất nước, chuyên về chương trình giải trí tổng hợp. Hầu hết các ngôi sao khi ra mắt album hay phim mới đều lên chương trình giải trí của đài này để tuyên truyền. Văn Gia Ninh từng đến đây không ít lần để quảng bá phim.


Anh vừa bước xuống taxi đã thấy rất nhiều phóng viên tụ tập trước cửa đài. Theo phản xạ, anh định tránh đi — nhưng ngay lúc đó, anh chợt nhớ ra, bây giờ không ai nhận ra anh nữa. Anh chỉ là một thanh niên bình thường mà thôi.


Đeo ba lô lên một bên vai, Văn Gia Ninh đi vào trong đài truyền hình. Vừa bước đến cửa thì bị bảo vệ chặn lại, hỏi anh đến tìm ai.


Văn Gia Ninh không biết tên đầy đủ của đạo diễn Trần, đành lấy điện thoại ra gọi.


Đúng lúc này, một chiếc xe dừng trước cửa đài truyền hình.


Văn Gia Ninh thấy toàn bộ đám phóng viên lập tức lao tới, chặn kín cổng, anh cũng bị đẩy sang một bên.


Rồi anh thấy Lục Tiến Lãng bước ra từ cửa sau của chiếc xe. Bảo vệ lập tức xông tới chắn đám phóng viên lại, anh ta mặt không cảm xúc đi thẳng vào trong đài truyền hình.


Một phóng viên lớn tiếng hỏi: “Anh Lục, có tin đồn anh tham gia đóng Pháo Hoa Tháng Mười, có thật không?”


Lục Tiến Lãng không trả lời, chỉ lặng lẽ bước vào, tất cả phóng viên bị chặn ngoài cửa.



Kịch bản Pháo Hoa Tháng Mười là một kịch bản mà Văn Gia Ninh rất yêu thích, anh cũng vô cùng tự tin mình có thể thể hiện hoàn hảo vai nam chính. Không ngờ, mọi thứ lại thành ra như thế này.


Anh ngây ra một lúc lâu, đến khi bảo vệ bắt đầu giục Văn Gia Ninh mới vội vàng gọi lại cho đạo diễn Trần, đưa điện thoại cho bảo vệ nghe rồi mới được cho vào.


Sau khi vào tòa nhà đài truyền hình, từ những cuộc trò chuyện của nhân viên xung quanh, Văn Gia Ninh mới biết hôm nay Lục Tiến Lãng đến là để quay đoạn quảng bá cuối cùng cho chương trình Sing to Soul trước khi phát sóng.


Văn Gia Ninh được đạo diễn Trần gọi lên một phòng thu nhỏ ở tầng 7.


Đạo diễn Trần tên đầy đủ là Trần Không, chỉ là một phó đạo diễn của chương trình này. Có thể là vì nể bạn bè nên mới đồng ý cho Văn Gia Ninh thử sức, chứ thật ra cũng không kỳ vọng gì vào một thanh niên vô danh như Kha Tín Hàng — bây giờ có quá nhiều người trẻ ôm giấc mộng làm ngôi sao.


Thế nhưng khi Văn Gia Ninh mở cửa bước vào, Trần Không lại có chút bất ngờ và mắt sáng lên…


Nói là cuộc thi ca hát, nhưng người có ngoại hình nổi bật thì ở đâu cũng dễ được yêu thích hơn.


Trần Không bảo người dựng máy quay đối diện với Văn Gia Ninh, yêu cầu anh hát chay hai bài.


Văn Gia Ninh không giỏi hát chay lắm, giọng và cảm âm đều khá, nhưng dù sao cũng không phải ca sĩ chuyên nghiệp, nên về kỹ thuật vẫn còn thiếu sót.


Nhưng có vẻ đạo diễn Trần cho rằng những thiếu sót đó có thể được ngoại hình của anh bù đắp. Sau khi Văn Gia Ninh hát xong hai bài, ông ta nói sẽ trao đổi lại với tổ đạo diễn và sẽ gọi điện thông báo sau.


Văn Gia Ninh cảm ơn, đeo ba lô rời đi.


Thật ra kết quả thế nào anh cũng không quá bận tâm. Điều khiến anh day dứt chính là việc Lục Tiến Lãng nhận vai trong Pháo Hoa Tháng Mười. Không biết tại sao, trong lòng anh dâng lên một nỗi chua xót khó tả.


Nếu Văn Gia Ninh thật sự đã chết, không còn tồn tại trên thế giới này nữa thì thôi. Nhưng bây giờ, anh lại phải tận mắt chứng kiến tất cả, điều đó thật quá tàn nhẫn.


Từ trên lầu đi xuống, Văn Gia Ninh chưa rời đi ngay, mà vòng qua phim trường ở tầng một của đài truyền hình.



Lúc này, Lục Tiến Lãng đang quay đoạn quảng bá ở đó.


Hiện trường có rất nhiều nhân viên. Văn Gia Ninh không đi quá gần, anh không muốn gây chú ý, chỉ lặng lẽ đứng trong góc gần cửa quan sát Lục Tiến Lãng quay phim.


Với Lục Tiến Lãng, loại đoạn phim quảng bá nhỏ này rất đơn giản, cơ bản quay một lần là được, đạo diễn cũng không dám quá khắt khe.


Tâm trí Văn Gia Ninh rối bời, trong đầu toàn là chuyện Pháo Hoa Tháng Mười.


Đó là một bộ phim tình cảm nghệ thuật, bối cảnh vào những năm 90, nam nữ chính yêu nhau nhưng vì còn trẻ mà bỏ lỡ nhau, hai mươi năm sau gặp lại thì mọi thứ đã đổi thay.


Kịch bản rất tinh tế, đạo diễn Phương Duy cũng là người nổi tiếng trong dòng phim nghệ thuật.


Văn Gia Ninh sau khi nhận kịch bản đã bàn bạc kỹ lưỡng với biên kịch và đạo diễn, anh có nhiều ý tưởng cho vai diễn, cũng đã chuẩn bị rất kỹ càng. Nhưng giờ, anh đã mất cơ hội.


Cảm giác đó thật sự rất khó chịu, nhất là khi nghe tin Lục Tiến Lãng nhận vai, như thể báu vật của anh lại bị Lục Tiến Lãng cướp mất lần nữa, khiến anh không thể chấp nhận nổi.


Có lẽ những thất bại liên tiếp trong quá khứ khiến anh quá để tâm đến Lục Tiến Lãng. Ngay cả khi lần này anh thắng và đoạt ảnh đế, cũng chưa thể xoa dịu được sự không cam lòng trong lòng anh.


Đến khi định thần lại, Văn Gia Ninh mới phát hiện cảnh quay đã kết thúc.


Lục Tiến Lãng thay áo khoác mà trợ lý đưa, vừa uống nước vừa bước ra khỏi phim trường.


Văn Gia Ninh vẫn đứng trong góc, định chờ anh ta đi rồi mới ra. Không ngờ lúc Lục Tiến Lãng đi ngang qua, lại bất ngờ quay đầu liếc nhìn anh.


“Anh Lục…” Văn Gia Ninh không kìm được gọi khẽ, rồi lại có chút hối hận vì hành động bốc đồng của mình.


Không ngờ Lục Tiến Lãng dừng chân, đứng yên tại chỗ, chờ câu nói tiếp theo của Văn Gia Ninh.



“Cậu là phóng viên?” Lục Tiến Lãng hỏi. Sau lưng anh còn một đám người — trợ lý, quản lý, đạo diễn chương trình — tất cả đều nghiêm túc đứng đợi cuộc trò chuyện giữa anh và chàng trai trẻ không rõ lai lịch.


Văn Gia Ninh lắc đầu, tìm cho mình một thân phận hợp lý: “Không, tôi là người hâm mộ của Văn Gia Ninh.”


Nghe vậy, Lục Tiến Lãng trầm giọng đáp: “Đúng vậy, tôi sẽ diễn.”


Văn Gia Ninh cố kìm nén không hỏi “Tại sao”. Anh vốn không có tư cách để hỏi Lục Tiến Lãng câu đó.


Không ngờ Lục Tiến Lãng lại nói tiếp: “Tôi sẽ khắc họa một Giang Tử Tân hoàn toàn khác với Văn Gia Ninh. Tôi nghĩ cậu có thể mong chờ đấy.”


Giang Tử Tân chính là tên nam chính trong Pháo Hoa Tháng Mười.


Câu nói của Lục Tiến Lãng khiến mọi người có mặt đều sững sờ. Không hiểu vì sao anh lại nói điều đó với một người lạ mặt. Nhưng anh cũng không để người khác có cơ hội suy nghĩ đã xoay người bước đi, đám người phía sau lập tức vội vàng đuổi theo.


Chỉ còn lại Văn Gia Ninh đứng yên tại chỗ, nghiền ngẫm những lời anh ta nói. Anh chợt nghĩ, Lục Tiến Lãng đối với việc thua anh lần trước, liệu có phải cũng cảm thấy không cam tâm?


Tối hôm đó, Văn Gia Ninh mặc đồ ngủ, đứng trên ban công hóng gió.


Gió rất lớn, bộ đồ ngủ dính sát vào người, lộ ra thân hình gầy gò. Anh chống cằm, nhìn ra bên ngoài. Tuy tầng lầu khá cao, nhưng bốn phía toàn là nhà cao tầng, tầm nhìn bị che khuất, chẳng thấy được cảnh gì.


Anh bỗng thấy nhớ căn biệt thự có vườn của mình. Ở đó, tầng hai có một ban công rất lớn. Buổi tối rảnh rỗi, anh thường ngồi đó nghe nhạc, đọc kịch bản. Tiếc là kiểu cuộc sống như thế, giờ đã không thể quay về.


TV trong phòng khách vẫn bật, đang phát chương trình tin tức giải trí. Một lần nữa, anh lại nghe được tin Lục Tiến Lãng nhận vai trong Pháo Hoa Tháng Mười.


Nhưng lần này, người dẫn chương trình dùng giọng điệu đầy “thâm sâu” bình luận: Đạo diễn Phương Duy vốn nổi tiếng với phim nghệ thuật giúp diễn viên gặt hái danh tiếng. Văn Gia Ninh nhận vai chính trong Pháo Hoa Tháng Mười là để hướng tới danh hiệu Ảnh Đế lần thứ hai. Giờ lại phải nhường cơ hội ấy cho Lục Tiến Lãng, không biết liệu có giúp anh ta giành được Ảnh Đế lần thứ ba hay không?


Người dẫn chương trình nói như thể chính anh ta là Văn Gia Ninh vậy.


Văn Gia Ninh cúi đầu cười khổ, rồi ngửa mặt hít sâu một hơi. Cảm giác bị nói trúng tim đen khiến anh thấy thật khó chịu — đúng vậy, anh không cam tâm.


Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển Story Chương 4
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...