Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 35
Sau khi ăn sáng xong, Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh đến ao câu cá nửa ngày, buổi chiều thì đi dạo một vòng trên ngọn núi phía sau.
Tối đến, Dương Văn Sùng gọi điện cho Lục Tiến Lãng nói rằng đã mua xe theo đúng nhãn hiệu và mẫu Văn Gia Ninh chọn, xe cũng đã lái lên núi rồi. Những thủ tục còn lại sẽ có người lo giúp Văn Gia Ninh.
Thế là Lục Tiến Lãng đi cùng Văn Gia Ninh xem xe.
Dương Văn Sùng đứng cạnh chiếc xe Mercedes mới tinh, đang gọi điện thoại. Thấy Văn Gia Ninh đến, anh ta lập tức ném chìa khóa xe cho cậu.
Văn Gia Ninh cũng không quá phấn khích, chỉ nghĩ rằng sau này khỏi phải bắt xe đi làm, cũng không cần mỗi lần đều gọi Lư Doãn An đưa đón.
Dương Văn Sùng gọi điện xong thì đi đến, Văn Gia Ninh nói với anh ta: “Cảm ơn.”
Anh ta phất tay gửi một nụ hôn gió: “Phải là tôi cảm ơn cậu mới đúng, bảo bối.” Cách xưng hô của anh ta với Văn Gia Ninh vẫn không thay đổi được.
Sau đó, họ lại yên bình sống thêm hai ngày trên núi. Ôn Đình Hoan gọi điện đến nói Ôn Lâm đã quay xong phần của mình và trở về, bảo Văn Gia Ninh chuẩn bị để thu âm bài hát.
Ca khúc chủ đề của bộ phim “Trâm Phụng Kỳ Duyên” vốn do Hoàng Cảng khi còn làm quyết định cho Văn Gia Ninh và Ôn Lâm song ca. Khi đó, Hoàng Cảng có ý định để họ phát triển thành một nhóm nhạc. Nhưng sau khi Bạch Thắng Triết tiếp quản Lợi Tinh, anh cảm thấy điều đó không hợp lý. Trịnh Thư cũng cho rằng hai người họ thuộc hai phong cách nghệ sĩ khác nhau, không cần thiết phải gắn bó để ràng buộc lẫn nhau.
Tuy nhiên, ca khúc chủ đề phim đã hoàn thành phần lời và nhạc ngay từ đầu, được viết riêng cho hai người họ hát chung, nên bây giờ cũng không cần thay đổi nữa.
Văn Gia Ninh xuống núi trước, còn Lục Tiến Lãng vẫn đang trong kỳ nghỉ dài, dự định ở lại Lam Lư thêm vài ngày.
Ôn Đình Hoan vừa nhìn thấy chiếc xe mới của Văn Gia Ninh liền nhìn cậu rất lâu mà không nói gì.
Văn Gia Ninh biết chắc chị ấy nghĩ là do Lục Tiến Lãng mua cho, nhưng bản thân cậu không định giải thích, vì nếu nhắc đến Dương Văn Sùng thì lại càng khó nói rõ hơn.
Ôn Đình Hoan thở dài nói: “Thôi được rồi, thế cũng tốt, dù sao anh ta cũng cam tâm tình nguyện. Miễn sao sau này hai người đừng cãi nhau là được.”
Văn Gia Ninh cười: “Em biết rồi, chị yên tâm.”
Ôn Đình Hoan lại dặn dò: “Còn nữa, tuyệt đối không để phóng viên nắm được điểm yếu. Cứ nói là xe công ty cho mượn, chuyện này mà lộ ra ngoài thì không giống mấy tin đồn tình cảm khác đâu, ảnh hưởng rất lớn đến cậu đấy.”
Văn Gia Ninh gật đầu, tỏ ý mình hiểu rõ.
Ca khúc chủ đề của phim tên là “Vấn Hoan”, là một bài hát cổ phong có khí thế. Trước khi chính thức thu âm, nhà sản xuất đã hướng dẫn Văn Gia Ninh và Ôn Lâm luyện tập nửa ngày rồi mới vào phòng thu.
Thực ra về kỹ thuật hát, Ôn Lâm vượt trội hơn Văn Gia Ninh. Nhưng giọng của Ôn Lâm thiên về trong trẻo, dịu dàng, phối hợp với Văn Gia Ninh thì cả bài hát nghe vẫn rất ổn.
Trong mắt nhà sản xuất, hai người này chỉ là ca sĩ thần tượng, nhưng sau lần thu âm này, ông cảm thấy khá hài lòng, thậm chí còn có trao đổi riêng với Ôn Lâm.
Phim truyền hình bước vào giai đoạn hậu kỳ, tiếp theo Văn Gia Ninh và Ôn Lâm sẽ bận rộn với công việc quảng bá cho phim.
Nhưng trước đó, sự kiện lớn nhất trong giới điện ảnh là lễ trao giải Kim Tượng lại sắp diễn ra. Là giải thưởng điện ảnh cao quý nhất trong nước, Kim Tượng luôn là tâm điểm của giới làm phim và khán giả.
Chính tại lễ trao giải Kim Tượng này, Văn Gia Ninh đã hai lần thất bại trước Lục Tiến Lãng, khiến cậu ôm một nỗi ấm ức không nhỏ.
Năm nay, danh sách đề cử không có tên Lục Tiến Lãng, vì anh chưa có phim nào ra rạp, chỉ mới quay xong “Pháo Hoa Tháng Mười”, lịch phát hành vẫn chưa định.
Đương nhiên cũng không thể có tên Văn Gia Ninh, bởi vì trong mắt tất cả mọi người, cậu đã “chết”.
Vì thế năm nay xảy ra một hiện tượng kỳ lạ, chủ đề lễ trao giải Kim Tượng lại bị gắn liền với việc tưởng niệm Văn Gia Ninh. Lễ trao giải còn hơn một tuần nữa, mà trên mạng đã trở thành chủ đề nóng.
Lục Tiến Lãng ở lại trên núi thêm một tuần nữa, sau đó gọi điện bảo Văn Gia Ninh lên núi, nhưng bị Ôn Đình Hoan phát hiện, liền bảo cậu tìm lý do từ chối. Dù sao thì sự nghiệp của Văn Gia Ninh vẫn đang trong giai đoạn bắt đầu, không thể như Lục Tiến Lãng mà thong dong ở núi cả tháng chẳng cần làm gì.
Cuối cùng, Lục Tiến Lãng không chịu được cô đơn, đành tự mình xuống núi.
Hôm đó Văn Gia Ninh đang xác nhận lịch trình với Ôn Đình Hoan tại công ty. Cậu và Ôn Lâm hai ngày nữa sẽ ghi hình một chương trình giải trí của Đài Tinh Quang, phát sóng cùng tuần khi phim bắt đầu chiếu.
Khi rời khỏi công ty, Ôn Lâm đi cùng Văn Gia Ninh xuống lầu, Văn Gia Ninh nói tiện đường đưa anh về.
Ôn Lâm biết Văn Gia Ninh có xe mới, mà giá lại không hề rẻ. Tất nhiên không tin là công ty cho mượn, nhưng cũng không tiện hỏi là từ đâu ra.
Hai người vừa tới bãi đỗ xe dưới tầng hầm, điện thoại Văn Gia Ninh reo lên, là Lục Tiến Lãng gọi hỏi cậu đang ở đâu.
Văn Gia Ninh đáp: “Ở công ty.”
Lục Tiến Lãng nói: “Đợi một lát, tôi bảo Doãn An đến đón cậu.”
Văn Gia Ninh cười: “Đón tôi đi đâu?”
Lục Tiến Lãng nói: “Đến nhà tôi.”
Văn Gia Ninh nói: “Thế thì không cần Doãn An đón đâu, tôi sẽ tự qua sau.”
Cúp máy, Ôn Lâm ngập ngừng một chút rồi hỏi: “Không tiện à? Vậy để tôi tự bắt xe về.”
“Không sao đâu” Văn Gia Ninh lắc đầu: “Tôi đưa cậu về trước, còn sớm mà.”
Lên xe rồi, Ôn Lâm im lặng một lúc, hỏi: “Tín Hàng, cậu đang hẹn hò với Lục Tiến Lãng à?”
Văn Gia Ninh không phủ nhận, chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Ôn Lâm là người có chút ngây thơ, hơi lý tưởng hóa. Dù Văn Gia Ninh thường khuyên cậu rằng nếu thật sự muốn theo đuổi con đường ca hát, thì buộc phải từ bỏ một số thứ, nhưng bản tính khó mà thay đổi được.
Chuyện lần trước ảnh hưởng không nhỏ đến cậu, một thời gian dài sau đó Ôn Lâm nói năng và hành xử đều cẩn trọng hơn nhiều. So với hình ảnh ban đầu không thèm tham gia tiệc của Lợi Tinh thì quả thật thay đổi rất nhiều. Có lẽ lời khuyên của Văn Gia Ninh đã tác động đến cậu. Trong mắt Ôn Lâm, có lẽ chỉ khi trải qua rèn luyện như vậy mới có thể thật sự trở thành một nghệ sĩ âm nhạc hàng đầu, làm thứ âm nhạc mình yêu thích.
Về chuyện giữa Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng, tất nhiên Ôn Lâm không thể chấp nhận, nhưng cậu cũng chẳng có tư cách gì để nói, thậm chí nếu muốn khuyên Văn Gia Ninh, cũng không biết nên nói gì.
Văn Gia Ninh phần nào đoán được suy nghĩ của Ôn Lâm, vừa lái xe vừa nói: “Thật ra cũng không có gì đâu, tôi rất thích Lục Tiến Lãng.”
Văn Gia Ninh cười: “Tôi ở bên anh ấy rất vui. Ít ra thì anh ấy là một người đàn ông vừa đẹp trai vừa dịu dàng. Chẳng lẽ cậu còn thấy tôi chịu thiệt à?”
Nghe vậy, Ôn Lâm cũng hiểu được ý ngoài lời, anh nói: “Nhưng sẽ không thể lâu dài đâu.”
Văn Gia Ninh nói: “Vốn dĩ không phải mối tình nào cũng có kết quả. Nhiều chuyện không cần cưỡng cầu, cứ để mọi thứ tự nhiên là được.”
Nghe vậy, Ôn Lâm thở dài, như cũng vì tương lai mịt mờ không phương hướng của chính mình.
Sau khi đưa Ôn Lâm về, Văn Gia Ninh mới lái xe đến biệt thự của Lục Tiến Lãng.
Khi cậu đến nơi, Lục Tiến Lãng đang chuẩn bị chiên bít tết.
Văn Gia Ninh nhẹ nhàng đi vào bếp, từ phía sau ôm lấy Lục Tiến Lãng đang rót dầu ô liu vào chảo.
Lục Tiến Lãng nói: “Cẩn thận kẻo bị bỏng.”
Văn Gia Ninh buông anh ra, hỏi: “Ăn bít tết à?”
Lục Tiến Lãng mỉm cười đáp: “Bữa tối dưới ánh nến.”
Tối hôm đó, hai người ăn bít tết ở chiếc bàn dài trong phòng ăn nhà Lục Tiến Lãng. Ăn xong, Văn Gia Ninh đột nhiên nhớ ra, bảo Lục Tiến Lãng chơi piano cho mình nghe.
Chơi được nửa bản nhạc, Lục Tiến Lãng liền làm chuyện đó với Văn Gia Ninh ngay trong phòng đàn.
Sau đó, Văn Gia Ninh đỏ bừng cả mặt, ngồi trong lòng Lục Tiến Lãng trên ghế sofa, hỏi: “Anh nhớ tôi quá nên chịu không nổi phải xuống núi tìm à?”
Lục Tiến Lãng không trả lời thẳng, chỉ nói: “Lý Vinh tìm cậu một lần, Dương Văn Sùng tìm cậu hai lần.”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh bật cười: “Tìm tôi làm gì? Đánh bóng chắc?”
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi đã nói với họ rồi, không được tự ý quấy rầy cậu.”
Văn Gia Ninh quay đầu nhìn anh: “Anh bá đạo thật đấy.”
Lục Tiến Lãng đưa tay nâng cằm cậu lên, cố tình dùng giọng kêu ngạo nói: “Cậu vốn dĩ là người của tôi, chưa có sự cho phép của tôi thì ai cũng không được phép làm phiền cậu.”
Anh thể hiện hết mức kỹ năng diễn xuất của một ảnh đế.
Văn Gia Ninh nói: “Nói như vậy cũng đúng, anh là Lục tổng mà.”
Nói rồi, cậu chủ động hôn lên môi Lục Tiến Lãng.
Về chuyện Văn Gia Ninh cứ hễ rảnh rỗi là dính lấy Lục Tiến Lãng, Ôn Đình Hoan thật sự không có cách nào ngăn cản được. Hai ngày sau, trên đường đến đài truyền hình ghi hình chương trình, Ôn Đình Hoan không nhịn được hỏi: “Anh ta vẫn chưa chán em à?”
Ôn Lâm trợn to mắt, cảm thấy câu hỏi của Ôn Đình Hoan thật quá tổn thương.
Nhưng Văn Gia Ninh lại cười, nói: “Biết đâu em chán anh ta trước thì sao, chị đừng vội.”
Do kẹt xe trên đường, đến đài truyền hình hơi trễ, vừa đến hậu trường thì họ đã nghe chuyên viên trang điểm của đài Tinh Quang nói nhỏ với họ rằng Viên Thiên đang nổi nóng.
Chuyên viên trang điểm này chính là người họ từng quen khi tham gia cuộc thi tuyển chọn, nên cũng khá thân quen. Nghe nói Viên Thiên đã trang điểm xong từ nửa tiếng trước để chờ ghi hình, nhưng giờ thì lại không chịu ghi nữa vì chờ mãi không thấy bọn họ.
Dù đã quay xong 30 tập phim cùng Viên Thiên, nhưng họ thật sự không thân thiết gì với cô ấy, thậm chí còn không thể gọi là quen.
Viên Thiên có chút kiêu ngạo, tính khí tiểu thư, lúc quay phim Văn Gia Ninh và Ôn Lâm đã luôn nhường nhịn cô ấy, không ngờ quay xong rồi, đến cả chương trình quảng bá cũng vẫn phải nhường.
Ôn Đình Hoan nói: “Dù sao thì chúng ta cũng đến trễ, là lỗi của mình trước, để tôi đi xin lỗi đại tiểu thư vậy.”
Văn Gia Ninh kéo chị lại: “Để em đi.”
Dù Ôn Đình Hoan mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, Văn Gia Ninh thấy để chị ấy đi làm việc này quá uất ức, mà Viên Thiên chưa chắc đã nể mặt.
Cuối cùng, vẫn là Văn Gia Ninh đích thân đến xin lỗi Viên Thiên.
Trong phòng nghỉ của Viên Thiên, cô ấy và quản lý Từ Văn đều có mặt. Từ Văn vốn nổi tiếng là người mạnh mẽ trong giới, thấy Văn Gia Ninh bước vào cũng chẳng nói gì.
Văn Gia Ninh thái độ chân thành, giải thích lý do đến muộn, không kiêu ngạo cũng không xu nịnh, chỉ nói một câu: “Xin lỗi.”
Viên Thiên còn chưa lên tiếng, Từ Văn đã nói: “Tối nay cô Viên còn có hẹn.”
Ý là trách Văn Gia Ninh và Ôn Lâm làm lỡ việc của họ.
Văn Gia Ninh giả vờ không hiểu, nói: “Vậy phải nhanh chóng bắt đầu ghi hình thôi, không thì trễ cuộc hẹn của cô Viên thì sao?”
Viên Thiên lạnh lùng nói: “Giờ đã trễ rồi, nói gì cũng vô ích.”
Văn Gia Ninh cảm thấy Viên Thiên như cố tình kiếm chuyện, chuyện nhỏ xíu mà làm quá lên.
Quả nhiên, Viên Thiên như phát tiết, đứng bật dậy nói: “Không quay nữa!”
Từ Văn ngạc nhiên, cũng đứng lên khuyên nhủ: “Sao thế? Dù không hài lòng chuyện họ đến muộn, nhưng chương trình vẫn phải quay, không thì vi phạm hợp đồng, lại đắc tội với đài Tinh Quang, không đáng.”
Văn Gia Ninh chỉ thấy Viên Thiên thật khó hiểu, cô ta không quay thì thôi, chẳng liên quan gì đến cậu.
Nhưng sau đó đạo diễn chương trình và nhân viên của đài vào khuyên nhủ, cộng thêm Từ Văn cứ kéo tay cô, cuối cùng Viên Thiên vẫn không rời đi.
Chương trình bắt đầu ghi hình.
Đây là chương trình giải trí hoàn toàn, có bốn MC và bốn khách mời. Ngoài ba người họ còn có một nữ diễn viên khác của Trâm Phụng Kỳ Duyên.
Viên Thiên suốt chương trình không tập trung, dù lúc cần cười thì vẫn cười, nhưng khi không đến lượt mình, mặt cô ấy lại lạnh tanh không biểu cảm.
Sau đó, trong phần trò chơi, Viên Thiên ném thẳng một quả bóng đồ chơi vào mặt Ôn Lâm, khiến khán giả phía dưới hét lên kinh hãi.
MC vội vàng đến hỏi Ôn Lâm có sao không.
Ôn Lâm lắc đầu.
Văn Gia Ninh đứng bên cạnh, đưa tay nâng mặt Ôn Lâm lên nhìn dưới ánh đèn, phát hiện gò má bị xước một đường nhỏ.
Ôn Đình Hoan và trợ lý Chu Trạch Tân dưới sân khấu thấy vậy, tức giận chửi thề một câu.
Ghi hình chương trình kéo dài đến tận khuya.
Văn Gia Ninh và Ôn Lâm ký tặng cho một số người hâm mộ hâm mộ xong mới khó khăn rút lui về hậu trường.
Vừa đi về phía phòng trang điểm, Chu Trạch Tân vừa nói với Ôn Lâm là nên xử lý vết thương một chút.
Ôn Lâm bật cười: “Vết thương nhỏ thế này mà cũng phải xử lý à?”
Vừa nói dứt lời, Văn Gia Ninh liền thấy có một người đàn ông cao lớn đang đi về phía họ từ bên kia hành lang. Áo vest mở ra, sơ mi cài không ngay ngắn, chính là Lý Vinh.
Lý Vinh vốn dừng lại trước phòng nghỉ của Viên Thiên, nhưng sau khi thấy Văn Gia Ninh thì lại đi thẳng đến chỗ cậu.
“Quay chương trình à?” Lý Vinh hỏi.
Cả hành lang chợt im lặng. Ôn Đình Hoan và Chu Trạch Tân đều biết rõ Lý Vinh là ai, ngạc nhiên nhìn nhau không nói gì. Chỉ có Ôn Lâm là không biết, nhìn Lý Vinh một cách tò mò.
Văn Gia Ninh hơi nghi ngờ, rồi nhanh chóng đoán được lý do Lý Vinh xuất hiện, cậu không trả lời mà hỏi lại: “Đến đón bạn?”
Lý Vinh mỉm cười: “Xử lý chút việc thôi.”
Sau đó anh ta nói với Văn Gia Ninh: “Khi nào rảnh thì đi uống vài ly, hôm nay không làm phiền nữa.”
Nói xong, anh ta quay lại đi về phía phòng nghỉ của Viên Thiên, mở cửa đi vào rồi đóng sầm lại.
Văn Gia Ninh quay sang hỏi Ôn Đình Hoan: “Lý Vinh với Viên Thiên?”
Ôn Đình Hoan đáp: “Chính là bạn trai chính thức đấy, em không biết à?”
Văn Gia Ninh lắc đầu, cậu thật sự không biết, có lẽ là chuyện xảy ra trong năm nay. Cậu vốn chỉ là một tân binh mới nổi, không có nhiều kênh để biết chuyện trong giới, mà cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu.
Chỉ có điều….
“Sao chị lại quen biết Lý Vinh?”
Ôn Đình Hoan cảm thấy rất ngạc nhiên, hơn nữa Lý Vinh rõ ràng rất khách khí với Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh chỉ cười khẽ, không trả lời.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 35
10.0/10 từ 25 lượt.
