Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 13
Văn Gia Ninh được Lư Doãn An đỡ lên xe của Lục Tiến Lãng. Hôm nay Lư Doãn An không lái chiếc xe bảo mẫu sang trọng thường dùng của Lục Tiến Lãng mà đổi sang một chiếc xe con trông khá giản dị.
Tuy nói Văn Gia Ninh giả vờ bất tỉnh nằm gục trên bàn, nhưng thực ra anh cũng đã uống không ít, đầu óc mơ màng không còn tỉnh táo.
Anh và Lục Tiến Lãng ngồi ở hàng ghế sau, Lư Doãn An ngồi ghế lái phía trước, nổ máy xe.
Văn Gia Ninh cảm thấy đầu óc mình có phần trì trệ, từ lúc lên xe đến giờ, đầu óc trống rỗng cứ nhìn chằm chằm vào Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng thản nhiên nhìn lại anh, hỏi: “Nhìn tôi làm gì?”
Văn Gia Ninh nói: “Anh có phải cảm thấy tôi không bằng anh?”
Nghe câu hỏi đó, Lục Tiến Lãng bật cười, không nói gì, đưa tay xoa nhẹ đầu Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn, đã bao nhiêu năm rồi không ai làm động tác đó với anh, từ khi mẹ anh tái hôn và rời xa quê hương.
Con người đôi khi lại thích được người khác đối xử như trẻ con, nhất là khi họ yếu đuối.
Lúc này đã khuya, Lư Doãn An lái xe chạy băng băng trên con đường vắng. Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng một lúc rồi bắt đầu cảm thấy dạ dày không ổn, chắc là vì uống quá nhiều rượu.
Anh vươn tay định hạ cửa kính xe xuống, nhưng mò mẫm trong bóng tối mãi vẫn không tìm được công tắc.
Lục Tiến Lãng bất ngờ nghiêng người, đưa tay vòng qua người anh, giúp anh hạ cửa kính xuống.
Văn Gia Ninh lập tức căng thẳng cả người.
Sau khi giúp hạ kính, Lục Tiến Lãng lại ngồi thẳng dậy, nhưng lúc nãy rõ ràng cảm nhận được sự căng thẳng của Văn Gia Ninh, anh hỏi: “Cậu đang căng thẳng cái gì?”
Văn Gia Ninh lắc đầu, nhắm mắt lại để gió từ ngoài cửa sổ thổi vào mặt, cố gắng không nghĩ gì, sợ mình sẽ nôn trong xe.
Thế nhưng ngay khi xe dừng lại, Văn Gia Ninh vẫn không chịu nổi nữa, lập tức mở cửa lao ra ngoài, ngồi xổm bên đường và nôn thốc nôn tháo.
Lục Tiến Lãng cũng mở cửa bước xuống, hỏi: “Cậu có sao không?”
Văn Gia Ninh giơ tay ra hiệu không sao.
Nôn xong, anh thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Anh ngẩng đầu nhìn xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Bãi đỗ xe.”
Tất nhiên Văn Gia Ninh biết đây là bãi đỗ xe, nhưng anh không biết đây là bãi xe ở đâu. Anh tưởng Lục Tiến Lãng sẽ đưa anh về nhà.
Khi Văn Gia Ninh đứng dậy, tay ôm bụng, anh thấy Lư Doãn An đã quay xe rời đi.
Chỉ còn lại anh và Lục Tiến Lãng.
Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng, nhất thời lúng túng.
Lục Tiến Lãng nói: “Nhà tôi ở trên lầu, cậu lên thay bộ đồ sạch sẽ đi.”
Văn Gia Ninh hơi do dự, anh hiểu ý Lục Tiến Lãng, cũng hiểu vì sao Lư Doãn An rời đi. Hôm nay ở đây, anh chỉ có hai lựa chọn: Một là theo Lục Tiến Lãng lên lầu, hai là trở mặt rời đi một mình.
Nhưng giờ anh làm sao có thể trở mặt với Lục Tiến Lãng được?
Văn Gia Ninh xoa trán, nói: “Được.”
Trong lòng thì thầm tính toán xem làm sao thoát thân, nhưng dù sao anh cũng tin rằng nếu Lục Tiến Lãng từng nói sẽ không ép buộc anh, thì nhất định sẽ giữ lời.
Căn hộ này là nhà mà Lục Tiến Lãng mua ở trung tâm thành phố. Đây là khu dân cư cao cấp gần công viên, xung quanh không có tòa nhà cao tầng. Cả chung cư chỉ có bảy tầng, nhà của Lục Tiến Lãng ở tầng cao nhất.
Hiển nhiên đây là nơi anh hay lui tới, vì vừa mở cửa vào, việc đầu tiên Lục Tiến Lãng làm là tìm cho Văn Gia Ninh một bộ đồ ngủ mới, bảo anh đi tắm.
Văn Gia Ninh cũng cảm thấy người mình hơi bẩn, lại còn có mùi khó chịu nên không từ chối, cầm đồ rồi đi về phía phòng tắm. Vào phòng tắm xong, anh khóa kỹ cửa rồi mới bắt đầu thay đồ.
Tắm rửa xong, tinh thần thoải mái, anh mặc đồ ngủ sạch sẽ, mềm mại bước ra.
Lục Tiến Lãng rót cho anh một ly nước ấm, bảo anh nghỉ ngơi một chút, rồi tự mình vào phòng tắm.
Văn Gia Ninh ngồi ngẩn ra trên sofa, nghĩ đến chuyện tranh thủ lúc Lục Tiến Lãng đang tắm thì lẻn đi, nhưng rồi thấy hành động này hơi trẻ con, có lẽ sẽ làm Lục Tiến Lãng khó chịu, nên đành bỏ ý định.
Anh ôm cốc nước uống một ngụm, ngả đầu ra sau tựa vào ghế, trong đầu nghĩ liệu việc hôm nay anh chọn Lục Tiến Lãng làm giám khảo có khiến đối phương hiểu lầm điều gì không.
Thật ra khi đưa ra lựa chọn ấy, Văn Gia Ninh đã cảm thấy không hợp lý, nói trắng ra anh đã lợi dụng việc Lục Tiến Lãng có tình cảm đặc biệt với mình để giành được cơ hội thăng tiến.
Nếu thật sự muốn tránh điều tiếng, anh hoàn toàn không nên chọn Lục Tiến Lãng.
Nhưng rồi sao chứ? Cho đến giờ, Văn Gia Ninh cũng chưa định dấn thân thật sự. Huống hồ, với dáng vẻ hiện tại, nếu anh thật sự buông bỏ tự tôn, dấn thân vào, có lẽ chỉ khiến Lục Tiến Lãng sợ hãi mà thôi.
Anh hít sâu một hơi, chậm rãi nhắm mắt.
Đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở, anh mở mắt quay đầu nhìn, thấy Lục Tiến Lãng chỉ mặc một chiếc quần ngủ dài, để trần nửa thân trên, vừa đi ra vừa lau tóc và cổ.
Văn Gia Ninh nhớ cách đây hai năm, một trang giải trí từng tổ chức cuộc bình chọn: “Nam minh tinh mà bạn muốn có tình một đêm nhất”. Khi đó, Lục Tiến Lãng luôn đứng đầu, còn Văn Gia Ninh cũng lọt top, nhưng đứng thứ tám.
Anh từng không phục, hỏi quản lý vì sao phụ nữ lại thấy mình thua kém Lục Tiến Lãng.
Quản lý đưa cho anh xem bình luận của một người tham gia: Văn Gia Ninh trông nho nhã, không khơi dậy được tưởng tượng về chuyện t*nh d*c, hợp làm chồng hơn. Còn nếu là tình một đêm, thì Lục Tiến Lãng mới gợi cảm, hấp dẫn.
Khi đó Văn Gia Ninh không để tâm, nhưng bây giờ, anh thấy hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Vì cuối cùng anh đã cảm nhận được sự gợi cảm của Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng ngồi xuống cạnh anh, hương sữa tắm thơm mát lan tỏa. Anh hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Cảm ơn.”
Lục Tiến Lãng vừa ngồi xuống, Văn Gia Ninh liền hơi khom người, tỏ vẻ phòng bị.
Lục Tiến Lãng nhận ra điều đó, hơi bận tâm vì sự dè dặt liên tục của Văn Gia Ninh, anh hỏi: “Cậu vẫn thấy tôi không đáng tin sao?”
“Không phải.” Văn Gia Ninh đặt cốc nước lên bàn, suy nghĩ cách diễn đạt nhẹ nhàng để tránh lúng túng, rồi nói: “Anh Lục, tôi đã xem nhiều phim của anh, luôn rất thích anh.”
Lục Tiến Lãng tựa đầu lên tay, hỏi: “Không phải cậu là người hâm mộ của Văn Gia Ninh sao?”
Nghe anh ta nói ra tên mình, Văn Gia Ninh ngẩn ra, nhất thời không biết phản ứng thế nào, rồi mới nhớ lúc ban đầu tiếp cận Lục Tiến Lãng, anh từng nói mình là người hâm mộ của Văn Gia Ninh khi hỏi về phim Pháo Hoa Tháng Mười.
Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Giờ lại thích tôi rồi à?”
Văn Gia Ninh đáp: “Không mâu thuẫn mà.”
Lục Tiến Lãng hỏi: “Vậy thì sao?”
Bị ngắt mạch suy nghĩ, Văn Gia Ninh quên mất định nói gì tiếp theo.
Lục Tiến Lãng nói: “Vậy ý cậu là tôi không nên ra tay với một người hâm mộ đơn thuần như cậu, dù cậu hôm nay đã lợi dụng tôi để tiến vào vòng sau?”
“Không phải tôi lợi dụng anh.” Văn Gia Ninh lập tức phản bác. “Nếu nhất định phải nói là lợi dụng, thì cũng là lợi dụng quy tắc. Mà quy tắc đặt ra chẳng phải để người ta tận dụng sao?”
Lục Tiến Lãng nhìn anh, mỉm cười.
Văn Gia Ninh chưa từng thấy anh ta cười kiểu này. Anh từng nghiên cứu diễn xuất của Lục Tiến Lãng, mỗi vai diễn đều có cách cười khác nhau. Nhưng kiểu cười này, Văn Gia Ninh chưa từng thấy.
Đôi mắt cong cong như vầng trăng, khóe môi hơi nhếch, gương mặt điển trai toát lên sự dịu dàng. Ngay cả trong phim tình cảm, Lục Tiến Lãng cũng chưa từng dành nụ cười đó cho nữ chính.
Nhưng Văn Gia Ninh lại quay mặt đi, tránh ánh nhìn ấy.
Lục Tiến Lãng đưa tay nắm cằm anh, ép anh quay lại, rồi chầm chậm hôn lên môi anh.
Văn Gia Ninh không phản kháng.
Dù từng đóng nhiều cảnh hôn, bất kể đối phương là nam hay nữ, anh đều có thể diễn. Nhưng trong đời thực, anh lại sống khá kín đáo. Không phải sống thanh tịnh hoàn toàn, nhưng đến năm 34 tuổi vẫn chưa từng trải qua tình yêu khắc cốt ghi tâm. So với hẹn hò, anh thích sự yên bình.
Khoảnh khắc bị hôn, anh lẫn lộn giữa thực và diễn, nhưng rồi lập tức nhận ra mình sai. Nụ hôn của Lục Tiến Lãng không mãnh liệt, nhưng rất nóng bỏng. Anh cảm nhận được lưỡi đối phương len vào miệng mình, nhẹ nhàng nhưng đầy áp lực.
Anh muốn giành lại quyền chủ động, nhưng không thể. Có lẽ, ở phương diện này, Văn Gia Ninh vẫn còn quá non so với Lục Tiến Lãng.
Văn Gia Ninh bắt đầu th* d*c, trong đầu hỗn loạn, lại nghĩ tới những tin đồn của Lục Tiến Lãng.
Cho đến khi một tay Lục Tiến Lãng đặt lên ngực anh, ngón cái khẽ ấn xuống đầy khiêu khích.
Văn Gia Ninh lập tức đẩy anh ra. Anh biết không thể tiếp tục nữa, anh không thể để Lục Tiến Lãng vượt qua ranh giới của mình.
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Đánh giá:
Truyện Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Story
Chương 13
10.0/10 từ 25 lượt.
