Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 8: Ít nhất...cũng có chút tình cảm chứ?
Lịch trình hội thảo dày đặc, Thời Ôn bận rộn đến mức chân không chạm đất, ngày ngày đắm chìm trong biển học thuật, đâu còn tâm tư nghĩ chuyện khác.
Cái hot search từng khiến cả ba người xao động, ngay trong hôm đó đã bị gỡ xuống, sau này trên mạng không còn chút dấu vết nào.
Sáng hôm sau, trước lúc khai mạc, Vạn Trọng Vi gọi điện đúng giờ.
Năm tiếng chênh lệch múi giờ khiến giọng nói qua điện thoại nghe ra thêm phần xa lạ.
"Hot search đã xử lý xong rồi, tôi vừa xuống máy bay mới biết." Vạn Trọng Vi bình thản nói, nghe không có vẻ gì tức giận. Hắn hỏi: "Có ai nhận ra cậu không?"
Thời Ôn thật thà trả lời: "Có, đàn anh với đàn chị nhận ra."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng: "Không sao, sớm muộn gì cũng phải công khai."
Thời Ôn gật đầu, rồi chợt nhớ đối phương không nhìn thấy, vội "ừm" một tiếng.
Hai người lại nói thêm mấy câu đơn giản. Vạn Trọng Vi tỏ ra rất kiên nhẫn, còn hỏi han cậu vài chuyện học tập, rồi mới cúp máy.
Những ngày sau đó, ngày nào Vạn Trọng Vi cũng gửi tin nhắn cho Thời Ôn, lúc thì một câu "ngủ ngon", lúc thì một bức ảnh hoàng hôn hay bình minh, có khi là món ăn đặc sản ở nơi xa.
Ban đầu Thời Ôn còn sợ mình làm phiền hắn, không dám gửi gì. Nhưng sau khi đối phương chủ động mấy lần, cậu cũng mạnh dạn hơn, bắt đầu gửi vài tấm hình thú vị ngược lại.
Chỉ là, trong những buổi hội thảo học thuật khô khan, lấy đâu ra cái gọi là "thú vị"? Thỉnh thoảng Thời Ôn gửi qua vài bản vẽ sơ đồ, xen kẽ mấy công thức phân tách gen protein rắc rối.
Vạn Trọng Vi dường như cũng chẳng thấy phiền.
Thế rồi, một tháng trôi qua trong chớp mắt.
Đặt xong vé về, Tôn Quang Mộ còn cho cả nhóm nghỉ một ngày, bốn người đi dạo quanh thành phố, thong thả tận hưởng, rồi mới quay về.
Trên máy bay, Lương Minh Chiêu ngồi cạnh Thời Ôn, làm như vô tình hỏi: "Sau khi các em kết hôn, hai người ở thế nào?"
Từ lần trò chuyện hôm trước, cả anh và Cao Đường đều ngầm hiểu mà không nhắc lại chuyện này nữa. Một là vì quá riêng tư, hai là họ biết bản hợp đồng kia chắc có điều khoản bảo mật, nói nhiều e có tai vách mạch rừng, cũng sợ Thời Ôn thấy khó xử.
Thế nên khi Lương Minh Chiêu bỗng nhiên hỏi, Thời Ôn lắp bắp: "Thì... vẫn như trước thôi."
Cậu ngại nói thật, lần đầu tiên nói dối đàn anh.
Lương Minh Chiêu dường như thở phào, không hỏi thêm, chỉ gật đầu, trầm giọng dặn: "Nhớ tự chăm sóc bản thân."
Xuống máy bay, Thời Ôn nhất quyết không cho Vạn Trọng Vi đến đón, sợ bị thầy bắt gặp lại khó xử. Đàn anh đàn chị thì còn dễ giải thích, nhưng nếu thầy hỏi thì cậu không biết phải đáp sao. Lần này Vạn Trọng Vi không ép, đồng ý để cậu tự đi tàu điện ngầm về.
Buổi chiều Thời Ôn mới về đến Lạc Thủy Cư, Vạn Trọng Vi còn chưa tan làm.
Trở lại căn phòng "cùng chung sống" của hai người, Thời Ôn thoáng bần thần, nhưng rồi cũng nhanh chóng sắp xếp hành lý, đi tắm rửa. Đường xa mệt mỏi, cậu dứt khoát leo lên giường chợp mắt.
Đến khi mơ màng tỉnh lại, đã thấy một người ngồi nơi ghế sofa.
Trong phòng khách nhỏ chỉ bật một ngọn đèn tường, ánh sáng dìu dịu chiếu lên bóng dáng cao lớn. Vạn Trọng Vi mặc đồ ở nhà màu be nhạt, mái tóc vốn lúc nào cũng chải gọn nay mềm rũ trước trán, đang cúi đầu xem tài liệu. Hình ảnh ấy khiến hắn như con mèo lớn thư thái, chẳng còn chút uy áp thường ngày.
Thời Ôn chưa bao giờ thấy một Vạn Trọng Vi như thế.
Dịu dàng, vững chãi, dường như không gì không thể.
"Dậy rồi à?" Vạn Trọng Vi đứng lên, bước chậm đến bên giường, cúi xuống nhìn cậu.
"Tôi ngủ quên mất..." Thời Ôn hơi ngơ ngác. Một tháng xa cách, sự quen thuộc ít ỏi trước đó đã nhạt hết. Càng nhận ra nhắn tin qua điện thoại và gặp mặt trực tiếp khác nhau một trời một vực. Bình thường gửi đi những công thức dài ngoằng chẳng thấy gì, còn lúc này đối diện người thật, cậu lại vừa luống cuống vừa xấu hổ. "Anh về từ lúc nào vậy? Sao không gọi tôi dậy..." Thời Ôn lắp bắp hỏi.
"Gọi cậu dậy làm gì? Mệt thì cứ ngủ. Muốn làm gì thì làm, đừng gò bó." Vạn Trọng Vi đáp.
Trên đầu Thời Ôn còn một nhúm tóc con dựng thẳng, lúc cậu nói khẽ rung rung. Ánh mắt hắn không tự chủ mà cứ dõi theo, cuối cùng nhịn không nổi, đưa tay ấn xuống, vuốt thẳng rồi ép nó ẩn vào trong mái tóc đen mượt.
Thời Ôn bị hắn vuốt tóc, chẳng dám cử động, đợi đến khi bàn tay kia rời đi, mới lặng lẽ thở ra một hơi.
Tim đập quá nhanh, như thể chỉ cần Vạn Trọng Vi lại gần thêm chút nữa, nó sẽ bật khỏi lồng ngực.
"Đúng lúc cậu dậy rồi, đến xem danh sách này đi." Vạn Trọng Vi vừa nói vừa đưa mấy tờ giấy trong tay cho cậu, "Cậu xem bên cậu muốn mời ai, trực tiếp gửi cho Sở Nhiễm, cậu ấy sẽ sắp xếp."
Hôn lễ của bọn họ định vào tuần sau. Khi Thời Ôn còn ở thành phố W, Vạn Trọng Vi đã về trước nửa tháng, chuẩn bị gần xong cả rồi.
Thời gian, địa điểm, hình thức hôn lễ, hắn từng hỏi ý kiến cậu. Hai người bàn bạc qua điện thoại, không dây dưa cũng chẳng lằng nhằng, mọi chi tiết đều được quyết định rất dễ dàng.
Việc hỏi ý kiến chỉ là để thể hiện sự tôn trọng. Thời Ôn hiểu mình không tiện tỏ thái độ phản đối, nên chỉ nói: "Được."
Cậu vốn thông minh, biết tiến biết lùi, từ sau ngày đăng ký tới nay chưa từng để Vạn Trọng Vi thấy điều gì khó chịu.
Đôi lúc hắn thậm chí còn nghĩ, e là mình đưa ra bất cứ yêu cầu nào, Thời Ôn cũng sẽ đồng ý.
Người cậu muốn mời không nhiều, chỉ có thầy và vài bạn học, cộng lại một bàn là đủ. Nhưng Thời Ôn vẫn cẩn thận liệt kê từng cái tên, giải thích rõ mối quan hệ với Vạn Trọng Vi, sợ làm liên lụy đến hắn.
Hôn lễ sẽ không tổ chức quá rình rang, khách mời phần lớn là bạn thân hay đối tác làm ăn, mang tính tượng trưng là chính. Đây vốn dĩ cũng là ý của Vạn Hành Xuyên. Con trai ông ta không chịu nghe lệnh mà kết hôn, lại còn lấy một người đàn ông, khiến ông ta thấy mất mặt ít nhiều, dù kết quả đã nằm trong tính toán.
Sau khi quyết định các việc lớn nhỏ, Vạn Hành Xuyên mở tiệc gia đình nhỏ trong nhà, bảo Vạn Trọng Vi dẫn Thời Ôn đến ra mắt.
Người đến đều là thân quyến họ Vạn cùng vài người quen. Trên danh nghĩa là tụ họp, nhưng ai cũng rõ, mục đích thật sự là để xem nhân vật chính, người mà Vạn Trọng Vi sẽ cưới.
Đây là lần đầu tiên Thời Ôn xuất hiện với thân phận "bạn đời" của hắn, căng thẳng đến mức bàn tay toát mồ hôi.
Thời Ôn khẽ hít một hơi, trong lòng vẫn chẳng thể yên ổn. Cậu vốn chưa từng giỏi che giấu, sợ bản thân diễn xuất kém cỏi, lỡ sơ hở sẽ bị nhìn thấu.
Vạn Trọng Vi hiểu rõ cậu lo gì, bèn nói mấy câu an ủi, rồi lại nửa đùa nửa thật: "Không phải lừa dối gì đâu, cậu cứ coi như thật sự yêu tôi là được."
Da đầu Thời Ôn tê rần, tim lỡ mất một nhịp.
Hắn lại cố tình trêu chọc: "Ít nhất... cũng có chút tình cảm chứ?"
Đâu chỉ là một chút? Thời Ôn thầm nghĩ. Cậu rõ ràng là con cừu sa vào miệng cọp, yêu đến không còn đường lui.
Nhưng bị hắn làm vậy, nỗi căng thẳng trong lòng ngược lại vơi đi ít nhiều. Chung quy, chỉ vì một người, có làm vài chuyện bất đắc dĩ thì đã sao.
Yến tiệc mở ở một căn biệt thự dưới sườn núi, nơi ở hiện tại của Vạn Hành Xuyên và Phương Liên Vân. Hai vợ chồng nâng ly đón khách, bề ngoài trông vô cùng hòa thuận.
Thời Ôn không phải lần đầu thấy Phương Liên Vân, nhưng trước kia còn quá nhỏ, ký ức mơ hồ. Nay đã ngoài năm mươi, người phụ nữ này vẫn tinh tế chăm chút, phong thái chẳng hề suy giảm.
Những chuyện của nhà họ Vạn, Thời Ôn biết ít nhiều, Vạn Trọng Vi cũng từng nhắc qua. Hắn là con của Vạn Hành Xuyên với người vợ đầu - Cảnh Vũ. Năm chín tuổi, mẹ mất, cha chẳng bao lâu đã cưới trưởng nữ nhà họ Phương là Phương Liên Vân, rồi lần lượt sinh ra Vạn Vân Sinh và Vạn Vân Tri.
Từ đó, hai cha con và "gia đình mới" dọn khỏi Lạc Thủy Cư, gần như không trở lại. Dẫu cùng mang họ Vạn, bốn người họ mới giống một gia đình, còn Vạn Trọng Vi, nhìn vào chỉ như kẻ ngoài.
Thế lực nhà họ Phương ở Bình Châu chẳng kém nhà họ Vạn, thêm em trai Phương Liên Vân là Phương Liên Tô mấy năm nay sự nghiệp thành đạt, quyền lực trong giới thượng lưu càng vững chắc. Đáng tiếc là hai thằng con trai của bà ta lại kém cỏi.
Vân Sinh nóng vội, tự cao tự đại, mấy lần làm hỏng dự án, đã bị gạt sang bên, nhưng vẫn giữ 10% cổ phần, thỉnh thoảng còn hay hống hách lên mặt. Vân Tri mới mười tám, đang du học, chẳng biết gì ngoài ăn chơi, trước đây còn được chia 2% cổ phần, chính là lấy được từ cái giá đổi bằng tự do hôn nhân của Vạn Trọng Vi.
So với hai người em cùng cha khác mẹ, năng lực của Vạn Trọng Vi gần như áp đảo, trong tay nắm quyền đối với nhiều ngành cốt lõi và kỹ thuật viên cao cấp của Vạn Nguyên. Dần dà, ngay cả cổ đông lớn cũng ngả theo hắn.
Thế nhưng, Vạn Hành Xuyên càng vì thế mà cảnh giác đứa con cả, cộng thêm lời gió thổi bên gối của Phương Liên Vân, càng ngày càng muốn ràng buộc hắn. Cuộc hôn sự với nhà họ Hoàng trước kia cũng là vì thế.
Giờ Vạn Trọng Vi cưới một sinh viên vô danh, lại còn là đàn ông, khiến nhiều người chấn động.
Nhưng hào môn vốn như một vở kịch. Người ngoài xem náo nhiệt, thật giả ra sao, chỉ người trong cuộc mới biết.
Đây là lần đầu Thời Ôn xuất hiện công khai bên cạnh hắn, đương nhiên trở thành tiêu điểm bàn tán.
Cậu mặc bộ tây trang đen vừa vặn, áo sơ mi trắng, đứng cạnh Vạn Trọng Vi cũng mặc đồng kiểu. Một người trầm ổn, một người còn phảng phất như trẻ con. Nhưng cậu biết bắt chước, cần chào hỏi thì lễ độ, cần im lặng thì chỉ khẽ cười. Khí độ ôn hòa, tuấn nhã, như cây ngọc nơi thư phòng, khiến người khác khó mà bắt bẻ.
Cậu bám sát sau lưng Vạn Trọng Vi, thỉnh thoảng hai người còn khẽ cười với nhau. Những hình ảnh ấy lọt vào mắt kẻ có tâm hóng chuyện, chẳng khác nào xác nhận lời đồn.
Bữa tiệc đến giữa chừng, khách khứa đã dần bớt hứng thú, mỗi người bắt đầu tự tìm niềm vui. Nhân lúc Vạn Trọng Vi đang trò chuyện với vài người bạn, Thời Ôn lặng lẽ tìm một góc ngồi xuống, cầm ly nước uống.
Một ly đầy uống cạn, trái tim treo lơ lửng bấy lâu cũng buông xuống đôi chút. Cậu biết, đến lúc này, hẳn đã xem như vượt qua cửa ải. Nhưng ánh mắt lại không kìm được mà dõi theo Vạn Trọng Vi ở phía xa, người đàn ông ấy vừa cười nói, vừa khẽ đưa tay gõ vào thái dương.
Thời Ôn chớp mắt, tim lại thắt chặt.
Cậu còn chưa kịp đứng dậy, trước mặt đã chắn ngang một người.
Đó là một người ăn mặc toàn hàng hiệu, khí chất giống đi dự tiệc sinh nhật ầm ĩ hơn là hội họp gia đình. Ánh mắt hắn ngạo nghễ, khinh thường lướt từ đầu đến chân Thời Ôn.
Vừa mở miệng, giọng điệu đã lộ rõ sự thô lỗ và vô lễ:
"Chả trách ba lần liên hôn đều thất bại, thì ra đại thiếu gia nhà họ Vạn lại thích loại người như anh."
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Thời Ôn khẽ nhìn sang, chỉ một thoáng đã đoán ra thân phận. Người này không ai khác ngoài con út của Vạn Hành Xuyên, Vạn Vân Tri. Cậu chưa từng gặp, nhưng trên gương mặt ấy, cái lạnh lẽo từ cha và sự kiêu căng từ mẹ hòa quyện, khiến cậu không thể nào nhận nhầm.
Vạn Vân Tri bước thêm một bước, ánh mắt trượt trên gương mặt Thời Ôn, khẽ bĩu môi: "Anh có biết không, tên đó là một con quỷ sống đó. Ở trong tay anh ta, loại như anh mà không bị lột da mới là lạ."
Tên đó, khỏi cần nói cũng biết là ai.
Vốn định rời đi, nhưng chân Thời Ôn khựng lại. Đôi mắt trong trẻo bỗng trở nên lạnh lẽo, đáp trả như mũi dao mang băng giá:
"Nhìn người thấy thế nào, là do trong lòng mình nghĩ thế ấy. Lòng cậu có thiện, có đẹp, thì mắt mới nhìn thấy điều thiện và đẹp được. Nếu mắt cậu chỉ thấy quỷ dữ, vậy thì chính cậu cũng chẳng có gì tốt đẹp hơn."
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 8: Ít nhất...cũng có chút tình cảm chứ?
10.0/10 từ 21 lượt.
