Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 70: Một danh phận
Nhưng chưa dừng lại ở đó, Thời Ôn thậm chí còn nghiêng mặt dán vào cổ Vạn Trọng Vi, hít hít mũi, mơ mơ màng màng lẩm bẩm một câu: "Thơm quá..."
Vạn Trọng Vi: "..."
"A Ôn, tôi ra phòng khách ngủ, em ngoan ngoãn đi, nghe lời có được không?" Giọng hắn khàn đặc, thái dương nổi gân xanh, gần như sắp khống chế không nổi.
Thời Ôn dụi đầu, líu ríu nói gì đó.
Vạn Trọng Vi lại hỏi một lần nữa, mới nghe rõ cậu đang nói "Không cho đi."
Trên người Thời Ôn còn vương chút hương rượu nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi hương vốn có của cậu, giống như trong không khí rắc đầy móc câu, hắn càng muốn tránh lại càng bị kéo chặt.
Đáng chết hơn nữa, đôi chân cậu còn vắt lên, kẹp chặt lấy hông hắn, miệng thì khẽ mím, như đang đòi hôn.
Hơi thở Vạn Trọng Vi rối loạn, thấp giọng hỏi: "Em biết mình đang làm gì không?"
Thời Ôn nhắm mắt gật đầu, nói: "Biết."
"Em không muốn tôi ra phòng khách sao?" Vạn Trọng Vi lại hỏi.
Thời Ôn nhắm mắt lắc đầu, đáp: "Không muốn."
Hắn hơi dịch eo, cậu liền siết chặt đôi chân, không hề buông lỏng.
"Em biết dùng chân quấn lấy eo tôi, có nghĩa là gì không?" Vạn Trọng Vi gần như hết cách, quyết định thử giãy giụa lần cuối. Nếu Thời Ôn không biết, hắn sẽ dứt khoát đi.
Nhưng Thời Ôn lại gật đầu.
Vạn Trọng Vi thở dài một hơi, từ lồng ngực dồn ra, nặng nề mà dài.
Lần cuối cùng hắn và Thời Ôn l*m t*nh đã là một năm trước, chính là ở chiếc ghế sofa trong thư phòng Lạc Thủy Cư. Quá trình kịch liệt, đến giờ hắn chẳng bao giờ muốn nhớ lại. Nhưng không nghĩ đến không có nghĩa là nó chưa từng tồn tại. Chính vì sự áy náy và hối hận khắc sâu trong tiềm thức, nên khi lại được ở gần Thời Ôn, hắn trở nên vô cùng cẩn thận và dè dặt.
Bảo hắn làm hòa thượng cả đời thì không thực tế. Nhưng hắn đã thề, trừ khi Thời Ôn đồng ý, bằng không hắn tuyệt đối không vượt quá nửa bước.
Cậu tỉnh táo đến mức nào lúc này hắn không dám chắc, nên thấp giọng hỏi: "A Ôn, em có muốn không?"
Thời Ôn lại vùi mặt vào cổ hắn, đôi môi nóng rực chạm lên da thịt, im lặng mấy giây rồi khẽ nói: "Ừm."
d*c v*ng và nhu cầu của người trưởng thành vốn thẳng thắn mà trực tiếp. Chữ "Ừm" của Thời Ôn còn chưa thoát hết một nửa âm tiết, đã bị nụ hôn cuồng nhiệt dồn dập nuốt trọn.
Trong nhà chẳng có gì, Vạn Trọng Vi mò trên tủ đầu giường được một lọ kem dưỡng da, kiềm chế động tác, thoa xuống phía sau của cậu.
Nơi đó đã quá lâu chưa từng đụng tới. Ngón tay đầu tiên vừa thăm dò đi vào, vừa chặt vừa khô, Thời Ôn không nhịn được bật ra một tiếng kêu, khẽ như mèo, làm hắn suýt chút nữa xuất ra ngay tại chỗ.
Hắn thầm chửi một tiếng, sao mình vốn tưởng ung dung thong thả, vậy mà vừa chạm tới Thời Ôn đã tan tác thành tro thế này!
Dù trong lòng nóng vội, tay hắn vẫn dịu dàng, động tác chậm rãi. Mỗi lần nhúc nhích lại hỏi: "Có đau không, có dễ chịu không?"
Không biết là cố ý hay vô tình, mà khiến Thời Ôn thấy xấu hổ đến mức, cái đầu vốn còn lâng lâng cũng sắp tỉnh táo hoàn toàn, vậy mà hắn vẫn chưa chịu đi thẳng vào vấn đề.
Thời Ôn bực phát điên, liền cắn mạnh vào vai hắn một cái, mơ hồ nói ra một câu. Mặt Vạn Trọng Vi sầm xuống, bởi vì Thời Ôn vừa nói với hắn: "Anh làm được không đấy."
Hắn lập tức lật cậu lại, cả người đè chặt lên lưng khiến cậu suýt thở không nổi, rồi mới hơi thả lỏng một chút: "Không dạy dỗ thì em quên mất mình họ gì à?"
"Được thôi!" Vạn Trọng Vi nói, "Ngài Ôn, lát nữa đừng có khóc nhé."
Lời nói nghe thì dữ, nhưng trong lòng hắn lại không nỡ thật sự mạnh tay.
Hắn từng chút một chen vào, khiến Thời Ôn đau đến mức hơi tỉnh lại, mở mắt mơ hồ nhìn người đang đè trên người mình, như muốn xác nhận rốt cuộc là ai.
Thời Ôn khi uống say thường có ba giai đoạn. Lúc đầu thì lâng lâng, đi không vững, nói năng bay bổng, vừa nhìn là biết say. Sau một hai tiếng, sắc đỏ trên mặt lắng xuống, nhìn ngoài thì có vẻ bình thường, nhưng kỳ thực lại là giai đoạn nặng nhất, cậu không nhận ra ai. Cuối cùng là nằm xuống ngủ, nhưng thật ra chẳng ngủ, chỉ nhắm mắt im lặng, trong lòng rõ ràng tỉnh táo.
Vạn Trọng Vi nghĩ bụng, lúc này cậu chính là ở giai đoạn thứ hai.
Thế là hắn ngẩng mặt lên, để Thời Ôn nhìn rõ mình, trêu khẽ: "Tôi là chồng em, nhận ra chứ?"
Thời Ôn quay mặt đi, không buồn nhìn.
Vạn Trọng Vi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình phải thế này hầu hạ người khác. Trước kia lên giường với cậu, hắn chẳng khác nào làm việc, lòng dạ đen tối, thủ đoạn tàn nhẫn, không chút tình cảm, chỉ tập trung phát tiết, điển hình của kiểu "xong việc thì bỏ".
Giờ thì khác, cả trái tim hắn đều treo lơ lửng, ngay cả bản năng dưới thân cũng bị buộc phải nghe lý trí trên đầu. Nhìn gương mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng của Thời Ôn, hắn sợ chỉ hơi mạnh tay là đã bóp nát mất, hắn trân quý người này như nâng trên tay một miếng đậu hũ non.
Nhưng đậu hũ non cũng có cách ăn riêng. Vạn Trọng Vi vây lấy cậu thật chặt, như muốn hòa tan chính mình vào thân thể Thời Ôn, để máu thịt và linh hồn hai người hợp làm một.
Thực tế, họ đã hòa làm một. Hắn cắm chặt vào sâu trong cơ thể cậu, không để chừa ra một khe hở, chẳng cho cậu cơ hội hối hận. Mỗi cú thúc sâu thêm lại khắc dấu ấn của hắn nơi tận cùng thân thể Thời Ôn.
Cuối cùng Thời Ôn đến cả sức để quỳ cũng không còn. Cậu cảm giác mình sắp bị nghiền nát thành bã đậu, nhưng ngay khoảnh khắc sau, người kia lại gom từng miễng vỡ ấy ôm chặt, nhào nặn vài lần, biến thành một khối đậu hũ mềm mượt láng bóng.
Hai người làm một lần, Vạn Trọng Vi cho cậu nghỉ một chốc, lại muốn tiếp tục lần hai.
Thời Ôn đẩy hắn, nhắm mắt nói: "Không làm nữa."
Vạn Trọng Vi thật sự dừng lại, nhưng ấm ức ôm cậu lẩm bẩm: "Tôi ăn chay lâu thế rồi..."
Thời Ôn hẳn đã bước vào giai đoạn thứ ba, khép mắt, khóe môi hơi nhếch, chẳng bao lâu, chút tỉnh táo còn sót lại cũng tan đi, chìm vào giấc ngủ sâu.
Hôm sau là cuối tuần, cả hai ngủ một mạch đến tận mười một giờ. Thời Ôn dụi dụi mắt ngồi dậy, ngẩn ngơ một lát rồi bình thản xuống giường mặc quần áo.
Vạn Trọng Vi cũng tỉnh, tựa đầu giường, nửa thân trần rắn chắc, ánh mắt dõi theo từng động tác của Thời Ôn.
Da Thời Ôn rất trắng. Cậu quay lưng về phía Vạn Trọng Vi, ánh sáng và bóng tối cắt cơ thể cậu thành một màu mật ong mềm mại. Cậu nhanh chóng nhặt chiếc áo phông rộng mặc ngủ tối qua dưới đất, rồi lôi cái quần cotton cuộn lẫn trong chăn ở cuối giường. Suốt quá trình, nét mặt cậu rất bình tĩnh, chẳng nhìn ra là vui hay không vui, y hệt dáng vẻ mỗi sáng vừa ngủ dậy.
Mặc quần áo xong, Thời Ôn cúi đầu bước ra ngoài phòng ngủ. Vạn Trọng Vi nhịn không được gọi một tiếng: "Bữa sáng muốn ăn gì?"
Thời Ôn đáp gọn: "Gì cũng được," rồi rầm một tiếng đóng cửa lại.
Bị phũ như vậy, Vạn Trọng Vi ngồi một mình trên giường, cảm giác mình chẳng khác nào một bà vợ oán trách trong lòng.
Không buồn nấu ăn, hắn lại có chút thấp thỏm, nên gọi một phần đồ ăn Trung từ ngoài về. Nhưng hắn vẫn tự tay nấu một bình sữa đậu nành, bỏ thêm táo đỏ và kỷ tử, để Thời Ôn uống cho bổ.
Hai người lẳng lặng ngồi ăn sáng. Thời Ôn lúc này đã tỉnh táo, bắt đầu thấy hơi ngượng ngùng.
Trách ai bây giờ? Cậu nghĩ, rõ ràng tối qua chính mình uống say, hồ đồ bám riết lấy Vạn Trọng Vi không buông, chẳng hiểu phát điên gì nữa. Nghĩ tới nghĩ lui, thôi thì đổ cho bản tính háo sắc của đàn ông đi. Ai bảo tên này hôm qua cứ ôm cậu chặt đến thế, cơ bụng lại trơn láng săn chắc, ngay cả hơi thở cũng ngập mùi gợi cảm chứ!
"Em đỏ mặt gì thế?" Vạn Trọng Vi gắp một cái há cảo tôm bỏ vào bát Thời Ôn, hỏi.
Thời Ôn cúi đầu uống sữa đậu nành, húp húp mấy ngụm rồi nói:
"Trời nóng quá."
Vạn Trọng Vi nhướng mày, "Ồ" một tiếng.
Thời Ôn chưa từng thấy trên mặt hắn hiện ra kiểu biểu tình như vậy, nếu phải hình dung, thì chính là xấu hổ.
Thời Ôn thấy lạ, muốn xem hắn giở trò gì, bèn làm bộ chẳng để tâm, gật đầu hờ hững.
"Vậy... chúng ta có cần xác nhận một chút... danh phận không?" Vạn Trọng Vi hiếm hoi lắp bắp, dò hỏi.
"Danh phận gì?" Thời Ôn hỏi.
Thấy cậu giả vờ ngốc, Vạn Trọng Vi hơi bực nhưng không dám lộ ra. Lúc này hắn không còn chút nào phong thái nắm chắc phần thắng như trước. Quả đúng là gieo nhân nào gặt quả đấy, hắn cũng biết mình đáng đời.
Điều quan trọng nhất bây giờ là phải trói chặt người trong phạm vi của mình, kẻo lơ là một cái lại bị lợn khác "húc" mất thì tiêu.
Hắn dày mặt nói: "Chúng ta đã lên giường rồi, thì cũng nên xác định quan hệ đi chứ?"
"Ý anh là, lên giường rồi thì phải tái hợp à?" Thời Ôn không ngẩng đầu, giọng lạnh lùng.
Vạn Trọng Vi khựng lại, không ngờ cậu nói thế.
"Hay là, chỉ cần ngủ với nhau thì nhất định phải có danh phận?" Thời Ôn lại gắp một miếng há cảo tôm, cắn vỡ lớp vỏ, dùng đũa gạt mấy miếng mỡ nhỏ ra, rồi mới ăn phần tôm.
Trong đầu Vạn Trọng Vi bỗng hiện lên câu trách móc của Kỳ Vọng, nói hắn "không danh không phận".
Vậy nên hắn nói: "Phải có một cách nói rõ ràng."
Hắn ngại nói chữ "danh phận", luôn cảm thấy giống mấy bà cụ bó chân ở thế kỷ trước, một khi nói ra sẽ bị Thời Ôn cười chết. Hắn chịu không nổi cái nhục đó.
Thời Ôn "ồ" một tiếng, nhét nốt miếng há cảo đã lọc sạch mỡ vào miệng, vừa nhai vừa mơ hồ nói:
"Vậy thì là bạn giường đi!"
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 70: Một danh phận
10.0/10 từ 21 lượt.
