Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 58: Mất liên lạc


Tháng 6, đề tài nghiên cứu của Thời Ôn tạm kết thúc, cậu xin nghỉ phép, chào qua Lương Minh Chiều một tiếng, rồi một mình bay về phía sa mạc Tây Bắc.


Mọi người tập trung tại nhà khách của huyện, tối hôm đó làm thủ tục báo danh, có một buổi lễ chào mừng đơn giản và chuẩn bị trước giải, sau đó dựa theo thành tích các kỳ thi trước để chia nhóm.


Mười người một nhóm, ngồi chung một bàn, chẳng mấy chốc đã chuyện trò rôm rả.


Thời Ôn không nói nhiều, chủ yếu lắng nghe, bị sự nhiệt tình của các thành viên lôi cuốn nên cũng tự giới thiệu ngắn gọn. Thật ra nhiều năm trước cậu đã rất mong được tham gia giải đi bộ đường dài này. Thành tích vài giải marathon cũng coi như tạm ổn, sau khi nộp đơn thì nhanh chóng được xét duyệt.


Mọi người trong nhóm cũng tương tự, đều là những người yêu thích trekking và marathon, ai nấy chia sẻ kinh nghiệm, nói về kỳ vọng cho giải lần này.


Trước giải có hai ngày chuẩn bị, mọi người quen thuộc đường đi, cách xử lý khẩn cấp, điểm tiếp tế, biện pháp an toàn, thiết bị liên lạc... Buổi sáng trời quang đãng, theo tiếng súng lệnh, hơn trăm người chính thức xuất phát, bắt đầu hành trình 4 ngày 3 đêm, tổng cộng 121 km băng qua sa mạc Gobi.


Ngày đầu tiên rất suôn sẻ, nhóm của Thời Ôn cơ bản giữ được nhịp bước thống nhất. Buổi tối, mọi người cắm trại dưới một mỏm đất bị gió cát ăn mòn, ăn xong bữa tối giản đơn rồi lập tức nghỉ ngơi, dưỡng sức.


Gió cát gào rú, Gobi hoang vu.


Trăng treo lơ lửng trên màn đêm. Trên mảnh đất đã trải qua mưa gió hàng vạn năm, thì chút tình yêu hận thù của con người nhỏ bé chẳng đáng gì.


Thời Ôn tựa vào một khối đất đá trước lều, ngước nhìn vầng trăng phía trên mà thất thần.


"Đang nghĩ gì vậy?" Một bóng người bước đến, ngồi xuống ngay cạnh, đưa cho cậu một lon bia.



Là bia nóng, bị nắng nung qua.


"Không nghĩ gì cả," Thời Ôn đáp, "Chỉ thấy mấy tâm trạng bi lụy trước kia của mình thật nực cười."


"Đúng thế." Người kia cũng cười, mày mắt khẽ nhướng, cái khí khái phóng khoáng và kiêu ngạo bộc lộ ra rõ ràng, "Đến chiến trường xưa này đi một vòng, để cơn gió lạnh thấm đẫm khói lửa chinh chiến thổi qua thì còn khúc mắc nào không vượt nổi nữa đâu."


Hai người cụng lon bia, ngửa đầu uống cạn, lập tức thấy sảng khoái trong lòng.


"Lúc mới nhìn bảng phân phòng, chỉ nhìn tên còn tưởng cậu thuộc kiểu ôn hòa hướng nội, không ngờ lại phóng khoáng phết đấy." Thời Ôn nói.


Bạch Ly mỉm cười: "Đội trưởng bảo cho chúng ta ở chung một phòng, ngoài chuyện thành tích thi đấu ngang nhau, còn một lý do là tên của cả hai nghe đều có vẻ thư sinh nho nhã."


Hai người trò chuyện đủ chuyện trên trời dưới đất, Thời Ôn cảm thấy một sự thoải mái chưa từng có. Cậu và Bạch Ly ở cùng phòng trong nhà khách, đặc biệt hợp ý, chẳng mấy chốc đã trở nên thân quen.


Một lon bia xuống bụng, cả hai liền trở về lều nghỉ ngơi, ngày mai còn gần bốn mươi cây số phải đi, không dám lơ là.


Ngày thứ hai, hành trình dần tiến sâu vào lòng Gobi.


Đoàn người vốn đi cùng nhau cũng bắt đầu tản ra, có khi đi hơn chục cây số cũng chẳng thấy bóng dáng một đồng đội nào.


Thời Ôn bám theo định vị và các dấu mốc dọc đường, không ngừng tiến bước. Thỉnh thoảng cậu có thể nhìn thấy một bóng dáng thấp thoáng phía xa, đó là Bạch Ly. Cậu vốn không nhát gan, cũng đã quen với sự cô độc và loại trừ mà vận động cực hạn mang lại, nhưng mỗi lần nhìn thấy bóng dáng đồng đội, trong lòng cậu vẫn yên ổn hơn nhiều, đó là bản năng con người.


Gió cát rít gào, trời đất tĩnh lặng. Sự kính sợ thiên nhiên đè nặng trong lòng mỗi người, nhưng sự thách thức nó lại khiến máu nóng ai nấy sôi sục.



Lúc Kỳ Vọng nhận được điện thoại của Lương Minh Chiếu thì cậu ta đang tham gia buổi hội chẩn toàn khoa cuối cùng trước ca phẫu thuật. Một đám chuyên gia thần kinh ào ào thảo luận, toàn những thuật ngữ y học nghe mà khiến cậu ta hoang mang, bất an.


Thấy là số lạ, cậu ta càng không muốn nghe. Nhưng đối phương hết lần này tới lần khác gọi đến, đành bực bội nhận máy, còn định quát mắng, ai ngờ mới nghe vài câu, sắc mặt đã thay đổi hẳn.


Cậu ta xuống lầu hút nửa bao thuốc, hạ quyết tâm, rồi quay lại phòng bệnh.


Vạn Trọng Vi mặt cắt không còn giọt máu nằm trên giường bệnh. Y tá vừa chuẩn bị xong vùng mổ, lại dặn dò thêm một lần về những điều cần chú ý trước ca phẫu thuật ngày mai, chỉ sợ sơ suất với bệnh nhân trọng điểm này.


Thấy Kỳ Vọng đứng ở cửa mà không vào, sắc mặt lại khó coi, Vạn Trọng Vi sốt ruột nói: "Có chuyện thì nói nhanh, tôi còn chưa chết đâu."


Kỳ Vọng cắn răng, cuối cùng không dám tự mình quyết định, liền tóm gọn sự việc kể lại. Năm tiếng sau, bọn họ đáp xuống sân bay gần nhất ở vùng sa mạc Tây Bắc.


Vạn Trọng Vi suốt dọc đường đều gọi điện. Hắn không tin tưởng ban tổ chức giải, tự mình thuê đội cứu hộ và đội y tế, bất kể tốn kém thế nào cũng phải cứu người cho bằng được.


Giữa chừng còn tranh thủ nhận điện thoại của Cảnh Thanh và Phạm Sùng Quang. Không rõ Cảnh Thanh nói gì, nhưng giọng oang oang của Phạm Sùng Quang thì Kỳ Vọng ngồi cạnh nghe rõ mồn một.


"Cậu làm cái trò khùng điên gì vậy?!" Phạm Sùng Quang khản cả giọng, "Toàn bộ chuyên gia đều đã tập hợp, thế mà cậu chẳng nói chẳng rằng bỏ đi, ca mổ tính sao đây? Cậu mẹ nó có còn muốn sống nữa hay không?!"


Chuyên gia và thiết bị đều do một tay Phạm Sùng Quang sắp xếp. Ông bạn này thật lòng mong hắn sống, không có chút tình nghĩa nào thì đã chẳng sốt ruột đến mức ấy.


Cảnh Thanh hiểu tính hắn, chỉ gọi hỏi thăm tình hình, biết khuyên cũng vô ích, chỉ cầu hắn giải quyết xong thì lập tức quay về mổ. Còn Phạm Sùng Quang thì không chấp nhận, gã làm sao cũng không hiểu nổi: tại sao một người có thể vì một chuyện chưa biết rõ mà ném cả mạng sống mình đi.


Đợi gã mắng xong một trận, Vạn Trọng Vi im lặng một lúc mới mở miệng: "Tìm không thấy cậu ấy thì mổ cái gì nữa?"



Máy bay gào rú lao về phía hoàng hôn, ánh nắng bên ngoài xuyên qua vách ngăn rọi thẳng vào, chói mắt mà lạnh lẽo.


Vạn Trọng Vi nheo mắt, đầu tựa vào ghế, nửa khuôn mặt chìm nổi trong làn bụi sáng lay động, tựa như không có thực thể, gần như trong suốt.


Kỳ Vọng ngồi cách một ghế, vươn tay vỗ nhẹ vai hắn, nói: "Không sao đâu, giải này rất chuyên nghiệp, chắc chỉ lạc đường thôi, nhất định sẽ tìm thấy."


Bờ vai căng chặt của Vạn Trọng Vi khẽ hạ xuống. Hắn đã nói quá nhiều, cổ họng khàn đi, môi nứt nẻ. Một lúc sau, hắn khẽ khàng nói: "Đưa quần áo cho tôi, tôi không thể mặc thế này mà đi gặp em ấy."


Bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình được cởi ra, hắn nhận lấy quần áo Kỳ Vọng đưa, mặc vào, rồi lấy thêm một chiếc mũ len đội lên, là loại mũ Thời Ôn rất thích đội mỗi khi đông đến. Hắn vừa cạo trọc đầu, ngay cả lông mũi cũng bị tỉa sạch, vậy mà chỉ vì một cú điện thoại của Lương Minh Chiêu, hắn bất chấp tất cả.


"Cậu ấy đội lên thì đáng yêu thế, còn tôi thì..." Vạn Trọng Vi soi gương, nhìn khuôn mặt gầy gò xanh xao, không mấy vừa ý.


"Anh đội cũng đâu có xấu." Kỳ Vọng gượng cười.


Điện thoại vệ tinh của Thời Ôn mất tín hiệu vào buổi sáng ngày thứ ba, thiết bị định vị không tìm được, các đội viên cũng chẳng ai đi cùng cậu. Người cuối cùng nhìn thấy cậu là Bạch Ly.


Một trận gió cát bất ngờ nổi lên, nhiệt độ tụt mạnh, cái nắng rực rỡ của hai ngày đầu nay bị mây dày nuốt chửng.


Sáng chín giờ, Thời Ôn biến mất trong vùng hoang mạc mịt mù gió cát này.


Khi máy bay hạ cánh đã là tám giờ tối, đội cứu hộ vẫn còn đang chạy đua suốt đêm. Sau sự cố, ban tổ chức lập tức tập hợp toàn bộ các đội thi, không cho phép ai tách ra đi riêng nữa. Mọi người tụ tập lại, trong nhóm chat ai cũng dõi theo tin tức của Thời Ôn. Bạch Ly cùng mấy đội viên trong nhóm ở lại hỗ trợ tìm người.


Đêm tối nơi hoang mạc, nhiệt độ xuống dưới 0°C, không có lều, túi cứu hộ chỉ đủ nước cho nửa ngày, lại còn có sói. Ở đây một khi lạc đường, hậu quả thế nào, ai nấy đều hiểu rất rõ.



Các cuộc gọi qua điện thoại vệ tinh lần lượt gọi về, đều không có kết quả. Bình thường, ban đêm tìm kiếm trong khu vực không người là vô cùng nguy hiểm, không chừng người chưa tìm được mà đội cứu hộ cũng đã gặp chuyện. Nhưng gia đình người mất tích chạy đến trong đêm đã trả một khoản phí cứu hộ khổng lồ, gần như cả đời mấy đội cứu hộ này cũng không kiếm nổi số tiền ấy. Thế là họ không nói thêm một câu, lại lao vào màn đêm đặc quánh.


Vạn Trọng Vi đứng ngoài lều của điểm tiếp tế gần nơi Thời Ôn mất tích nhất, nghe từng cuộc gọi vọng lại toàn tin vô vọng, cả người như trúng tà, nặng nề, chậm chạp, tựa bị giam trong ma chướng.


Đêm mười giờ, cơn thịnh nộ của thiên nhiên cuối cùng cũng ập tới trước mắt.


Thời Ôn mất tín hiệu đã mười ba tiếng.


Vạn Trọng Vi chặn một chiếc Land Cruiser vừa quay về, tự mình ngồi vào ghế lái. Kỳ Vọng bận tối tăm mặt mũi, đến khi phát hiện Vạn Trọng Vi biến mất thì đã muộn.


"Điện thoại vệ tinh của anh ấy chắc có trục trặc, hoặc rơi vỡ, hoặc bị gió cuốn đi." Bạch Ly ngồi ghế phụ, tay cầm bản đồ khoanh tròn, suy đoán vị trí cuối cùng Thời Ôn có thể lạc hướng, "Anh ấy rất chuyên nghiệp, cũng rất cẩn thận, nếu xảy ra bất trắc chắc chắn sẽ tìm cách tự cứu."


Cuối cùng Bạch Ly khoanh lại mấy vị trí: "Đội cứu hộ thường chỉ dàn sâu trong bán kính 15 km, chúng ta không cần đi xa thế, cứ đến mấy chỗ rừng nham thạch gió xói gần đây thử vận may."


"Cảm ơn."


Xưa nay Vạn Trọng Vi chưa từng cảm ơn ai bằng cả tấm lòng như thế. Xe hắn vừa xoay đầu, Bạch Ly đã dập điếu thuốc còn cháy dở trên tảng đất, nhảy lên xe theo.


Ngoài khoang lái, thế giới giống như một mãnh thú đen ngòm, há ra cái miệng máu muốn nuốt chửng mọi sinh mạng yếu ớt. Vạn Trọng Vi siết chặt tay lái, căng mắt nhìn vào bóng đêm trước mặt, l**m đôi môi khô nứt, một lời cũng không nói.


"Uống chút đi." Bạch Ly đưa cho hắn một chai nước, "Trước hết chúng ta phải giữ được bản thân, mới có hy vọng cứu được anh ấy."


Vạn Trọng Vi ngửa cổ uống cạn cả chai. Nghe Bạch Ly hỏi: "Anh là anh trai của anh ấy à?"


"Là người yêu." Vạn Trọng Vi đáp.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 58: Mất liên lạc
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...