Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 48: Ai rồi cũng phải nhận báo ứng của mình


Năm 9 tuổi, Vạn Trọng Vi theo cha trở lại Bình Châu. Từ đây, hắn thực sự trở thành một kẻ cô độc, trơ trọi.


Trên chuyến bay về nước, đa phần thời gian hắn ngồi rất yên tĩnh. Người cha vì xa cách quá lâu, nhìn hắn có chút xa lạ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy áy náy.


"Tiểu Vi, con có trách cha không?" Vạn Hành Xuyên cẩn thận dò xét sắc mặt con trai.


Khuôn mặt non nớt cuối cùng cũng hiện ra nỗi bi thương đúng với tuổi. Vạn Trọng Vi nhìn thẳng cha mình, giọng nghiêm túc:
"Con đã không còn mẹ nữa rồi, con không thể lại mất cả cha."


"Được, được." Vạn Hành Xuyên lập lại hai lần, lông mày thoáng giãn ra, "Cha sẽ chăm sóc con thật tốt."


Vạn Trọng Vi bỗng xoay người, dang hai tay ôm chặt lấy ông ta, áp mặt vào bờ vai kia. Vẻ u buồn ban nãy đã tan biến, chỉ còn giọng điệu có chút đáng thương: "Vâng, thưa cha."


...


Nhưng chưa đến một tháng sau khi trở về Bình Châu, trên đường tan học về nhà, Vạn Trọng Vi tận mắt chứng kiến Vạn Hành Xuyên đang hẹn hò cùng Phương Liên Vân.


"Đây là dì Phương của con." Vạn Hành Xuyên hơi lúng túng giới thiệu.


Đôi mắt non nớt rơi xuống cái bụng đã nhô cao, Vạn Trọng Vi khẽ mỉm cười, rất lễ phép: "Cháu chào dì Phương."


Thấy đứa trẻ không hề tỏ ra phản cảm, Vạn Hành Xuyên dần dần cũng chẳng che giấu nữa, công khai qua lại với Phương Liên Vân. Một tháng sau, họ tổ chức hôn lễ linh đình. Dù Phương Liên Vân đã bụng mang dạ chửa, nhưng cũng không phải vấn đề. Chỉ là, mẹ đẻ của Vạn Trọng Vi vừa qua đời hai tháng, chồng đã vội vàng cưới vợ mới, chuyện này khó tránh khỏi lời đàm tiếu. Phương Liên Vân vì thế nổi nóng mấy lần, nhìn Vạn Trọng Vi cũng càng thêm chướng mắt.


Dù vậy, ban đầu bà ta cũng chưa làm điều gì quá đáng. Sau hôn lễ, vợ chồng Vạn Hành Xuyên ở lại Lạc Thủy Cư, cho đến khi Phương Liên Vân sinh con trai đầu lòng là Vạn Vân Sinh.


Ngoài mặt, Phương Liên Vân và Vạn Trọng Vi coi như vẫn có thể chung sống, nhưng quan hệ sau lưng lại chẳng khó đoán. Mẹ kế và con chồng vốn đã sẵn mâu thuẫn, huống hồ bà ta còn là người gián tiếp đẩy mẹ ruột hắn vào chỗ chết.


Chỉ có điều, khác với kịch bản thông thường ở những gia đình tái hôn, trong câu chuyện này, kẻ đáng sợ hơn không phải mẹ kế, mà là đứa con trai.



Sau khi sinh Vạn Vân Sinh, Phương Liên Vân nhất quyết dọn khỏi Lạc Thủy Cư. Bởi mỗi lần nhìn thấy Vạn Trọng Vi, bà ta đều rùng mình lạnh gáy. Một đứa trẻ vốn không đáng để bận tâm, vậy mà mỗi khi bà ta nói chuyện, cậu bé chỉ yên lặng nhìn thẳng bằng đôi mắt đen sâu thẳm, giống như đang chăm chú lắng nghe. Trông ngoan ngoãn là thế, nhưng ẩn sau ánh mắt ấy lại như một vực nước sâu thăm thẳm khiến người ta vô cớ kinh hãi.


Cuối cùng, họ mua biệt thự mới ở dưới chân núi rồi chuyển đi.


Từ đó, Vạn Trọng Vi mười tuổi bắt đầu sống một mình ở Lạc Thủy Cư.


Vạn Hành Xuyên thỉnh thoảng sẽ ghé qua, nhưng khi tập đoàn Vạn Nguyên ngày càng lớn mạnh, hai cha con gặp nhau chỉ còn như thủ tục, mỗi tháng một lần. Sau khi Phương Liên Vân sinh đứa con thứ hai, giữa cha và con trai trưởng cũng chẳng còn chuyện gì ngoài công việc.


Vạn Trọng Vi chẳng thấy lạ, cũng không thấy buồn. Hắn từ lâu đã hiểu rõ: cha hắn từng yêu mẹ hắn, có lẽ là yêu thật, nhưng phần nhiều chỉ vì xoay vốn và sự mới lạ ban đầu.


Cha hắn cũng từng yêu Phương Liên Vân, nhưng đó là tình yêu vì thế lực nhà họ Phương.


Còn tình thương dành cho hắn, chẳng qua chỉ là một kiểu chống chế.


Vạn Hành Xuyên đem mọi người, mọi chuyện quanh mình dán nhãn giá trị. Vạn Trọng Vi cũng học được y như thế.


**


"Nhà họ Phương từng hai lần ra tay, muốn giết nó." Cảnh Thanh nheo mắt nhìn xa xăm, gương mặt thoáng hiện một tia oán hận rồi lại biến mất.


"Lần đầu là khi nó 13 tuổi, trên đường tan học về, bị một chiếc xe tải đâm xuống khe núi. Tài xế chết ngay tại chỗ. Nó mạng lớn, tự mình bò ra khỏi xe, rồi gọi điện báo cảnh sát. Sau đó... nó còn gọi cho Phương Liên Vân."


Thời Ôn siết chặt mép chăn trong tay, chớp mắt rất chậm, như muốn tiêu hóa từng chữ.


"Thằng bé 13 tuổi, bình tĩnh kiểm tra thương tích của mình, rồi gọi điện cho người đàn bà muốn hại nó, nhắc bà ta cùng Vạn Hành Xuyên đừng quên ghé bệnh viện thăm." Cảnh Thanh cười khổ, "Cậu thử tưởng tượng xem, tim nó phải sắt đá cỡ nào mới nói được những lời như thế. Nhưng một đứa trẻ tàn nhẫn như vậy, liệu có phải là điều chị gái tôi mong nhìn thấy không chứ?"


"Lần đó không thành, chị em nhà họ Phương mới tạm lắng một thời gian. Dù sao, Trọng Vi cũng là con trưởng của Vạn Hành Xuyên, nếu quá tay, sẽ khó mà dàn xếp được."


"Đến năm nó 20 tuổi, bọn họ mới mưu tính lần thứ hai."



"Lần đó là ở vùng biển quốc tế. Chúng định khống chế nó, rồi tạo ra một vụ tai nạn ngoài ý muốn rồi âm thầm thủ tiêu, không để lại dấu vết. Ai ngờ nó trôi dạt trên biển suốt một tháng trời, trong tình cảnh không thức ăn, không nước uống, vẫn tự lái được chiếc thuyền tàn sang một hòn đảo nhỏ. Không ai hiểu nổi nó đã sống sót kiểu gì."


"Sau lần ấy, Trọng Vi dần bước vào tầng lõi của Vạn Nguyên, từ đó về sau... bọn họ không còn động được đến nó nữa."


"Giết không được, thì khống chế. Hai lần hôn sự trước đây của nó, thật ra đều là Phương gia và Vạn Hành Xuyên muốn tiện bề kiểm soát nó. Nó bất đắc dĩ, liền kéo cả cậu vào."


Cảnh Thanh khẽ thở dài, mang theo chút áy náy nhìn Thời Ôn đang im lặng: "Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của nó, kể cả cậu cũng vậy. Nhưng con người thì không thể đem ra tính toán được. Nó không ngờ, lần này chính nó lại rơi vào bẫy do mình dựng sẵn."


"Xin lỗi, A Ôn. Tất cả những gì Trọng Vi làm với cậu, đều không đáng để tha thứ. Lúc đàn anh của cậu tìm đến tôi, tôi cũng rất bất ngờ nên mới qua đây, mong có thể giúp hai người giảng hòa."


"Cậu ấy kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về cậu: tuổi thơ, sự ngưỡng mộ và hy sinh dành cho Trọng Vi, đề tài nghiên cứu, ước mơ, khát vọng... A Ôn, cậu là người vừa nhân hậu vừa thông tuệ. Nếu không thể tha thứ, thì ít nhất cũng mong cậu có thể hiểu cho nó."


Từ đây, lớp vỏ bọc cuối cùng cũng bị bóc ra, hình dáng thật sự của Vạn Trọng Vi hiện rõ.


"Trong kế hoạch báo thù của anh ta, ai cũng phải nhận lấy một kết cục xứng đáng." Thời Ôn cất giọng khàn khàn, môi khô khốc, gương mặt tái nhợt. Đây là lần đầu tiên cậu chính diện đáp lại chuyện về Vạn Trọng Vi.


"Ngài nói đúng. Ngay từ đầu, tôi chỉ là một biến số, một quân cờ tiện tay. Giờ mọi chuyện đã xong, tôi nên trở về cuộc đời của mình. Tôi với anh ta... coi như chưa từng gặp."


Cảnh Thanh hít sâu, rồi chậm rãi thở ra. Thật ra ngay từ lần đầu thấy Thời Ôn ở Bình Châu, y đã biết giữa hai người chẳng còn hy vọng. Hai con người có xuất thân, trải nghiệm, cách sống hoàn toàn khác biệt, nếu vẫn muốn bên nhau thì không phải không thể, nhưng khi giá trị quan và cách hiểu về tình yêu đối lập, thì rất khó để cùng bước tiếp.


Điểm chung duy nhất giữa họ chính là sự cố chấp. Vạn Trọng Vi cố chấp một cách cứng nhắc, cực đoan, không chịu lý lẽ. Thời Ôn lại cố chấp bằng sự quyết tuyệt: đã quyết định thì không bao giờ quay đầu.


Yêu, Thời Ôn đã từng yêu hết lòng, hy sinh hết thảy. Nhưng một khi đã rút lại sự thiên vị ấy, cậu sẽ không để sót chút tình cảm nào.


Vạn Trọng Vi thì dùng lối chiếm hữu cực đoan, muốn nhốt Thời Ôn trong vườn hồng của riêng mình. Mà kết quả duy nhất của cách làm ấy, là Thời Ôn sẽ héo úa hoàn toàn, còn hắn cả đời không thể hạnh phúc.


Đó sẽ thực sự là một bi kịch thảm hại cho cả hai.


**



Khi máy bay đáp xuống, trời đã nhập nhoạng tối. Ngồi trên xe từ sân bay về, Vạn Trọng Vi gọi cho Cảnh Thanh, báo rằng mình đã về đến nơi, mọi việc cũng xem như thuận lợi. Cảnh Thanh hỏi hắn muốn ăn gì, để căn bếp chuẩn bị.


Trò chuyện vài câu, Vạn Trọng Vi hiếm hoi tỏ ra ấp úng, có vẻ gượng gạo tìm lời.


Cảnh Thanh than thở, rồi dứt khoát nói thẳng điều hắn muốn hỏi nhưng không dám: "Cậu ấy ổn, tinh thần cũng khá hơn. Nhưng Trọng Vi à, lần này e rằng con không buông tay không được rồi."


Nói xong, y lại dịu giọng, sợ hắn lại phát điên mà làm ra chuyện không thể vãn hồi: "Cứ về đã rồi hẵng nói."


Lẽ ra chỉ cần một tuần là xong, mà kéo dài tới nửa tháng. Trong khoảng thời gian ấy, biến số quá nhiều. Việc Lương Minh Chiêu tìm được Cảnh Thanh vốn đã nằm ngoài dự tính, nhưng Vạn Trọng Vi không bận tâm. Điều duy nhất hắn lo, là trong những ngày này, quyết tâm rời đi của Thời Ôn sẽ ngày càng vững chắc hơn.


Hắn trở về nhà, tắm rửa, ăn tối xong, lại cùng Cảnh Thanh ngồi trên ghế ở lầu hai ngoài hiên, tâm trí nặng như đeo đá. Hắn biết Thời Ôn đang ở trong thư phòng, thậm chí có thể ngửi thấy mùi của cậu, nghe thấy hơi thở của cậu, cả Lạc Thủy Cư tràn ngập bóng dáng của Thời Ôn.


Thế nhưng, hắn lại không dám đi gặp.


Trước kia chẳng hiểu lấy đâu ra khí thế điên cuồng và dã tính, làm ra bao nhiêu việc sai lầm dại dột mà vẫn thấy đường đường chính chính, không chút áy náy. Giờ nghĩ lại, chính hắn cũng thấy rùng mình, làm sao hắn có thể nhẫn tâm mà đối xử với Thời Ôn như thế?


Ngày trước, hắn luôn tưởng mình là kẻ vô sở vô cầu. Nhưng kể từ sau khi gặp Ngôn Hòa và Mục Tinh Dã, kể từ lúc nhìn thấy ánh mắt chết lặng như tro tàn của Vạn Khoảnh, hắn thật sự biết sợ rồi.


Cảnh Thanh thở dài, trong lòng nặng trĩu: "Có lúc, ta hối hận vì năm đó đồng ý cho con quay lại Bình Châu. Báo thù thì sao chứ? Con đạt được hết, vậy mà sống chẳng ra hồn."


Y nói tiếp, giọng rất khẽ nhưng từng chữ rơi xuống nặng như đá: "Con ép buộc giữ cậu ấy lại, không chỉ hủy diệt cậu ấy, mà còn hủy diệt chính con. Trọng Vi, con là người thông minh, buông tay đi. Đừng để cậu ấy trở thành một Cảnh Vũ thứ hai."


Lời này thật nặng, khiến sắc mặt Vạn Trọng Vi hơi biến đổi. Hắn cúi mặt, không đáp.


"Quan hệ của hai đứa đã đi đến đường cùng rồi, kéo dài chỉ có đường chết. Không phá thì không dựng lại được, bây giờ con chịu thả cậu ấy, sau này biết đâu còn một tia hy vọng."


Vạn Trọng Vi im lặng rất lâu, cuối cùng bật ra một chữ: "Được."


Đến lượt Cảnh Thanh sững sờ. Y quá hiểu sự cố chấp của Vạn Trọng Vi, vốn nghĩ phải phí công hao lưỡi mới có thể lay chuyển hắn, nào ngờ lại dễ dàng như vậy.



Thật sự đồng ý rồi sao?


Vạn Trọng Vi cười khổ: "Cậu đừng ngạc nhiên như vậy, trên đường trở về con đã nghĩ thông rồi. Con không muốn biến thành kẻ như Vạn Khoảnh, đến cả cơ hội hối hận cũng không còn, lại còn tự tay đẩy một sinh mạng đang sống vào chỗ chết."


Hắn dừng một chút, thấp giọng bổ sung: "Chỉ cần nghĩ đến việc, nếu một ngày nào đó A Ôn ngã quỵ không phải vì yêu con, mà vì tuyệt vọng vì con... thì con chịu không nổi. Vạn Khoảnh mất đi Mục Tinh Dã, cùng lắm là ôm hận cả đời. Nhưng nếu con mất đi Thời Ôn, thì sống còn có ý nghĩa gì?"


Câu nói này, so với việc đem Thời Ôn đặt cạnh Cảnh Vũ, còn nặng nề hơn gấp bội.


"Người lớn cả rồi, vì tình yêu mà sống chết dây dưa, đúng là chẳng hay ho gì. Trước kia con không hiểu, thậm chí còn oán hận mẹ, rõ ràng có biết bao cách sống khác để lựa chọn, tại sao cứ phải tự vẫn vì một kẻ bạc tình, để lại cả con cái và người thân? Bà ấy làm sao có thể quyết tuyệt đến thế?"


Khóe môi Vạn Trọng Vi giật giật, nụ cười bất lực, xen lẫn chút bi thương: "Bây giờ thì con hiểu rồi. Nếu người mình yêu không chịu yêu lại mình, thì cuộc sống thật chẳng còn gì đáng sống. Nếu không có Thời Ôn, tương lai dù có bao nhiêu con đường, con cũng không muốn chọn con đường nào cả."


"Cậu," Vạn Trọng Vi khẽ gọi một tiếng, giống như thuở nhỏ vậy, đã quá lâu hắn không xưng hô như thế. Hai người vốn chỉ hơn kém nhau bảy tuổi, chẳng giống vai vế cậu-cháu, ngược lại càng giống bạn tri kỷ hơn.


Giọng hắn thấp thoáng, như đang hỏi Cảnh Thanh, cũng như đang tự hỏi chính mình: "Ông Trời đã từng thương xót con, cho con đòi lại công đạo của mẹ và em gái... Vậy cậu nói xem, còn có chịu thương con thêm lần nữa không?"


Tim Cảnh Thanh thắt lại.


Y quay đầu nhìn Vạn Trọng Vi năm nay đã ba mươi ba tuổi, một đứa trẻ từng mang theo niềm vui vĩnh viễn dừng lại ở năm chín tuổi, giờ lại tham lam muốn giữ thêm cho mình một niềm vui khác mà ngã xuống tơi tả, phải cúi đầu cẩn thận mà cầu xin.


"Có chứ. Ông trời sẽ thương con."


Cảnh Thanh đưa tay đặt lên bờ vai rộng, giống như ngày xưa vẫn hay ấn xuống để khích lệ thằng bé, lần này y muốn truyền cho người đàn ông đã đi qua tuổi ấu thơ ấy thêm một chút dũng khí, thêm một chút tin tưởng.


"Chỉ cần con làm theo cách bình thường, dùng quyết tâm không lay chuyển mà chờ đợi, thì sớm muộn gì Thời Ôn cũng sẽ quay về bên con."


**


Tác giả: Bắt đầu con đường "bán thảm truy thê" của Vạn Trọng Vi.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 48: Ai rồi cũng phải nhận báo ứng của mình
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...