Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 40: Hắn phải về gặp cậu
Thời Ôn vốn không để chuyện Vạn Khoảnh tới Bình Châu trong lòng, ngoài việc thỉnh thoảng tiếc thay cho Mục Tinh Dã thì chẳng nghĩ nhiều nữa. Nhưng cậu biết, nhất định Vạn Khoảnh đã đạt thành một loại giao dịch nào đó với Vạn Trọng Vi. Bởi vì những việc xảy ra sau đó, quả thật khiến cậu kinh hãi thất sắc.
Chính là từ tin tức mới biết, Vạn Vân Sinh đã chết.
Trên mạng tin tức tràn ngập, chuyện thâm cung bí sử của hào môn vốn đã được người ta hứng thú bàn tán, huống chi còn là vở kịch kịch tính thế này.
Từ đám bản tin dày đặc, Thời Ôn chắp vá ra đại khái sự việc: Vạn Vân Sinh ở Lâm thị lái xe đua cùng một người mẫu nhỏ, siêu xe lao khỏi lan can, lộn xuống khe núi, cả hai chết ngay tại chỗ. Sau khi cảnh sát kiểm tra, xác định Vạn Vân Sinh có uống rượu.
Các loại tin đồn, chuyện bên lề trong phút chốc sôi trào. Vạn Vân Sinh vì nhà họ Phương bị liên lụy, lại bị nhà họ Hoàng hủy hôn, sau đó gặp dự án thất bại liên tiếp, bị hạn chế nhập cảnh, cổ phần dưới tên bị thâu tóm ác ý... một loạt sự kiện bị đào ra hết. Cái chết của hắn thậm chí còn ảnh hưởng tới dư luận đối với tập đoàn Vạn Nguyên.
Cao tầng ở Vạn Nguyên rất nhanh đã tổ chức họp báo, trong đó chỉ nói ba chuyện:
Thứ nhất, Vạn Vân Sinh đã không còn là người của tập đoàn Vạn Nguyên, không có cổ phần, không có quyền quản lý công ty con, sớm đã chẳng phải là pháp nhân của vài công ty trực thuộc nữa. Cho nên hắn có xảy ra chuyện hay danh tiếng ra sao, đều không liên quan đến Vạn Nguyên.
Thứ hai, về cựu chủ tịch Vạn Hành Xuyên, từ khi con trai xảy ra chuyện thậm chí là trước đó, đã rất lâu rồi không xuất hiện, không phải như ngoài kia đồn đoán đã bị khống chế, mà là do vấn đề sức khỏe, hiện tại đã không còn năng lực điều hành, đang được tĩnh dưỡng trong bệnh viện.
Hai chữ "cựu chủ tịch" này nhẹ nhàng mà đã lập tức kéo công chúng từ cái chết của Vân Sinh sang chuyện Vạn Nguyên đổi chủ. Đúng lúc mọi người đang kinh ngạc, cao tầng của Vạn Nguyên lại công bố chuyện thứ ba:
Hội đồng quản trị đã bầu ra tân chủ tịch, người nắm giữ tới 71% cổ phần, chính là trưởng tử nhà họ Vạn, Vạn Trọng Vi, người từng đứng đầu tâm bão dư luận không lâu trước đó.
Toàn bộ buổi họp báo chưa đầy mười phút đã kết thúc.
Giới thương nghiệp Bình Châu lúc này mới phản ứng kịp: bầu trời của tập đoàn Vạn Nguyên, hóa ra sớm đã đổi chủ.
Kỳ Vọng kết thúc cuộc họp thường kỳ, theo Vạn Trọng Vi về văn phòng chủ tịch, chờ lệnh kế tiếp. Những dự án lớn, công trình trọng điểm không cần cậu ta bận tâm, phần cậu ta làm nhiều hơn là các nghiệp vụ không thể đưa ra ánh sáng.
Gần đây kế hoạch thuận lợi bất thường, tập đoàn năng lượng Đức Soundpost trong dự án hợp tác với Vạn Nguyên đã thành công thu mua vài cổ đông phản đối Vạn Trọng Vi, mà bọn họ đâu biết Soundpost thực ra chính là sản nghiệp của Vạn Trọng Vi. Những người ủng hộ Vạn Trọng Vi trong đại hội cổ đông bất ngờ ra tay, dốc sức đưa hắn lên ghế chủ tịch, nhóm người còn lại đã cưỡi hổ khó xuống, chỉ có thể đồng ý.
Khi ấy Vạn Hành Xuyên đã tức đến tăng huyết áp, hôn mê, bị con trai đưa vào viện dưỡng lão.
Còn cái chết của Vạn Vân Sinh, chỉ cần đẩy nhẹ một tay là thành. Con người đó vốn tự cao tự đại, chẳng có bao nhiêu đầu óc, chỉ cần vài kẻ bên cạnh khích vài câu, thổi thêm chút gió, dưới hoàn cảnh và điều kiện thích hợp, chẳng cần ai ra tay, cũng tự đưa mình vào chỗ chết.
Trước đây giữ lại, cũng chỉ là vì thời cơ chưa đến.
Cũng có một tòa soạn ít được chú ý đã đặt nghi vấn về cái chết của Vạn Vân Sinh, thậm chí còn phỏng vấn được nhân viên phục vụ ở hội sở hắn uống rượu hôm đó. Người phục vụ nói, đã từng nghe thấy sau khi hắn say khướt, có kẻ nói với hắn rằng có người đang khống chế cha hắn, ngay trong đêm sẽ đoạt quyền, hắn phải lập tức quay về Bình Châu mới có thể xoay chuyển tình thế.
Đối với việc Vạn Vân Sinh tin lời này nên mới lái xe gấp gáp quay về hay không, thì chẳng ai biết được.
Vạn Nguyên giờ đây đã chẳng còn điều gì khiến Vạn Trọng Vi cần bận tâm nữa. Mà nhà họ Vạn cũng chỉ còn lại một người.
"Đơn yêu cầu hầu tòa đã gửi tới rồi chứ?" Vạn Trọng Vi hỏi.
Kỳ Vọng giơ cổ tay nhìn đồng hồ, đáp: "Cỡ hai tiếng trước vừa được đưa tới."
Hai tiếng trước, đặt trước mặt Phương Liên Vân trong biệt thự dưới núi không chỉ có đơn triệu tập của tòa án, mà còn cả loạt ảnh hiện trường vụ tai nạn xe của Vạn Vân Sinh bị tung lên mạng, đủ mọi góc độ, đủ mọi chi tiết, thi thể vỡ nát, tàn dư rải đầy đất.
Điện thoại reo lên đúng như dự đoán. Vạn Trọng Vi khẽ bật cười, chậm rãi đi đến trước ô cửa kính sát đất, ấn nút nghe.
"Rốt cuộc mày còn muốn thế nào nữa?" Trong điện thoại vang lên tiếng chất vấn khàn đặc, đầy tuyệt vọng, "Vân Sinh chết rồi, tao cũng sắp phải vào tù, mày nhất định phải ép chúng tao nhà tan cửa nát mới cam lòng hay sao? Vạn Trọng Vi, mày không sợ gặp ác mộng à?"
"Ác mộng?" Vạn Trọng Vi bật cười khẽ, giọng cứng lạnh như sứ vỡ, mang theo sự chế nhạo tựa ác quỷ đòi mạng, cười nhạo đối phương không biết lượng sức, vẫn còn vùng vẫy trong góc chết:
"Chỉ mới hơn mười năm thôi mà bà đã quên nhà họ Phương các người đã bức chết mẹ tôi thế nào sao? Còn bà, đã bao lần muốn lấy mạng tôi rồi? Đừng nói những lời đường hoàng giả dối nữa. Hôm nay bà rơi vào kết cục nhà tan cửa nát cũng chỉ là đang trả nợ mà thôi."
"À đúng rồi," hắn kéo dài giọng, trong sự nhẹ nhàng lại ẩn chứa ác ý ngập tràn, "Bà cũng đâu phải thật sự tan cửa nát, chí ít vẫn còn một đứa con trai sống sót, không phải sao?"
Nếu lúc này mà còn thốt ra câu "nó dù sao cũng là em trai ruột tôi," thì Phương Liên Vân quả thật đã sống uổng bao nhiêu năm.
Điện thoại bên kia im lặng rất lâu, dường như đã buộc phải khuất phục, chỉ còn sức tàn gắng gượng hỏi: "Mày muốn thế nào mới chịu tha cho Vân Tri?"
"Việc đó à," Vạn Trọng Vi nhấp một ngụm cà phê, giọng lạnh nhạt, "phải xem bà còn gì để đem ra bàn điều kiện với tôi."
"Phải... nhà họ Phương sụp đổ rồi, Vạn Nguyên cũng là của mày, con trai lớn tao đã chết, tao cũng sắp phải vào tù, tao chẳng còn gì để mà mặc cả nữa." Phương Liên Vân th* d*c, "Nhưng hôm nay mày tung ảnh hiện trường của Vân Sinh ra, chắc chắn không chỉ để k*ch th*ch tao đúng không? Mày còn muốn gì ở tao nữa, mày nói đi, chỉ cần mày chịu tha cho Vân Tri một con đường sống, tao đều đồng ý."
"Đã vậy thì đơn giản thôi."
Phía bên kia, bà ta nghe rất rõ tiếng hắn nuốt chậm ngụm cà phê. Âm thanh nghèn nghẹt qua sóng điện từ, u ám, độc địa, như cánh cửa địa ngục bị bật khóa, "xẹt xẹt" vang lên sát tai.
"Ngày xưa mẹ tôi chết thế nào, bà cứ đi học lại một lần là được."
Cuộc gọi bị cắt ngang. Vạn Trọng Vi và Kỳ Vọng đều không nói gì. Hai người lặng lẽ ngồi đó, một kẻ nhấp cà phê, một kẻ uống hồng trà.
Âm thanh trong phòng làm việc bật lên, giai điệu trầm buồn của bản cello nổi tiếng "Khúc Cầu Nguyện Do Thái" lan tỏa trong không gian tĩnh lặng.
Vạn Trọng Vi đứng trước cửa kính sát đất, ánh mắt dừng ở những ngọn tháp cao tầng phía xa và đàn bồ câu đang bay lượn. Trong đầu hắn chợt hiện về mùa đông xa xôi ở Birmingham năm nào, nhưng giờ nghĩ lại đã chẳng còn mấy ấn tượng, lòng hắn trống rỗng, thậm chí không gợn nổi một chút sóng.
Hai mươi phút sau, điện thoại lại reo. Cấp dưới báo cho Vạn Trọng Vi: Vừa rồi, Phương Liên Vân đã nhảy lầu tự sát, cảnh sát đã có mặt. Người kia còn hỏi có cần tiếp tục theo dõi quanh biệt thự dưới chân nũi nữa không. Vạn Trọng Vi đáp: "Không cần." Rồi cúp máy.
Kỳ Vọng uống cạn ly hồng trà, ngồi ngay ngắn, chờ hắn phân phó.
"Chuyện của Vân Tri," Vạn Trọng Vi nói không ngừng nghỉ, giọng dứt khoát, "Hãy đưa địa chỉ chi tiết của nó cho những nạn nhân bị Phương Liên Vân rửa tiền lừa đảo, cần thì có thể tạo chút thuận lợi. Cậu không cần động thủ, nhưng phải nhìn cho chắc là nó chết hẳn mới thôi."
Kỳ Vọng nhận lệnh, xoay người rời đi.
Mọi chuyện đến đây đều đã hạ màn.
Hắn có thể về nhà ngủ hai ngày... rồi thì sao?
Vạn Trọng Vi ngồi trên sofa trong văn phòng, mắt nhìn trần nhà đến ngẩn ngơ.
Hắn vậy mà không nghĩ ra được bước tiếp theo là gì.
Nửa đời người của hắn đều chỉ để vạch ra và thực hiện kế hoạch báo thù. Từng việc làm, từng lời nói, thậm chí cả từng nụ cười, từng biểu cảm cũng đều sinh ra vì mối thù ấy. Nhưng hắn lại chưa từng tính đến cuộc sống sau khi trả xong thù hận.
Một nỗi trống rỗng khổng lồ ập đến. Ngồi một mình trong văn phòng suốt nửa ngày, ý niệm duy nhất hắn xác định được chính là...
Hắn phải về gặp cậu!
Hắn phải nói cho cậu biết, bọn họ nhất định phải ở bên nhau, mãi mãi!
**
Chiều muộn hôm ấy, Vạn Trọng Vi về nhà. Bình thường hắn hiếm khi trở về giờ này, gần đây lại càng bận đến mức chân không chạm đất. Bởi vậy khi thấy hắn bước từ gara đi lên, chú Bình còn hơi sửng sốt.
Từ ban công tầng hai có thể nhìn thấy khu vườn hoa. Khu hoa viên ấy giờ đã nở rộ những đóa hồng Hòa Âm vàng rực. Những cánh hoa vàng non chen chúc trong tán lá xanh biếc, ánh sáng rọi xuống khiến bóng người ngồi giữa bụi hoa trở nên tuấn nhã mà động lòng.
Thời Ôn cầm chiếc xẻng nhỏ, ngồi trên ghế gỗ thấp, cặm cụi xới đất. Mùi hương của hoa hồng phảng phất trên tay, trên người cậu.
"Năm nay nở đẹp hơn năm ngoái." Giọng nói vang lên sau lưng. Tay Thời Ôn khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn tiếp tục nhổ cỏ.
Vạn Trọng Vi cầm bình tưới, ngồi xổm xuống bên cạnh, cùng cậu chăm hoa. Hai người chẳng nói gì, một người làm, một người phụ, vậy mà lại ăn ý lạ thường.
"Lần trước tôi thấy có vài cây héo, loại hồng này khó trồng lắm sao?" Vạn Trọng Vi mở lời tìm chuyện nói.
"Ừm," Thời Ôn đáp, "Hòa Âm có điều kiện sinh trưởng rất khắt khe, đất không được chai hay nặng, xới đất nhất định phải xới thật sâu."
"Vậy ý nghĩa của Hòa Âm là gì?" Vạn Trọng Vi rõ ràng biết, nhưng vẫn cố tình hỏi.
Động tác của Thời Ôn khựng lại, khẽ đáp: "Tình yêu đã mất."
Vạn Trọng Vi chau mày: "Không phải, hoa hồng vàng mang ý nghĩa tượng trung cho lời xin lỗi, cũng là đoàn tụ, hòa giải."
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 40: Hắn phải về gặp cậu
10.0/10 từ 21 lượt.
