Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 36: Có phải rất nực cười không?


Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại hôm nay, Thời Ôn vẫn sẽ sinh ra cơn đau tim dồn dập ngắn ngủi, kèm theo ù tai liên tục và cơn buồn nôn không dứt.


Thực ra hôm nay có gì để nhớ lại đâu. Trong trí óc hạn hẹp của cậu, điều duy nhất còn đọng lại chỉ là cảm giác đau đớn đến mức khắc cốt ghi tâm. Còn lý lẽ, mạch truyện hay tất cả những gì xảy ra sau đó, đều bị bản năng sinh tồn xóa mờ đi, mờ đến mức vừa đủ để cậu khỏi sụp đổ.


Cậu ngồi thụp xuống thảm, xung quanh vương vãi đầy tài liệu. Chiếc bút ghi âm như biến thành một con quái thú biết cắn xé, bị cậu hất ra, lăn xa tận một góc.


Nhưng ném đi cũng vô ích, vì nó đã cắn xé cậu tàn nhẫn, khiến cả người cậu giờ đây rách nát, máu thịt nhầy nhụa.


Thì ra những lời Phương Liên Vân nói đều đúng.


Thì ra tất cả yêu thương chỉ là giả dối.


Chân tướng đã hoàn chỉnh rồi.


Để kéo đổ Phương Liên Vân, Vạn Trọng Vi dựng nên một ván cờ cực lớn. Từ bản hợp đồng cho đến những cử chỉ tình cảm, từ kết hôn đến bị bắt cóc, từ tin đồn dậy sóng đến thế cục không thể ly hôn, tất cả, tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn.


Bao chi tiết mà trước kia Thời Ôn không muốn truy cứu giờ đây đều ào ào ùa ra: Sự thờ ơ tỏ ra không quen biết với bạn cùng phòng của cậu, việc không bao giờ nhớ nổi tên chuyên ngành của cậu, những lần say rượu rồi làm cậu thô bạo trên giường, cho đến sự "không ghét bỏ" sau khi cậu gặp biến cố, tất cả đều chỉ hướng về một sự thật duy nhất.


Không quan tâm, không để tâm, không yêu.


Thế giới mà cậu ảo tưởng đổi thành nhà tù của Vạn Trọng Vi. Chỉ khi chính mình sa vào, Thời Ôn mới hiểu được thế nào gọi là đau đến tận xương tủy.


Vạn Trọng Vi dựng lên bức tranh giả tạo về một kẻ si tình, để mọi người tin rằng nếu hắn còn bận tâm đến điều gì, thì điều đó chỉ có thể là Thời Ôn. Nhờ vậy mới khiến Phương Liên Tô liều lĩnh đặt cược tất cả.


Thì ra cậu thật sự chỉ là miếng mồi tiện lợi nhất.


Trong những ngày thân mật ngọt ngào ấy, Thời Ôn chẳng phải không nhận ra: Vạn Trọng Vi vốn là kẻ tâm cơ thủ độc, lạnh lẽo vô tình, hiếm khi có sự đồng cảm thật sự. Thỉnh thoảng có điểm ấm áp, cũng chỉ là chút cảm xúc bề mặt.


Nhưng tình yêu khiến cậu lơ là, khiến cậu tha thứ, khiến cậu mất trí.


Nghĩ sâu thêm chút, thì hôn nhân này, tình yêu này, kể cả bản thân Vạn Trọng Vi, từ đầu đến cuối đều giống một màn sương mù mọc ra từ vực thẳm: nhìn không rõ, đoán không thấu. Không ai biết bên dưới lớp sương ấy, vực thẳm sâu đến đâu, tối đến đâu.



Giờ thì cậu đã biết.


Sâu đến mức ngã xuống là tan xương nát thịt.


Tiếng rung vang lên từ thảm. Thời Ôn với tay lật điện thoại, ba chữ trên màn hình như một chậu dung nham úp thẳng xuống đầu, nóng bỏng đến mức cậu hất phắt ra.


Cậu ngơ ngác nhìn chiếc camera trên tường góc phòng làm việc. Đèn xanh chớp nháy, giống như con thú đói khát đang rình rập, dõi theo người thanh niên hồn lìa phách tán đang ngồi bệt dưới đất.


Vạn Trọng Vi đã thấy hết.


Đi đi, mau đi, rời khỏi nơi này!


Trong não bộ hỗn loạn của Thời Ôn, bỗng bật lên một câu như vậy. Đúng vậy, cậu phải rời khỏi nơi này.


Thời Ôn lao ra khỏi thư phòng, tim đập dồn dập. Cậu không chạy xuống cầu thang ngay, phần lý trí cuối cùng khiến cậu nghiến răng quay về phòng ngủ chính. Tất cả giấy tờ tùy thân, vài tài liệu quý giá đều cất trong tủ nhỏ dưới bệ cửa sổ, thứ họ đặt ở đó từ ngày mới kết hôn. Chiếc tủ cũng có khóa vân tay, là Vạn Trọng Vi đặc biệt mua cho cậu dùng.


Cậu nhét vội đồ vào balô, chẳng màng dáng vẻ, rồi lại xông ra ngoài. Thời Ôn trước nay làm gì cũng giữ chừng mực, biết cân nhắc đại cục, vậy mà lúc này lại thô lỗ gạt phăng cả chú Bình đang lao tới chặn.


"A Ôn, cháu làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế!" Bình thúc hoảng hốt, giọng run run. "Vừa nãy cậu chủ gọi điện, dặn chú bằng mọi giá phải giữ cháu lại. Cậu ấy đang từ công ty về rồi. Chấu vội đi đâu thế, có chuyện gì đợi cậu ấy về hãy nói có được không?"


Thời Ôn th* d*c, mặt trắng bệch, như thể sau lưng có ác quỷ đang đuổi sát. Cậu lảo đảo ngã từ bậc tam cấp ở sảnh xuống, cũng chẳng thấy đau, chống tay bật dậy, tiếp tục lao về phía cổng.


Hai vệ sĩ từ ngoài xông vào, liếc nhau rồi chắn ngang trước mặt cậu.


Chú Bình đuổi kịp, giữ chặt lấy Thời Ôn: "Cháu quay vào đã, có gì thì từ từ nói. Trong tình hình này, cho dù cháu muốn đi cũng đi không nổi đâu!" Ông liên tục ra hiệu bằng ánh mắt, bảo cậu đừng làm ầm lên, có vệ sĩ canh gác, Thời Ôn chẳng cách nào thoát được, nếu cố gắng chỉ thêm bất lợi.


Chú Bình tuy không rõ cụ thể xảy ra chuyện gì, nhưng cả đời chưa từng thấy Thời Ôn thế này, đoán chắc mâu thuẫn với Vạn Trọng Vi đã đến mức không thể cứu vãn.


"Cháu bình tĩnh lại đi, A Ôn, đừng kích động. Có chuyện gì thì ngồi xuống nói, kẻo cháu lại bị thương."


Ông hiểu rõ Thời Ôn, cũng hiểu rõ Vạn Trọng Vi. Có lẽ Vạn Trọng Vi quả thật khác biệt với Thời Ôn một chút, nhưng nếu nảy sinh xung đột, người chịu thiệt chắc chắn là Thời Ôn.


"Hay là cháu vào phòng chú, để chú xử lý vết thương cho cháu trước được không?" Chú Bình dịu giọng khuyên nhủ.



Thời Ôn nhìn hai vệ sĩ đứng chắn trước mặt, bất động như núi, rồi lại nhìn gương mặt lo lắng của chú Bình. Khi nãy ngã xuống, cậu bị trầy cánh tay, máu rịn ra rát buốt.


Cậu biết hôm nay nếu không gặp Vạn Trọng Vi thì chắc chắn chẳng thể bước ra khỏi Lạc Thủy Cư. Đôi mắt cậu ngập tràn một nỗi tuyệt vọng bi thương.


Chú Bình thấy cậu dần lấy lại thần trí, bèn khẽ dắt cậu quay vào.


Phòng của ông nằm tận cùng tầng một. Ông tìm băng gạc và thuốc, tỉ mỉ băng bó cho cậu. Vừa cắt phần băng thừa, ngoài cửa vang lên tiếng động cơ xe.


Vạn Trọng Vi đã trở về.


"Chú Bình..." Thời Ôn từ cửa sổ thấy chiếc xe quen thuộc rẽ vào gara, cuối cùng cũng cất tiếng, "...tôi lạnh quá."


Trong đầu cậu thoáng hiện về ký ức năm hai đại học: lần tham gia giải việt dã đường dài, bất ngờ gặp thời tiết khắc nghiệt khiến cơ thể mất nhiệt nhanh chóng. Lúc đầu là lạnh buốt, đau nhức, đến cuối lại thấy nóng rát, chỉ muốn lột hết quần áo. Rồi dòng nhiệt cuối cùng từ tim phóng ra, chạy khắp tứ chi, cuối cùng tan biến, thân thể triệt để đi đến tử vong.


Lần đó, khi được các tình nguyện viên cứu về, Thời Ôn đã ở ranh giới sinh tử. Tuy cuối cùng không sao, nhưng quá trình mất nhiệt ấy quá đau đớn, khiến từ đó về sau cậu không bao giờ tham gia các cuộc việt dã trong điều kiện khắc nghiệt nữa.


Không ngờ hôm nay, cậu lại phải trải qua một lần "lạnh" giống như vậy.


Vạn Trọng Vi như mang theo cơn giông bão xông vào, dừng sững lại khi chạm mắt với Thời Ôn.


"Em nghe đoạn ghi âm rồi?!"


Hắn nói tiếp, giọng căng như sắp đứt: "Em muốn rời khỏi đây sao?!"


Toàn thân hắn như rơi vào trạng thái mất kiểm soát cực hạn, cố đè nén nhịp thở dồn dập và trái tim đập loạn. Hắn bước lên một bước, chỉ còn cách Thời Ôn chưa đầy hai mét.


Vạn Trọng Vi nhận được cảnh báo từ hệ thống giám sát khi đang họp. Màn hình điện thoại bật ra khung cảnh trong thư phòng: Thời Ôn ngồi trên thảm, xung quanh vương vãi tài liệu, trong tay cậu cầm chiếc bút ghi âm.


Trong đầu hắn "ầm" một tiếng, mặc kệ phòng họp đầy lãnh đạo công ty, vừa gọi điện cho chú Bình, vừa lao thẳng ra ngoài.


Cảm xúc và lý trí của hắn từ lúc nhìn thấy hình ảnh ấy đã sắp sụp đổ, đến khi vệ sĩ báo Thời Ôn tìm cách xông ra ngoài, toàn bộ triệt để nổ tung.


Thời Ôn giống như con thỏ bị săn đuổi, đối mặt với sự chất vấn dồn dập và khí thế bức người của hắn, buộc bản thân bình tĩnh lại.



"Đúng vậy." Cậu đáp.


Thời Ôn lùi sát vào chiếc bàn trong phòng chú Bình, hai tay bấu chặt mép bàn, ngón tay trắng bệch. Đôi mắt đỏ hằn tia máu, mờ đi trong làn sương lệ, xen lẫn hoảng sợ, dán chặt vào thân hình cao lớn, kiên cố như tháp sắt trước mặt.


"Em bình tĩnh lại đi!" Vạn Trọng Vi quát.


Nhưng rõ ràng, người cần bình tĩnh hơn lại chính là hắn.


Ánh mắt hắn lướt đến cánh tay Thời Ôn vừa được băng bó, khựng lại, rồi hạ giọng: "Về phòng trước đã, tôi có thể giải thích."


Chú Bình đã lặng lẽ rời đi ngay khi hắn bước vào, nhưng rõ ràng nơi này không thích hợp để nói chuyện. Thế nhưng, Thời Ôn hiếm hoi mà cứng rắn: "Giải thích ngay tại đây."


Vạn Trọng Vi hít sâu hai lần, ép nhịp thở đang dồn dập xuống. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt trắng bệch sắp vỡ vụn kia, từ tốn nói: "Đúng vậy, thư ký của Phương Liên Tô đã đưa đoạn ghi âm cho tôi. Trước khi em bị bắt cóc, tôi đã biết kế hoạch của bọn chúng."


Hắn gắt gao dán ánh mắt vào khuôn mặt chẳng còn chút máu của Thời Ôn, không còn che giấu nữa.


"Phương Liên Tô không dám giết người, vì cái giá phải trả quá lớn, ông ta không dám mạo hiểm. Cùng lắm... cùng lắm em sẽ phải chịu chút khổ thôi. Đội cứu viện mà Kỳ Vọng bố trí sẵn cũng đã ở gần đó... Em sẽ không gặp nguy hiểm."


Lần đầu tiên Vạn Trọng Vi mở miệng giải thích động cơ của mình, cũng là lần đầu tiên hắn nhận ra, thì ra việc giải thích còn khó hơn trong tưởng tượng nhiều.


"Lấy kế hoạch của bọn chúng để gậy ông đập lưng ông, phớt lờ nguy hiểm, mặc cho em bị bắt cóc..." Yết hầu hắn khó nhọc chuyển động, giọng nghẹn lại, cả người mang vẻ đau đớn cực độ. "Đó là quyết định sai lầm nhất mà tôi từng làm."


Giữa trưa, ánh nắng rực gắt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rọi sáng từng ngóc ngách trong căn phòng đến chói mắt. Nhưng Thời Ôn lại thấy bản thân vẫn chưa thoát khỏi nỗi đau mất nhiệt cực hạn, cả người càng lúc càng lạnh, ánh nắng kia chẳng mang lại chút ấm áp nào, mà như lưỡi dao bén, xẻo sạch từng tấc da thịt trên cơ thể.


"...Tôi sẽ không gặp nguy hiểm..." Thời Ôn khẽ lặp lại, giọng run rẩy, "...sẽ không gặp nguy hiểm..."


Cậu như bị kéo ngược về căn hầm băng lạnh kia, nơi thân thể đầy thương tích co rúc trong góc tường, máu vương vãi khắp nơi. Rồi sau đó, kẻ bạo hành lại lôi cậu xuống tầng địa ngục nhục nhã hơn nữa.


"Lúc đầu tôi tưởng... anh cúp máy, đó đã là cực hạn chịu đựng của tôi rồi."


"Nhưng sau này mới biết, hóa ra còn xa lắm... Trong mắt anh, thế nào mới gọi là không có nguy hiểm gì? Bị đánh một trận, bị c**ng b*c xâm hại... chỉ cần không chết, thì đều không tình là có chuyện sao?"


Ánh mắt Vạn Trọng Vi u ám như phủ sương lạnh, những ký ức mà hắn không muốn chạm tới lại thi nhau ùa ra khỏi đầu.



"Em..." Hắn đột ngột bước nhanh lên, đưa tay định nắm lấy người đã bị dồn sát vào góc tường kia. Dường như vừa muốn ngăn lại, vừa muốn an ủi.


Nhưng Thời Ôn khom lưng, một tay chống tường, như thể có vật gì nặng nề đè ép khiến cậu không đứng vững nổi, rồi khản giọng từ cổ họng nói ra một câu:


"Đừng lại đây!"


Vạn Trọng Vi lập tức dừng bước.


Một lúc lâu sau, Thời Ôn mới ngừng run rẩy. Khuôn mặt cậu xám như tro, chậm rãi ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, kẻ mà cậu từng yêu sâu đậm, kẻ mà cậu có thể vì hắn mà trả giá tất cả, kẻ mà trong khoảnh khắc nguy cấp cậu từng nghĩ "chỉ cần anh ấy không sao là tốt rồi."


Thời Ôn bỗng cười.


Cười chính mình mới là thằng ngốc ngu xuẩn đến vậy.


"Bắt cóc, video... tất cả đều là thủ đoạn. Tôi là con mồi anh ném ra ngoài... từ ngày anh đứng trong vườn công khai tôi với cha anh, khi đó... anh đã định dùng cuộc hôn nhân này làm mồi nhử rồi phải không?" Khóe miệng cậu cong lên, nụ cười còn khó coi hơn khóc.


Nếu không có ý lợi dụng, sao ngay từ đầu đã bày ra cả vở kịch này, rõ ràng vẫn còn những cách khác có thể giải quyết.


"Đã biết kế hoạch của bọn họ, thì chắc chắn anh cũng giữ chứng cứ. Vậy... những đoạn video đó, là anh quay, đúng không?"


Phương Liên Tô tuyệt đối sẽ không tự để lại nhược điểm, càng không thể tự quay ra chứng cứ chống lại chính mình.


"Video cũng là do anh tung ra, đúng chứ?"


Với thủ đoạn của Vạn Trọng Vi, nếu hắn không muốn, hắn có cả ngàn cách để b*p ch*t nó ngay từ đầu.


Vạn Trọng Vi chỉ lặng lẽ nhìn cậu, không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.


Thời Ôn đứng không vững nữa, cuối cùng trượt dài ngồi phịch xuống sàn.


Cậu đã nát vụn đến mức không thể nào ghép lại được.


Người mất hồn ấy thì thào, giọng yếu ớt như mảnh vụn:


"Cái dáng vẻ tôi ra sức cố gắng... trong mắt anh, có phải nực cười lắm không?"


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 36: Có phải rất nực cười không?
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...