Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 26: Cười khẩy
Trong thư phòng yên tĩnh, sự im lặng dường như đang phình to, che phủ lấy hai người đàn ông, một đứng một ngồi.
Kể từ nãy đến giờ, Kỳ Vọng cứ xoay xoay chiếc khuy áo nơi cổ tay, đến mức đầu ngón tay đã cọ đỏ một vệt nhỏ.
Kiên nhẫn cạn dần, cậu ta bật dậy, đi vài vòng trong phòng rồi quay đầu nhìn về phía Vạn Trọng Vi. Người kia vẫn bất động đứng cạnh cửa sổ, đã hơn nửa tiếng không nhúc nhích.
"Camera giám sát cho thấy xe đổi lộ trình. Có cần bám theo không?" Kỳ Vọng lên tiếng hỏi.
Trong tay Vạn Trọng Vi là một cây bút máy màu lam đậm, hắn không trả lời, chỉ dùng ngòi bút gõ nhè nhẹ lên lòng bàn tay. Kỳ Vọng bước lên gần hơn, định nói tiếp, bỗng phát hiện ánh mắt hắn trống rỗng, không biết đã thả hồn đi đâu.
"Tôi hỏi, có cần bám theo không?" Cậu ta nhắc lại lần nữa, bắt đầu nghi ngờ nãy giờ bao lời nói của mình Vạn Trọng Vi vốn không hề nghe lọt.
Cuối cùng, Vạn Trọng Vi ngẩng mắt nhìn cậu ta, vẫn im lặng, nhưng ý tứ rõ ràng: nhẫn nại, chờ đợi.
Kỳ Vọng thở dài, lại ngồi xuống, dốc cạn ly cà phê trước mặt. Cảm xúc ép xuống tận đáy, gian phòng một lần nữa rơi vào tĩnh mịch.
10 giờ rưỡi sáng. Đã hai tiếng kể từ khi Thời Ôn rời khỏi Lạc Thủy Cư.
Trên màn hình laptop mở trước mặt Vạn Trọng Vi, chấm đỏ định vị đã đứng yên bất động. Bên cạnh là chiếc điện thoại di động, cũng im lìm không có tín hiệu gì.
"Có cần mở video để xem tình hình thế nào không?"
Kỳ Vọng không phải người hay mềm lòng, nhưng trẻ hơn vài tuổi, lại vốn có chút thiện cảm với Thời Ôn, nên ngồi mãi cũng không khỏi sốt ruột. Lý trí cậu ta hiểu cách làm của Vạn Trọng Vi, nhưng về mặt tình cảm lại bắt đầu dao động.
Vạn Trọng Vi ngồi đó, lông mày sâu hẹp, gương mặt không lộ cảm xúc, giọng điềm tĩnh, tiết tấu bình thản. Từng mệnh lệnh sắp xếp có trật tự, đến giờ chưa có gì vượt ngoài dự đoán.
Đối với câu hỏi "có mở video hay không", hắn chỉ thẳng thừng đáp: "Không mở."
Nói xong, hắn đứng dậy, kéo ngăn tủ lấy ra một hộp xì gà. Lâu rồi hắn không hút xì gà vì ngại phiền phức, lại chán mùi nặng. Hộp này vốn là quà người ta tặng khi sang Đức. Châm mãi mới bén lửa, làn khói đầu tiên còn khét sượng, lan ra lại có chút vị socola nhàn nhạt.
Hồi đó, chính Thời Ôn nói với hắn, mùi socola. Một lần Vạn Trọng Vi ngồi trong vườn hút nửa điếu, Thời Ôn liền hỏi sao có mùi socola, đến khi biết là xì gà thì ngạc nhiên mãi.
Hắn lặng lẽ rít khói, dựa lưng vào khung cửa sổ. Không tiếp tục dây dưa câu hỏi của Kỳ Vọng, cũng không buồn ngó đến chiếc điện thoại. Chỉ là trong mắt thoáng vụt qua một bóng tối né tránh, bị Kỳ Vọng bắt trọn.
"Anh lo cho cậu ấy nhiều đến vậy à?" Kỳ Vọng hỏi, khói thuốc che đi sự căng thẳng trong phòng, nhưng chẳng xóa nổi lo âu thấp thoáng.
Vạn Trọng Vi hít sâu một hơi, lại trở về dáng vẻ trấn định như núi, gọn gàng đáp: "Tôi lo... mình sẽ hối hận."
Tàn tro rơi xuống mu bàn tay, Vạn Trọng Vi lật lòng bàn tay ra, hất nhẹ để lớp tro xám rơi xuống bậu cửa. Lặng im một lúc lâu, hắn nói: "Làm theo kế hoạch. Sẽ không có chuyện gì đâu."
Như để chứng minh cho câu nói ấy, chiếc điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên.
**
Trong làn khí ẩm lạnh, Thời Ôn chậm rãi mở mắt. Cái đầu đau nhức kịch liệt, chỗ lưng từng bị đá tảng quật trúng như đang xé rách từng sợi thần kinh. Tác dụng còn sót lại của thuốc mê khiến cơ bắp toàn thân tê dại, chẳng chịu nghe sai khiến.
Phải mất vài phút, ý thức cậu mới lờ mờ khôi phục.
Đập vào mắt là một căn phòng trống trải, trần rất cao, hơi ẩm và lạnh, không cửa sổ. Trên đỉnh chỉ có một bóng đèn dây tóc vàng úa, hắt xuống ánh sáng mờ tối.
Cạnh tường kê một chiếc bàn dài, trên đó là ba lô của cậu bị người ta mở tung, đồ đạc vương vãi: tài liệu, sạc pin, bình nước... rơi lộn xộn khắp mặt bàn.
Tay chân cậu đều bị trói bằng loại dây chuyên dụng, không siết quá chặt, nhưng thắt bằng nút đặc biệt. Không có người hỗ trợ thì chẳng thể nào tự gỡ. Thời Ôn từng leo núi, từng đi dã ngoại với bạn học, nên cậu nhận ra kiểu trói này, càng giãy giụa càng phí sức.
Trong đầu rối bời, đủ loại phỏng đoán loé lên. Ai bắt cóc cậu, trong lòng cậu đã có câu trả lời. Mục đích là gì, lại càng rõ rành rành.
Chỉ là cậu không ngờ, tình cảnh Vạn Trọng Vi đang đối mặt lại hung hiểm đến mức này. Thực tế trong những cuộc tranh đấu của giới hào môn, ác liệt và tàn khốc còn hơn cả phim ảnh.
Cậu không biết lúc này Vạn Trọng Vi đang làm gì, có biết cậu bị bắt đi chưa, và... liệu mình còn có cơ hội thoát ra hay không.
Trong đầu cậu toàn là cái tên ấy.
Hình ảnh bất giác lôi về một bộ phim cậu từng xem, nam chính liều mạng cứu người yêu bị bắt cóc, thà tự chịu thương tích cũng phải bảo toàn người kia. Khi đó, Thời Ôn từng nghĩ, có Vạn Trọng Vi bên cạnh, cậu không cần hâm mộ nữ chính trong phim nữa, bởi vì những gì người ta có, cậu cũng có.
Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ, đến một ngày, chính mình lại lâm vào kịch bản y như thế.
Cậu tin chắc Vạn Trọng Vi sẽ đến cứu, nhưng đồng thời lại sợ hắn đến, sợ hắn bị thương.
Thời Ôn có tất cả những phẩm chất của một người luôn nghĩ cho người mình yêu. Nhưng đồng thời, cậu cũng không thoát được sự yếu đuối bản năng, sợ mất hắn.
Cậu sợ hắn sẽ đến. Nhưng càng sợ hơn... là hắn sẽ không đến.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.
Thời Ôn tựa lưng vào tường ngồi lên. Áo khoác bị người ta lấy mất, trên người chỉ còn chiếc sơ mi trắng mới tinh Vạn Trọng Vi mua cho. Trong căn phòng lạnh thấu xương, tay chân bị trói đã tê cứng, gần như không còn cảm giác. Mỗi giây mỗi phút trôi qua đều là dày vò.
Cửa kẽo kẹt mở ra. Phương Liên Tô bước vào, sắc mặt u ám, hoàn toàn khác hẳn vẻ nho nhã phong độ thường ngày ở những buổi tiệc. Khi mặt nạ rơi xuống, để lộ ra là một đôi mắt loạn cuồng, nôn nóng, chất chứa oán độc.
Thời Ôn biết, những gì khó chịu nhất, còn đang chờ cậu ở phía sau.
Ông ta ngồi xổm ngay trước mặt cậu, ánh mắt hung hiểm như lưỡi dao dán chặt lấy người: "Chúng tôi đàm phán không thuận lợi." Giọng ông ta vang vọng trong căn phòng trống, mang theo âm hưởng lạnh lẽo khiến da đầu tê rần. "Tôi chỉ cần nó đưa cho tôi một đoạn ghi âm thôi là có thể đổi ngươi về. Cậu đoán xem, nó sẽ trả lời thế nào?"
Mi mắt Thời Ôn rũ xuống, cố gắng nuốt trọn run rẩy, không rõ vì rét, hay vì điều khác.
Phương Liên Tô cười lạnh, tiếp lời: "Nó chẳng nói gì. Rồi cúp máy."
"Đoạn ghi âm đó nhiều lắm cũng chỉ khiến tôi bị phán năm năm tù." Ông ta khẽ nghiêng đầu, ánh mắt khôi phục bình thản quỷ dị, như đang trò chuyện cùng một người bạn cũ: "Còn cậu? Cậu sẽ chết."
Ông ta ngồi hẳn xuống đối diện, thản nhiên nói tiếp: "Nó không phải luôn coi cậu là bảo bối sao? Vậy tại sao đến một đoạn ghi âm cũng tiếc, không muốn cho? Nói đi... phải chăng chúng ta đều bị nó lừa?"
"Quả nhiên, nếu đúng là như thế... nó cũng thật đáng sợ." Phương Liên Tô thì thầm, sắc mặt biến đổi: "Người đàn ông này, quá độc ác. Tôi đúng là xem thường nó rồi."
Thời Ôn nghiến răng, dứt khoát không đáp, cũng không nhìn ông ta.
"Cậu không tin cũng được." Ông ta phất tay. Thuộc hạ phía sau lập tức đưa đến một con dao găm, lưỡi thép loang loáng, lạnh lẽo lướt qua ngay trước mắt Thời Ôn.
"Vậy thì... để tôi thử xem, có phải tôi đã đoán sai hay không."
Phương Liên Tô bấm số ngay trước mặt cậu, bật loa ngoài. Tiếng chuông từng hồi vang vọng trong căn phòng hầm tối. Đến lần thứ năm thì có người bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng trầm thấp quen thuộc, trong trẻo mà lạnh nhạt, thản nhiên buông ra một chữ:
"A lô."
Không thêm gì nữa.
Toàn bộ thần kinh Thời Ôn lập tức căng như dây đàn. Chất giọng quen thuộc, hơi thở quen thuộc, ngay cả sự im lặng quen thuộc kia, tất cả như từ làn sóng điện truyền thẳng vào tai, rung động cả không khí, bóp nghẹt từng nhịp tim cậu.
Khoé mắt cậu lập tức đỏ hoe.
Phương Liên Tô nhìn cậu, rồi cất giọng: "Tôi hỏi cậu lần cuối. Cái đứa nhỏ Thời Ôn đáng yêu của cậu đang ở ngay trước mặt tôi. Đưa đoạn ghi âm cho tôi, tôi bảo đảm cậu ta sẽ không bị động đến một sợi tóc. Thế nào?"
"Vạn Trọng Vi, chuyện này chúng ta mỗi người lùi một bước, hai nhà vẫn giữ thế cân bằng, không có gì là không tốt cả. Tôi không dám chắc chị tôi và hai thằng cháu sẽ không nhúng tay, nhưng tôi có thể bảo đảm, nhà họ Phương sẽ không xen vào chuyện của Vạn Nguyên nữa."
"Chị tôi mà mất đi chống lưng của nhà họ Phương, cũng chẳng làm nên trò trống gì, cậu rõ ràng hơn ai hết."
Giọng Phương Liên Tô dừng lại. Bên kia vẫn im lìm, nửa chữ cũng không đáp. Ông ta nhíu mày, sự bực bội và nôn nóng bị đè nén vừa nãy lại cuồn cuộn dâng lên, cuối cùng gằn giọng cảnh cáo: "Mày nhất định không muốn biết Thời Ôn sẽ phải chịu cái gì đâu!"
Trong ống nghe, bất chợt vang lên một tiếng cười khẽ.
Nụ cười ấy rất nhạt, rất ngắn, nhưng Phương Liên Tô và Thời Ôn đều nghe thấy rõ ràng.
Ngay sau đó, cuộc gọi bị cúp ngang.
Tiếng "tút tút" đơn điệu, chói gắt dội thẳng vào màng nhĩ Thời Ôn. Trong khoảnh khắc, cậu ngơ ngẩn, không kịp tiêu hóa hết những thông tin vừa trút xuống đầu.
Ông ta ném phăng điện thoại, một tay lôi Thời Ôn đến, lưỡi dao lạnh lẽo cắt phựt sợi dây trói, rồi lại một cước đá cậu ngã dúi ra ngoài.
Ông ta cúi đầu nhìn xuống, từ trên cao khinh miệt như nhìn một món đồ bỏ đi, lạnh lùng hạ lệnh: "Trừ mặt ra, còn lại muốn thế nào thì cứ tùy ý."
Những nắm đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống, dồn dập trút hết lên cơ thể Thời Ôn.
Cậu gần như chẳng thấy đau, chỉ dựa vào bản năng che lấy đầu, nghiến chặt răng không bật ra nửa tiếng kêu.
Tiếng xương gãy răng rắc, tiếng gằn rít chửi rủa, tiếng th* d*c dồn dập... tất cả đều không khắc sâu bằng cái khẽ cười trong chiếc điện thoại kia.
Cậu lạnh. Cái lạnh không có điểm dừng, như nuốt trọn cả linh hồn. Có đau, nhưng nỗi đau không từ da thịt, mà từ chỗ sâu thẳm trong lòng tràn lên, xé rỗng cả tinh thần.
Đám người kia đánh mệt rồi thì bỏ đi.
Cửa "rầm" một tiếng khép lại, chỉ còn lại sự tĩnh lặng ngột ngạt.
Thời Ôn nằm co trong góc tường, mắt khẽ hé, cuối cùng cũng để mặc cho nước mắt chảy xuống, ướt gò má lạnh băng.
Cậu nửa mê nửa tỉnh, thời gian dài ngắn chẳng phân biệt. Ánh sáng duy nhất là chiếc đèn sợi đốt mờ nhạt trên đầu, lắc lư, lung lay trước tầm mắt mờ mịt.
Không biết qua bao lâu, cậu cố gắng nhúc nhích, muốn gượng ngồi dậy, nhưng vô cùng khó khăn. Một chân đã vặn vẹo, chắc chắn là gãy rồi; lồng ngực tức nặng, bụng dưới cũng đau dữ dội, máu trào ra từng ngụm chảy vung vãi khắp nền đất quanh cậu.
Thử mấy lần gượng dậy đều bất lực, cuối cùng cậu bỏ mặc.
Thời Ôn chẳng còn sức để tìm hiểu nụ cười kia của Vạn Trọng Vi rốt cuộc có ý gì, hay cú cúp máy đó ẩn giấu chân tướng nào. Cậu quá mệt mỏi, chỉ khép mắt lại.
Từ hy vọng lóe lên khi điện thoại được kết nối, đến tuyệt vọng tột cùng vì một tiếng cười lạnh, tất cả chỉ gói gọn trong vài nhịp thở.
Cùng lắm, thì chết trong cái tầng hầm băng lạnh này thôi.
**
Cảnh báo: Chương tiếp theo có tình tiết tra tấn, làm nhục, xin cân nhắc !!!
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 26: Cười khẩy
10.0/10 từ 21 lượt.
