Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 22: Tôi sẽ không đi đâu cả


Trong khoảng thời gian sau đó, Vạn Trọng Vi vẫn như thường lệ, đi làm rồi tan tầm, thỉnh thoảng đi công tác, thỉnh thoảng đưa Thời Ôn ra ngoài xã giao.


Hai người đều ăn ý không nhắc lại chủ đề đêm hôm đó, Thời Ôn cũng không hỏi việc Vạn Trọng Vi định làm đã bắt đầu hay chưa. Cậu chỉ nghiêm túc làm theo yêu cầu của hắn, ngoài tuyến đường từ nhà đến trường, hầu như không bước chân ra ngoài.


Nhưng dần dần, ngay cả một người đứng ngoài sóng gió như Thời Ôn cũng cảm nhận được có điều gì đó thay đổi. Chẳng hạn như Kỳ Vọng và Phạm Sùng Quang thường xuyên ở trong thư phòng của Vạn Trọng Vi đến tận khuya; chẳng hạn như có lần Vạn Hành Xuyên đột ngột tới Lạc Thủy Cư, sau đó ông ta với hắn nổ ra hai cuộc tranh cãi lớn nhỏ; lại chẳng hạn như đêm trước khi hắn sang Đức công tác, mang theo một vali đầy tiền mặt...


Cậu liền hiểu ra, việc Vạn Trọng Vi muốn làm đã bắt đầu rồi.


Cậu chẳng giúp được gì, chỉ biết giảm bớt thời gian ở trường, ngoài các giờ học bắt buộc thì phần lớn đều ở lại Lạc Thủy Cư.


Dù muộn thế nào, cậu cũng luôn chờ Vạn Trọng Vi về.


Có một quãng thời gian dài, hắn về nhà đều không nói một câu, gương mặt mệt mỏi, cảm xúc nôn nóng, giữa hàng mày phảng phất bóng tối và sát khí. Thời Ôn đoán chắc là công việc không thuận lợi.


Đàn ông chịu áp lực quá lớn cần có nơi trút bỏ, cách của Vạn Trọng Vi chính là l*m t*nh. Hắn đêm nào cũng muốn, hơn nữa còn rất dữ dội, ghì chặt cậu mà không màng đến kỹ xảo, chỉ một mực xông tới. Thời Ôn luôn để hắn mặc sức hành hạ, cắn chặt răng không kêu một tiếng.


Mỗi lần xong, cậu lại đặt đầu hắn lên đùi mình, khẽ day ấn vài huyệt vị, để hắn có thể ngủ ngon. Vạn Trọng Vi cảm nhận được sự vỗ về vô thanh đó, trong đôi tay mềm mại của Thời Ôn kỳ tích buông lỏng, lặng lẽ nhắm mắt, hưởng thụ từng cái hôn rơi trên tóc và trán.


Hơi thở từ trên phả xuống mặt, mang theo hương vị riêng biệt thuộc về Thời Ôn, nồng nàn mà ngọt ngào.


Vì thế, mỗi đêm có Thời Ôn bên cạnh, hắn đều ngủ sâu và yên ổn.


Vạn Trọng Vi rất hiếm khi thất thố, chỉ có một lần, hắn trở về với ánh lửa giận trong mắt. Hắn ôm chặt Thời Ôn, cằm ghìm vào vai cậu. Thời Ôn không nhìn thấy mặt hắn, chỉ cảm thấy bả vai mình bị ép đến phát đau.



"Hôm nay Phương Liên Vân tìm tôi." Hắn nói, "Bọn chúng... đều đáng chết."


Rồi lại thêm một câu: "Sắp rồi."


Tim Thời Ôn chợt thót lên.


Đây là lần duy nhất, Vạn Trọng Vi nói rõ kết cục hắn mong muốn cho chuyện mà hắn đang làm.


Lại khoảng một tuần sau, đêm ấy Vạn Trọng Vi về rất muộn. Thời Ôn đã ngủ, bị hắn kéo ra khỏi chăn.


Khi cậu tỉnh hẳn, thì phát hiện trong phòng ngủ có một cái vali, Vạn Trọng Vi đang sắp xếp đồ đạc.


Trong lòng cậu chùng xuống, mơ hồ dấy lên dự cảm chẳng lành, liền hỏi: "Anh... sắp đi đâu à?"


"Không phải tôi, là cậu." Vạn Trọng Vi nhét vài chiếc sơ mi mà Thời Ôn thường mặc vào vali, lại lấy thêm hai chiếc áo khoác dày.


Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào cậu đang ngây người: "Những thứ cần cho việc học thì tự mình thu dọn đi."


Thời Ôn đứng chân trần trên sàn gỗ, không nhúc nhích. Cậu vốn luôn nghe lời Vạn Trọng Vi, chưa từng cãi lại bất cứ sắp đặt nào, nhưng biến cố đột ngột này khiến đầu óc cậu choáng váng:


"...Xảy ra chuyện gì rồi sao?"


"Cứ thu dọn đồ trước, lên đường rồi nói." Giọng Vạn Trọng Vi bình thản, không vội vã, nhưng mang theo mệnh lệnh không thể kháng cự.


Trên quốc lộ lúc rạng sáng một giờ rưỡi, tốc độ xe đã nâng lên 120km/h. Vạn Trọng Vi vừa lái xe, vừa gọi điện, chỉ nói ngắn gọn hai câu: "Giờ đang lái qua, nửa tiếng nữa đến."



Thời Ôn ôm chặt chiếc ba lô bên người, trong đó là tài liệu học tập và máy tính cậu vội vã nhét vào. Khuôn mặt Vạn Trọng Vi nghiêm nghị, tập trung vào tay lái, nhưng một tay vẫn vươn qua, nắm lấy bàn tay đang đặt trên gối của Thời Ôn.


Mười ngón đan xen, mới khiến Thời Ôn có chút cảm giác chân thật. Vạn Trọng Vi điềm tĩnh giải thích, dự án dưỡng sinh ở thủ đô do Phạm Sùng Quang đầu tư đã chốt, cần sang đó xử lý công việc trong tháng này. Cậu đồng ý đi cùng hắn.


"Em sẽ không đi đâu cả." Thời Ôn nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của hắn, "Em sẽ ở lại bên anh."


Cậu biết, chắc chắn là đã đến thời khắc hiểm nguy nhất, bằng không Vạn Trọng Vi sẽ không tìm cách đưa mình đi.


Đường nét dưới cằm hắn khẽ căng cứng, rồi lập tức nở một nụ cười trấn an, nhạt nhòa, thoáng qua liền biến mất.


"A Ôn," hắn nói, "giờ cậu không thích hợp ở lại Bình Châu. Tôi sẽ bận một thời gian, không thể chăm lo cho cậu. Tôi biết cậu nghĩ gì, cậu nguyện ý ở bên tôi, tôi rất vui. Nhưng tôi không muốn cậu gặp chuyện. Nghe lời, đợi bên này xong xuôi, tôi sẽ tới thủ đô đón cậu."


"Nếu... nếu không xong, anh sẽ ra sao?" Bàn tay Thời Ôn run rẩy, Vạn Trọng Vi cảm nhận được.


Trong xe trầm mặc một thoáng.


"Tôi chuẩn bị nhiều năm rồi. Không chỉ Phương gia, Vạn gia cũng phải trả giá." Vạn Trọng Vi nói tiếp, "Bảy phần chắc thắng."


Sống mũi Thời Ôn cay xè, một luồng khí lạnh lan khắp lồng ngực, từ tim mà tràn dần ra toàn thân. Rồi cậu nghe hắn nói tiếp:


"Tôi chuẩn bị cho cậu một khoản tiền, đều để ở chỗ Phạm Sùng Quang. Nếu lần này tôi thất bại, anh ta sẽ lo liệu cuộc sống sau này của cậu. Có thể cậu tạm thời không thể quay lại trường. Cái viện nghiên cứu bên nước ngoài mà cậu thích, tôi đã liên hệ xong, đến lúc đó Phạm Sùng Quang sẽ đưa cậu sang."


Cách bãi đỗ trực thăng nhà họ Phạm chỉ còn mười phút, Vạn Trọng Vi chậm rãi, tỉ mỉ giải thích các khả năng khác, khả năng đó khiến Thời Ôn như rơi vào hầm băng.


"Thế còn anh? Nếu thất bại... anh sẽ thế nào?" Thời Ôn cố chấp muốn nghe được một đáp án.



Nửa đời trước của cậu lớn lên trong môi trường gian khó, cha mẹ sớm qua đời, không người thân. Nhưng dù cực khổ thế nào, cậu vẫn tin mình sống trong một xã hội có pháp luật, giống như bao thanh niên bình thường khác, phiền não lớn nhất cũng chỉ là chưa ôn kịp trước kỳ thi, hoặc là trong lòng có người thích nhưng không dám thổ lộ.


Cậu không biết thế giới của Vạn Trọng Vi còn có bao nhiêu sự thật tàn khốc, những hiểm nguy trước mắt liệu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Nhưng lúc này, cậu đã thấy được một góc nhỏ.


Vạn Trọng Vi không nhìn cậu, vẫn chuyên tâm lái xe. Khi quẹo qua một khúc cua, xa xa đã có thể trông thấy chiếc Dassault Falcon 900 của Phạm Sùng Quang.


Cách bãi đỗ trực thăng chưa đầy trăm mét, Vạn Trọng Vi dừng xe, cuối cùng cũng trả lời câu hỏi của Thời Ôn:


"Có lẽ... chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại."


Hắn một tay nắm vô-lăng, liếc nhìn Phạm Sùng Quang đang bước nhanh về phía họ, rồi xoay người kéo Thời Ôn ôm chặt vào lòng, hai tay siết lại, khẽ thì thầm bên tai: "Xin lỗi, đã kéo cậu vào rắc rối này."


Trên vai hắn truyền đến hơi ẩm nóng bỏng, hắn biết Thời Ôn đang khóc. Vạt áo sơ mi dưới cánh tay bị cậu túm chặt, mang theo quyết tâm không bao giờ buông. Trong sự nghẹn ngào, Thời Ôn lại dùng một giọng kiên định chưa từng có, cậu nói:


"Em không muốn đi đâu trốn hết. Em không đi. Dù kết cục ra sao, em cũng sẽ ở bên anh."


Vạn Trọng Vi đột nhiên đổi ý ngay tại chỗ. Ba giờ sáng, hắn lại đưa Thời Ôn quay đầu trở về theo đường cũ.


**


Hôn ước của Hoàng Vân Tịch và Vạn Vân Sinh vốn định vào cuối thu, nay bị hoãn lại, ngày chưa xác định.


Hoàng gia, kẻ chỉ cần giậm chân cũng đủ làm thành Bình Châu rung chuyển, lúc này lại chẳng còn hơi đâu lo chuyện hôn lễ. Một công trình đường hầm xuyên biển do chính phủ chủ đạo xảy ra sự cố rò nước, khiến hơn chục công nhân tử vong. Thiên tai xen lẫn còn liên lụy cả hải đảo lân cận chịu thảm họa nặng nề. Trung ương lập tức cử đoàn điều tra xuống, từ định tính sự cố, cứu trợ, truy cứu trách nhiệm hình sự đến bồi thường tái định cư, tất cả đều đổ lên đầu Hoàng Trình. Ông ta đã bận tới mức không kịp thở, lo cho thân mình còn khó.


Xui rủi nối tiếp, ngay sau khi tai nạn xảy ra, Vạn gia cũng gặp chuyện. Trước tiên là Vạn Vân Sinh, cậu ta lén giấu Vạn Hành Xuyên đi đầu tư một dự án y tế ở hải ngoại, ai ngờ trúng phải bẫy liên hoàn của đối phương. Đợi đến khi liên tiếp bỏ ra ba khoản tiền lớn mới phát hiện có gì đó không đúng. Vụ việc nhanh chóng bị thư ký của cậu ta báo lên Vạn Hành Xuyên. Ông ta giận dữ, nhưng tìm khắp nơi không thấy con trai đâu.



Thì ra trước đêm đính hôn, Hoàng Vân Tịch đề nghị cùng Vạn Vân Sinh sang châu Âu du lịch. Kết quả, vừa lên thuyền xong, Hoàng Vân Tịch đã biến mất, chỉ để lại một mình cậu ta trên biển. Điện thoại, hộ chiếu đều không cánh mà bay, ngay cả bạn gái cũng chẳng thấy bóng. Nghiêm trọng hơn, con thuyền kia cũng chẳng phải du thuyền chính quy cỡ lớn, mà là chiếc tàu nhỏ không rõ lai lịch, chỉ có hai nhân viên thủy thủ.


Hai người kia ngày ngày nhìn chằm chằm vào hắn, như hổ rình mồi. Vậy mà chiếc thuyền cứ lênh đênh vô định trên biển hơn hai mươi ngày. Vạn Vân Sinh hiểu rõ mình trúng kế, nhưng lại bó tay không có cách nào. Đến khi cuối cùng đặt chân lên bờ, quay về Bình Châu, Vạn gia đã gặp biến cố nghiêng trời lệch đất. Dĩ nhiên, đó là chuyện về sau.


Dự án y tế này ngốn mất gần nửa gia sản riêng của Vạn Vân Sinh. Giờ xảy ra chuyện, lại chẳng ai liên lạc được với cậu ta, Vạn Hành Xuyên bất đắc dĩ phải đích thân đi tìm.


Trong giới ở Bình Châu nhất thời bàn tán xôn xao, nhưng lúc này người ta vẫn chú tâm vào chuyện liên hôn giữa hai nhà Hoàng - Vạn, ai cũng đoán rằng hôn sự này biến số quá nhiều, e rằng khó mà thành.


Chẳng ai ngờ, vở kịch hay mới chỉ vừa mở màn. Và ngòi nổ của vở kịch ấy, cuối cùng cũng cháy lan tới Phương Liên Tô.


Một năm trước, Phương Liên Tô thay mặt chính quyền Bình Châu ký kết với một công ty đầu tư năng lượng có trụ sở ở Nara một dự án hàng chục tỷ, bao trùm điện gió, quang điện, hydro và nhiều lĩnh vực năng lượng xanh khác. Vốn dĩ tiến độ suôn sẻ, ai ngờ người đại diện phía đối tác đột nhiên lấy lý do không hợp quy mà hủy hợp đồng. Phương Liên Tô phải vội vã bay sang Nara xử lý, nhưng đối phương lại ngay trước mặt đội ngũ Bình Châu, thẳng thừng chỉ ra ông ta từng nhận hối lộ của một doanh nghiệp Đức khác, khiến toàn bộ lợi ích phân chia bị đảo lộn, trước là đơn phương phá hợp đồng, giờ lại thành công khai tố cáo.


Phương Liên Tô với tư cách là quan chức chính phủ chủ trì dự án này, lập tức bị yêu cầu tiếp nhận điều tra khẩn cấp. Thực chất chỉ là một cuộc điều tra theo thủ tục, ông ta cũng chẳng hề sợ, bởi quả thực bản thân không làm chuyện đó, cho nên bề ngoài vẫn giữ dáng vẻ ung dung tự tại.


Cuộc điều tra kéo dài nửa tháng. Ngay lúc sắp sửa ra quyết định hủy bỏ vụ án, lại bất ngờ khui ra một vụ án thất trách từ mười mấy năm trước. Lúc này Phương Liên Tô mới bắt đầu lo lắng. Vụ việc khi đó không tính là lớn, lúc ấy ông ta vẫn chỉ là một công chức bình thường, theo cấp trên xử lý một vụ án, trong lúc ấy đã nhận tiền của đương sự.


Nhà họ Phương vốn không thiếu tiền, nhưng trong môi trường khi đó, nhiều chuyện chẳng thể không thuận theo. Ông ta vốn cho rằng việc xử lý lúc ấy không để lại dấu vết nào, chẳng hiểu sao bây giờ lại đột nhiên bị khơi ra.


Đến đây, nếu còn không hiểu rằng có người cố tình kéo mình xuống nước, thì bản lĩnh chính trị và EQ của Phương Liên Tô đúng là quá thấp rồi.


Rất nhanh sau đó, ông ta liền phát hiện, phía sau giai đoạn nhiều tai họa liên tiếp này, ngọn giáo thực sự chính là đang nhắm thẳng về phía mình.


**


Tác giả:


Sau khi Vạn Trọng Vi hoàn thành việc lớn của mình, hắn bắt đầu ngược vợ.


Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát Story Chương 22: Tôi sẽ không đi đâu cả
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...