Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 20: Chiến tranh lạnh
Trong màn đêm, Vạn Trọng Vi mở mắt, Thời Ôn bên cạnh đã ngủ say.
Cậu nằm nghiêng người, quay lưng về phía hắn, dán sát vào mép giường, không nhúc nhích.
Sáng chưa tới sáu giờ, Vạn Trọng Vi đã tỉnh. Hôm nay có đại hội cổ đông, hắn phải chuẩn bị sớm, trước hội nghị còn phải gặp vài người. Hắn trở mình, Thời Ôn vẫn ngủ, giữ nguyên tư thế từ tối hôm qua đến sáng nay, không hề thay đổi.
Lời nói hôm qua quá nặng, Thời Ôn cũng quá coi trọng hắn, lời cảnh cáo xem như đã có tác dụng.
Vạn Trọng Vi dậy rửa mặt, thay quần áo trong phòng thay đồ. Khi bước ra, hắn thấy Thời Ôn ngồi ngẩn người trên giường.
Hắn liếc nhìn một cái, không nói gì. Thời Ôn cũng ngơ ngác nhìn lại, trong mắt có chút mất tự tin, lại lộ ra vẻ ngái ngủ, cả người như bị rút mất hồn vía, không biết nên biểu lộ cảm xúc gì.
Đến cửa, tay trái đang mở khóa của Vạn Trọng Vi khựng lại, bình thường trước khi ra ngoài, hắn đều nói với Thời Ôn một câu "Tôi đi trước nhé", giống như vợ chồng hay người nhà vẫn làm, vừa là báo tin vừa là phép lịch sự. Trong đầu hắn thoáng qua một gợn sóng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì, mở cửa đi thẳng ra ngoài.
Thời Ôn theo lệ vẫn dậy rửa mặt, ăn sáng rồi đến trường. Vào phòng thí nghiệm, bạn bè còn chưa đến, cậu ngồi vào chỗ hôm qua, cầm tờ giấy tính toán lên. Mỗi con số đều hiện ra, nhưng ghép vào với nhau lại chẳng hiểu nghĩa. Cậu lật sách nhập môn, ép mình đọc từ dòng đầu tiên, nhưng cả tiếng trôi qua, vẫn dừng ở đúng một trang.
Hai lần rồi, mối quan hệ nhìn bề ngoài yên ổn mà thực chất đã rạn nứt, để lộ sự kiểm soát và bất bình đẳng ẩn sâu khiến Thời Ôn sợ hãi.
Trong đầu óc mụ mị, cậu cứ nghe đi nghe lại những lời Vạn Trọng Vi nói hôm qua:
"Tôi có quyền xử trí cậu theo ý mình."
"Cậu không để ý đến tiền, nhưng cậu có thứ để tâm."
Cậu tất nhiên biết đó chỉ là cảnh cáo, Vạn Trọng Vi sẽ không thực sự bắt cậu gánh tiền vi phạm hợp đồng, cũng không thật sự lấy gì ra uy h**p.
Nhưng nó vẫn khiến cậu lạnh người.
Sự dịu dàng và đặc biệt mà hắn dành cho cậu khiến cậu quên mất rốt cuộc hắn là hạng người thế nào. Vạn Trọng Vi vạch ra một lằn ranh vô hình, mọi lời nói, hành động của Thời Ôn đều phải ở trong đó, không được phép phản bác, không được vượt chuẩn nửa bước.
Một khi vượt qua, hắn sẽ lập tức trở mặt, lạnh lùng vô tình.
Trận chiến tranh lạnh thứ nhất chưa xong, trận thứ hai đã nối tiếp.
**
Ngày tháng vẫn trôi như thường, chỉ có điều Thời Ôn và Vạn Trọng Vi lại trở về trạng thái ban đầu. Ngoài ra, mọi thứ khác đều theo kế hoạch tiến lên.
Thời Ôn trở nên cung kính, khách sáo, không còn dám liều lĩnh đùa cợt, không còn tùy tiện gửi tin nhắn, không còn trong lúc ngủ mê lại lăn vào lòng hắn.
Buổi tối, họ cũng tách riêng mà ngủ. Người này tỉnh, người kia vẫn còn say giấc, cứ như thế quay về hình thức ban đầu. Chút thân mật khó nói mới xây dựng được nay tan biến sạch sẽ.
Thời Ôn giống như một con thỏ nhỏ vừa ló đầu ra khám phá thế giới, sau khi bị vả một phát đau liền thụt nhanh về hang, không dám ló ra thêm lần nào nữa.
**
Mùa hè trôi qua, P Đại khai giảng, đề tài nghiên cứu cũng bước vào giai đoạn then chốt.
Thời Ôn dồn hết tâm sức vào đó, không để bản thân có thừa tinh lực mà suy nghĩ miên man. Nhưng vấn đề thì vẫn nối gót kéo đến.
Công trình nghiên cứu của họ đã thu hút được sự chú ý của viện hợp tác bên nước M. Bên kia thậm chí còn đặc biệt cử một người phụ trách sang khảo sát, chỉ ra mấy hướng điều chỉnh, có thể mở rộng quy mô. Cả nhóm lập tức phấn chấn, nhưng ngay sau đó vấn đề xuất hiện, trường học có nhiều dự án đang chờ, không thể riêng rẽ cấp thêm kinh phí cho bọn họ. Muốn làm lớn, không đốt tiền thì chẳng thể nào hoàn thành.
Mọi người đều đau đầu vì chuyện tiền bạc. Giáo sư Tôn Quang Mộ lần lượt tìm đến lãnh đạo trường và mấy đơn vị liên quan, nhưng đều nhận được cái lắc đầu bất lực.
Cậu có chút ấn tượng với gã, đã từng chạm mặt trong hôn lễ, nhưng không rõ quan hệ với Vạn Trọng Vi ra sao. Phạm Sùng Quang chào cậu một câu, rồi ngồi một bên, lạnh nhạt quan sát cậu lẽo đẽo theo sau thầy, vụng về học cách ứng xử.
Đối phương hiển nhiên biết rõ mục đích, nể mặt Tôn Quang Mộ, còn kiên nhẫn nghe họ trình bày triển vọng đề tài. Nhưng cuối cùng vẫn khó xử mà nói: "Chu kỳ đầu tư quá dài, lợi nhuận hồi vốn quá chậm." Sau đó liền né tránh, quay sang mời rượu, cười xòa cho qua, chuyện ấy coi như chẳng có kết quả.
Phạm Sùng Quang xem rất hứng thú, bèn rút điện thoại ra, trực tiếp cho Vạn Trọng Vi một màn "tường thuật trực tiếp".
Gã còn nhớ rõ hai hôm trước trong một buổi tiệc khác, mình đã trêu Vạn Trọng Vi: "Cậu vừa mở miệng đã nghiêm khắc như thế, không sợ dọa cậu ta sao?" Hắn đáp: "Lần đầu không dạy dỗ cho ra trò, thì lần sau sẽ lại tái phạm."
Cứ ngỡ lần này lại một chuyến công cốc, nào ngờ sáng sớm hôm sau, Tôn Quang Mộ đã gọi Thời Ôn đến văn phòng.
Mãi đến khi bước ra khỏi phòng làm việc, cậu mới phải mất rất lâu để tiêu hóa những lời thầy vừa nói.
Vạn Nguyên không những tài trợ cho họ hai năm nghiên cứu và toàn bộ dự án, mà còn quyên góp cho phòng thí nghiệm một khoản lớn, giúp họ thay mới sáu tủ ấm, cả bộ thiết bị sấy khô cho phòng sinh thái, cùng trọn bộ thiết bị nuôi cấy mô cho phòng nuôi cấy.
Tin tức này khiến các bạn học trong phòng thí nghiệm mừng rỡ khôn xiết. Rất nhiều thiết bị trước đây vì giá quá đắt mà hồ sơ mua sắm tài sản cố định đều bị trường bác bỏ, mọi người chỉ đành chắp vá dùng đi dùng lại suốt mấy năm. Bây giờ bỗng được đổi toàn bộ sang đời mới nhất, ai nấy đều hưng phấn, khó giấu nổi sự vui mừng.
Cả ngày Thời Ôn hồn vía lên mây, điện thoại nắm trong tay cứ lật qua lật lại, soạn đi xóa lại một tin nhắn nhiều lần, cuối cùng vẫn không gửi đi.
Chiều xong việc, tài xế đúng giờ đón cậu ở cổng trường. Suốt đường về lòng đầy thấp thỏm, nào ngờ về đến nhà lại thấy Vạn Trọng Vi ở đó. Cậu đặt ba lô xuống, bước chân vội vàng chạy vào vườn, rồi lại khựng lại, chậm rãi đi đến bên cạnh hắn, người đang tưới hoa.
"Hôm nay sao anh về sớm vậy?" Cậu khẽ hỏi, đưa tay định nhận vòi nước trong tay hắn.
"Chẳng lẽ không thể tranh thủ nghỉ ngơi chút à?" Vạn Trọng Vi cười nhạt, né tránh bàn tay ấy, "Dơ, để tôi làm là được."
Thời Ôn chỉ đành đứng bên nhìn.
Tưới xong, Vạn Trọng Vi tháo găng tay bỏ vào chậu nước cạnh đó, Thời Ôn cũng lặng lẽ theo sát từng bước.
Vạn Trọng Vi khẽ thở dài. Nhìn người trước mắt vì lần chiến tranh lạnh mà bị khó chịu giày vò, vành mắt thâm quầng, cả khuôn mặt ủ rũ, hắn không kìm được, đưa tay xoa mái tóc cậu.
"Được rồi, lần này là tôi sai." Giọng hắn thản nhiên, mang theo sự khoan dung và rộng lượng của người trưởng thành, như thể chẳng có gì không thể tha thứ, chẳng có gì không thể cúi đầu. "Khi ấy tôi nói quá nặng, thái độ cũng tệ, dọa cậu rồi phải không?"
"... Là em chưa làm tốt."
"Ừ, vậy coi như chúng ta hóa nhau nhé." Vạn Trọng Vi mỉm cười, coi như khép lại trận chiến lạnh kéo dài gần một tháng.
Khóe mắt Thời Ôn nóng lên. Sự hòa giải đến quá nhanh, những ấm ức dồn nén bấy lâu liền dâng ngược ào ạt. Cậu dụi mắt, cúi xuống cuộn gọn vòi nước, bê chậu vào phòng dụng cụ, lặng lẽ sắp xếp lại tất cả trong vườn.
Vạn Trọng Vi bước đến, ôm lấy vai cậu: "Đi thôi, ăn tối nào."
Mũi Thời Ôn nghẹt nghẹt, đáp khẽ: "Vâng." Rồi cùng hắn quay về phòng ăn.
Bữa tối rất đơn giản: salad rau, thịt bò và cháo ngũ cốc, đều hợp khẩu vị của Thời Ôn. Hai người lặng lẽ ăn, chợt Vạn Trọng Vi mở miệng: "Sau này có chuyện gì, đừng cầu xin người khác."
Thời Ôn chẳng lấy làm lạ việc hắn biết chuyện phòng thí nghiệm thiếu kinh phí. Dù sao đến cả sinh hoạt thường nhật của mình, đối phương cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Nhưng cậu lại không thấy cảm giác bị khống chế khó chịu, có lẽ bởi hắn chỉ biết chứ không xen vào. Dĩ nhiên, chuyện ra ngoài riêng với sư huynh thì lại là một câu chuyện khác.
"Đã ở bên nhau," Vạn Trọng Vi nói, "thì đừng lo làm phiền tôi."
"Chuyện của cậu, với tôi không bao giờ gọi là phiền."
Thời Ôn khó nhọc nuốt xuống một miếng thịt bò, khi lướt qua cổ họng có cảm giác chua xót. Cậu cúi đầu, bất chợt nhớ đến một cảnh phim: Trong siêu thị nhỏ, nam chính vì cứu người yêu bị bắt cóc, dù bản thân bị thương cũng quyết tâm bảo vệ đối phương.
Ngày đó Thời Ôn thực sự ngưỡng mộ cặp tình nhân ấy.
Nhưng giờ, cậu không còn thấy ngưỡng mộ nữa. Vì những gì người khác có, cậu cũng đã có.
Năm nào cũng như một nghi thức, tiệc sinh nhật chẳng khác mấy với tiệc xã giao thương trường. Ai nấy đều mang theo mục đích riêng để giao tiếp, chỉ có Thời Ôn là yên tĩnh ngồi trong góc ăn uống, làm tròn vai một công cụ cần thiết.
Cậu xuyên qua đám đông và ánh đèn, ánh mắt luôn dõi theo bóng dáng cao ráo kia, thỉnh thoảng còn không quên gắp một miếng bánh ngọt hay nhấp ngụm nước trái cây.
"Lại gặp nhau rồi." Phương Liên Tô đưa chiếc bánh trứng vừa mới nướng đến trước mặt Thời Ôn, "Đây là do đầu bếp Quảng Đông mới mời tới làm, nguyên liệu rất tươi, cậu nếm thử đi."
Thời Ôn lễ phép đón lấy, nói: "Cảm ơn ngài Phương."
"Đều là người một nhà, không cần khách sáo." Phương Liên Tô cười, "Tôi nghe Trọng Vi nói, dạo này cậu đang làm một đề tài nghiên cứu, còn nhận được chứng nhận của viện nghiên cứu nước M, nhà họ Vạn đúng là lại xuất hiện thêm một học bá rồi!"
Thời Ôn gật đầu, khách khí đáp lại mấy câu.
Bên kia, Vạn Trọng Vi liếc qua. Thấy Phương Liên Tô đứng rất gần Thời Ôn, cậu kín đáo lùi lại vài bước, nhưng đối phương chẳng hề nhận ra, vẫn hứng thú nói chuyện.
Ánh mắt Vạn Trọng Vi chỉ quét qua hai người, rồi tiếp tục quay lại cùng người khác bàn chuyện.
"Chủ tịch của Soundpost rất thần bí, hợp tác lâu như vậy vẫn chưa ai thấy được mặt thật. Trọng Vi, cậu có biết người đó có lai lịch thế nào không?" Người hỏi là một cổ đông kỳ cựu của Vạn Nguyên, gần đây quan hệ với hắn khá thân thiết.
"Chỉ biết là người Đức, tôi cũng chưa từng gặp. Nghe nói ngoài công ty này, ông ta còn có nhiều sản nghiệp về năng lượng." Vạn Trọng Vi đáp, "Lần này tổng giám đốc điều hành của họ đích thân sang, nhượng lại cho chúng ta nửa phần lợi ích, cũng coi như có thành ý."
Dự án mới lần này, hai bên Soundpost và Vạn Nguyên đã giằng co trên bàn đàm phán suốt một tuần. Kết quả cuối cùng là phía đối phương nhượng bộ, đạt được tỷ lệ phân chia lợi ích cụ thể, tổng thể mà nói, Vạn Nguyên chiếm ưu thế.
Vị cổ đông kia gật gù. Tuy chưa rõ thân phận thật sự của ông chủ đứng sau, nhưng hợp tác năm sáu năm nay chưa từng xảy ra sai sót. Phía đối tác lại có thế mạnh rõ rệt trong lĩnh vực năng lượng mới, giá cả cũng hợp lý. Quan trọng nhất, vị tổng giám đốc điều hành kia cực kỳ am hiểu thị trường, mấy năm qua sắp xếp đâu ra đấy, ngay cả những cổ đông nổi tiếng khó chiều trong nội bộ Vạn Nguyên cũng không tìm ra lỗi. Vì vậy, khi bên kia đề xuất dự án môi trường mới, chẳng ai cho rằng hợp tác này sẽ thiệt thòi.
Sau khi đàm phán kết thúc, Vạn Trọng Vi đã dẫn mấy cổ ĐSng Đức khảo sát, trở về rồi ký hợp đồng. Hiện tại dự án vận hành trôi chảy, Vạn Hành Xuyên cũng rất hài lòng, nhiều lần còn nhắc đến trong hội đồng cổ đông.
Bên này, Phương Liên Tô vẫn chưa ngừng nói, thậm chí còn vỗ vỗ vai Thời Ôn.
Vạn Trọng Vi liếc thấy, sắc mặt chẳng đổi, tiếp tục nhàn nhạt trò chuyện công việc cùng những người nhiệt tình vây quanh.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 20: Chiến tranh lạnh
10.0/10 từ 21 lượt.
