Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 15: Em sẽ luôn ở bên anh
Nhìn theo bóng hai người rời đi, Phương Liên Tô vẫn đứng tại chỗ một lúc, trong đầu thoáng qua hình ảnh Vạn Trọng Vi ở khắp nơi đều che chở cho Thời Ôn, trong lòng liền khẽ cười lạnh.
Một cậu sinh viên nghèo mà lại lọt được vào mắt Vạn Trọng Vi, không biết là có bản lĩnh gì ghê gớm.
Ở một góc khác, Hoàng Vân Tịch ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu ngửa ra sau, chẳng buồn để ý đến Thời Ôn, nhắm mắt, không nói một lời.
"Cảm ơn." Thời Ôn nói.
Hoàng Vân Tịch hừ nhẹ một tiếng, thái độ chẳng mấy thân thiện: "Không ngốc lắm nhỉ!"
Thời Ôn chỉ mỉm cười, đối diện với con gái lúc nào cậu cũng giữ tính khí hiền hòa: "Hoàng tiểu thư, cô nghỉ ngơi một lát đi, tôi xin phép đi trước."
Hoàng Vân Tịch mở mắt, ném hộp quà trong tay cho cậu: "Cầm lấy đi. Tôi có nhìn qua rồi, là đồng hồ, không biết lại lấy từ đâu ra bao nhiêu mồ hôi xương máu của nhân dân, bỏ thì phí."
Thời Ôn khẽ nhíu mày, không hiểu rõ ý cô ta.
"Tôi ra giải vây cho cậu, không phải tự nguyện đâu. Phương Liên Tô vừa theo cậu ra ngoài, Vạn Trọng Vi liền nhắn tin cho tôi bảo ra tìm cậu. Tôi thấy anh ta rất coi trọng cậu đó. Việc nhỏ thế này, cậu tự mình xử lý được, không sao cả." Hoàng Vân Tịch nói.
Thời Ôn đành lại nói "cảm ơn". Cậu đối đáp với con gái vốn đã chẳng có mấy kinh nghiệm, huống chi đối diện với kiểu đại tiểu thư thông minh, sắc sảo và luôn áp đảo người khác như thế này, lại càng không biết nên làm sao. Nhưng cậu giờ cũng hiểu, giữa Hoàng Vân Tịch và Vạn Trọng Vi, tuyệt chẳng phải như lời đồn bên ngoài, "liên hôn thất bại liền tuyệt giao, thậm chí thành thù địch".
Điện thoại reo lên, Hoàng Vân Tịch nghe máy, hờ hững liếc Thời Ôn một cái: "Không sao, tôi đang ở bể bơi trên boong tàu."
Ngắt máy, cô ta đứng lên, chỉnh lại mái tóc, ánh mắt thoáng chảy xuôi nét phong tình: "Người càng tỏ ra đạo mạo, càng giỏi che giấu sự dơ bẩn. Vấn là Vạn Trọng Vi tốt hơn chút, xấu xa thì xấu xa rõ ràng."
Thời Ôn thoáng sững người, môi mím chặt.
Hoàng Vân Tịch còn định nói thêm, thì nghe thấy giọng cậu trầm xuống, lạnh hẳn đi: "Chưa từng chịu nỗi khổ của người khác, xin đừng vội khuyên điều thiện. Hoàng tiểu thư, anh ấy rất tốt, xin cô đừng nói vậy nữa."
Anh ấy rất tốt. Vạn Trọng Vi rất tốt.
Hoàng Vân Tịch bị sự chắc chắn và bảo vệ trong giọng nói ấy làm chấn động, ngẩn người một hồi mới hoàn hồn. Thật không ngờ có ngày sẽ có người khẳng định Vạn Trọng Vi "rất tốt", đúng là trò cười thiên hạ.
Song, lúc này cô ta lại có chút nhìn Thời Ôn bằng con mắt khác.
Có vài lời, cô ta chỉ nói đến đó, nhiều hơn cũng không thể.
"Thôi được, cậu vui là được." Hoàng Vân Tịch nhìn về phía sau Thời Ôn, nơi một người đang tiến lại gần, bèn chớp mắt tinh nghịch: "Người đàn ông tốt nhất thế gian, Vạn Trọng Vi của cậu đến rồi kìa." Nói xong liền nghênh ngang rời đi.
Bên bể bơi có người đang uống rượu cười đùa, xen cùng tiếng sóng biển, khiến buổi tối vốn chỉ toàn xã giao cũng chẳng còn nhạt nhẽo.
Thời Ôn quay đầu lại, thấy người đang đi về phía mình, không đợi thêm, liền bước nhanh mấy bước đón lấy, ôm chặt lấy hắn.
Mọi người đều nói hắn không tốt, đối xử cay nghiệt với hắn, nhưng lại chẳng ai nhìn thấy phía sau toàn là những khổ cực, toan tính, bi thương và cô độc của hắn.
Thời Ôn siết chặt hai tay, không còn cẩn trọng hay e thẹn như thường ngày, chậm rãi siết tay lại, ôm lấy lồng ngực rộng lớn của Vạn Trọng Vi, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ nơi hắn. Khóe miệng cậu hơi trễ xuống, vừa xót xa vừa buồn bã.
Vạn Trọng Vi cũng ôm lại cậu, chẳng hề bận tâm đến ánh mắt người xung quanh, khẽ vỗ lưng cậu, hỏi: "Làm sao thế?"
"Không sao ạ," Thời Ôn nóng bừng trong đầu, buột miệng nói ra lời thật lòng, "Chỉ là... rất nhớ anh thôi."
Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực hắn.
Một lúc sau, đợi cảm xúc bình ổn lại, Vạn Trọng Vi liền dẫn cậu về phòng. Vốn dĩ họ định nghỉ một đêm trên du thuyền, sáng hôm sau mới rời đi. Nhưng lúc này hãy còn sớm, tâm trí để xã giao của hắn cũng chẳng còn, hai người bèn ngồi trong phòng vừa uống rượu vừa trò chuyện.
"Tôi vừa hủy hôn với Hoàng Vân Tịch xong, từng đến tìm cô ta nói chuyện." Vạn Trọng Vi mở lời. Giữa họ vốn chẳng hề căng thẳng như bên ngoài tưởng tượng, trái lại, còn khá hợp tính, mục tiêu cũng đạt được sự đồng thuận.
Nội dung cụ thể thế nào Thời Ôn không biết, hắn cũng chỉ nói lướt qua rồi thôi.
Một mối quan hệ hôn nhân ổn định, cộng thêm những lần xuất hiện dày đặc trong thời gian gần đây, đã khiến Vạn Trọng Vi thu được không ít lợi ích. Không ai còn nghi ngờ việc hắn đang yêu Thời Ôn, mà so với hai người em của hắn, hình tượng của Vạn Trọng Vi trong hội đồng quản trị cũng càng thêm vững vàng, đáng tin cậy.
Ngoài kế hoạch vốn có, sự tin tưởng và tình yêu không giữ lại chút nào của Thời Ôn lại trở thành ngoài dự liệu, vừa vặn bù đắp cho những khoảng trống và thời khắc rời rạc, mang đến cho con đường báo thù nặng nề của hắn một chút thú vị như thuê hoa trên gấm.
Chiếc đồng hồ do Phương Liên Tô tặng, Vạn Trọng Vi chỉ liếc mắt nhìn qua, chẳng nói gì, liền mở cửa sổ ném thẳng xuống biển.
Thời Ôn lập tức hiểu ra, con người này... nhất định phải hết sức đề phòng.
Cậu biết quan hệ giữa Vạn Trọng Vi và nhà họ Phương chẳng tốt đẹp, nhưng mức độ "không tốt" đến thế nào thì chưa từng rõ. Trước đây cậu chỉ nghĩ chắc cũng giống mấy tình tiết lắt léo trong phim truyền hình, có vài xung khắc không tiện nói ra. Nhưng nhìn thái độ của Vạn Trọng Vi lúc này... thì hẳn chẳng phải chuyện nhỏ.
"Cái chết của mẹ tôi... có liên quan đến ông ta." Vạn Trọng Vi nói, gương mặt u tối, không hề cố ý che giấu vẻ lạnh lùng. "Đợi thời cơ thích hợp, tôi sẽ giết hắn."
Thời Ôn bị ngữ điệu nghiêm túc của hắn làm cho giật mình, đến khi kịp phản ứng thì đã bị ôm chặt vào trong lòng.
Sự sắc bén vừa rồi thoáng chốc vụt qua, hắn khẽ cười, ngón tay xoa nhẹ phần xương nhỏ nhô lên ở sau gáy cậu: "Làm gì mà biểu cảm như vậy, tôi nói đùa thôi."
Uống rượu được một nửa, bầu không khí dần trở nên kỳ lạ, hai người lảo đảo vào phòng tắm. Thời Ôn gần như bị hắn nửa ôm nửa kéo đi, chân còn va vào khung cửa, cậu khẽ "hít" một tiếng, mặt đỏ bừng, tim đập loạn, loạng choạng muốn tự mình đứng xuống, nhưng Vạn Trọng Vi chẳng cho cơ hội.
Không biết có phải vì bị Phương Liên Tô chọc giận hay không, mà đêm nay hắn làm đến có phần mạnh bạo.
Thật ra, từ sau lần đầu tiên trong ngày cưới, ở Nara hay khi trở về, họ cũng đã nhiều lần thân mật. Mỗi lần như vậy, hắn đều khác hẳn ngày thường: không quái dị, không cố tình, chỉ thẳng thắn, trực diện, có phần dữ dội, ánh mắt đen sâu luôn gắt gao bám lấy Thời Ôn.
Những lúc ấy, cậu quả thật có hơi sợ hắn, cảm giác người này như trở thành một kẻ xa lạ. Có khi đau đến mức khó chịu, Thời Ôn vẫn nhớ đến câu hắn từng nói: "Đau cũng phải chịu." Thế là cậu chỉ cắn răng nhịn, dù có rơi nước mắt cũng không phát ra tiếng, chỉ vùi đầu xuống gối.
Đến khi bị bế đặt lên bồn rửa, Thời Ôn vô cùng xấu hổ, nỗ lực giữ giọng bình tĩnh, cố gắng khuyên hắn để mình xuống.
Nhưng Vạn Trọng Vi chẳng hề nghe, dáng vẻ dịu dàng thường ngày biến mất, chỉ chuyên chú làm theo ý mình.
Da thịt Thời Ôn trắng mịn, tùy tiện nắm một cái cũng để lại dấu vết đỏ hằn. Cậu muốn né tránh, nhưng đâu đâu cũng là bàn tay nóng rực, hơi thở hừng hực và ánh mắt như muốn nuốt chửng của hắn. Ngoài vòng tay ấy ra, cậu chẳng còn chỗ nào để dựa.
Thời gian trôi thật chậm, cậu đã rơi vào hỗn loạn, không nhớ rõ đã bao lâu, chỉ biết bản thân lại bị xoay người, để hắn áp sát từ phía sau, hôn lên lưng.
Chợt nghe bên tai vang lên giọng hắn trầm thấp: "Cậu thích tôi đến mức nào? Hửm?"
Thời Ôn không đáp nổi.
Vạn Trọng Vi đưa tay nắm lấy cằm cậu, xoay mặt cậu về phía mình: "Không nói thì làm đến sáng."
Thời Ôn sững sờ, bị câu nói này dọa đến mức chỉ biết mình tiêu rồi, theo bản năng nghẹn ngào: "Rất... thích."
"Rất thích là thích bao nhiêu? Có thể vì tôi mà làm bất cứ chuyện gì không?" Hắn ép tiếp.
Bên hông và hai bên hông cọ xát đến đỏ rát, Thời Ôn gần như không chịu nổi, cố gắng gỡ cánh tay cứng như kìm sắt của hắn, miệng hoảng loạn đáp lấy đáp để: "Có thể... có thể làm bất cứ chuyện gì."
Khi ấy, hắn mới chịu buông tha.
**
Ngày hôm sau, ăn sáng xong họ mới rời đi. Xe đã chờ sẵn ở bến cảng, hai người còn nắm tay nhau bước lên.
Hắn không bận tâm ánh mắt của người khác, còn Thời Ôn thì ngược lại, đỏ mặt trong những cái nhìn xung quanh.
Trên đường trở về, Vạn Trọng Vi đưa tay vuốt nhẹ khóe môi đã sưng đỏ của cậu, nói: "Sưng rồi, về nhà bôi thuốc. Lần sau tôi sẽ chú ý."
Ngồi ghế phụ, Sở Nhiễm giả vờ phong bế hết mọi giác quan, coi như cái gì cũng chẳng thấy chẳng nghe.
"Đêm qua không ngủ ngon, cậu về nhà ngủ đi, xin nghỉ với trường một ngày, khỏi lên lớp." Vạn Trọng Vi lại nói.
Thời Ôn vội gật đầu, sợ hắn còn thốt ra thêm lời nào gây liên tưởng, liền nhanh chóng đổi chủ đề: "Anh đi thẳng tới công ty sao? Nếu mệt quá thì nhất định phải nghỉ trưa nhé, ăn uống cũng đừng quá dầu mỡ."
Hắn bật cười, đáp: "Biết rồi."
Quả thật đêm qua cả hai không ngủ được bao nhiêu. Không phải vì suốt đêm chỉ làm chuyện ấy, mà là bởi sau khi nằm xuống, Vạn Trọng Vi còn kể với Thời Ôn thêm nhiều chuyện về mẹ hắn.
Mãi đến lúc này, Thời Ôn mới biết mẹ của Vạn Trọng Vi, Cảnh Vũ, từng là nghệ sĩ cello của Dàn nhạc Giao hưởng Thành phố Birmingham. Sau khi kết hôn, bà từng sống một thời gian ở Bình Châu, rồi lại quay về Birmingham, cho đến khi qua đời.
Hai người đều ăn ý né tránh chủ đề vì sao Cảnh Vũ tự sát. Thời Ôn đoán, chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến Vạn Hành Xuyên và nhà họ Phương.
Không khí quá nặng nề, Thời Ôn sợ hắn buồn, bèn rúc sâu hơn vào lòng, vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy bờ vai rộng của hắn, ngẩng đầu, dùng chóp mũi cọ cọ nơi cằm đầy râu lún phún.
Râu cứng, có chút nhám nháp. Bà nội từng nói với cậu, đàn ông có râu cứng thì tính tình thường xấu, hành sự ngoan lệ độc đoán. Nhưng trong mắt cậu, lại chỉ thấy thích đến nỗi không dứt ra nổi.
"Cuốn sách anh đọc đó, Cô độc hơn cả pháo hoa, kể về một nghệ sĩ cello, phải không?" Thời Ôn cẩn thận tìm đề tài khác. Quyển sách ấy vốn để ngay đầu giường, lúc Vạn Trọng Vi vắng nhà, cậu đã dành cả buổi chiều đọc xong, không khỏi thương cảm cho cuộc đời đầy thăng trầm của nhân vật chính.
"Ừ. Mẹ tôi rất thích cuốn này." Vạn Trọng Vi siết chặt người trong lòng, như sợ rằng nếu lơi đi thì cậu sẽ biến mất, mạnh đến mức khiến Thời Ôn có chút khó thở. Ngay sau đó, giọng hắn thấp đến gần như thì thầm: "Mẹ tôi... là một người rất cô độc."
Anh cũng là một người cô độc, Thời Ôn nghĩ thầm, rồi khẽ nói bên tai hắn: "Em sẽ luôn ở bên anh."
**
Tác giả:
Nội tâm Vạn Trọng Vi: Vợ nói sẽ ở bên tôi, có hơi động lòng. Nhưng chẳng ngăn được sau này tôi vẫn sẽ làm chuyện xấu.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 15: Em sẽ luôn ở bên anh
10.0/10 từ 21 lượt.
