Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 10: Vết máu
Đám cưới được ấn định vào cuối tuần này, địa điểm chính là tại Lạc Thủy Cư.
Vài ngày trước lễ cưới, Vạn Trọng Vi bận tối tăm mặt mũi, Thời Ôn cũng chẳng rảnh rang gì. Tuy đã có công ty chuyên nghiệp lo liệu, nhưng vẫn có nhiều chuyện cần chính đương sự tự quyết.
Hai người đều bận rộn, ban ngày hầu như chẳng gặp nhau được mấy, thường đến tối trước khi ngủ mới có dịp chạm mặt. Thành ra bầu không khí giữa họ cũng chẳng khác nhiều so với trước đây.
Có khác chăng chính là từ hôm đó trở đi, Thời Ôn bắt đầu có ý trốn tránh Vạn Trọng Vi, vô tình hay cố ý, đều tránh ánh mắt hắn.
Đêm ấy, câu chuyện của họ kết thúc bằng giọng điệu chắc nịch của Vạn Trọng Vi: "Cậu thích tôi."
Thời Ôn khi ấy giống hệt một đứa trẻ bí mật bị vạch trần, luống cuống đến mức chẳng biết phải giấu mặt vào đâu. Cả người đỏ bừng như trái cà chua chín, lắp bắp mãi cũng không nói được câu nào.
Cuối cùng vẫn là Vạn Trọng Vi thấy cảnh ấy không nỡ nhìn nữa, bèn cho cậu một bậc thang bước xuống: "Được rồi, tôi đùa thôi. Sao cậu yếu bóng vía thế, nói một câu cũng chịu không nổi."
Từ sau câu nói ấy, Thời Ôn liền thấy không được tự nhiên. Không khí vừa mới bắt đầu trở nên thân quen hơn đôi chút, giờ lại quay ngược về vạch xuất phát, thậm chí còn gò bó hơn cả lúc mới dọn vào ở chung.
Chỉ là, cái không tự nhiên ấy chỉ có mình Thời Ôn cảm nhận. Người đã nhìn thấu bí mật trong lòng cậu kia, lại chẳng hề có biến đổi nào, vẫn bình thản, vẫn thâm sâu.
Cái vẻ ngượng ngùng non nớt của một người lần đầu chạm ngõ tình yêu, đặt trong mắt Vạn Trọng Vi, căn bản chẳng đáng khiến hắn để tâm.
**
Phía Vạn Trọng Vi chẳng phải lo gì, nhưng bên Thời Ôn lại thật sự vướng bận.
Cậu cầm thiệp mời trong tay, gõ cửa phòng làm việc của thầy hướng dẫn Tôn Quang Mộ. Ở trong đó rất lâu, mãi mới đi ra.
Tôn Quang Mộ là một ông lão gầy nhỏ, tóc đã bạc nhiều, nhìn bề ngoài yếu ớt nhưng nổi tiếng là một vị giáo sư nghiêm khắc. Trong đám học trò của ông, người ông yêu quý nhất chính là Thời Ôn. Lương Minh Chiêu và Cao Đường theo ông đã lâu, vai trò gần như trợ lý, còn Thời Ôn thì giống học trò đắc ý thật sự: thông minh, chăm chỉ, biết tiến biết lùi, phẩm hạnh nhân cách đều không chê được.
Bởi thế, nghe tin Thời Ôn sắp kết hôn, ông mất khá lâu mới tiêu hóa nổi.
Thời Ôn chỉ dám đem đầu đuôi câu chuyện kể sơ qua, tất nhiên không dám thành thật như với đàn anh đàn chị, sợ thầy chịu không nổi. Cậu chỉ nói rằng mình và Vạn Trọng Vi "lâu ngày sinh tình", nên mới quyết định kết hôn.
Tôn Quang Mộ là người từng trải, nhìn người nhìn đời nhiều, dĩ nhiên vẫn thấy trong chuyện này thấp thoáng sự vội vã và bất thường. Nhưng thấy Thời Ôn thực sự có tình cảm với đối phương, ông cũng chỉ dặn dò mấy câu, coi như thôi.
Trước khi Thời Ôn bước ra, ông lại gọi giật cậu lại: "Những gia đình như vậy, có nhiều chuyện không phải người thường như chúng ta có thể hiểu nổi. Sau này nếu gặp khó khăn, ngại nói với thầy thì hãy tìm Minh Chiêu và Cao Đường. Và nhớ kỹ, hôn nhân không thể là chỗ dựa duy nhất, việc học hành tuyệt đối không được bỏ. Chỉ khi con không ngừng tiến lên, tự mình mạnh mẽ, thì gặp bất kể chuyện gì mới bị động sợ hãi."
Vài câu đơn giản đã làm mắt Thời Ôn cay cay, đỏ hoe. Tôn Quang Mộ lại bật cười: "Kết hôn rồi tức là trưởng thành, mà động tí là đỏ mắt thế kia còn ra gì nữa?"
Thiệp mời cũng đã đưa cho Lương Minh Chiêu và Cao Đường. Ba người ngồi trong căn-tin trường, chuyện trò lặt vặt. Suốt bữa, chủ yếu là Cao Đường hỏi, Thời Ôn trả lời; Lương Minh Chiêu thì vẫn giữ im lặng, ngồi một bên không nói lời nào.
Họ biết rõ thực chất của cuộc hôn nhân này, chỉ không ngờ lễ cưới lại đến nhanh như thế. Cao Đường hỏi vài chi tiết về hôn lễ, hỏi xong thì lại khéo léo lái câu chuyện sang chủ đề khác.
Cao Đường thì còn đỡ, nhưng phản ứng của Lương Minh Chiêu lại có chút kỳ quái. Nói không rõ được, tựa như từ lúc trở về từ thành phố W, anh vẫn luôn ôm cục tức trong lòng.
Thời Ôn không hiểu chuyện gì xảy ra, cứ đứng trước mặt sư huynh là lại thấy như mình vừa làm sai , cử chỉ lời nói đều dè dặt cẩn thận, sợ chọc anh khó chịu thêm.
"Anh đừng thế, dọa cậu ấy rồi kìa." Cao Đường lầm bầm một câu, lại thở dài.
Ánh mắt Lương Minh Chiêu vẫn dõi theo bóng dáng Thời Ôn chạy đi mua nước. Đàn em khóa dưới này vốn trời sinh hiền lành, không hề có phòng bị với bất kỳ ai, lại chẳng bao giờ chủ động thân cận người khác, cuộc sống chỉ xoay quanh trường và nhà, tâm tư thì đơn giản, nhìn một cái là thấu.
Nhưng dạo gần đây, càng lúc càng khó đoán.
Lương Minh Chiêu không bỏ lỡ khoảnh khắc ánh sáng lấp lánh trong mắt Thời Ôn khi nhắc đến lễ cưới, hay cái thoáng ngưỡng mộ đến không che giấu được mỗi lần nói về Vạn Trọng Vi. Những chi tiết đó khiến lòng anh dấy lên một nỗi bất an mơ hồ, như có gì đó không thể nắm bắt.
"Hai năm, biến cố có thể xảy ra nhiều lắm. Ai dám đảm bảo trong hai năm em ấy sẽ không gặp chuyện gì?" Lương Minh Chiêu cau mày, giọng trầm xuống, nhưng vẫn cố đè nén cảm xúc.
Câu ấy chạm trúng tâm tư của Cao Đường, nhưng rồi thì sao? Dù họ có lo lắng thế nào, cũng chẳng thể thay đổi hiện tại.
Nỗi niềm trong lòng Lương Minh Chiêu, Cao Đường đều thấy rõ. Đặt vào bất cứ ai, cũng sẽ nóng ruột như vậy thôi. Nhưng khổ nỗi Thời Ôn lại là kiểu người thông minh hơn người mà riêng chuyện tình cảm lại ngốc nghếch, bây giờ còn vướng vào một cuộc hôn nhân thế này, bảo sao Lương Minh Chiêu nghẹn, tiến thoái đều lưỡng nan.
"Dù thế nào đi nữa, anh cũng không thể cứ giữ mặt lạnh với cậu ấy được. Nhỡ có chuyện thật, cậu ấy lại chẳng dám nói với anh nữa thì sao? Đúng không?" Cao Đường kiên nhẫn khuyên nhủ, "Huống hồ, A Ôn cũng chẳng phải kẻ hồ đồ. Đằng sau còn có hợp đồng ràng buộc, ít ra có vài chuyện còn có thể lý giải rõ ràng. Mình sốt ruột cũng chẳng ích gì, cứ làm tốt việc của mình đi."
Đợi Thời Ôn ôm hai chai nước trở lại, cả hai đều im lặng.
Cậu chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn Cao Đường, rồi lại quay sang nhìn Lương Minh Chiêu.
Cuối cùng Lương Minh Chiêu cũng chẳng nỡ, thấy dáng vẻ cậu dè dặt như thế thì bản thân anh cũng khó chịu. Anh liền buông mấy lời căn dặn, nhắc Thời Ôn sau khi kết hôn cần chú ý cái gì, xem như bỏ qua cơn giận mấy ngày nay.
Thời Ôn giải quyết xong chuyện ở chỗ thầy và đàn anh đàn chị, liền thở phào một hơi thật lớn.
Từ ngày cha mất, nhà cậu xem như chẳng còn ai, mấy người họ hàng xa trước kia cũng đã sớm cắt đứt liên hệ. Thế nên người cậu có thể mời dự lễ cưới ít ỏi đến đáng thương. Cậu không muốn phô trương, sợ mang thêm phiền phức cho Vạn Trọng Vi, cuối cùng chỉ gửi thiệp cho ba người bạn cùng phòng.
Đại Chu và bọn họ khi nhận tin thì ầm ĩ một trận, nhưng ầm ĩ cũng trong giới hạn. Họ kéo Thời Ôn đi ăn một bữa linh đình, coi như phạt cậu "giấu bạn bè chuyện yêu đương lớn thế này".
Chuyện nghiên cứu sinh kết hôn cũng chẳng phải quá lạ, nhưng Thời Ôn vẫn còn đang học, lại vốn không thích phô trương. Bạn bè hiểu tính cậu, chẳng ai cố truy hỏi, thế nên cuối cùng, ngoài vài người thân cận, chẳng còn ai biết đến tin tức này.
Đêm trước ngày cưới, hơn 11 giờ khuya, sau khi bàn bạc chốt nốt mấy chi tiết cuối cùng với đơn vị tổ chức, chú Bình mới tiễn khách ra cửa.
Thời Ôn đã ngáp mấy cái liền, bị chú Bình thúc giục lên lầu ngủ, nhưng cậu vẫn dây dưa thêm một lát, còn ăn chút đồ khuya. Chú Bình biết rõ, cậu là đang chờ Vạn Trọng Vi. Nhưng nhìn kim đồng hồ sắp chỉ sang nửa đêm, Vạn Trọng Vi vẫn chưa về.
Tắm rửa xong, Thời Ôn ngồi nhìn chằm chằm bộ lễ phục treo trong phòng ngủ, ngẩn ngơ một hồi, rồi mới chịu kéo chăn nằm xuống.
Người kia vừa đẩy cửa bước vào, cậu lập tức tỉnh lại.
Trong lòng cậu vốn đã chẳng yên, mang theo cả chút lo lắng, người mình chờ không về thì làm sao có thể ngủ say. Cậu ngồi bật dậy, dụi dụi mắt, nhỏ giọng gọi: "Anh về rồi à?"
Trong phòng nhỏ, như thường lệ chỉ bật ngọn đèn đứng hạ xuống mức sáng yếu nhất. Với người vừa vào, ánh sáng hơi mờ, nhưng không đến mức chói mắt người đang ở trong.
Thời Ôn nhìn Vạn Trọng Vi từ trong bóng tối bước ra, trên người mặc sơ-mi tối màu cùng quần tây. Có lẽ không ngờ cậu còn chưa ngủ, hắn dừng lại ngay cửa phòng tắm, chỉ nhàn nhạt nói một câu:
"Sau này ngủ sớm đi, không cần đợi tôi."
"Anh có đói không? Trong bếp còn chút đồ ăn khuya, tôi đi lấy cho anh." Thời Ôn vừa tỉnh dậy, phản ứng còn hơi chậm, chưa nhận ra khuôn mặt ẩn trong bóng đêm kia đang mang theo vài phần nhẫn nại ít ỏi và âm u.
"Không cần." Vạn Trọng Vi nói thêm một câu, rồi đẩy cửa bước vào phòng tắm.
Thời Ôn ngẩn người một lát mới phản ứng được, hắn đang có chút không vui. Nhưng rốt cuộc vì sao lại tức giận, cậu không nghĩ ra.
Cậu chỉ biết mấy ngày nay hắn rất bận, hiếm khi ở nhà. Dù hôn lễ này là để qua mặt Vạn Hành Xuyên và ngoài giới, nhưng cũng là hôn lễ của nhà họ Vạn, ở Bình Châu ai ai cũng bàn tán. Nhiều việc chú Bình không dám tự quyết, Thời Ôn lại không đủ thẩm quyền, đành phải gọi điện cho hắn. Kết quả chỉ nhận về một câu: "Cậu tự lo đi."
Tiếng nước trong phòng tắm vọng ra, Thời Ôn nghĩ nghĩ, lại xuống lầu múc một bát canh nóng mang lên.
Vạn Trọng Vi tắm xong đi ra, vẻ mặt đã khôi phục như thường.
Vừa xong công việc, trong lòng hắn còn nén một bụng bực bội. Trước kia thường sẽ cùng Kỳ Vọng ra ngoài uống vài ly để xả, nhưng mai phải làm đám cưới, hắn chỉ có thể về nhà.
Thời Ôn đứng bên giường, trên người chỉ mặc áo thun cotton màu xám nhạt cùng quần short, tóc mềm xõa trước trán. Vẻ ngái ngủ trên mặt đã tan đi, trông vừa đơn giản vừa vô hại.
Ánh mắt cậu lo lắng, chân thành, không hề có nửa điểm giả dối.
"Có canh gà đây, anh uống một bát nhé?" Thời Ôn bưng chén, bước lại gần hơn một chút.
Cơn giận trong lòng Vạn Trọng Vi bỗng dưng tan biến.
Uống xong một bát canh nóng, cơ bắp căng chặt cả đêm của hắn cũng dần thả lỏng, áp suất quanh người hạ xuống. Thời Ôn lập tức cảm nhận được, trên mặt nở nụ cười: "Ngủ sớm đi, mai lại mệt cả ngày đó."
Vạn Trọng Vi bèn tắt đèn, lên giường.
Trong bóng tối, hắn nghe thấy tiếng động khe khẽ, Thời Ôn dịch lại gần, khẽ hỏi:
"Anh đau đầu à?"
"Ừm." Vạn Trọng Vi nhắm mắt, khẽ ừ một tiếng, thanh âm bật ra còn nhanh hơn cả ý thức. "Đau."
"Vậy để tôi xoa cho anh nhé?"
"Ừ."
**
Sáng hôm sau Thời Ôn dậy sớm, còn hắn có lẽ quá mệt, vẫn đang ngủ.
Bộ dáng khi ngủ của Vạn Trọng Vi khác hẳn lúc bình thường. Cả người cuộn trong chăn, nửa gương mặt vùi vào gối, mày mắt thả lỏng, nét mặt an tĩnh. Có khi ôm chăn, có khi vòng tay ôm lấy chính mình, cả thân thể cuộn lại.
Thời Ôn lặng lẽ nhìn hắn một lát, trong đầu cứ nghĩ đến hai chữ "vô hại" để miêu tả, lại bất giác bật cười. Nhưng cái tư thế ngủ ấy, lại toát lên sự thiếu cảm giác an toàn. Cậu chợt thấy nhói lòng, người đàn ông bên ngoài mạnh mẽ đến thế, rốt cuộc là vì điều gì mà trong tiềm thức lại bất an như vậy? Có phải vì tuổi thơ quá khắc nghiệt không?
Thời Ôn lắc đầu, âm thầm hạ quyết tâm: Trong hai năm này, cậu nhất định phải chăm sóc hắn thật tốt.
Cậu rón rén bò dậy, sợ làm hắn tỉnh, vào phòng tắm lấy bàn chải và khăn mặt, định ra ngoài rửa mặt.
Vừa cúi đầu bước ra thì chân giẫm phải thứ gì đó.
- Là chiếc sơ-mi tối màu Vạn Trọng Vi cởi hôm qua, bị vứt trong giỏ đồ bẩn, một ống tay áo rơi ra, đúng chỗ cậu vừa dẫm.
Thời Ôn cúi xuống nhặt, chợt ngửi thấy một mùi kỳ lạ.
Cậu đưa áo lên, lật ra xem kỹ, ngón tay chạm vào một mảng cứng cứng, giống như vệt chất lỏng khô lại trên vải, sẫm màu, khó phân biệt trong ánh sáng.
Tim Thời Ôn bất chợt siết chặt, đó là vết máu.
Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Đánh giá:
Truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Story
Chương 10: Vết máu
10.0/10 từ 21 lượt.
