Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 87: Hợp Đồng Thuê Nhà Kỳ Quái


“Sao Tả Tư tại sao lại thuê căn nhà này?” Trần Mộ cầm hợp đồng thuê nhà xem đi xem lại. “Cậu ta là nghiên cứu sinh, có ký túc xá trong trường, nhà lại ở ngay trong thành phố, ba mẹ hòa thuận với nhau, hoàn toàn không có lý do…”


Trong lúc Trần Mộ gần như đang phát tiết những nghi vấn trong lòng mình, thì bên kia Lưu Băng Lôi cũng gọi anh qua.


Trong căn bếp sạch sẽ gọn gàng, trong tủ lạnh đang mở, ngăn đông lớn bên trong chất đầy từng lớp túi nhựa xếp chồng lên nhau san sát.


Trần Mộ chợt có một dự cảm chẳng lành.


Anh mang găng tay, lấy một cái túi nhựa ở lớp trên cùng xuống. Sau khi mở ra, bên trong là từng lát thịt màu hồng phấn, được sắp xếp ngay ngắn.


Trần Mộ cố nén cảm giác buồn nôn, nói: “Mang thứ này cho pháp y Nhan kiểm tra, xem thử…”


Chưa nói hết câu, Lưu Băng Lôi cũng đành phải gắng gượng cầm thứ này ra ngoài tìm Nhan Lăng Vân.



Trong căn bếp không có nhiều ánh sáng, chỉ có một chút ánh sáng mờ nhạt lọt qua cuối căn phòng.


Một ô cửa sổ bị dầu mỡ phủ kín, chỉ mở hé ra một chút, để ánh sáng lách qua khe hẹp.


Trần Mộ cúi nhìn xuống, thấy phía dưới là mái che của tầng dưới, cùng với vài đường ống dẫn kéo dài xuống phía dưới.


Nếu men theo các đường ống đó, có thể từ dưới lên trên, cũng có thể từ đây mà xuống tới nền tầng thấp nhất.


Anh xem xong những thứ này, cúi đầu nhìn khung cửa sổ, phát hiện trên đó có một dấu vết khác thường.


Một vết xước hướng ra ngoài.


Trần Mộ cẩn thận quan sát một lúc, rồi nói: “Một lát nữa bảo tổ giám định đến đây, kiểm tra toàn bộ căn bếp này.”


“Vâng.”



Lâm Gia Lạc nhìn sắc mặt của Trần Mộ, hỏi: “Đội trưởng, có vấn đề gì sao?”


“Nếu tôi đoán không nhầm, trong căn nhà này hẳn có dấu vết của người khác từng ở đây. Dù sao, tôi tin rằng người này chắc chắn đã để lại dấu vết nào đó.”


Trần Mộ lặng lẽ chờ đợi chứng cứ từ tổ giám định, trong khi Lâm Gia Lạc ra ngoài hỏi thăm hàng xóm xung quanh.


Ba ngày sau, khi toàn bộ lời khai được đặt trước mặt Trần Mộ, anh không khỏi cảm thấy nhức đầu: “Tất cả những cái này đều là lời khai của hàng xóm sao?”


“Ừm, tóm lại chỉ có một câu: không ngửi thấy mùi xác thối, không nghe thấy tiếng động bất thường, cũng không thấy ai đáng nghi.”


Lâm Gia Lạc bất đắc dĩ nói. Theo lý mà nói, ở khu chung cư cũ như thế này, bất kỳ ai làm gì cũng không thoát được cặp mắt của những ông bà già ngồi canh ở cửa. Ngày đầu tiên họ đã có thể tra ra người đó làm gì, có kết hôn hay chưa, trong nhà có con cái hay không.


Nhưng…


“Theo như mọi người kể, sau khi căn hộ này được cho thuê chỉ thấy Tả Tư ra vào. Có lúc mang đồ đạc, có lúc là chăn mền, nhưng không phải kiểu mang vào một lần là hết. Còn người khác thì hoàn toàn không thấy.” Lâm Gia Lạc tổng kết. “Tuy nhiên, tổ giám định thực sự phát hiện dấu vân tay của một người khác, nhưng trong cơ sở dữ liệu không hề có thông tin khớp.”



“Không có trong cơ sở dữ liệu?” Trần Mộ chỉ cảm thấy đau đầu. “Pháp y Nhan nói thế nào?”


Lưu Băng Lôi bước lên nói: “Chuyện này… pháp y Nhan nói, thời gian tử vong của nạn nhân có lẽ rơi vào khoảng ngày 8 tháng 5. Dựa theo phán đoán, nạn nhân bị chụp ảnh trước, sau đó cơ thể bị lóc ra từng mảnh, rồi đặt vào trong tủ đông.”


“Cách thức này vừa b**n th** vừa tàn nhẫn.” Trần Mộ xoa thái dương. “Vậy các vật chứng trong hai bức ảnh khác có tìm thấy ở căn nhà này không?”


“Có.” Lâm Gia Lạc đưa ra hai bức ảnh: “Hai bộ quần áo của nữ giới được tìm thấy trong tủ quần áo ở một phòng khác. Trên đó còn phát hiện t*nh d*ch, nhưng không có mẫu nào khớp trong cơ sở dữ liệu.”


“Tả Tư đang sống chung với một người không tồn tại sao?” Lưu Băng Lôi buông lời mỉa mai. “Nhưng nếu cậu ta chết vào ngày 8 tháng 5, thì từ ngày 3 đến ngày 7 tháng 5, khoảng thời gian này…”


“Chắc là bị trói lại. Pháp y Nhan phát hiện dấu vết bị trói bằng thép trên mắt cá chân của Tả Tư.” Lâm Gia Lạc bình tĩnh nói: “Kẻ sát nhân này… thật sự…”


“Được rồi, đừng nói về sự tàn bạo của hung thủ nữa. Bây giờ đã xác định ngày 8 tháng 5 là ngày Tả Tư tử vong, vậy thì dựa vào điều tra trước đó, loại bỏ dần các nghi phạm.”


“Vậy …còn dấu vân tay và t*nh d*ch không xác định được thì sao?”



“Tạm thời để qua một bên, dựa vào các bằng chứng hiện có mà điều tra, xem có đột phá nào không.” Trần Mộ cảm thấy ý tưởng này vẫn còn rủi ro. “Mở rộng tìm kiếm dấu vân tay ra các tỉnh khác, xem có kết quả gì không.”


“Rõ.”


Lâm Gia Lạc và Lưu Băng Lôi tiếp tục công việc của mình.


Trần Mộ ngả lưng vào ghế, phân tích những thông tin vừa thu thập được.


Nếu Tả Tư có một người bạn cùng phòng không tiện lộ diện, thì người này là ai?


Sau khi rời Thực Ngu Sơn vào ngày 3 tháng 5, cậu ta có đến gặp người bạn cùng phòng này không?


Nếu không phải người này, vậy thì hung thủ là ai?


Hôm đó Ngụy Tiêu Viêm căng thẳng vì chuyện gì? Còn Sở Hùng có phải vì tranh giành tài năng hội họa mà ra tay sát hại Tả Tư không?


Trần Mộ cảm thấy vụ án này ngày càng phức tạp, khó đoán.


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 87: Hợp Đồng Thuê Nhà Kỳ Quái
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...