Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 69: Phó Phỉ thiếu tiền


“Nếu cô ấy muốn duy trì phòng tranh…”


“Rất khó.” Phương Nhất Bách nói xong lại xem đồng hồ, “Xin lỗi, tôi còn có việc khác. Nếu các cậu muốn tìm hiểu thêm thì có thể gọi điện cho tôi rồi sắp xếp một buổi hẹn khác.”


Lâm Gia Lạc đành nhìn Phương Nhất Bách rời đi.


Lưu Băng Lôi cảm thấy…


“Người đàn ông này… có phải hơi kiêu ngạo quá không?”


Lâm Gia Lạc chỉ vào bức tường phía trên.


Lưu Băng Lôi liếc nhìn, lập tức hiểu ra.



Trên tường là giới thiệu về một số giảng viên nổi tiếng, vị trí đầu tiên là Phương Nhất Bách.


“Chẳng trách chủ nhiệm giáo dục không muốn chúng ta tiếp xúc với người đại diện của phòng tranh, nhưng các giảng viên ở đây…”


“Giá trị của giảng viên có tiếng tăm cũng không giống với giáo viên bình thường.”


Nhưng điều này cũng dẫn đến một vấn đề.


Nếu Phương Nhất Bách nói rằng ông ta đã nộp đơn xin từ chức từ trước khi Phó Phỉ mất tích, vậy thì tại sao trong điện thoại của Phó Phỉ lại không có tin nhắn đó?


Lâm Gia Lạc đã lật đi lật lại điện thoại của Phó Phỉ mấy lần, cậu chắc chắn mình không hề thấy tin nhắn đó.


Điện thoại này thật sự là của Phó Phỉ? Hay là đã bị ai đó xóa bớt thông tin?


Có lẽ, cần phải đến công ty viễn thông một chuyến.



Khi Lâm Gia Lạc chuẩn bị đi, một cuộc điện thoại lại gọi đến, lần này là một tin không mấy tốt lành.


“Không tìm được LUNA à?”


“Đúng vậy, người dùng này đã tạo tài khoản được bảy, tám năm, trước đó không có hoạt động gì, mới bắt đầu đăng bài trong ba năm gần đây. Những bài viết trước đây không được lưu trữ trên trang web nên không tìm thấy nữa. Năm nay chỉ đăng ba bài.”


“Ba bài!” Lâm Gia Lạc hét lên, “Anh chắc chứ?”


Ba bức ảnh có nghĩa là có ba cô gái đã chết.


Và đều trong năm nay.


“Chắc chắn, tất cả các bài viết đều được ghim, và mỗi lần đăng bài đều dùng bộ mã hóa để che giấu địa chỉ IP. Trừ khi bắt quả tang lúc gã trực tuyến, nếu không, hiện tại tôi không thể tìm ra địa chỉ đăng bài. Nhưng…”


“Nhưng gì?”



“Ý anh là sao?”


“Theo dữ liệu, tài khoản này dùng thông tin của một người tên là Chu Việt, và theo số chứng minh nhân dân, người này đã qua đời cách đây một năm.”


Lâm Gia Lạc tròn mắt, một người đã chết chắc chắn không thể nào đăng nhập tài khoản.


Lưu Băng Lôi thấy biểu cảm của cậu không ổn, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”


Sau khi đặt điện thoại xuống, Lâm Gia Lạc kể hết mọi chuyện cho Lưu Băng Lôi nghe, cô cũng không khỏi kinh ngạc.


Khi bàn luận về vụ án, lúc Lâm Gia Lạc nhắc đến điểm này, Trần Mộ trầm ngâm suy nghĩ một chút.


“Xem ra, người này rất tỉ mỉ.”


Lâm Gia Lạc không hiểu: “Đội trưởng, sao anh lại khen đối phương?”



“Việc sử dụng diễn đàn ít người dùng như thế này sẽ làm kéo dài thời gian bị phát hiện, và sử dụng một tài khoản của người đã chết, khả năng cao là mua thông qua giao dịch. Nếu muốn che giấu danh tính của mình thì đây là một lựa chọn rất thông minh.”


“Nhưng… bây giờ có nhiều điểm mâu thuẫn.”


Nhan Lăng Vân nhìn lại các tài liệu hiện có, “Thứ nhất, Ngô Trân Trân nói cô ta không thực hiện cuộc gọi thoại đó, còn cuộc gọi trên ứng dụng thì không thể nào chỉ bấm một nút là gọi được. Nếu Ngô Trân Trân không nói dối, vậy thì ai đã thực hiện cuộc gọi thoại đó? Ai có thể lấy được điện thoại của Ngô Trân Trân? Thứ hai, tôi và Trần Mộ đã suy đoán rằng người làm việc này có thể là kẻ giết người hàng loạt vì có các bức ảnh tiếp theo xuất hiện, nhưng giờ đây bộ phận kỹ thuật xác nhận rằng đã có người khác đăng nhập vào tài khoản này. Vậy ngoài bức ảnh của Phó Phỉ, các bức ảnh khác từ đâu mà có, chẳng lẽ để che đậy vụ án này, gã lại giết thêm hai, ba người nữa sao?”


“Thứ ba, theo vết bầm trên người Phó Phỉ, cô ta đã chống cự trước khi chết, vậy tại sao điện thoại của cô ta lại nguyên vẹn nằm trong bụi cỏ? Ba tháng qua đã có lúc trời mưa, vậy mà điện thoại không bị ngấm nước. Điều này chỉ có thể cho thấy điện thoại đã được ai đó cố ý đặt ở đó rồi chờ chúng ta phát hiện. Điểm cuối cùng… vấn đề của phòng tranh, Phương Nhất Bách nói rằng mình đã nộp đơn từ chức từ trước, nhưng trong điện thoại của Phó Phỉ lại không có thông tin này.” Trần Mộ thở dài, “Mọi người có ý tưởng nào điên rồ để giải thích những điểm mâu thuẫn này không?”


“Để tôi bổ sung thêm, vết máu được tìm thấy trong xô sắt đúng là của Phó Phỉ, và chúng tôi suy đoán rằng biệt thự nhà họ Phó không phải là hiện trường gây án đầu tiên.” Nhan Lăng Vân tổng kết, “Tôi nghĩ, nếu giải đáp được những câu hỏi này, vụ án của Phó Phỉ cơ bản sẽ có kết luận rõ ràng.”


“Điều thứ nhất, tôi nghĩ, có khả năng là người giúp việc.”


Nhan Lăng Vân nghĩ đến khuôn mặt chân thật đó, nhìn sang Lưu Băng Lôi, “Dì ấy… đúng là có khả năng, nhưng lý do là gì?”


Lưu Băng Lôi gãi đầu: “Ừm… vì tiền? Bị mua chuộc?”


“Nếu người đó thực sự tồn tại, vậy thì là ai đây? Hoặc, chúng ta đổi hướng, ai là người hưởng lợi nhiều nhất sau khi Phó Phỉ chết?"


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 69: Phó Phỉ thiếu tiền
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...