Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 250: Tiến Công
“Trước chín giờ sáng mai, thứ gọi là vũ khí sinh học này sẽ được vận chuyển từ vị trí này. Cho nên một nhóm của chúng ta phải chặn ngay tại đây, dựng chướng ngại vật. Lỡ như bên trong thất bại, thứ đó bị đưa ra ngoài… thì dùng bất kỳ cách nào cũng phải chặn lại.”
Tô Huân Niên nói xong điểm cuối cùng của kế hoạch hành động, rồi nhìn sang: “Lâm Gia Lạc, nhiệm vụ này giao cho cậu.”
Lâm Gia Lạc sững người, đứng lên phản đối: “Đội trưởng Tô, nhiệm vụ quan trọng thế này, anh có thể để người khác đi, tôi…”
“Không tôi gì hết! Trong lòng cậu không tự biết mình đang nghĩ gì à?!” Trần Mộ cắt ngang lời cậu. “Tôi nói thẳng, cho dù cậu có nằm lăn ra chắn đường, cũng phải chặn được cái xe đó lại cho tôi! Tuyệt đối không được để nó rời khỏi đây!”
Vẻ nghiêm trọng chưa từng thấy trên mặt Trần Mộ khiến cậu chỉ đành gượng gạo giơ tay chào, rồi ngồi xuống, im thin thít.
Chỉ qua hai tiếng nói chuyện tối hôm qua, Trần Mộ đã nắm rõ thứ mà Phó Tu Hàn đang làm dưới lòng đất kia.
Loại nấm đó có thể chiết xuất ra một loại độc tố tấn công thần kinh não bộ con người, k*ch th*ch những cảm xúc tồi tệ nhất tận sâu trong lòng, khiến họ không thể khống chế mà làm ra những việc bình thường chưa từng nghĩ tới.
Và loại độc tố này gần đây còn phát hiện thêm tác dụng phụ như rối loạn và thiếu hụt ký ức.
Để đạt hiệu quả như vậy… lượng thuốc đó không phải thứ Trần Mộ có thể tưởng tượng nổi.
Giờ thì…
Trần Mộ lên đạn khẩu súng trong tay.
“Nhớ kỹ, không được để bất cứ ai trong số chúng trốn ra!”
Không cho ai chạy thoát, đó cũng chính là suy nghĩ của Tống Thời An.
Anh lặng lẽ nhìn người anh em cùng cha khác mẹ đang thu dọn hồ sơ, dường như đang chuẩn bị bước cuối cùng để rút lui.
Hủy tài liệu, format máy tính, nếu vẫn không đảm bảo được bí mật thì… có lẽ còn phải xử lý bằng biện pháp “vật lý”.
Ngoài cửa là hai bảo vệ vũ trang đứng gác, từng giây đều quan sát động tĩnh bên trong. Lúc này mà khuyên gã người ngoại quốc chết tiệt kia mau bỏ chạy… chỉ sợ không tới mấy phút là tin sẽ vào tai Trương Trầm.
Tống Thời An chỉ đành giả vờ nhìn lại dữ liệu trong tay: “Chỗ này hình như có vấn đề, tôi nghĩ vẫn nên qua xem lại một lần.”
Người đàn ông có đôi mắt xanh lục kia nhíu mày: “Vậy cậu đi nhanh đi, chúng ta không còn nhiều thời gian.”
Anh ta định… tha cho mình?
Tống Thời An quyết định nhận lấy “ý tốt” này, bình tĩnh bước ra khỏi cửa. Hai bảo vệ cũng rất biết điều, lập tức tránh sang hai bên.
Vừa ra ngoài, anh theo bản năng liếc lại một cái, rồi lao nhanh về phía phòng thí nghiệm.
Còn mười phút nữa, hành động của Trần Mộ sẽ bắt đầu. Đến lúc đó cả mê cung ngầm sẽ hỗn loạn. Đó chính là thời cơ để cứu Nhan Lăng Vân.
Đúng vậy… nhất định phải cứu được cô ấy. Nếu không… sẽ quá muộn!
Tống Thời An đóng vai một nhân viên bình thường, hòa nhã gật đầu với những người xung quanh: “Tình trạng của vật thí nghiệm sao rồi?”
“Mấy vết thương ban đầu khá nặng, nên phải cầm máu trước, rồi mới có thể tiêm lượng lớn dược chất. Nhưng việc thôi miên đã bắt đầu từ trước rồi. Chờ cô ấy tỉnh lại lần nữa, chắc sẽ không có vấn đề gì.”
“Tỉnh lại lần nữa?”
“Ừ. Mười phút trước cô ấy đã tỉnh một lần. Theo biểu đồ sóng não, hình như đã bình tĩnh lại.”
Trong lý luận ở đây, chỉ cần sóng não ổn định, nghĩa là đối tượng đã tiếp nhận ký ức mới.
Vậy…
Khi tỉnh lại, Nhan Lăng Vân có phải sẽ nhầm tưởng rằng cái chết của mẹ mình có liên quan đến Trần Mộ?
Nhưng không hợp lý. Lúc xảy ra vụ án, Trần Mộ chưa tới mười tuổi, cùng tuổi với Nhan Lăng Vân, sao có thể giết một người trưởng thành.
Chỉ cần nghĩ một chút là sẽ thấy ngay có gì đó mờ ám trong “ký ức” này.
Vậy tại sao họ lại muốn cấy vào một ký ức sai như vậy?
Tống Thời An không còn thời gian để suy xét. Anh nhận lấy tài liệu trong tay nhân viên.
“Vậy mở khóa đi, tôi vào xem lại. Giáo sư Đoạn Mộc đang chờ một số dữ liệu.”
Người kia lập tức quẹt thẻ, “tít” một tiếng, mở cửa cho Tống Thời An bước vào.
Căn phòng bệnh không có cửa sổ này vừa yên tĩnh thêm được một giây, thì ngay sau đó chuông báo động bên ngoài đã rú lên chói tai, ánh đèn đỏ trong tích tắc tràn khắp hành lang.
“Xảy ra chuyện gì…”
Nhân viên đứng cạnh đột ngột mềm oặt ngã xuống.
Không kịp nghĩ nhiều, Tống Thời An lập tức quay người, rút toàn bộ ống dẫn trên người Nhan Lăng Vân xuống. Anh kéo chiếc xe lăn đặt trong góc ra, bế cô lên đặt vào đó, rồi phủ tấm khăn che bên trên.
Mọi thứ chuẩn bị xong chỉ trong vài giây.
Tống Thời An hít sâu, điều chỉnh lại biểu cảm. Ở nơi này, mỗi một giây đều phải giữ tỉnh táo.
Tiếng còi báo động sắc lẹm vừa vang lên, đám người bên ngoài cũng lập tức bắt đầu hỗn loạn chạy trốn và phản kích.
Dường như Phó Tu Hàn đã sớm dự đoán sẽ có ngày này, nên phương án anh ta đưa ra chính là: trang bị cho thuộc hạ vũ khí tối tân nhất, cùng “đồng đội tốt nhất của loài người”.
Những con chó dữ gầm lên the thé, lẫn giữa tiếng súng đạn nổ chát chúa, tạo thành một chuỗi âm thanh kinh hoàng.
Trần Mộ ôm súng, cẩn trọng áp sát đám người đang chống trả. Những tia lửa phụt ra từ nòng súng, chỉ trong năm phút đã quét sạch gần hết lực lượng vòng ngoài.
Đám người này, chẳng qua chỉ là dân trong mấy ngôi làng lân cận bị Phó Tu Hàn dụ dỗ tới. Năng lực chiến đấu hoàn toàn không đáng kể.
Điểm then chốt là ở phía dưới.
Điểm then chốt chính là Tô Huân Niên!
“Nhanh! Phải tranh thủ thời gian cho Tô Huân Niên, mau xuống dưới!”
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 250: Tiến Công
10.0/10 từ 27 lượt.
