Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 246: Trinh sát


Trần Mộ nhìn thấy địa chỉ Tô Huân Niên gửi tới liền đạp mạnh ga, xe lao vút đi. Lâm Gia Lạc siết chặt dây an toàn, ánh mắt cũng dán chặt về phía trước.


Cái gọi là “khu công nghiệp nông nghiệp” kiểu này thường nằm ở ngoại ô thành phố, mà hễ liên quan đến nông nghiệp thì gần như luôn ở chốn heo hút không bóng người.


Trần Mộ chạy xe xuyên qua những mảng ruộng xanh rì, theo điều hướng rồi dừng lại cách khu công nghiệp khoảng một cây số.


Lâm Gia Lạc thấy xe tắt máy thì nghi hoặc hỏi: “Phó Tu Hàn chỉ là thương nhân thôi. Hắn… chắc không nghĩ nhiều đến chuyện an ninh đâu? Với lại làm vậy có khi còn khiến người ta chú ý.”


“Bọn làm chuyện mờ ám ấy à, chỉ hận không thể trùm đất của mình bằng vỏ rùa cho kín mít. Cẩn thận kiểu gì cũng không thừa.”


Trần Mộ xuống xe, ngẩng nhìn bầu trời, hoàng hôn đã gần tắt. “Chúng ta đi bộ từ từ. Những người khác chờ xung quanh, đợi chúng ta thăm dò xong mới bố trí hành động.”


“Rõ!”


Ngoại thành gần như là đồng bằng bằng phẳng, dù có làm nông nghiệp đi nữa thì cũng chỉ lác đác vài mô đất cao chừng hơn chục mét lởm chởm quanh khu vực.


Trần Mộ đợi đến khi trời tối hẳn mới từ từ áp sát khu công nghiệp kia.


Việc này diễn ra vô cùng suôn sẻ.


Anh và Lâm Gia Lạc bò lên một mô đất nhỏ gần đó. Bên dưới chính là khu công nghiệp của Phó Tu Hàn. Đèn đã bật sáng, có vài người đang đi qua đi lại trước cổng, ba người một tổ, còn có kẻ đang dắt một con chó chăn cừu Đức đen sì.


Cách bố trí cảnh giới thế này, nhìn thế nào cũng không giống cơ sở nông nghiệp. Nói là nhà máy bí mật còn hợp lý hơn.


Điều đáng nói là nơi vốn nên yên tĩnh như vậy lại vang lên tiếng máy phát điện ù ù.



Trần Mộ quan sát vài lượt rồi chỉ sang một khu vực bên cạnh: “Chắc có thể trèo từ bên đó, chỉ là con chó kia hơi phiền.”


“Cho nó ăn thịt tẩm thuốc?” Lâm Gia Lạc đề xuất.


Trong bóng đêm, Trần Mộ vẫn trừng được một ánh mắt trắng dã: “Không rảnh.”


Nghĩ đến việc rất có thể Nhan Lăng Vân và Lưu Băng Lôi đang bị nhốt ở đây, cả hai người đàn ông đều căng thẳng đến mức lòng như lửa đốt. Họ chỉ mong lao thẳng vào trong tìm người ngay lập tức.


Nhưng với mức độ phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, hai người họ muốn tự mình lẻn vào gần như là chuyện không thể.


Trần Mộ đảo mắt một vòng: “Trong cốp xe vẫn còn mấy chiếc máy bay không người lái phải không?”


“Ừ, thả ra dụ đám kia chạy theo? Nhưng còn camera giám sát nữa.”


Lâm Gia Lạc nói đúng. Mấy camera này khả năng cao dùng nguồn độc lập. Dù bây giờ có cắt điện cả khu công nghiệp thì chưa đầy mười phút hệ thống vẫn có thể lập tức khôi phục.


Muốn lẻn vào mà không bị phát hiện… khó vô cùng.


“Dùng cách cũ thôi.”


Đêm khuya.


Trên con đường xi măng duy nhất dẫn vào khu công nghiệp ấy, một chiếc xe điện chạy đến, biểu tượng màu vàng trên xe cho thấy nghề nghiệp của người lái.


Xe dừng trước cổng sắt, anh giao hàng hét lớn: “Xin chào! Giao đồ ăn đây!”


Âm thanh vang vọng giữa đêm tĩnh mịch, hiệu quả lập tức xuất hiện.



“Tôi không biết. Với lại số lượng hơi bị nhiều.” Anh giao hàng chỉ vào đống hộp cơm chật kín trên xe. “Hai mươi mấy suất lận. Hay các anh mở cổng đi, tôi mang vào cho.”


Người gác cổng liếc anh đầy nghi ngờ: “Đợi đó.”


Hắn quay vào trong, ghé sát đầu với đám người khác thì thầm bàn bạc.


Anh giao hàng nhón chân nhìn vào bên trong, thỉnh thoảng còn hét vọng vào: “Này, nhanh nhanh chứ! Tôi còn phải giao chỗ khác đó!”


“Gấp cái gì mà gấp, đợi đi!”


Mắng vài câu, nhưng cánh cổng sắt vẫn mở ra. Xe điện của anh giao hàng chạy vào bên trong.


Chỉ có điều… chẳng biết do vận xui hay cố ý, xe vừa vào được một đoạn, anh ta lảo đảo một cái cả đống hộp cơm rơi tung tóe đầy đất.


Mùi thức ăn bốc lên thơm nức, lập tức thu hút mọi ánh mắt, kể cả đám chó nghiệp vụ.


“Này này! Anh làm ăn kiểu gì vậy hả?! Đổ hết ra thế này là cố tình phá bọn tôi đúng không?”


“Tôi mới làm ngày đầu, chưa có kinh nghiệm… mong các anh thông cảm, thông cảm…”


“Thông cảm cái gì! Anh biết mớ đồ ăn này bao nhiêu tiền không? Đổ rồi chúng tôi ăn cái gì?!”


Anh giao hàng lập tức rút tờ hoá đơn, đọc to: “Tổng cộng hơn năm trăm tệ… hay là tôi đền cho các anh?”


“Bọn tao cần ăn, không cần tiền!”


Đám bảo vệ ùa lại, dồn hết chú ý vào mớ đồ ăn. Đám chó thì cúi đầu hít hà, chẳng thèm quan tâm con người đang cãi nhau.



Mà ngay lúc trước cổng hỗn loạn như cái chợ, ở khu cửa sau nhỏ bé không mấy ai chú ý, một cái bóng đen lặng lẽ leo qua.


Bóng đen né sạch tầm quét camera, dùng dụng cụ mở khoá nhanh chóng xử lý cửa sau rồi chui vào trong.


Đó chính là Trần Mộ.


Anh lập tức gửi tin ra ngoài, báo hiệu mình đã vào được bên trong.


Giờ anh cần tìm ngay chỗ ẩn nấp, chờ náo động ở cổng qua đi.


Trước mắt anh là một hành lang. Bên phải là một nhà kính lớn, cách một lớp kính vẫn thấy được đất và các giàn trồng.


Bên trái là cầu thang dẫn lên tầng trên. Tầng một là hàng dài các phòng, có mấy biển báo lối thoát hiểm.


Mọi thứ nhìn qua đều rất bình thường.


Lộp cộp lộp cộp.


Trần Mộ liếc nhanh rồi lùi vào nấp dưới gầm cầu thang, may mắn chỗ đó không bị bịt kín.


“Nhanh lên! Không biết tên giao hàng bên ngoài có phải cảnh sát không! Lão tổng bảo phải đuổi nó đi ngay!”


Tiếng bước chân dồn dập từ tầng trên vọng xuống, ngay sau đó, vài bóng người chạy xuống tầng.


Tầng trên ư?


Trần Mộ không theo lên.



Quan trọng hơn nữa, nơi này quá sạch, không hề có bất kỳ mùi bất thường nào.


Thứ gì dính đến hoá học, tinh luyện hay thí nghiệm… tuyệt đối không thể không có mùi.


Cho nên chắc chắn không phải tầng trên.


Mang theo suy luận ấy, Trần Mộ lặng lẽ kiểm tra toàn bộ phòng ốc tầng một.


Tất cả đều khoá kỹ, bên trong chỉ có thiết bị hoặc giấy tờ, không thấy gì bất thường.


Yên tĩnh. Sạch sẽ.


Trần Mộ chợt do dự, chẳng lẽ đoán sai rồi?


Không phải chỗ này sao?


Đang hoang mang, anh bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua cổ đến từ phía sau.


Cảm giác rợn người bò dọc sống lưng, tim anh như ngừng đập một nhịp.


Cơ thể lập tức phản xạ, Trần Mộ mở khoá một căn phòng gần đó bằng dụng cụ đa năng, chui vào rồi khép cửa lại.


Anh ngồi thụp xuống sau cánh cửa, ghé mắt nhìn qua khe hẹp.


Ngoài kia chỉ có tiếng máy móc chạy ù ù ở đâu đó…


Rồi một tiếng kẹt, cửa phòng bên cạnh mở ra.


Là ai?


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 246: Trinh sát
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...