Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 242: Trùng hợp?


“Mẫu đất giữa hai bên… không trùng.”


Lời của bên giám định vật chứng vang lên giống như một viên đạn tử hình bắn thẳng vào đầu manh mối.


Tô Huân Niên nhìn báo cáo với vẻ khó tin:


“Vậy có xác định được đất dính ở lốp xe là thuộc khu nào trong thành phố không?”


“Dựa vào độ ẩm và một số vi chất bên trong, chỉ có thể nói xe đó từng đậu cạnh nước khá lâu.” Người phụ trách vật chứng đẩy mắt kính, tiếp lời: “Còn mẫu đất lấy từ giày lại khô, hạt mịn, gần giống bụi kết tảng.”


“Vậy còn tàn thuốc?”


“Cái đó thì có phát hiện mới.” Anh ta đưa ra một tập hồ sơ: “Tra trong cơ sở dữ liệu, bọn tôi tìm được một cái tên: Trương Thần. Năm năm trước hắn vào tù vì tội cố ý gây thương tích. Hiện tại vẫn chưa mãn hạn.”


Thời buổi này chuyện vượt ngục gần như không có. Một người đáng lẽ phải đang trong trại giam… sao lại xuất hiện ở hiện trường bắt cóc?


Lẽ nào nhận nhầm người?


Tô Huân Niên gạt ngay ý nghĩ lung tung đó khỏi đầu, rồi tiếp tục hỏi: “Ngoài những thứ đó, trong chiếc xe còn gì khác không?”


“Tạm thời hết rồi. Bọn tôi đã tăng ca để kiểm tra. Muốn có thêm gì mới thì phải đợi thời gian phân tích.”


Tô Huân Niên chỉ có thể gật đầu cảm ơn.


Dù Nhan Lăng Vân và Lưu Băng Lôi vẫn còn trong tay người khác, nhưng chuyện này gấp cũng chẳng được.



Rời phòng vật chứng, cậu đi thẳng đến văn phòng của Trần Mộ.


Trong phòng gần như không còn ai.


Trần Mộ đang quấn cái mền, ngủ gục trên ghế.


Tô Huân Niên hơi áy náy khi phải đánh thức người ta, nhưng tình hình gấp, cậu đành lấy báo cáo gõ nhẹ bên tai đối phương: “Dậy đi. Bên tôi có manh mối rồi.”


Trần Mộ dụi mắt: “Gì vậy?”


“Tàn thuốc vật chứng tìm được ấy. Sau khi họ tra hệ thống, khớp với một đối tượng tên Trương Thần. Giờ gã đang trong tù.”


Rầm.


Trần Mộ trở mình quá mạnh, té cái bịch xuống đất.


Anh trợn mắt nhìn Tô Huân Niên: “Cậu nói lại cái tên đó lần nữa? Là gì?”


“Trương Thần?” Tô Huân Niên cũng khó hiểu không biết đối phương kích động kiểu gì. “Hồ sơ ở đây hết. Không tin thì tự mở ra xem.”


Trần Mộ giật lấy xấp tài liệu, lật xem từng trang một, không sót chữ nào.


“Rốt cuộc anh bị gì vậy?”


Trần Mộ đem chuyện mình điều tra được ở bệnh viện kể lại hết cho Tô Huân Niên. Nghe xong, cậu ta lại hỏi ngược, “Có khi y tá nghe lộn hay nhớ sai không?”


Trần Mộ lắc đầu.



Hoàn toàn không phải đang chấp hành án.


Nhưng chứng cứ của Tô Huân Niên lại quật ngược lại.


“Giả mạo thân phận?” Tô Huân Niên đưa ra khả năng. “Nếu là song sinh thì mặt mũi cũng hao hao nhau. Năm sáu năm trước cũng đâu có đối chiếu DNA.”


Trần Mộ nhập số căn cước kia vào hệ thống nội bộ. Quả nhiên hiện ra một gương mặt giống y như đúc.


Thông tin cho thấy người này không đơn giản.


Trương Vận là em ruột của Trương Thần, nhỏ hơn năm tuổi, cấp ba chưa tốt nghiệp đã nghỉ ngang đi làm xa, sau lại xuất ngoại làm việc. Ở đâu loạn là mò tới đó.


Tô Huân Niên xem cái lý lịch dài ngoằng mà không khỏi cảm thán: “Không lẽ đi làm lính đánh thuê thiệt, chuyên chọn chỗ đang có chiến sự.”


“Lính đánh thuê?” Trần Mộ thấy cũng có khả năng. Trong tổ chức chữ cái kia, ngoài tâm lý vặn vẹo, còn phải có thần kinh thép và kỹ năng giết người thuần thục, không phải lính đánh thuê thì khó mà luyện được.


Huống hồ, lúc mẹ Nhan Lăng Vân bị sát hại, Trương Vận đã hai mươi bốn tuổi, vừa từ vùng chiến loạn trở về.


Chiều cao, thời gian …gần như khớp hết.


Là kẻ này sao?


Trần Mộ ghi lại địa chỉ hộ tịch của Trương Vận, rồi chụp áo lên, bộ dạng như chuẩn bị đi ngay.


Tô Huân Niên cũng không cản. Địa chỉ hộ tịch nằm ngay trong thành phố, đi về hai ba tiếng là xong, không trở ngại gì.


Nhưng khi thấy Trần Mộ gần ra khỏi phòng, Tô Huân Niên nhắc nhanh: “Trần Mộ, nhớ là đã qua một ngày rồi. Nhan Lăng Vân với mấy người kia không trụ được bao lâu nữa đâu.”



Đối phương đến giờ vẫn chưa gửi tiền chuộc hay đưa yêu cầu gì. Điều đó chứng tỏ vụ bắt cóc này hoàn toàn không nhắm vào mấy mục đích tầm thường.


Mà là một âm mưu lớn hơn nhiều.


Tô Huân Niên biết họ phải tăng tốc.



Tích… tắc…


Nhan Lăng Vân từ từ mở mắt. Trên trần là loại đèn tuýp cũ vắt ngang.


Bên cạnh là túi dịch truyền trong suốt. Ngoài cửa sổ, những chiếc lá phong đỏ lay nhẹ theo nhịp rung của túi dịch, như đang vỗ về cơ thể đau nhức của cô.


Mình… sao rồi?


Trong thoáng chốc, Nhan Lăng Vân không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra. Đầu đau như sắp nứt. Cô vừa định đưa tay phải lên bóp thái dương thì cổ tay vang lên tiếng leng keng của kim loại va vào nhau.


Cúi đầu nhìn xuống, cô thấy trên cổ tay phải của mình khóa một cái vòng kim loại màu bạc.


Ai dám bắt cóc cảnh sát vậy trời?


Nhan Lăng Vân muốn hô lớn, nhưng vừa há miệng, chỗ xương sườn liền dội lên một cơn đau thấu tim. Một dòng dịch tanh mùi máu trào thẳng lên cổ họng, lan ra đầy miệng.


Khục… khục…


Âm thanh nặng nề vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.



Một giọng xa lạ vang lên từ phía bên trái. Cô đảo mắt nhìn qua đó… nhưng chẳng thấy ai cả.


Người đó là ai?


“Muốn hỏi tôi là ai đúng không?” Giọng gã lười biếng, kiểu đàn ông hay trôi nổi trong chốn ăn chơi. “Yên tâm, tôi chỉ là một người qua đường rất tầm thường thôi. Không có ý làm hại cô. Tặng cô một món đồ.”


Cạch một tiếng. Thứ gì đó bằng kim loại được đặt xuống bên tay trái của cô.


Nhan Lăng Vân quay đầu lại nhìn, ra là một cái huy chương nhỏ xinh, kiểu như đồ phụ kiện của một bộ phim nào đó.


Cô cố gắng quan sát tứ phía, nhưng vẫn không bắt được bóng dáng của gã.


Đột nhiên túi dịch truyền trước mắt khẽ rung. Rồi có gì đó đổ vào, làm lớp chất lỏng yên ắng kia cuộn lên thành từng gợn sóng.


“À đúng rồi… tôi muốn cho cô thử một loại thuốc mới. Cứ yên tâm, chỉ là cho cô làm một giấc mộng đẹp thôi.”


Mộng đẹp?


Kẻ bắt cóc mà lại cho cô “mộng đẹp”?


Nhan Lăng Vân hoảng loạn. Cô không tin nổi người này lại có lòng tốt kiểu đó.


Nhưng…


Cơn mệt mỏi như một cánh tay vô hình, chậm rãi kéo cô xuống đáy sâu. Thân thể cô như đang chìm dần.


Rồi…


Cô như rơi vào một con hẻm… tàn tạ…


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 242: Trùng hợp?
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...