Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 230: Nơm nớp lo sợ


“Chu Việt chết rồi à? Xác nhận chưa?”


Trần Mộ kinh ngạc đến mức gần như bật dậy khỏi ghế.


Ban đầu, anh còn cho rằng tổ chức bí ẩn kia sẽ để mắt đến Chu Việt, có thể chúng sẽ ra tay cướp người trên đường áp giải.


Kết quả, tin báo về lại là: Chu Việt cùng mấy cảnh sát đi trên xe chuyển trại đều bị thiêu rụi thành tro.


“Đã có báo cáo DNA chưa? Làm sao chắc chắn thi thể đó là hắn?”


Anh hỏi dồn dập, bên kia trả lời từng câu một: báo cáo DNA đã ra, cần thì có thể gửi ngay.
Nguyên nhân tai nạn cũng được “xác định rõ ràng”:


Chiếc xe bị kẹt trên cao tốc, rồi không hiểu sao lại chạy vào đoạn cầu vượt đang thi công dở. Đúng lúc đó, đá từ sườn núi lăn xuống đâm xuyên thân xe gây cháy nổ dữ dội.


Vài người trong xe không kịp thoát thân và bi kịch xảy ra.


Trần Mộ chỉ có thể gác máy.


Câu chuyện nghe hợp lý đến mức… không thể phản bác.


………………….


Đột nhiên, một tập hồ sơ rơi xuống trước mặt anh.


Ngẩng đầu lênnhìn, ra là Tô Huân Niên.


Cậu ta khoanh tay, hơi cúi đầu ra hiệu: “Xem đi.”



“Đây là…”


“Báo cáo của tập đoàn Phùng Thị. Giờ vụ án đã đi đến mức này, anh có quyền xem rồi.”


Cách nói của Tô Huân Niên khiến Trần Mộ có phần nghẹn lại.


Vụ Phùng Thị là cái gai trong tim anh từ lâu.


Anh chậm rãi mở túi hồ sơ, đọc kỹ từng dòng.


Báo cáo ghi rõ: từ mười năm trước, tập đoàn Phùng Thị đều đặn chuyển một khoản “quỹ đen” ra nước ngoài vào ngày 18 mỗi tháng, không sai một kỳ nào.


Sau mười năm, con số cộng dồn đã đạt tới hai tỷ nhân dân tệ.


“Cái này liên quan gì đến vụ của chúng ta? Với quy mô tổ chức đó, tiền chúng kiếm được chắc chắn còn nhiều hơn khoản Phùng Thiên Vận trả.”


Tô Huân Niên rút ra một tờ giấy, chỉ vào dãy số điện thoại bên cạnh: “Chủ tài khoản ghi là Hạ Minh Dương.”


“Cấp bậc của Hạ Minh Dương trong tổ chức cao đến thế sao? Giao cả đống tiền cho hắn giữ?”


“Chính vì vậy hắn mới phải chết.” Tô Huân Niên nói, giọng trầm xuống.


“Không chỉ vì bị lộ thân phận mà còn vì hắn ăn chặn tiền. Sau khi tiền vào tài khoản tổ chức, có vài khoản chuyển đi, chúng tôi lần theo dấu, cuối cùng đều rơi vào tài khoản riêng của hắn. Loại nội gian này… không sống nổi đâu.”


“Nhưng vậy thì giúp ích gì cho việc lần ra tổ chức?”


“Anh nghĩ xem tài khoản cá nhân của Hạ Minh Dương là bí mật, nhưng tổ chức lại biết.” Tô Huân Niên nhấn mạnh: “Chứng tỏ trong công ty của hắn có người nằm vùng. Giờ hắn chết rồi, tổ chức muốn giữ quyền kiểm soát dòng tiền, tất nhiên phải tìm người kế nhiệm hắn, cả công ty, lẫn tài khoản.”


Mà hiện tại, tin hắn chết vẫn chưa bị công khai.



“Tôi đi làm đơn xin điều tra ngay!”


Trần Mộ lập tức hành động.


……………….


Cùng lúc đó, Tô Huân Niên và Nhan Lăng Vân đến trại tạm giam, nơi giam giữ Phùng Tội.


Phùng Tội phạm tội giết ba người, chứng cứ rành rành, giờ chỉ đợi tòa tuyên án.


Tô Huân Niên đến lần này chỉ để “thông báo” một chuyện.


“Thông báo?” Phùng Tội cười gằn, lắc còng tay: “Tôi nói rồi mà, hễ tôi hé miệng, người sẽ không còn.”


“Nhưng rồi anh cũng sẽ không còn thôi.”


“Bị xử bắn? Cầu còn không được.”


Thấy kẻ này bình thản như không, Nhan Lăng Vân đành lấy hồ sơ của Chu Việt ra, kể tường tận mọi chuyện từ đầu đến cuối.


Đó cũng là lý do cô theo Tô Huân Niên đến đây.


Sau khi nghe xong, Phùng Tội im lặng hồi lâu, ngón tay cong lên gãi cằm, trầm tư: “Cho tôi xem ảnh hiện trường được không?”


“Dĩ nhiên. Ảnh thật, không photoshop.” Tô Huân Niên rút một tấm ảnh trong hồ sơ, đưa qua. “Nhìn đi, bị thiêu đến thế này. Chỉ vì có chút liên quan với bọn họ mà đã thành than. Anh thì liên hệ sâu hơn nhiều đấy.”


Đôi tay run rẩy cầm tấm ảnh, Phùng Tội khàn giọng: “Tôi… tôi sẽ không nói gì cả.”


Tô Huân Niên nhún vai: “Tôi không định thả anh ra để họ giết. Nhưng anh cũng nói rồi, chỉ cần họ biết anh đã khai, họ sẽ tự động ra tay.”



Phùng Tội nhìn Tô Huân Niên, ánh mắt dại đi.


Không hiểu sao, gương mặt Tô Huân Niên lúc này lại trông lạnh lẽo đến đáng sợ.


Cậu nở nụ cười nhạt: “Cán bộ, đưa hắn về. Tối nay cho ăn ngon một chút, mấy hôm tới cũng đối xử tốt hơn.”


Phùng Tội lập tức biến sắc.


Nhan Lăng Vân hiểu ngay chiêu này.


Chắc chắn cạnh Phùng Tội có người giám sát. Nếu hắn đột nhiên được “đối xử đặc biệt”, người của tổ chức sẽ nghi hắn đã nói gì đó.


Mà khi hạt giống nghi ngờ gieo xuống… không ai biết nó sẽ mọc thành cây gì.


“Không! Không được! Các người không thể làm vậy!” Phùng Tội gào lên, hoảng loạn cực độ.


Tô Huân Niên chỉ nhún vai, tỏ vẻ vô tội: “Tốt với anh thôi mà.”


Nhan Lăng Vân nhìn hắn hoảng hốt đến mức run rẩy, biết rằng hắn đã hiểu hết ý đồ của Tô Huân Niên.


Quả nhiên hắn bật dậy, hô to: “Tôi nói! Tôi nói hết cho các người nghe!”


Nhan Lăng Vân thở phào.


Nếu hắn vẫn cố chấp im lặng, Tô Huân Niên cũng chẳng thể làm gì hơn.


………………..


“Có biết vì sao các người phải đưa tiền cho họ không?”



“Món hàng gì?”


“Buôn người.” Phùng Tội nói nhỏ. “Ngoài tiền, còn có những ‘thứ khác’ cũng phải định kỳ giao cho họ.”


“Thứ khác?”


“Mỗi lần có lô hàng mới, họ đều chọn trước mười người.”


Tay Nhan Lăng Vân đang gõ bàn phím khựng lại.


Buôn người thường là để bán làm vợ, hoặc làm nguồn hiến tạng, hay nô lệ lao động.


Chẳng lẽ tổ chức này cũng nhúng tay vào loại tội ác đó sao?


Và khối tài sản khổng lồ kia… rốt cuộc được dùng cho mục đích gì?


“Mười người đó là kiểu gì?”


Phùng Tội trầm ngâm: “Không cố định. Nhưng… nhưng họ đều là người có thể trạng yếu, nói trắng ra là hàng ‘lỗi’.”


“Thể trạng yếu?”


“Thật ra tôi không rõ lắm. Mỗi lần, nhiệm vụ của tôi chỉ là đảm bảo giao dịch diễn ra trót lọt. Phần còn lại do Phùng Thiên Vận xử lý.”


Nhan Lăng Vân khẽ cau mày.


Một ý nghĩ đáng sợ vừa lóe lên trong đầu cô ….


Chẳng lẽ tổ chức này đang nghiên cứu thứ gì đó… không thuộc về con người?


“Trong các giao dịch đó, các người có lưu hồ sơ hay chứng từ gì không?”


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 230: Nơm nớp lo sợ
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...