Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 222: Vụ bắt cóc


“Bây giờ cậu tạm gác hết mọi việc đang làm đi, bên này cần cậu hơn.”


“Rõ, tôi sẽ đến nhanh nhất có thể.”


Trần Mộ cúp máy, nhưng không quay người rời đi mà lập tức bước nhanh lên tầng trên của biệt thự.


Hai bên hành lang tầng hai là các phòng ngủ. Trong một căn, cạnh giường có một tủ quần áo, bên trong là một két sắt đang mở.


Trần Mộ cúi xuống quan sát kỹ.


Két sắt không lớn, khóa vẫn nguyên vẹn, đồ đạc bên trong được sắp xếp gọn gàng, chỉ có tầng trên cùng hơi bị lục lọi.


Ở sâu phía trong, góc phải phía dưới có một vệt nhỏ li ti.


Trần Mộ đưa tay vào ngửi thử có mùi tanh của sắt gỉ.


Anh lấy điện thoại chụp lại toàn bộ bên trong, rồi đứng dậy quan sát xung quanh, mọi thứ đều nguyên trạng, không có dấu hiệu bị phá hoại.


Xem ra hung thủ chưa tìm được thứ mình muốn.


Anh lập tức sang kiểm tra các phòng khác, vừa đẩy cửa nhìn qua anh đã biết là an toàn, căn phòng gọn gàng đến mức không thể có thứ gì bị cất giấu.


Nhưng đến phòng cuối cùng, phong cách lại hoàn toàn khác.


Toàn bộ tường được sơn đen, góc phòng đặt một chiếc máy tính, phần còn lại toàn là tủ kính, bên trong trưng bày hàng loạt mô hình nhựa với đủ hình dạng kỳ lạ.



Nếu đồ không nằm trong phòng của Từ Thường Căn, thì có thể là ở đây.


Trần Mộ đảo mắt nhìn khắp, bỗng phát hiện một vật đặc biệt là một tấm huân chương cổ, dường như là huân chương nước ngoài từ mấy chục năm trước, có thể coi là đồ cổ.


Anh mở tủ kính, lấy huân chương ra rồi lật mặt sau, phía sau gắn một chiếc kim bạc nằm ngang, để tiện đeo.


Không có gì đặc biệt sao?


Trần Mộ khẽ thở dài, định đặt nó lại.


Nhưng cửa tủ kính không dễ mở, hơn nữa tay còn lại của anh đang cầm điện thoại.


“Cạch.”


Huân chương trượt khỏi tay, rơi xuống đất. Viên đá quý xanh lam ở giữa bật ra, cùng lúc đó có một vật nhỏ bằng móng tay rơi theo.


Là một thẻ SIM điện thoại.


Ba tiếng sau, Trần Mộ quay lại cục cảnh sát. Hiện trường nhà Từ Thường Căn vẫn đang được giám định, còn thẻ SIM ấy, anh giữ chặt trong túi áo mà không ai biết.


Anh linh cảm rằng, đó chính là thứ bọn chúng đang tìm.


Vừa bước vào, Lâm Gia Lạc và Lưu Băng Lôi đã chạy đến.


“Hàn Lãng vừa giám định xong, nạn nhân chết do trúng độc. Trên cổ có vết đâm của một cây kim tẩm độc,” Lâm Gia Lạc vừa đi vừa báo cáo, “Phòng thẩm vấn đã được phong tỏa, đang tiến hành kiểm tra toàn diện.”


Trúng độc ư?



Nếu Từ Chí Dũng thật sự bị kim độc đâm trúng, vậy sao lúc đó hắn lại không kêu được tiếng nào?


Một cây kim đâm vào cơ thể, dù nhỏ đến đâu cũng phải gây đau đớn chứ.


“Cục trưởng bảo anh về là phải đến gặp ngay ở văn phòng ông ấy.”


Nghĩ tới việc mình đã để sếp đợi suốt ba tiếng, trong lòng Trần Mộ hơi căng thẳng.


Anh cẩn thận đẩy cửa bước vào, nhưng không ngờ bên trong còn có người khác.


Đó là một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi, mặc đồng phục cảnh sát giao thông, đôi mắt đỏ hoe, đang ngồi cúi đầu.


“Cục trưởng, đây là Giám đốc Sở Giao thông đúng không ạ? Anh ấy đến báo án sao?” Trần Mộ nhanh nhảu nói, ngăn kịp cơn giận của sếp.


“Đúng thế,” cục trưởng gật đầu, “Cậu cứ nói đi, cậu Trần đây là điều tra viên giỏi nhất của chúng tôi.”


Được sự trấn an đó, vị giám đốc đang hoảng loạn cũng dần bình tĩnh lại, kể rõ đầu đuôi sự việc.


Con trai hiện học tại Trường Tiểu học Thành thị số 1. Sáng nay, cô giáo gọi hỏi lý do vắng học, lúc ấy gia đình mới phát hiện ra thằng bé mất tích. Ngay sau đó, có người gửi đến một bưu kiện kèm chỉ thị: nếu muốn con trai trở về, anh ta phải làm đúng theo yêu cầu trong đó.


Trong cơn hoảng loạn, anh ta làm theo, cài một loại virus vào hệ thống máy tính của sở.


Trần Mộ lập tức nhớ lại sự cố đèn giao thông bất thường trên đường tới nhà Từ Thường Căn.


Rõ ràng đám người kia đang theo dõi rất sát.


“Sau đó thì sao? Bọn chúng có thả con anh ra không?”



Trên đó chỉ có đúng một dòng chữ: Chuẩn bị sẵn, chúng tôi sẽ cần đến ông bất cứ lúc nào.


Đây không còn là bắt cóc đơn thuần nữa mà là tống tiền trắng trợn.


Dù là vì sự nghiệp hay danh tiếng, Trần Mộ cũng không thể để đám người này tiếp tục lộng hành.


Anh hiểu rõ tình hình, nhận lấy tờ giấy: “Chúng tôi sẽ đến trường điều tra camera xung quanh. Con trai anh đi học có ai đưa đón không?”


“Có, nhà tôi thuê bảo mẫu chở đi học hằng ngày.”


Giám đốc vừa dứt lời thì ngoài cửa vang tiếng gõ. Là Lâm Gia Lạc.


Thằng nhóc này không bao giờ xuất hiện vô cớ,Trần Mộ xin lỗi, rồi bước ra cùng cậu.


Một con robot nhỏ giống con nhện được đặt trên bàn trước mặt anh.


“Cái này là gì?”


“Tìm thấy trong trần phòng thẩm vấn. Có vẻ đã được đặt ở đó khá lâu. Một tấm trần còn có cả lỗ khoan nhỏ.”


— Là Tiểu Lưu!


Với thân phận nhân viên vệ sinh, Tiểu Lưu có thể ra vào bất cứ đâu, công việc lại không ai giám sát.


Trần Mộ nhấc con robot lên: “Nhìn thế này, chắc là đồ được chỉnh sửa từ thiết bị quân dụng. Cái tổ chức này…”


“Đội trưởng! Bên ngoài có chuyện lớn!”Giọng Lưu Băng Lôi vang lên, cô chạy tới, đưa điện thoại cho anh.



Trên màn hình hiện ra một đoạn video:


Đường phố ngổn ngang xe cộ, những chiếc xe còn nguyên thì bốc cháy rừng rực, chỉ còn trơ khung sắt; túi khí bung ra xẹp lép, khói mù mịt.


Đếm sơ sơ — bốn xe tông liên hoàn, lại còn ngay giữa khu thương mại sầm uất, chưa rõ có bao nhiêu người bị thương.


“Báo cho tổ kỹ thuật, bảo họ đến Sở Giao thông ngay!” Trần Mộ dứt khoát nói, “Lâm Gia Lạc, cậu đến Trường Tiểu học Thành thị số 1, kiểm tra toàn bộ camera xung quanh. Huy động toàn bộ lực lượng, có manh mối nào lập tức báo tôi.”


“Rõ!”


Tình hình đã đến mức cực kỳ khẩn cấp. Nếu không nhanh tìm được biện pháp đối phó, hậu quả sẽ khó lường.


Trần Mộ quay người, định vào trong tiếp tục hỏi kỹ chi tiết, nhưng bên ngoài lại vang lên tiếng gọi:


“Đội trưởng Trần, có người đến báo án!”


“Vụ gì?”


“Bắt cóc!”


Tim Trần Mộ giật thót. ANh theo phản xạ hỏi: “Người bị hại là ai? Làm nghề gì?”


Đồng nghiệp gãi đầu, lúng túng nói: “Ờ… hình như là người mở nhà máy thủy điện nhỏ nào đó.”


Thủy điện…?


Lòng Trần Mộ lạnh toát.


Đám khốn này… đúng là không từ thủ đoạn!


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 222: Vụ bắt cóc
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...