Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 207: Nguyên do
Vừa mới cầm lấy máy ảnh trong tay, thì từ hành lang khu chung cư, Chử Tín đã bước ra.
Anh ta định ra ngoài sao?
Khi Trần Mộ vừa nghĩ vậy, Chử Tín đã lên chiếc xe đậu ngay bên ngoài khu nhà.
Anh lập tức đặt máy ảnh xuống, vặn chìa khóa khởi động xe.
Lần này… liệu anh có bắt được nhược điểm của đối phương không?
Ngày thứ năm sau cái chết của Phùng San San, Phùng Tội bị áp giải đến đồn cảnh sát.
Trên tay hắn đã bị còng, bị đưa thẳng vào phòng thẩm vấn.
Lúc này, vẻ ôn hòa trước kia của hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng thờ ơ, như một tảng băng.
Trần Mộ nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, mở đầu cuộc thẩm vấn: “Trên những dụng cụ tra tấn trong tầng hầm, ngoài DNA của cậu, còn có DNA của Phùng Thiên Vận. Vì vậy cậu giết ông ta phải không?”
Phùng Tội lắc đầu: “Trước tiên, có thể nói cho tôi biết, các anh có bằng chứng gì chứng minh tôi giết Phùng Thiên Vận không?”
Trần Mộ lấy ra một tấm ảnh, đó là những lọ thuốc thủy tinh bị vỡ dưới sàn. “Thứ nhất, trong các ống thuốc này có ADN của cậu. Người giúp việc cũng khai rằng trước khi Phùng Thiên Vận, Phùng San San và Lữ Mai chết, họ đều ăn vi cá và nấm hương do cậu mua về. Kiểm tra cho thấy trong đó đều có thành phần thuốc gây ngủ. Thứ hai, ở trong căn biệt thự này, những tay nắm cửa dẫn đến lối đi bí mật chỉ có dấu vân tay của cậu.”
Phùng Tội vẫn bình tĩnh: “Còn gì nữa không? Tôi nhớ các anh nói Phùng Thiên Vận chết vì quá liều Hydrochlorothiazide, loại thuốc đó phải được tiêm vào tĩnh mạch, đúng không?
Ống tiêm đâu? Các anh tìm được chưa?”
Trần Mộ nhếch môi: “Nếu tôi chưa tìm được, thì tôi cũng không ngồi đây nói chuyện với cậu đâu.”
Anh rút ra một túi vật chứng, bên trong là một đầu kim tiêm bị gãy.
“Thứ này được chúng tôi phát hiện trong lần khám xét thứ hai tại nhà họ Phùng, nằm trong phòng của Phùng San San. Trên đó có vết máu của cậu. Ngoài ra, Chử Đại Xuyên cũng đã thừa nhận rằng đêm hôm đó khi lén vào biệt thự, họ có xô xát ngay trước cửa phòng của Phùng San San.”
“Còn gì nữa? Động cơ là gì?”
Trần Mộ tiếp tục: “Phùng Thiên Vận và Lữ Mai đối xử tệ với cậu, thậm chí là ngược đãi vậy nên cậu giết họ, coi như là để xả hận.”
Phùng Tội khẽ nhướn mày: “‘Một trong những lý do’ nghĩa là sao?”
“Quan trọng hơn,” Trần Mộ đáp, “họ không định để lại cho cậu một xu nào.”
Anh rút ra một tấm ảnh trong đó là Phùng Tội và Chử Tín.
“Chử Tín làm việc dưới quyền cha mình là Chử Đại Xuyên, mà quan hệ giữa hai cậu đủ thân thiết để anh ta tiết lộ bản di chúc thật cho cậu biết. Hơn nữa, Phùng San San và Chử Tín đính hôn cũng là theo ý của Phùng Thiên Vận, cũng là người định để lại công ty cho San San. Nhưng di chúc thật lại ghi rằng hai người các cậu chia đôi tài sản. Cậu không thấy điều đó quá mâu thuẫn sao?”
Phùng Tội vẫn im lặng, không nói một lời.
Trần Mộ điềm tĩnh nhìn hắn: “Phùng Tội, chứng cứ đã đầy đủ. Dù cậu có không nhận tội, thì cũng không thể chối được nữa rồi. Ba mạng người, cậu nghĩ mình còn cơ hội nói chuyện sao?”
Phía sau bàn, Lâm Gia Lạc gõ bàn phím, không hiểu vì sao đội trưởng lại muốn đối phương mở miệng.
Nhưng đúng lúc đó, Phùng Tội ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Trần Mộ, giọng trầm và lạnh: “Tôi… đúng là giết họ. Chỉ là với Phùng San San, tôi có chút áy náy. Còn hai kẻ kia đều đáng chết.”
Không khí trong phòng thẩm vấn đột ngột lạnh buốt.
Lâm Gia Lạc không kiềm được, rùng mình một cái.
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 207: Nguyên do
10.0/10 từ 27 lượt.
