Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 190: Phản ứng của Lữ Mai
Trong lòng Phùng San San thấy bực bội. Cô biết ở bên nhà tang lễ, mẹ cô có người của mình, chỉ cần cô hơi nhúc nhích một chút, gần như không chuyện gì có thể qua được mắt bà.
Cho nên, cô nói thẳng ra, cũng tốt hơn là để mẹ cô sau này lại đến tìm rắc rối.
“Mẹ, chuyện này… dù sao chúng ta cũng phải có một cái kết thúc rõ ràng. Cha con chết như thế nào, mẹ phải cho con một lời giải thích chứ!”
Phùng San San đứng dưới nhà hét lên.
“Nếu không thì con thật sự sẽ nghĩ rằng…”
“Nghĩ rằng cái gì! Nghĩ rằng tao giết cái lão già chết tiệt đó chắc” Lữ Mai từ trong phòng lao ra, kéo chặt tấm choàng da trên vai. “Tao sống với ổng bao nhiêu năm rồi, nếu muốn ra tay b*p ch*t ổng thì sớm có cả đống cơ hội, cần gì phải đợi đến bây giờ?”
Ánh mắt Lữ Mai sắc lẹm như dao, nhìn chằm chằm về phía Phùng Tội.
“Có người, mới là kẻ nóng ruột nhất ấy!”
Phùng San San không nói gì, chỉ muốn nhân cơ hội này xem thử phản ứng của Phùng Tội ra sao.
Tờ di chúc kia đã được công bố trong nội bộ nhà họ Phùng: Phùng Tội được thừa kế 50% cổ phần trong công ty của Phùng Thiên Vận, cùng một khoản tiền mặt và bất động sản khổng lồ.
Số tiền ấy đủ khiến bất kỳ ai cũng phải phát điên.
Phùng Tội không nói gì, chỉ đứng ở cửa, cất giọng bình tĩnh: “San San, số tiền đó anh không định lấy. Đến lúc cần xử lý thế nào, em cứ quyết định đi…”
“Phùng San San! Mở to mắt ra mà nhìn!” Lữ Mai đứng trên tầng hai hét xuống: “Đừng để mấy lời ngon ngọt của người ngoài làm mờ mắt! Tao nói cho mày biết, tài sản trong căn nhà này, tất cả là của mày! Người khác, dù chỉ một chút, cũng đừng hòng đụng vào!”
Bà chỉ thẳng xuống cầu thang, giọng cao vút: “Đồ con hoang thì nên chui trong cống rãnh mà ở! Ra ngoài quấy rối cái gì!”
Phùng San San nhìn qua Phùng Tội, rồi lại nhìn mẹ mình. Cuối cùng cô đứng ra trước mặt mẹ, bình tĩnh nói: “Mẹ, di chúc của cha đã được công chứng, không có vấn đề gì đâu. Đã là ý cha, thì cứ để như vậy đi, con không có ý kiến gì cả. Với lại, bây giờ điều quan trọng nhất là để cha được yên nghỉ, rõ ràng và minh bạch.”
Những lời đó khiến Lữ Mai run lên vì tức giận. Bà chỉ thẳng vào con gái: “Tốt lắm! Con đúng là cái đồ vong ân bội nghĩa, giống hệt cái lão già đó! Nếu mày muốn cùng cái thằng con hoang đó chung một giuộc, thì cứ đi! Đến lúc chết, đừng có mong ai thu xác cho!”
Nói xong, rầm một tiếng, cửa phòng trên lầu đóng sập lại.
Phùng San San quay sang nhìn Phùng Tội, hơi áy náy: “Xin lỗi, mẹ em bà ấy…”
“Không sao, vốn dĩ anh cũng không nên tới.” Phùng Tội đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng: “Bạn em là pháp y đúng không? Lần trước anh nghe nói em nghi ngờ nguyên nhân cái chết của cha?”
“Ừ, là bạn của bạn em ở Cục thành phố giới thiệu. Dù kết quả ra sao… ít nhất cũng cho em một câu trả lời.”
“Thế thì tốt. Có gì cần, gọi cho anh là được.”
“Dạ.”
Phùng San San nhìn anh trai rời khỏi biệt thự, rồi dần biến mất trong màn đêm dày đặc.
Trong lòng cô dâng lên một cảm giác thương xót, vừa cho Phùng Tội, vừa cho chính mẹ mình.
Chồng không chung thủy, còn mang con riêng về nhà.
Lữ Mai nhìn thấy mỗi ngày, há chẳng phải như bị kim đâm vào mắt sao?
Còn Phùng Tội, đứa con ngoài giá thú đáng thương, trở thành kẻ vô tội nhất trong cả bi kịch này.
Mất mẹ, mất ước mơ, sống trong sự lạnh lùng và khinh miệt mỗi ngày.
Ấy vậy mà người đã gây ra tất cả lại đối xử với Phùng San San vô cùng tốt.
Phùng San San khép cửa, nhìn mâm cơm vẫn còn trên bàn ăn.
Từ trước đến nay, chuyện nấu nướng trong nhà toàn là do cha cô làm.
Mỗi lần cô về nhà, ông đều chuẩn bị một bàn đầy ắp món ăn, ân cần hỏi han chuyện trường lớp, những điều mới mẻ mà cô gặp.
Còn mẹ cô thì chỉ lạnh lùng, không buồn nói một lời.
Sự tương phản ấy làm sao cô không muốn đi tìm cho ra chân tướng cái chết của cha mình được?
Phùng San San ăn được vài miếng, rồi lại buông đũa, dựa vào lưng ghế, nhìn căn phòng trống rỗng.
Đợi xong chuyện này, vẫn nên đưa mẹ trở lại sống ở trung tâm thành phố thôi.
Nơi này thật quá lạnh lẽo… và cũng quá nguy hiểm…
–
Ngày 23 tháng Sáu
Trần Mộ thấy Tiểu Lưu ôm một bó hoa đi lên tầng, ánh mắt lập tức dính chặt lấy y. Anh bước nhanh vài bước, chặn người lại ở cuối hành lang.
“Tiểu Lưu, bó hoa này là sao?”
“À, lúc em vào, bác bảo vệ nhờ mang lên cho chị Nhan. Nói là sáng nay có người gửi tới.” Tiểu Lưu cười tươi: “Xem ra giờ chị Nhan cũng có người theo đuổi rồi đó nha.”
Trần Mộ vừa định hỏi tiếp xem ai gửi bó hoa này thì Lưu Băng Lôi ló đầu ra khỏi cửa sổ, cầm theo một tờ giấy nhỏ, vẫy vẫy: “Đội trưởng Trần! Có người báo án!”
Đã là cảnh sát hình sự thì báo án nghĩa là lại có người gặp chuyện.
Trần Mộ lập tức nhận lấy bó hoa, trầm giọng nói: “Đúng lúc lắm. Tôi tiện thể gọi pháp y Nhan ra hiện trường luôn, bó hoa này để tôi mang lên.”
Tiểu Lưu ngẩn người, nhìn tay mình trống trơn, gãi đầu đầy khó hiểu: “Ra hiện trường thì gọi điện là được mà… sao còn phải tự mình mang hoa lên nữa ta?”
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 190: Phản ứng của Lữ Mai
10.0/10 từ 27 lượt.
