Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 171: Thân phận


Bên ngoài phòng giải phẫu, tiếng gào khóc xé cổ đã vang khắp cả tầng lầu.


Hàn Lãng luống cuống tay chân nhìn hai ông bà già đang quỳ sụp dưới đất, ôm tấm ảnh của con gái mình, khóc đến trời long đất lở.


Khi Trần Mộ quay lại thì vừa vặn nhìn thấy cảnh này. Lâm Gia Lạc bên cạnh mở miệng giải thích: “Sau khi chúng ta phát thông báo, người đến nhận thi thể không nhiều, đa phần là mang tâm lý thử xem sao nên mới làm xét nghiệm ADN, kết quả là…”


Thi thể đó, kỳ thật rất khó để nhận dạng. Không có quần áo hay điện thoại làm manh mối, chỉ có một vài đặc điểm trên cơ thể.


Nếu không phải là người thân thiết nhất, gần như không thể nhận ra được.


Trần Mộ nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt phức tạp: “Hai bác này là sao vậy?”


“Con gái họ tên là Vương Lan, người địa phương, năm nay hai mươi bảy tuổi, làm việc tại một công ty tư nhân. Vào khoảng ngày mùng một tháng Sáu thì mất liên lạc. Họ tìm đến nhà con gái, phát hiện bên trong không có ai, gọi điện đến nơi làm việc cũng không có bất kỳ tin tức gì.” Lâm Gia Lạc nói tóm gọn: “Cứ như là cô ấy bốc hơi khỏi thành phố Vọng Hải vậy. Họ đã dùng đủ mọi cách nhưng vẫn không tìm được.”


“Chỗ ở có camera không?”



“Cái này thì…” Lâm Gia Lạc do dự một chút, “Camera không hề quay được gì cả, chỉ có cảnh cô ấy đi vào tòa nhà, còn lúc ra thì không có.”


“Mất tích ngay tại nhà sao?”


Lâm Gia Lạc gật đầu. Trong tình huống này, hoặc là hung thủ đã tìm ra cách né được camera, hoặc là nạn nhân tự mình rời khỏi vùng có camera giám sát.


Lâm Gia Lạc nhìn hai ông bà ấy, lần đầu tiên cậu hy vọng rằng Vương Lan là bị người khác đưa đi, chứ không phải tự mình rời đi.


Nếu không thì, hai ông bà này thật sự quá thê thảm rồi.


“Cảnh sát ơi, con bé Lan Lan nhà tôi lúc ở nhà vẫn bình thường, chưa từng gây chuyện với hạng người không ra gì cả!” Mẹ của Vương Lan quỳ sụp, ôm lấy chân Hàn Lãng, “Cậu nhất định phải giúp chúng tôi tìm ra hung thủ!”


“Đúng vậy cảnh sát, chuyện này, thế nào các cậu cũng phải cho chúng tôi một lời giải thích!”


Trần Mộ thấy cha mẹ của Vương Lan gần như bám dính lấy người Hàn Lãng, lúc này mới chậm rãi bước tới, hỏi: “Tổ vật chứng đã đến xem chưa?”


“Rồi, sau khi có báo cáo ADN thì đã đến hiện trường.”



Trần Mộ trước tiên giới thiệu thân phận của mình: “Hai bác, cảnh sát Hàn đây là pháp y của cục cảnh sát, không phụ trách mảng điều tra. Cháu mới là người phụ trách công tác hình sự.”


Mẹ của Vương Lan giống như vừa vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức nắm chặt lấy cánh tay Trần Mộ: “Cảnh sát ơi, chuyện của con bé Lan Lan, xin giao phó cho cậu đó. Cậu nhất định phải để tâm nhé!”


Trần Mộ nhẹ nhàng vỗ tay bà ấy an ủi, chờ cảm xúc của bà ổn định lại rồi mới hỏi: “Lần cuối cùng bác nói chuyện điện thoại với Vương Lan là khi nào?”


Mẹ của Vương Lan nghĩ một chút: “Ừm, tối hôm đó hơn mười một giờ, nó nói chúc ngủ ngon với tôi, rồi bảo phải làm nốt ít việc. Sau đó thì…”


Cha của Vương Lan nhìn vợ mình chậm rãi kể lại mọi chuyện hôm đó, gương mặt cũng hiện rõ vẻ hối hận.


“Từ lúc đó không còn tin tức gì nữa sao?”


Trần Mộ vừa nói xong, mẹ của Vương Lan lại tiếp tục ôm mặt khóc nức nở.


Sau khi xác nhận điểm này, Trần Mộ lại hỏi thêm vài câu, như là Vương Lan có gặp vấn đề gì trong công việc hay cuộc sống không, hoặc có từng xung đột với ai.


Kết quả nhận được đều là phủ định, khiến Trần Mộ rơi vào trạng thái bế tắc.



Nơi Vương Lan sinh sống và nơi phát hiện thi thể, cách nhau khoảng ba con phố.


Nếu là hung thủ đưa Vương Lan vượt qua khoảng cách đó, thì ở giữa…


Trần Mộ nhìn những tuyến đường trên bản đồ, gần như đều là nơi xe cộ đông đúc, không có một khe hở nào.


Nếu hung thủ không có biện pháp gì đặc biệt, thì rất dễ bị người khác phát hiện, chứ không thể kéo dài đến tận bây giờ.


“Đội trưởng.” Giọng của Lâm Gia Lạc kéo Trần Mộ về thực tại. Anh quay đầu lại, Lâm Gia Lạc đưa cho anh một tập tài liệu: “Tổ vật chứng đã đến nhà của Vương Lan, không có dấu vết vân tay thừa, máy tính cũng vẫn còn nguyên, không ai động vào.”


“Tôi nhớ Nhan Lăng Vân từng nói, thi thể có dấu hiệu từng giãy giụa, vậy trong nhà…”


“Không có dấu vết ẩu đả, khóa cửa đều nguyên vẹn.” Lâm Gia Lạc nói ra điều mà Trần Mộ không muốn nghe nhất. “Nên tôi định đến hỏi ban quản lý chung cư, xem có thông tin gì khác không.”


Trần Mộ gật đầu, anh biết, việc xác định được danh tính của thi thể cũng đã là bước tiến rất lớn rồi.


Thế nhưng nếu muốn đạt được kỳ vọng của cục trưởng, không chịu xếp dưới Tống Thời An, thì cần phải có đột phá lớn hơn nữa.


Ví dụ như: Vương Lan rốt cuộc đã đến khu chung cư bỏ hoang đó bằng cách nào, rồi sao lại chết trong một căn phòng trống rỗng kia?



Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 171: Thân phận
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...