Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả

Chương 166: Đầy sàn là những ký hiệu đen


Mấy chiếc xe cảnh sát đậu trước khu dân cư, đèn đỏ xanh xoay liên tục khiến cả khu náo loạn.


Cảnh sát khu vực đứng chắn bên ngoài giữ trật tự, lấy thân mình làm rào chắn để ngăn người dân lại gần, nhưng cũng không cản nổi những ống kính zoom độ nét cao từ các tầng trên chĩa xuống.


Trần Mộ vừa đến, thấy cảnh hỗn loạn liền chào hỏi cảnh sát trực ban rồi lập tức đi đến tòa nhà nơi xảy ra sự việc.


Lâm Gia Lạc đang ngồi ở cầu thang, tu ừng ực nước suối như thể sắp kiệt sức đến nơi.


Trần Mộ trêu: “Vụ này kinh vậy sao?”


Lâm Gia Lạc mệt mỏi gật đầu: “Anh tự vào nhìn là biết.”


Trần Mộ không nói thêm, bước vào căn hộ.


Đèn trong phòng chưa bật hết, chỉ có vài bóng đèn lớn do cảnh sát mang theo soi sáng. Ánh sáng vàng cam khiến căn phòng vốn nhỏ càng thêm ngột ngạt, gần như không thể xoay người.


Giữa phòng khách là một vòng tròn vẽ cực kỳ chính xác, viền ngoài đầy những ký hiệu khó hiểu, bên trong là một ngôi sao sáu cánh khép kín.


Tại mỗi đỉnh ngôi sao đặt một phần thi thể — một số còn được khâu nối với thân sói.



Trần Mộ đã đeo khẩu trang vẫn không chịu nổi mùi hôi trong phòng, đành quay ra ngoài chờ kết quả điều tra từ Nhan Lăng Vân.


Vừa ra tới, anh tháo khẩu trang, hít sâu một hơi rồi hỏi: “Làm sao phát hiện được vậy?”


Lâm Gia Lạc kể lại quá trình bạn cũ là Lâm Sơn tìm đến, rồi dẫn cậu tới căn hộ này.


Nghe xong, Trần Mộ quay sang hỏi Lâm Sơn: “Lần trước cậu đến đây không thấy gì lạ sao?”


Lâm Sơn lắc đầu: “Căn này không nằm trong danh sách theo dõi. Hồi đó đến, mùi cũng chưa nặng như giờ.”


Không hẳn là sơ suất. Hung thủ đã chọn một căn nhà có chủ đi nước ngoài nhiều năm, không ai ngờ tới. Cảnh sát cũng chẳng có lý do gì để kiểm tra.


Tức là hắn đã chuẩn bị từ trước?


“Camera trong khu thì sao?”


“Chỉ có cái ở cổng còn dùng được. Mấy cái khác… hên xui thôi.”


Khu cũ, quản lý lỏng lẻo, gặp chuyện mới thấy lỗ hổng. Nơi này lại do cư dân tự quản, chẳng thể trông mong gì nhiều.


Quả nhiên, ngoài camera cổng, tất cả còn lại đều hỏng, gần như không thu được gì.



Đúng lúc đó, Nhan Lăng Vân từ trong nhà bước ra, cô tháo khẩu trang.


Trần Mộ đưa cho cô một chai nước: “Bên trong thế nào?”


Cô uống một ngụm rồi đáp: “Nạn nhân là nữ, còn trẻ. Nguyên nhân và thời gian tử vong phải về phòng thí nghiệm mới xác định. Việc phân xác xảy ra sau khi chết, vết cắt rất gọn và chuẩn xác.”


“Còn đầu sói với mấy chỗ bị khâu?”


“Cũng là sau khi chết mới khâu. Dựa theo hiện trường, rất có thể đây là một nghi thức tế lễ gì đó.”


Đúng lúc ấy, Hàn Lãng mang tới một túi vật chứng.


Bên trong là một cây thập giá, trên đó bị đóng đinh một con rắn trắng. Đầu rắn bị đóng chặt trên đỉnh thập giá, thân nó quấn quanh phần dưới.


“Cái này là…?”


“Đặt ngay giữa vòng tròn. Có vẻ mang ý nghĩa gì đó.”


Nhan Lăng Vân nhìn nó một cái, rùng mình: “Mang đi ngay đi, điều tra gì thì điều tra, đừng để tôi nhìn thấy nữa.”


Trần Mộ hơi bất ngờ: “Cô sợ cái này à?”



Trần Mộ thấy lạ. Trước giờ cô ấy gan lì, có bao giờ tỏ ra sợ gì đâu.


“Trước giờ đâu thấy cô thế này…”


“Vì trước giờ anh chưa có dịp thấy thôi.” Cô đáp lại, tỏ vẻ khó chịu, “Tôi cảnh cáo trước, đừng bao giờ lấy thứ đó ra đùa. Không thì từ nay nghỉ chơi luôn.”


Trần Mộ vội giơ tay đầu hàng: “Yên tâm, tôi không dám.”


Lúc này, Lâm Sơn cất tiếng: “Hay là… tới gặp thằng bé đó một lần nữa? Dù sao hôm đó nó là nhân chứng.”


Trần Mộ gật đầu: “Nhưng thằng bé đang sốt, liệu có hỏi được gì không?”


“Có thể thử nói chuyện với cha mẹ nó trước. Dù sao trước giờ mọi người đều nghĩ nó nói mê, chẳng ai để ý đến lời nó.”


Nhan Lăng Vân nhún vai, rồi rời đi, giao lại công việc điều tra cho nhóm ở lại.


Trần Mộ nhìn theo, rồi gọi: “Lưu Băng Lôi!”


“Có mặt!”


Lưu Băng Lôi đang điều tra ngoài hiện trường, lập tức chạy lại.



“Đi với tôi tới nhà thằng bé. Lâm Gia Lạc, cậu nghỉ chút rồi sang hỏi hai nhà bên cạnh xem họ có nghe thấy gì không.”


Lâm Gia Lạc gật đầu yếu ớt, xem như nhận lệnh.


Lâm Sơn dẫn Trần Mộ và Lưu Băng Lôi đến tìm cậu bé, xem rốt cuộc nó đã thấy gì.


Lâm Gia Lạc thì cầm bảng khảo sát mà Lưu Băng Lôi để lại, nghỉ một lát rồi gắng gượng đứng dậy tiếp tục công việc.


Khu dân cư cũ, điều tra không dễ. Ai cũng chỉ tò mò xem chuyện gì đã xảy ra, còn để họ cung cấp thông tin thì… gần như chẳng ai biết gì.


Lâm Gia Lạc chỉ còn cách tập trung hỏi hai nhà sát vách.


Căn nhà đang sửa hôm nay có người. Khi được hỏi, người vợ nhớ lại: “Khoảng ba hôm trước bắt đầu có mùi, nồng lắm. Nhưng ngoài kia rác rưởi bừa bộn, chúng tôi tưởng mùi từ ngoài bốc vào. Tính sửa xong sẽ gọi người đến dọn.”


“Vậy có nghe thấy tiếng động gì lạ không?”


“Không có.” Người vợ lắc đầu, “Từ lúc định sửa căn này là thấy bên kia kéo kín rèm rồi, chẳng thấy gì. Nhưng mà…”


“Nhưng mà cái gì mà cái gì! Cảnh sát, chúng tôi không biết gì hết!” Người chồng lập tức ngắt lời vợ, định đóng cửa.


Lâm Gia Lạc kịp thời chặn lại: “Nếu có điều gì bất thường, mong anh chị nói rõ. Đây là vụ án hình sự.”


Hai vợ chồng nhìn nhau, rõ ràng có điều giấu trong lòng, nhưng lại không biết có nên nói hay không…


Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả Story Chương 166: Đầy sàn là những ký hiệu đen
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...