Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 104: Trương Tuệ mất tích một cách bí ẩn
“Con gái? Trương Tuệ?”
Cảnh sát Ngô nghi hoặc nhìn Nhan Lăng Vân, rồi quay sang hỏi Vương Anh: “Chị Vương, con gái chị đâu rồi?”
“Nó …” Vương Anh liếc nhìn con trai mình, có vẻ khó xử khi phải nói ra nơi ở của con gái.
Trương Xương lập tức đỡ lời: “Con bé đi lấy đồ rồi. Anh cũng biết mà, cảnh sát Ngô, nhà tôi còn mấy mẫu rừng tre, tối nay vốn định chuẩn bị măng tươi cho mọi người ăn, đúng không mẹ?”
“À, đúng, đúng vậy.” Vương Anh vội gật đầu. “Không biết sao nữa, tới giờ vẫn chưa về, chắc là dọc đường gặp ai đó tán gẫu rồi quên mất thôi.”
“Điện thoại đâu? Chắc chắn có mang theo điện thoại chứ? Đưa tôi số của nó.”
“Cảnh sát Ngô, anh đừng bận tâm đến con nhỏ vô ơn ấy nữa!” Trương Xương liếc mắt nhìn Nhan Lăng Vân, người vừa nhắc đến Trương Tuệ, rồi lớn tiếng nói: “Ba tôi chết thế nào, các anh phải cho chúng tôi một lời giải thích!”
“Không phải có người đang điều tra sao? Gấp cái gì!” Cảnh sát Ngô cũng bực bội. Ngôi làng này xưa nay chuyện lớn nhất cũng chỉ là vài người cãi nhau, giờ tự nhiên lại xảy ra án mạng, đúng là đau đầu.
Nhan Lăng Vân nghe vậy, kết hợp với thái độ của Vương Anh lúc trước, cảm thấy việc Trương Tuệ đến giờ chưa xuất hiện có điều gì đó bất thường.
Trần Mộ nhận ra sự lo lắng của cô, khẽ nói: “Không sao đâu. Cô gái đó gan lớn, chắc chắn không có chuyện gì xảy ra.”
Nhan Lăng Vân liếc nhìn xung quanh. “Hai người kia đâu rồi?”
Trần Mộ ghé sát tai cô, thân mật nói: “Nhân lúc nãy lộn xộn, họ đã đi thu thập chứng cứ rồi.”
Nhan Lăng Vân vừa gật đầu, thì bên kia, người cầm hộp dụng cụ vừa thu dọn xong đồ đạc..
“Cảnh sát Ngô.”
“Ồ, Trương pháp y, bên trong thế nào rồi?” Cảnh sát Ngô lập tức tiến lên hỏi: “Có phải là…”
“Là giết người. Có lẽ hung thủ đã dùng một cây gậy đóng đầy đinh đánh trực tiếp vào đầu nạn nhân. Thời gian xảy ra án mạng là từ 1 giờ đến 3 giờ sáng nay.”
Khoảng thời gian này sao?
Nhan Lăng Vân suy nghĩ, lúc đó hình như Trương Tuệ đang ở bên ngoài mái hiên, chăm chú nhìn vào điện thoại.
Vậy liệu cô ấy có nhìn thấy điều gì không?
Cảnh sát Ngô nhíu mày. “Khoảng thời gian đó? Chị này, tối qua chị và chồng chị đi ngủ lúc mấy giờ?”
“Buổi tối… ông ấy…”
“À, cái này tôi biết. Lúc tôi chơi mạt chược, tôi còn thấy ba tôi ở tiệm mạt chược. Chắc chắn là sau 10 giờ mới ngủ.” Trương Xương chen ngang.
Cảnh sát Ngô nhìn gã với ánh mắt nghi ngờ. “Tôi đang hỏi mẹ cậu. Cậu xen vào làm gì? Nói nhiều thêm chút nữa tôi đưa cậu về đồn luôn bây giờ.”
Trương Xương nghe vậy mới xấu hổ ngậm miệng lại.
“Tôi thật sự không biết. Ông ấy là người như thế nào, chắc các anh cũng rõ. Tôi không quản được. Ông ấy ra ngoài hay về lúc nào, tôi hoàn toàn không biết.” Vương Anh dứt khoát trả lời một câu.
“Nhà nghỉ này có lối ra nào khác không?” Nhan Lăng Vân cuối cùng cũng không kìm được mà lên tiếng: “Tôi nhớ sau khi chú quay về, chúng tôi không thấy ông ấy ra ngoài nữa.”
“Có đường hay không thì liên quan gì đến cô, đồ lắm chuyện!” Trương Xương mắng: “Mấy người các cô đến đây không rõ lai lịch, biết đâu chính các cô giết ba tôi!”
“Chúng tôi sao phải…”
“Nhà chúng tôi có tiền mà.”
Lời nói như lẽ đương nhiên của Trương Xương khiến Vương Anh đột nhiên quát lớn: “Câm miệng!”
Bầu không khí kỳ quái này khiến cảnh sát Ngô cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
“Rốt cuộc có lối ra khác hay không?”
Trương Xương liếc nhìn Vương Anh, rồi khó chịu đáp: “Có, ở phía sau. Qua khe đá có thể ra đến sau nhà họ Lý.”
“Xa vậy sao?” Cảnh sát Ngô trầm ngâm một lát rồi nói: “Dẫn tôi đi xem.”
Trương Xương liếc nhìn xung quanh với vẻ căng thẳng, giọng cao lên: “Được… chứ?”
“Cậu nói chuyện với ai thế? Mau dẫn đường đi!”
Cảnh sát Ngô đập mạnh một cái vào vai Trương Xương, sau đó đi theo gã vào tòa nhà hai tầng.
Ngay khi vừa chuẩn bị bước vào, Nhan Lăng Vân cất tiếng: “Cảnh sát, chúng tôi có thể đi cùng không? Chúng tôi cũng tò mò về khu vực núi phía sau.”
“Không được. Các cô cứ ở ngoài đi.”
Thấy thái độ dứt khoát của cảnh sát Ngô, Nhan Lăng Vân hiểu ý, liền gật đầu đáp: “Được, vậy chúng tôi đợi ở đây.”
Trần Mộ nhìn theo họ bước vào, rồi khẽ nói: “Xem ra, cảnh sát Ngô không biết gì cả.”
“Chắc là do sợ…”
Những nguyên liệu cần thiết để làm ra hàng cấm đều thuộc loại bị kiểm soát. Dù nơi này hẻo lánh đến mấy, nếu làm việc đúng trách nhiệm, có lẽ hắn đã phát hiện ra điểm bất thường từ lâu. Nhưng xem ra, hắn thực sự không biết điều gì đang diễn ra ở đây.
“Bây giờ chúng ta cứ quan sát trước. Lúc nãy đã thông báo với sở chỉ huy rồi. Mọi việc chờ sau khi vụ án ở đây được giải quyết, họ mới vào kiểm tra.”
“Vậy nên chúng ta phải cố gắng giải quyết vụ án này trong vòng một ngày mà không để lộ thân phận.”
“Một ngày?” Lưu Băng Lôi nghe tin, lông mày nhíu lại thành một con sâu róm: “Sao không thể làm theo trình tự…”
“Chuyện ở đây quá nghiêm trọng. Nhiều người ra vào dễ làm hỏng chuỗi bằng chứng và nhân chứng, nên chỉ có cách giải quyết vụ án trước.”
Lại còn phải giấu thân phận…
Đúng là một bài toán khó.
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 104: Trương Tuệ mất tích một cách bí ẩn
10.0/10 từ 27 lượt.
