Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương

Chương 7

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lương Sảng đến đón Văn Hựu Vi đúng hẹn.

Cô ấy đã cắt tóc ngắn, cả người trông gọn gàng dứt khoát như một món đồ thủ công mỹ nghệ được mài giũa tỉ mỉ. Nhưng bên dưới những đường nét rõ ràng có phần cứng nhắc ấy, ở Lương Sảng lại toát ra một thứ gì đó bừng bừng sức sống và đầy nội lực.

Văn Hựu Vi quen cô ấy lần đầu tại một quán cà phê, lúc đó Lương Sảng đang đứng gọi món ngay phía trước cô. Vào ngày làm việc thì không thiếu người chờ mua cà phê, khi Văn Hựu Vi đến thì trước mặt đã có một hàng dài. Đến lượt Lương Sảng, cô ấy quay đầu ra hiệu cho Văn Hựu Vi gọi trước, nhưng Văn Hựu Vi bảo không cần. Lương Sảng mỉm cười: “Số lượng tôi mua mang về hơi nhiều đấy.”

Văn Hựu Vi cũng chẳng để tâm: “Không sao, tôi không vội.”

Sau đó, cô thấy Lương Sảng gọi một lúc mười bốn ly, hương vị, nóng lạnh, kích cỡ đều khác nhau. Điều khiến Văn Hựu Vi thắc mắc là cô ấy không nhìn điện thoại để đọc, mà trông cũng chẳng giống như chọn bừa. Cô thực sự tò mò: “Cô học thuộc lòng hết rồi à?”

Lương Sảng chỉ cười.

Đến khi nhân viên phục vụ bảo đã đóng gói xong, Văn Hựu Vi mới nhận ra thực ra bên cạnh Lương Sảng còn có một cô bé trẻ hơn, hai người cùng xách đồ rời đi. Đến lúc Văn Hựu Vi mua xong cà phê bước vào phòng họp, nhìn thấy gương mặt vừa gặp cách đó không lâu, cô mới biết hóa ra đó là người của bên phía nhãn hàng đến bàn công việc.

Không may là trong dự án này, cả người của nhãn hàng lẫn người của Thái Hòa đều có phần cố chấp, ý kiến bất đồng rất nhiều. Văn Hựu Vi chỉ tham gia một chút ở khâu quy trình nghiệp vụ, coi như bị kéo đến để hỗ trợ, cô cũng ít lời, chủ yếu là quan sát. Cô nhìn thấu tình hình hiện trường, biết rằng ở vị trí của Lương Sảng thì việc này chẳng dễ dàng gì; không thể trực tiếp chốt hạ, nhưng trách nhiệm gánh trên vai thì không ít. Thế nhưng Lương Sảng lại có một khả năng kỳ lạ là khiến người ta nhanh chóng nảy sinh cảm giác gần gũi, cộng thêm khả năng giao tiếp gần như là bản năng, cô ấy luôn tìm ra được giải pháp tối ưu phù hợp với lợi ích của các bên trong thời gian ngắn nhất.

Văn Hựu Vi bắt đầu thấy người này rất thú vị. Một trong mười bốn ly cà phê cô ấy mang vào là dành cho cô; khoảnh khắc nhận lấy, Văn Hựu Vi ngỡ ngàng nhận ra phần của mình là Flat White – hương vị duy nhất mà cô yêu thích.

(*) Flat white là một loại đồ uống gồm cà phê espresso và sữa hấp. Nó thường có tỷ lệ espresso so với sữa cao hơn so với latte, và không có lớp bọt dày như cappuccino.

Người trưởng thành khi kết giao bạn mới đa phần đều rất thận trọng, Văn Hựu Vi cũng không ngoại lệ, huống hồ hai người vì công việc mà ít nhiều có liên quan đến lợi ích. Lương Sảng cũng giữ chừng mực cực tốt, nhưng rồi cứ thế họ dần dần xích lại gần nhau. Đến khi Văn Hựu Vi sực tỉnh hồn lại, cô mới nhận ra từ lúc nào mình và cô ấy đã rất thân thiết.

Văn Hựu Vi mở cửa xe bước lên, Lương Sảng đảo mắt nhìn một lượt, cười rạng rỡ: “Tốt quá.”

“Hửm?”

Lương Sảng đắc ý: “Đi chơi với tớ mà cậu chịu gội đầu là thấy tớ được coi trọng rồi.”

Văn Hựu Vi bắt nhịp câu đùa của cô ấy: “Thậm chí tớ còn đeo cả lens dùng một lần đây này.” Cô không hề nhắc với bạn về chuyện giữa mình và Chu Chỉ An, lúc này trong lòng thầm thấy chột dạ, lại không nhịn được mà tự kiểm điểm hôm nay mình có quá coi trọng chuyện này không? Rốt cuộc là vì đi gặp bạn, hay vì biết rằng có Chu Chỉ An ở đó?

Văn Hựu Vi đưa món quà nhỏ chuẩn bị cho Lương Sảng qua, rồi ngồi xuống ghế phụ. Sau khi thắt dây an toàn, Lương Sảng đưa cho cô ly cà phê vừa mua, nhìn qua đúng là Flat White.

Trên xe, hai người tiếp tục trò chuyện. Văn Hựu Vi nói: “Tớ mới biết là có đồng nghiệp muốn đi mà không săn được vé, độ hot của buổi tọa đàm này vượt xa tưởng tượng của tớ đấy.”

Lương Sảng ừ một tiếng, đầy cảm khái: “Ai cũng cần mà. Cách đây không lâu bọn tớ họp lớp đại học, một phần ba đang phải đi gặp bác sĩ tâm lý, có hai người không đến: một người đã lên Ngũ Đài Sơn ở hai tháng rồi, bảo là ngày nào chưa tìm thấy ‘bình yên nội tại’ thì ngày đó không xuống núi, còn một người nữa…”

(*) Bình yên nội tại / inner peace là trạng thái tâm lý, tinh thần yên ổn, cân bằng, mãn nguyện, cảm thấy thư thái và an lạc, ngay cả khi đối mặt với căng thẳng hay biến động bên ngoài, không phải là không có vấn đề mà là khả năng giữ vững sự điềm tĩnh giữa những thử thách, bao gồm sự bình tĩnh, mãn nguyện và sự ổn định tinh thần bất chấp hoàn cảnh.

“Sao thế?”

Sắc mặt Lương Sảng hơi trầm xuống: “Tháng trước vừa uống thuốc ngủ tự tử.”

“Đều là lần đầu làm người lớn cả, trong lòng ai cũng mông lung. Có đôi khi tớ thấy thế giới này điên rồi, có lúc lại tự hỏi hay là do vòng tròn quan hệ của mình có vấn đề nên mới gặp toàn những người không mấy khỏe mạnh như vậy.” Lương Sảng nói xong thì khựng lại một chút. Văn Hựu Vi có thể nhận ra, sự thoải mái mà cô ấy thể hiện không phải vì cuộc sống không có ưu phiền, mà là vì cô ấy đã quen với việc xử lý hết vấn đề này đến vấn đề khác.

Giống như trò chơi xếp gạch Tetris, các khối gạch luôn không ngừng rơi xuống, nếu bên dưới tích tụ ít đồ thì đó là vì người chơi đã luôn nỗ lực để triệt tiêu chúng.

Văn Hựu Vi nhìn nghiêng gương mặt cô bạn, mỉm cười hỏi: “Cậu sợ tớ cũng nghĩ quẩn à?”

“Không đến mức đó,” Lương Sảng nhẹ nhàng đáp, “Tớ chỉ trân trọng mỗi một người thú vị mà mình gặp được, hy vọng những sinh vật xinh đẹp trong khu vườn xã giao nhỏ bé của tớ đều không bị héo tàn.”

Văn Hựu Vi nhìn dòng xe cộ phía trước, tâm trạng lúc gần lúc xa: “Con người ta rồi sẽ đi đến một nơi mà không còn hệ quy chiếu nào cả. Hồi nhỏ nhìn vào một tờ đề thi, biết được bao nhiêu điểm là biết ngay xếp hạng của mình. Nhưng giờ đây thường xuyên gặp phải những lúc như thế này: sợ không tìm thấy thước đo, sợ rằng mình đang sống sai mất rồi.”

Cô nhớ có lần Chu Chỉ An từng hỏi mình: “Rốt cuộc em muốn một cuộc sống như thế nào?”

Khi đó, Văn Hựu Vi đã trả lời đầy quyết đoán: “Em muốn một cuộc đời phong phú.”

Thế nhưng chẳng ai có thể định nghĩa được thế nào là “phong phú”, giờ đây ngay cả chính cô cũng không nói rõ được. Những gì cô đang có hiện tại liệu có tính là phong phú? Liệu cô có vì thế mà cảm thấy thỏa mãn?

“Nhắc đến chuyện này,” Lương Sảng nói, “Lần trước tớ có gặp một người bán khóa học kỹ năng công sở trên mạng. Người mua toàn ở độ tuổi 30, 40, lại còn có tỷ lệ lớn là các bà mẹ bỉm sữa, ai cũng khao khát tìm thấy một lối thoát cho cuộc đời. Kết quả cậu đoán xem, nội dung khóa học lại do mấy đứa sinh viên mới ra trường lương cứng năm triệu cộng hoa hồng viết ra. Bảo sai thì cũng không hẳn, nhưng toàn là lời sáo rỗng. Cái loại khóa học đó nghe xong thì có ích gì chứ… À, hồi chúng mình còn nhỏ chẳng phải có người nói ‘Thanh xuân của ai mà chẳng mông lung’ đó sao. Thực tế là, trung niên của ai mà chẳng mông lung, tuổi già của ai mà chẳng mông lung, đời người có ai mà không mông lung đâu.”

Văn Hựu Vi vô cùng đồng cảm, nhưng vì cô ấy đang lái xe nên cô chỉ khẽ xoa xoa cánh tay bạn mình để biểu thị sự thân thiết. Trong tiếng nhạc không lời êm dịu Lương Sảng đang mở, tâm trí cô kỳ diệu thay lại có được giây phút bình yên ngắn ngủi. Khi đau khổ, con người ta thường có xu hướng ngồi thụp xuống, thu mình lại, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng đất nhỏ hẹp trước mắt và thấy mình là kẻ đau khổ nhất thế gian. Phải đứng dậy nhìn một cái mới biết, đại đa số mọi người trên thế giới này đều đang vật lộn trong nỗi khổ riêng và nỗ lực tìm kiếm lối thoát.

Xe càng gần đến hội trường, chủ đề của hai người lại quay về buổi tọa đàm.

Lương Sảng nói hiện tại chính sách đã thay đổi, chứng chỉ tư vấn tâm lý bị bãi bỏ nên mảng chứng nhận tư cách nghề nghiệp khá nhập nhằng. Vì vậy, các thương hiệu muốn kiếm tiền từ mảng này đều phải “mượn oai hùm”, rất sẵn lòng tìm đến các trường đại học danh tiếng để hợp tác. Đại học Z vốn lừng lẫy, quan trọng là vị phó giáo sư kia cũng có rất nhiều điểm để khai thác.

“Hiếm khi tìm được một vị giáo sư thực thụ mà ngoại hình lại đẹp đến thế. Trước đây bên tớ cũng từng tìm những vị khách mời tương tự cho khách hàng, trông ai cũng như ông nội mình vậy, lên sân khấu giảng mấy triết lý nhân sinh, nội dung thì tốt đấy nhưng hiệu quả truyền thông cực kém. Thậm chí có người còn bình luận bên dưới là cảm giác như tết về quê ngồi trên bàn nhậu bị ông chú họ dạy đời vậy.” Lương Sảng tự nói rồi tự cười một mình, “Cứ phải là trí thức trẻ tuổi đẹp trai cơ, giờ đang thịnh hành kiểu này, mấy ông tổng tài bá đạo so ra còn kém xa.”

Văn Hựu Vi nghe với vẻ mặt kỳ quái, thậm chí còn lo Lương Sảng đã biết chuyện gì đó, may mà cô bạn đang bận lái xe nên không nhận ra biểu cảm vi tế của cô.

Lương Sảng bồi thêm một câu: “Tin hành lang đấy nhé, bảo là yêu từ mối tình đầu tận lúc tốt nghiệp thạc sĩ, người kia còn là bạn cùng trường nữa cơ. Sau đó thì độc thân cho đến tận bây giờ.”

Văn Hựu Vi nhấp một ngụm cà phê theo kiểu “phòng thủ”, thực tế là ly vừa đưa lên, nước cà phê còn chưa chạm môi: “Độc thân đến giờ?”

Lương Sảng kể với vẻ đầy hứng thú: “Vẫn là tin hành lang thôi, tớ đoán là vết thương lòng chưa lành. Sếp tổng bên khách hàng cũng lớn tuổi rồi, có chút quen biết với giáo sư hướng dẫn của anh ấy, ban đầu thấy đối phương là một tài năng trẻ nên định giới thiệu đối tượng cho, kết quả vị giáo sư kia bảo không cần đâu, trong lòng người ta có người rồi. Đã bao nhiêu năm rồi tớ chưa được nghe cái mô-típ ‘trong lòng có người’ thuần khiết như ngôn tình thế này, hiếm có thật đấy.”

Văn Hựu Vi bị “phong ấn” tại chỗ ngồi, hồi lâu không cử động. Cô biết rõ lúc này mình nên nói gì đó như một người đang nghe chuyện phiếm bình thường, nhưng cô bị nghẹn lại, một chữ cũng không thốt ra được. Lương Sảng vừa lái xe vừa phân tâm hỏi cô sao thế, khiến cô giật mình, vội chữa cháy là cà phê nóng quá, cô cần nghỉ một lát.

Lương Sảng thắc mắc: “Tớ có gọi loại nóng quá đâu, sao cậu lại có cái ‘lưỡi mèo’ sợ nóng thế nhỉ?”

Đến sát cổng hội trường, điện thoại Lương Sảng reo, cô ấy đi ra một góc nghe máy. Văn Hựu Vi nhìn thần sắc cô ấy thì đoán chắc lại có rắc rối gì rồi.

Quả nhiên Lương Sảng quay lại với vẻ mặt đầy hối lỗi: “Hựu Hựu, tớ phải đi trước đây, có một KOL mảng review đồ ăn xảy ra chuyện rồi.”

“Có chuyện gì thế, nghiêm trọng không?”

Vẻ mặt Lương Sảng khó nói hết bằng lời: “Vẫn chưa biết nghiêm trọng đến đâu, nghe bảo định ăn quỵt nên bị chủ quán đánh. Đồng nghiệp phụ trách bạn đó thì đang đi leo núi, tớ ở đây qua đó gần nhất nên đi xem sao. Đành để cậu vào nghe một mình rồi.”

Hạnh phúc trên đời đôi khi phải có sự so sánh mới nhận ra được. Văn Hựu Vi nhìn cô bạn rời đi, bỗng thấy cuộc sống và công việc của mình vẫn chưa đến mức quá phi lý.

Chỗ ngồi Lương Sảng để lại nằm ở hàng thứ ba. Văn Hựu Vi đã có linh cảm sẽ chạm mặt Chu Chỉ An, nhưng khoảnh khắc thực sự nhìn thấy anh, cô vẫn không kìm được cảm thán định mệnh thật huyền diệu. Dáng người anh cao ráo như một cái cây, khoác trên mình bộ vest cắt may tinh tế càng thêm phần chững chạc, điềm tĩnh. Sự hiện diện của anh vốn dĩ đã giống như một cái cây, sạch sẽ và tràn đầy sức sống, cắm rễ sâu trong ký ức của cô và vẫn luôn không ngừng vươn cao.

Năm 17 tuổi ấy, tại hội trường trường cấp ba. Cũng là Chu Chỉ An ở trên đài, còn cô ở dưới đài.

Lúc đó anh là một trong những đại diện học sinh phát biểu trong lễ tốt nghiệp. Văn Hựu Vi, với tư cách là một trong những học sinh lớp dưới được chọn đến để “truyền lửa”, cũng có mặt tại đó. Cô sớm đã biết Chu Chỉ An sẽ lên sân khấu, nếu không phải chờ đợi điều này, mấy hoạt động kiểu này cô đã tìm cách chuồn từ lâu. Ngặt nỗi quy trình phía trước quá rườm rà, mãi mới đợi được một đại diện học sinh lên đài, thế mà người đó lại không phải Chu Chỉ An.

Lúc đó anh là một trong những đại diện học sinh phát biểu trong lễ tốt nghiệp. Văn Hựu Vi, với tư cách là một trong những học sinh lớp dưới được chọn đến để “truyền lửa”, cũng có mặt tại hội trường. Cô sớm đã biết Chu Chỉ An sẽ lên sân khấu, nếu không phải chờ đợi điều này, mấy hoạt động kiểu này cô đã tìm cách chuồn từ lâu. Ngặt nỗi quy trình phía trước quá rườm rà, mãi mới đợi được một đại diện học sinh lên đài, thế mà người đó lại không phải Chu Chỉ An.

Văn Hựu Vi bồn chồn không yên, ngồi không xong mà đứng cũng chẳng vững. Cô thấy Vu Tiêu ở phía xa, bèn lom khom đi tới chào hỏi, hỏi xem bao giờ thì đến lượt Chu Chỉ An.

Vu Tiêu thấy cô thì không ngạc nhiên, bảo còn hai người nữa nói xong mới tới lượt anh.

Văn Hựu Vi khẽ th* d*c: “Trời đất, khối cuối cấp các anh có nhiều điều dặn dò thật đấy.”

Mãi mới đợi được đại diện học sinh đầu tiên phát biểu xong, bên dưới có một người đàn ông trung niên ôm một bó hoa, sải bước lên đài, nhìn khuôn mặt thì chắc là bố của cậu bạn đó. Văn Hựu Vi trêu: “Chà, thủ tục chính thức ghê nhỉ, còn có phụ huynh tặng hoa nữa. Thế phụ huynh nhà Chu Chỉ An đâu? Chỉ cho em nhận mặt với.”

Vu Tiêu thở dài, bảo mẹ anh không đến. Mẹ Chu Chỉ An quanh năm bôn ba ở ngoài, căn bản không ngó ngàng gì được đến con cái. Nói đoạn, cậu ta như tự làm mình tức giận, mắt nhìn chằm chằm vào vị phụ huynh đang náo nức tặng hoa trên đài, rồi lại liếc sang hàng ghế phụ huynh bên dưới, một vị khác cũng đã chuẩn bị sẵn một bó hoa trong tay: “Vốn làm gì có tiết mục này, tự thêm thắt vào đấy chứ. Thật là, chỉ là phát biểu tốt nghiệp thôi mà, đã đỗ đạt gì đâu mà cuống quýt dâng hoa thế không biết?”

“Ơ?” Văn Hựu Vi nhạy bén bắt được thông tin, “Thế Chu Chỉ An thì ai tặng?”

Vu Tiêu hừ một tiếng từ trong mũi, cậu ta làm một động tác bĩu môi khi giận dữ trông chẳng hợp với hình tượng tí nào. Văn Hựu Vi dời mắt đi, tha thứ cho sự bộc lộ cảm xúc thật lòng của cậu bạn, rồi hơi đau đầu hỏi: “Hai vị phụ huynh kia hôm nay mới đột xuất quyết định tặng hoa à?”

Vu Tiêu rất không vui: “Ban đầu chỉ có một người mang theo thôi, người sau thấy thế cũng đi mua theo. Nhưng Chu…” Cậu ta cũng không nói rõ được mình đang để tâm điều gì, thậm chí có lẽ chính Chu Chỉ An cũng chẳng bận lòng, nhưng Vu Tiêu vẫn thấy ấm ức thay bạn.

“Em hiểu rồi, chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà.”

Văn Hựu Vi vỗ mạnh vào lưng cậu ta một cái rồi lại dấm dúi đi ra ngoài, không làm kinh động đến ai. Cô gọi điện cho mẹ mình. Văn Tiểu Tiểu mở xưởng làm ăn, thời gian linh hoạt, nhận được điện thoại cũng chẳng hỏi han gì nhiều, giúp cô mua ngay một bó hoa, chỉ lát sau đã mang đến cổng trường gọi cô ra lấy.

Vừa hay trễ mất một lúc, khi cô vào lại hội trường thì Chu Chỉ An đã nói đến những lời cuối. Dù không có bố mẹ quản thúc nhưng Chu Chỉ An tự chăm sóc bản thân rất tốt, chiếc áo sơ mi trắng trên người anh phẳng phiu, đứng dáng, mái tóc mới cắt không lâu trông rất thanh tú, gọn gàng. Anh đứng trên đài khiến phong cách của cả hội trường có sự thay đổi tinh tế, từ rạp hát cổ động ý chí chiến đấu bỗng chốc biến thành phim thần tượng thanh xuân học đường.

Văn Hựu Vi đứng từ xa nhìn, không kìm được khẽ cong môi.

Khi nhìn từ trên đài xuống, mọi thứ đều rất rõ ràng, thế nên giữa đám đông đen kịt những cái đầu, Chu Chỉ An đã nhìn thấy cô gái đang ôm bó hoa đi vào từ cửa sau hội trường. Đó là Văn Hựu Vi.

Cô nhận ra khoảng cách xa thế này mà mình toét miệng cười thì chưa chắc anh đã thấy rõ, thế là cô hơi nghiêng đầu, bím tóc đuôi ngựa buộc cao cũng đung đưa theo hai cái. Thần sắc của Chu Chỉ An bỗng chốc trở nên dịu dàng.

Thực ra anh vốn không để tâm. Anh mất bố từ sớm, cũng hiểu rằng đối với mẹ mình, cuộc hôn nhân cũ và sự tồn tại của anh đều giống như một gánh nặng. Chu Chỉ An không oán trách, anh học cách quen với điều đó. Chỉ là đôi khi vẫn có chút hoang mang. Ví dụ như khi nhìn thấy hai người bạn khác đều có phụ huynh hăng hái lên tặng hoa, anh không khỏi suy nghĩ: Hóa ra việc được chọn đại diện học sinh phát biểu tốt nghiệp lại là chuyện đáng để ăn mừng đối với các bậc cha mẹ đến thế sao? Vậy còn người thân của anh thì sao…

Bài phát biểu của Chu Chỉ An kết thúc, anh cúi chào cảm ơn trong tiếng vỗ tay của mọi người.

Văn Hựu Vi đã đi tới từ cửa sau hội trường, bước lên đài thật nhẹ và nhanh như một chú chim trắng nhỏ xinh. Cô đứng định trước mặt Chu Chỉ An, vạt váy vẫn còn khẽ lay động sau những bước chạy. Một bó hoa rực rỡ, tươi thắm được cô trao vào vòng tay Chu Chỉ An.

“Chúc mừng anh.” Cô nói.


Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Truyện Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương Story Chương 7
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...