Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
Chương 56
Những khi còn dư dả tâm trí, Văn Hựu Vi thường tự hỏi tại sao nhiều người lại trở thành dáng vẻ như hiện tại. Con người là loại sinh vật có tính dẻo cực cao, sự tác động của môi trường và khả năng tự trưởng thành đan xen lẫn nhau, chỉ cần một ý niệm sai lệch, con người hiện ra sẽ hoàn toàn khác biệt.
Cô luôn nhớ về Chu Chỉ An vào những khoảnh khắc kỳ lạ. Anh là một khả năng mà các biến số đều được kiểm soát đến mức cực đoan, chỉ cần chệch đi một chút thôi, người cô nhìn thấy sẽ không phải là một chàng thanh niên sạch sẽ và tốt đẹp đến thế này.
Văn Hựu Vi chợt cảm thấy mình không nên chờ đợi thêm nữa. Cô tìm Oscar trước, gửi tin nhắn: Này, liệu tôi có thể xin thời khóa biểu của Chu Chỉ An từ chỗ cậu không?
Oscar: [Tệp tin]
Vivi: [icon giơ ngón cái.jpg] Hiệu suất kinh ngạc thật đấy.
Oscar: Đoán là chị sẽ hỏi, chỉ không ngờ giờ mới thấy hỏi thôi.
Vivi: …
Oscar: Thế tối nay định hẹn anh ấy đi ăn tối à?
Vivi: Có gợi ý gì không? Tôi đang nghĩ xem mở lời thế nào cho nó mượt một tí.
Oscar: Tôi vừa về lại thành phố này mà, lý do có thể là ăn mừng tôi trở về. Ăn quán đồ Hong Kong kia đi.
Vivi: Chào mừng cậu trở về, nhưng mà… [icon xấu hổ] Tối nay tôi định đi “hẹn hò”, không phải đi “tụ tập”.
Oscar: Tôi không đi đâu [icon lắc đầu]. Bảo lúc về anh ấy mua cho tôi một phần bánh cuốn tôm giòn là được.
Vivi: … Bây giờ tôi đặt giao hàng tận nơi cho cậu luôn.
Oscar: [icon ánh nhìn thuần khiết.jpg] Ồ, nghĩa là tối nay anh ấy sẽ không về nhà đúng không?
Vivi: ! Tôi chỉ sợ cậu đói thôi.
Oscar: Gì cơ? Anh ấy còn định về nữa à? Đáng thất vọng ghê [icon ánh nhìn thuần khiết.jpg].
Vivi: … Đủ rồi đấy.
Đúng lúc này, tin nhắn của Chu Chỉ An bay tới: Mấy giờ em tan làm? Anh qua đón.
Văn Hựu Vi linh tính có điềm chẳng lành, quả nhiên là không nên nói xấu sau lưng người khác, sao anh lại nhắn tin đúng lúc này chứ? Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy sai sai: Có phải Oscar nói gì với anh không?
Chu Chỉ An chụp một tấm hình. Oscar đang ngồi quay lưng lại phía anh, cái màn hình khổng lồ 34 inch đối diện thẳng với Chu Chỉ An, và cậu thiếu niên lai thiên tài ấy — đang bật toàn màn hình để chat WeChat.
Vivi: …
An: Đừng lo, chỉ có anh thấy thôi.
Văn Hựu Vi thẹn quá hóa giận: Em hủy đơn giao hàng đây, cho cậu ấy hít khí trời đi.
Một lúc sau lại nhắn: Đang giao rồi (.) Thôi bỏ đi.
An: Hàng đến thì gọi anh, anh lao ra ăn sạch, không để lại cho cậu ấy miếng nào.
Vivi: Ha ha ha anh bị làm sao thế?
An: Anh không cho phép em không vui.
Tay Văn Hựu Vi run lên một cái: Tốt nhất là trước mặt em anh cũng nói được câu này nhé.
An: Anh sẽ cố gắng.
Vivi: ?
Tin nhắn của Oscar nhảy ra, là một tấm hình, độ phân giải mờ mờ cảm động này rõ ràng là chụp lén. Phóng to ra có thể thấy khóe môi Chu Chỉ An đang nhếch lên điên cuồng.
Văn Hựu Vi khoái chí: Tôi rất hài lòng. Ngài còn muốn uống gì không, tráng miệng nhé?
Oscar: Buổi tối chỉ ăn no tám phần là đủ rùi. Cảm ơn nè
Vivi: Tiếng Trung của cậu “ngấm” tận tủy rồi đấy [icon giơ ngón cái.jpg].
Cô không để Chu Chỉ An qua đón mà chọn một quán ăn ở khoảng cách vừa tầm, tiêu chí là được gặp nhau nhanh nhất. Từ xa, nhìn thấy đối phương đứng ở cửa tiệm, cả hai bỗng nhìn nhau cười một cách vô tri. Cô nghĩ chuyện này thật thần kỳ, hóa ra mỗi lần gặp người này, mình đều có được một niềm vui mới.
Bước vào cửa, gọi món xong, hai người ngồi đối diện qua chiếc bàn tròn nhỏ, nhìn nhau đắm đuối.
Cô hỏi Chu Chỉ An: “Anh cười cái gì thế?”
Đuôi mắt và chân mày Chu Chỉ An đều nhuốm vẻ dịu dàng và mềm mại: “Thế em cười cái gì?”
Văn Hựu Vi cố tỏ ra bình tĩnh: “Đồ ăn ở đây ngon, nên đợi món cũng thấy vui. Đến lượt anh đấy.”
Chu Chỉ An nghe vậy thì khóe môi cong lên, niềm hạnh phúc trong mắt không thể che giấu, anh nhìn chằm chằm vào Văn Hựu Vi, bình thản mà đầy hân hoan: “Anh thích em.”
Văn Hựu Vi suýt thì ôm mặt.
Cô bỗng chẳng biết nói gì cho phải, hít một hơi thật sâu để nén cảm xúc đang lộ rõ trên mặt xuống: “Hình như anh… có một chút, thay đổi.”
“Tốt hơn, hay tệ đi?”
Văn Hựu Vi mỉm cười, lại mang theo vài phần dò xét: “Hay là cùng thảo luận về nguyên nhân của sự thay đổi này đi. Anh tự học à, hay là chịu ảnh hưởng của ai thế?”
Chu Chỉ An nghe xong, khẽ thu lại nụ cười, nhìn cô như thể đang dốc hết tâm can: “Những lời trước đây chỉ để trong lòng, giờ anh sẽ nói ra hết.”
Trái tim Văn Hựu Vi rung động nhẹ, nhưng lại giả vờ bất cần, lười biếng cao giọng: “Anh trách trước đây em không biết thuật đọc tâm à?”
Chu Chỉ An bật cười, có lẽ anh đã đoán được phản ứng này của cô sau câu nói đó. Rồi anh từ từ thu liễm thần sắc, khi thốt ra lời, biểu cảm thẹn thùng như một cậu thiếu niên, thậm chí còn mang theo sự thấp thỏm ngây ngô. Anh nói là: “Anh muốn để em được nghe hai lần.”
Thật là… cạn lời mà.
Văn Hựu Vi thầm nghĩ lời thoại này quá mức nguy hiểm, chỉ cần khi nói khóe môi nhếch lên cao một xíu thôi là sẽ không tránh khỏi vẻ “dầu mỡ” lạ thường. Thế nhưng, khi Chu Chỉ An chăm chú nhìn cô và khẽ thốt ra câu nói đó, cô cảm thấy mình nên móc trái tim mình ra rồi nói với anh: “Nó là của anh rồi.”
Cô im lặng suốt một hồi lâu, chỉ nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt chuyển động với những cung bậc cảm xúc sâu cạn xen kẽ.
Chu Chỉ An hỏi cô đang nghĩ gì.
Văn Hựu Vi hạ thấp giọng, gương mặt cực kỳ nghiêm túc: “Ngồi sát lại đây chút, em nói cho anh nghe.”
Chu Chỉ An nhích lại gần, phần cuối cánh tay họ khẽ chạm vào nhau. Khoảnh khắc da thịt tiếp xúc, một luồng điện nhẹ lướt qua. Văn Hựu Vi cố gắng phớt lờ nhịp tim đập loạn xạ lúc đó, giọng nói nén xuống phẳng lặng, thái độ tự nhiên như thể lời nói đó không phải do chính mình thốt ra: “Em đang nghĩ xem tâm lý học tình yêu có nhắc đến việc… hẹn hò đến lần thứ mấy thì lên giường là thích hợp nhất không.”
Chu Chỉ An khựng lại một nhịp, còn Văn Hựu Vi thì đầy hứng thú thưởng thức màn này. Đáng lẽ đó phải là một bầu không khí mập mờ thuần túy, nhưng giây phút ấy dường như cả hai đều nghĩ đến khoảng thời gian chia ly dài đằng đẵng ở giữa, nên trong cái nhìn nhau bỗng dưng pha thêm vài phần bi thiết. Sự thay đổi biểu cảm của anh lúc đó giống như vừa nhận được một sự cho phép nào đó, không chỉ là sự cho phép thông thường, mà còn là một sự tiếp nhận sâu sắc hơn thế nữa.
Thế rồi bỗng thấy Chu Chỉ An dường như sực nhớ ra điều gì, anh trông như sắp phát khóc đến nơi.
Văn Hựu Vi bối rối: “Anh sao thế?”
Chu Chỉ An đầy uất hận: “Tối nay phải về… anh đã hứa với thầy Nhậm rồi… đêm nay phải gọi điện phản hồi luận văn cho mấy sinh viên đại học.”
Văn Hựu Vi: “…” Cạn lời, thực sự cạn lời! Trong lòng cô thậm chí đã biên soạn xong tiêu đề rồi: “Mọi người ơi! Ai hiểu cảm giác này không?!”
Mặt cô vẫn không chút biến sắc, chỉ khẽ nhíu mày: “Ồ? Em có mời anh à? Tại sao phải giải thích với em chuyện này?”
Chu Chỉ An mím môi, trông anh vô cùng tủi thân. Văn Hựu Vi lập tức mủi lòng. Giây trước vừa nghĩ “Hừ, cái đồ phải gió nhà anh”, giây sau đã chuyển thành “Mình thật đáng chết! Thừa biết anh ấy là người thiếu cảm giác an toàn nhất, sao mình lại quăng cái miếng hài dở hơi này ra làm gì không biết.”
Không gian bỗng chốc yên tĩnh trở lại. Văn Hựu Vi vừa chọc chọc bát mì, vừa chuyển chủ đề: “Phản hồi muộn thế này sao? Em cứ tưởng đây là việc nên làm trong giờ hành chính chứ.”
Chu Chỉ An hơi xuống tinh thần: “Sinh viên năm cuối phải đi thực tập, nên phải phối hợp theo nhịp độ của các em ấy.” Được rồi, có thể hiểu được. Văn Hựu Vi lúc trước khi tốt nghiệp cũng đại loại như thế, lúc đó cô còn chưa nhận ra mình đã gây ra phiền phức lớn thế này cho giảng viên hướng dẫn.
Cô ôm chút hy vọng cuối cùng hỏi: “Phải phản hồi lâu không?”
Lần này Chu Chỉ An trông như sắp khóc thật: “Ban đầu định viết vào phần ghi chú để phản hồi bằng văn bản, nhưng thử hai đoạn thì thấy phần ghi chú còn dài hơn cả chính văn.”
Anh nhìn thấy ý cười trong mắt Văn Hựu Vi, sự ấm ức tăng lên gấp bội: “Nếu có thể, anh thà tự mình viết hộ mấy em ấy cho xong.”
Văn Hựu Vi cuối cùng không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
…
Hai người im lặng ăn một lúc. Chu Chỉ An hỏi cô có muốn gọi thêm gì không, Văn Hựu Vi kéo tay anh: “Không, đi thôi.”
“Đi đâu cơ?”
Văn Hựu Vi lườm anh, chữ thốt ra như mang theo tia lửa: “Ra xe chứ đi đâu!”
Chu Chỉ An ngẫm nghĩ một chút, lập tức đỏ mặt tía tai. Bước ra khỏi cửa nhà hàng, bàn tay đang nắm lấy tay cô bắt đầu rịn chút mồ hôi.
Văn Hựu Vi gãi gãi lòng bàn tay anh, Chu Chỉ An quay đầu lại, hai người lại thẹn thùng nhìn nhau cười. Hầm gửi xe không một bóng người, cô khẽ khàng lên tiếng: “Giáo sư Chu, dễ căng thẳng thế ư?” Chu Chỉ An hơi dùng lực, nắm chặt lấy tay cô.
Ngay khoảnh khắc Chu Chỉ An định giúp cô mở cửa xe, Văn Hựu Vi ấn lấy cổ tay anh, xoay người anh lại, trao cho anh một nụ hôn sâu, khẽ thì thầm: “Chu Chỉ An…”
Giây tiếp theo, ứng dụng liên lạc công việc của Văn Hựu Vi vang lên, lời tình tứ chưa kịp nói ra bị buộc phải quay đầu, Văn Hựu Vi: “… Lưu tạm lại đã, đợi chút.”
Chu Chỉ An mở to mắt, trông vô cùng ngây thơ vô tội.
Cô mở giao diện lên, phát hiện đó là thông báo xin nghỉ phép của Thủy Thanh. Nói là đột nhiên đau bụng đã đi bệnh viện rồi, tình hình nghiêm trọng, nên xin nghỉ trước hai ngày, mai và ngày kia.
Đã nhìn thấy thì phải hỏi một câu, cô nhắn qua: Ổn không em, đã đến bệnh viện chưa?
Một lúc sau có phản hồi: Đến rồi ạ, [icon thở dài] viêm ruột thừa cấp tính.
Văn Hựu Vi: Có ai đi cùng không?
Lát sau, cô ấy trả lời: Chỉ có một mình em.
Văn Hựu Vi nắm chặt điện thoại, không nói gì nhìn sang Chu Chỉ An, tay kia nhéo nhéo mặt anh.
Chu Chỉ An bắt lấy ngón tay cô, đưa lên môi chạm nhẹ, nhìn cô mà không nói lời nào, đã hiểu ngay ý là cô phải đi luôn bây giờ.
“Thế này thì em sẽ thực sự thương xót anh mất.” Văn Hựu Vi hít một hơi sâu, lại nói, “Đưa em đến bệnh viện một chuyến, rồi về mà sửa luận văn cho sinh viên đi.”
Ngồi lên ghế phụ, Chu Chỉ An cúi người qua thắt dây an toàn cho cô, giây tiếp theo anh giữ chặt cằm Văn Hựu Vi, giọng nói khàn đặc: “Hôn anh đi, Vi Vi.” Trốn trong câu cầu khiến đó là sự khao khát, lấy lòng và tham luyến đan xen.
Văn Hựu Vi không thể không thành toàn cho anh.
…
Tại bệnh viện.
Thủy Thanh được chẩn đoán bị viêm ruột thừa cấp tính, đang chờ sắp xếp phẫu thuật.
Cô ấy vô cùng ngạc nhiên khi thấy Văn Hựu Vi vội vã chạy đến vào lúc này. Tình trạng của cô ấy đang rất tệ, có người quen ở bên, cô ấy vừa thấy ngại ngùng lại vừa cảm thấy được an ủi một cách mâu thuẫn. Văn Hựu Vi bảo: “Không sao đâu, dạo này chị đang rảnh. Có việc gì cần chạy vầy em cứ bảo chị. À, bạn trai em đến chưa?”
“Anh ấy bận quá. Em cũng không nỡ làm phiền anh ấy.” Thủy Thanh nói.
Văn Hựu Vi “ồ” lên một tiếng, đại khái đoán được tình hình nên không hỏi sâu thêm.
Thủy Thanh im lặng một hồi rồi mới lên tiếng: “Bình thường thì… anh ấy nên đến đúng không chị?”
“Chị không biết.” Văn Hựu Vi đáp, “Nhưng chị biết rằng, chỉ là quan hệ đồng nghiệp thôi mà biết em phải đến đây một mình, chị cũng không yên tâm nổi.”
Thủy Thanh được sắp xếp vào phòng mổ, cô ấy đưa chìa khóa cho Văn Hựu Vi nhờ về nhà lấy giúp ít đồ đạc vì sau phẫu thuật ít nhất phải nằm lại ba bốn ngày. Ca tiểu phẫu này cô ấy không muốn để bố mẹ ở quê lo lắng, may mà bệnh viện có dịch vụ thuê hộ lý chăm sóc. Ca mổ ruột thừa không quá dài, một tiếng rưỡi sau cô ấy được đẩy ra ngoài. Nhận thấy mọi chuyện đều ổn thỏa, Văn Hựu Vi mới ra về.
Trưa hôm sau, Văn Hựu Vi lái xe qua thăm, thấy cô ấy vẫn chỉ có một mình.
Thủy Thanh nhắc đến bạn trai mình: “Anh ấy… nói buổi trưa có bấy nhiêu thời gian thôi, đi đi về về vội quá.”
Văn Hựu Vi: “Dự án nào làm khó anh ta à?”
Thủy Thanh vô cùng bình thản: “Chỉ là anh ấy thấy xin nghỉ vào ngày làm việc là không tốt. Anh ấy… vẫn chưa cho sếp biết chuyện mình đang yêu đương.”
Văn Hựu Vi không nói gì.
Thủy Thanh suy nghĩ một lát: “Chị biết anh ấy đấy. Anh ấy còn kể với em mấy chuyện… bát quái về chị.”
Văn Hựu Vi: “Hửm?”
Thủy Thanh vẻ mặt đầy áy náy: “Anh ấy nói chị và sếp Cửu Ngạn là vì… nên anh ta mới tuyển dụng chị. Sau này chị chia tay Cửu Ngạn nên mới vào đội của Trần Thuật.”
Văn Hựu Vi cười khoái chí: “Thế không lẽ chị với Trần Thuật cũng có khúc mắc tình cảm gì hả?”
Thủy Thanh lắc đầu: “Em không tin. Em biết chị không phải người như thế.”
Văn Hựu Vi mua trái cây đến, nhưng Thủy Thanh tạm thời chưa ăn được, thế là cô vừa bóc quýt cho mình vừa nói: “Chị bảo này, hồi nhỏ chị đặc biệt thích kiểu trai hư. Nhất là cái kiểu thiết lập nhân vật: đối xử với ai cũng tệ bạc nhưng chỉ tốt với mỗi mình mình, xời, mê cực kỳ. Sau này chị mới nhận ra một điều, ‘kẻ ác’ thì không có tình yêu. Nếu một người nhìn nhận thế giới này theo cách đó, thì chẳng có ai là người may mắn cả. Sự lạnh lùng, phiến diện của hắn khi ban phát ra ngoài đều không có ngoại lệ đâu.”
Thủy Thanh nhìn cô đầy ưu tư: “Làm sao em biết được là mình nên kiên trì hòa hợp để thay đổi đối phương, hay là nên buông tha cho chính mình trước?”
“Hãy tự hỏi chính mình xem, em có hạnh phúc trong quá trình đó không? Thứ ủng hộ em bước tiếp là niềm vui chân thực, là cảm giác được thỏa mãn mà em cảm nhận được, hay là những lời ‘tẩy não’ của người khác kiểu như ‘yêu đương thì nó thế’, ‘chẳng có ai hoàn hảo cả, cứ ở bên nhau lâu rồi sẽ ổn’?”
“Gia đình em… rất thích anh ấy, thấy điều kiện các mặt đều tốt.” Cô ấy nói, “Hồi ở trường, anh ấy cũng… rất ưu tú.”
“Thế còn trải nghiệm của em thì sao?”
Thủy Thanh lắc đầu, trông thực sự rất mờ mịt: “Em không biết nữa.”
Cô ấy như đang hỏi Văn Hựu Vi, lại như đang tự hỏi chính mình: “Em cứ nghĩ hay là cũng đại khái như thế là được rồi. Nếu không tìm thấy người lý tưởng thì sao? Giờ mà bỏ lỡ người trước mắt, liệu có phải rất đáng tiếc không…”
Văn Hựu Vi: “Bỏ lỡ anh ta, liệu có tệ hơn hiện tại không?”
Thủy Thanh sững sờ, ngơ ngẩn nhìn cô hồi lâu.
Còn một vài chuyện sau đó nên nhắc luôn ở đây: không lâu sau khi xuất viện, Thủy Thanh kể với Văn Hựu Vi rằng cô ấy đã chia tay Lập Hồi. Trong suốt quá trình đó, cô ấy hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện của Văn Hựu Vi, vì sợ Lập Hồi sẽ nghĩ Văn Hựu Vi đóng vai trò “đẩy thuyền” cho vụ chia tay này.
Lại sau đó, Thủy Thanh đã hoàn thành xuất sắc dự án được giao, năm ấy cô ấy thuận lợi thăng chức.
Cô ấy nói, từ biệt một mối lương duyên tồi tệ cũng giống như cắt bỏ một đoạn ruột thừa bị viêm. Chỉ khi thực sự cắt nó đi rồi, người ta mới nhận ra rằng sau khi cắt bỏ, cơ thể chẳng hề bị ảnh hưởng gì cả.
*
Tác giả: Dạo này tôi vừa sửa vừa viết nên tiến độ cập nhật không ổn định lắm. Dưới đây là một mẩu chuyện nhỏ về tên WeChat của hai người:
Thời thanh xuân, WeChat của Văn Hựu Vi tên là “Văn Ương Oa” (=Ơ kìa), còn Chu Chỉ An (Zhōu Zhǐ’ān) tên là “Chu Chiếm” (Zhōu Zhàn), đây là một trò chơi chữ nối âm/đọc nhanh của Văn Hựu Vi.
Sau khi đi làm, cô tên là Vivi, Chu Chỉ An tên là An.
Sau khi chia tay, có một thời gian Văn Hựu Vi dùng tên thật làm tên WeChat. Chu Chỉ An liền đổi tên lại thành Chu Chỉ An. Anh sợ Văn Hựu Vi không nhìn thấy mình, thậm chí còn đi ấn like cho cả những người bạn chung mà Văn Hựu Vi từng tương tác.
Hiểu Vi - Trì Trì Hưởng Đương Đương
